Lúc Giang Trì nói "anh muốn bình tĩnh một chút", tôi đang ở trong bếp nấu mì.
Nước trong nồi vừa sôi, ùng ục ùng ục nổi bọt. Tôi xé gói mì thả vào. Nghe câu ấy, tay tôi khựng lại một giây, rồi đẩy hết mỳ vào, đậy nắp, nói: "Được."
Giọng rất bình tĩnh. Ngay cả tôi cũng không ngờ mình có thể bình tĩnh như vậy.
Sau đó tôi quay lại phòng khách, thấy anh thu dọn xong hành lý.
Không phải kiểu thu dọn sau cãi nhau rồi đập cửa bỏ đi. Mà là thu dọn gấp gọn gàng, chỉn chu, đến từng đôi tất cũng được phân loại bỏ trong túi đựng riêng. Hai chiếc áo sơ mi, một chiếc áo khoác. Đồ dùng vệ sinh cá nhân đóng gói riêng trong túi kéo khóa. Giống như chuẩn bị cho một chuyến công tác, chứ không phải chia tay.
Anh nói công ty có dự án khép kín cần phát triển trong 2 tuần, đội ngũ phải ở lại chỗ làm, điện thoại có thể không tiện liên lạc. Anh muốn nhân cơ hội này "suy nghĩ lại về mối quan hệ của chúng ta.”
Khi nói những lời này, anh ấy không nhìn tôi. Tầm mắt dừng trên mép bàn trà, như đang nhẩm lại một bản thảo đã viết sẵn từ lâu.
Tôi nhìn anh 3 giây.
Ba giây ấy tôi nghĩ đến rất nhiều điều.
Nghĩ về tối thứ Ba tuần trước anh đột nhiên tăng ca. Nghĩ về tháng trước anh đổi mật khẩu điện thoại, sau đó nói là "nâng cấp bảo mật". Nghĩ về tháng gần đây nhất, số chữ trung bình mỗi ngày trong những cuộc đối thoại của chúng tôi, chắc không quá 20 câu.
Nhưng trên mặt tôi không có biểu hiện gì.
"Được. Anh đi đi."
Anh hơi sửng sốt. Chân mày hơi nhíu lại, giống như chương trình cài đặt sẵn bị bug. Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ hỏi tại sao, hoặc khóc, hoặc níu tay áo anh hỏi rốt cuộc có ý gì.
Nhưng tôi chỉ quay vào bếp mở vung, dùng đũa đảo đều sợi mì. Hơi nóng bốc lên, làm mắt tôi cay cay.
Hôm ấy là tối thứ Sáu, 8 giờ 17 phút. Anh đặt chìa khóa lên kệ giày ở huyền quan, rồi đi.
Tôi không đuổi theo. Cũng không ra cửa sổ nhìn.
---
Tôi và Giang Trì ở bên nhau 7 năm.
Ngày đầu năm nhất đại học, khu tự học tầng 3 thư viện. Anh đến giữ chỗ, làm rơi cuốn sách của tôi, quyển "Giới thiệu về Thuật toán" bản tiếng Anh tái bản lần thứ 3, dày như cục gạch. Rơi xuống đất, tấm thẻ kẹp sách tôi kẹp ở trang 237 bay ra, trượt dưới gầm bàn.
Anh cúi xuống nhặt, bookmarks và sách cùng đưa lại cho tôi, nhìn thấy tên viết ở mặt sau: Hứa Nặc. Chữ của mẹ tôi, mẹ nói bookmarks có viết tên thì khó mất.
"Hứa Nặc?" Anh đọc tên một lần, ngước lên nhìn tôi. Mặt tròn, tóc ngắn, mặc chiếc áo phông cũ bạc màu, cười tươi lên mắt cong cong.
"Khoa Khoa học máy tính?"
"Ừ. Cậu cũng học ở tầng này?"
"Mình cũng vậy. Giang Trì."
Vậy là quen nhau.
Những chuyện sau đó diễn ra tự nhiên như kịch bản. Học chung môn Cấu trúc dữ liệu, luyện đề trong phòng thí nghiệm đến tận khuya, cùng nhau bảo vệ suất học cao học, cùng nhận được offer của một tập đoàn lớn.
Năm thứ 3 sau khi tốt nghiệp, mua căn hộ 2 phòng ngủ ở khu gần ga tàu cao tốc Hàng Châu Đông. Mỗi người góp một nửa tiền, sổ đỏ ghi tên hai người.
7 năm. 2557 ngày.
Cãi nhau qua, không quá 10 lần. Lần nào cũng là chuyện vặt: ai rửa bát, cuối tuần đi đâu xem phim, ăn Tết về nhà ai, tối nay ăn gì. Nghiêm trọng nhất là dịp Tết Nguyên Đán năm 2021, vì chuyện mua vé mà chiến tranh lạnh 3 ngày, cuối cùng anh mua vé bay đến tìm tôi, nhượng bộ.
Chưa bao giờ xuất hiện câu nói như "suy nghĩ lại về mối quan hệ của chúng ta".
Cho đến hôm nay.
---
Buổi tối Giang Trì đi, tôi một mình ăn hết bát mì đó.
Cho thêm trứng, thêm rau, còn bỏ thêm chút tương ớt Lao Ganma. Hương vị không tồi. Ăn xong rửa bát, lau qua bếp một lượt, buộc túi rác lại để ở cửa.
Sau đó ra ngồi trước máy tính, mở Excel.
Tạo bảng tính mới. Con trỏ nhấp nháy mãi ở ô A1.
Tôi gõ xuống một dòng:
Báo cáo đánh giá mối quan hệ Giang Trì x Hứa Nặc (09/2019 – 04/2026)
Đây không phải ý nghĩ chợt đến, cũng không phải hành động bốc đồng sau cú sốc nào.
Tôi làm phân tích số liệu. Vào nghề 5 năm, ngày nào cũng làm việc với những con số, tỉ lệ giữ chân người dùng, phễu chuyển đổi, giá trị vòng đời, phân tích nhóm thuần tập. Những chỉ số này tôi dùng để đo độ khỏe mạnh của sản phẩm, quyết định một tính năng nên giữ hay nên bỏ, một dự án nên đầu tư tiếp hay cắt lỗ kịp thời.
Thế nhưng 3 năm trước, một ngày nọ giữa lúc làm tổng kết quý, tự nhiên tôi nghĩ đến một chuyện:
Những quyết định quan trọng nhất đời người - học ngành gì, vào lĩnh vực nào, ở bên ai - hóa ra đều dựa hoàn toàn vào cảm tính. Không có dữ liệu gì chống đỡ, không có cơ chế đánh giá lại, thậm chí không có nổi một đồng hồ đo.
Từ hôm đó, tôi lặng lẽ tạo một mô hình mới.
Đo lường mức độ lành mạnh của mối quan hệ. Mô hình trung tâm là một tài liệu mã hóa, ghi lại tất cả những "tín hiệu bất thường".
Thế nào là tín hiệu bất thường?
Không phải bằng chứng rõ ràng về việc phản bội, tôi có phải thám tử tư đâu. Mà là những khoảnh khắc nhỏ, không thể nói rõ thành lời, nhưng thực sự khiến lòng bạn thắt lại một nhịp.
Dòng đầu tiên xuất hiện vào ngày 15 tháng 4 năm 2023.
Hôm ấy lần đầu tiên anh tăng ca đến 3 giờ sáng. Trước đây anh cũng tăng ca, nhưng giữa chừng đều nhắn tin "vẫn đang bận" hoặc "sắp xong". Hôm đó thì không. Wechat trống không, mãi sáng hôm sau mới nhắn lại một câu: "Hôm qua mệt quá nên ngủ quên mất."
Lúc đó tôi đã tin. Hoặc nói đúng hơn, tôi lựa chọn tin.
Nhưng cũng ghi lại một dòng trong tài liệu:
15/4/2023 | Tăng ca đến 3h sáng, không nhắn tin giữa chừng | Rủi ro thấp`
Về sau, những dòng ghi chú như thế mỗi lúc một nhiều.
|Ngày|Sự kiện|Mức rủi ro|
|15/4/2023| Tăng ca đến 3h sáng, không nhắn tin giữa chừng |Thấp|
|20/6/2023| Điện thoại úp mặt xuống bàn, lúc có tin Wechat thì người hơi cứng lại |Trung bình|
|12/8/2023| Nói đi tiếp khách, nhưng quần áo không vương mùi thuốc cũng không có mùi rượu |Trung bình|
|08/9/2023| Báo đi liên hoan, nhưng hôm đó đồng nghiệp không ai đăng ảnh liên hoan trên vòng bạn bè |Cao|
|30/11/2023| Đột nhiên bắt đầu bắt bẻ cách ăn mặc của tôi (trước đây chưa bao giờ) |Trung bình|
|03/01/2024| Tiệc tất niên, điện thoại reo 3 lần không bắt, sau đó xóa lịch sử cuộc gọi |Cao|
|18/3/2024| Bắt đầu thường xuyên mang điện thoại vào phòng tắm |Cao|
|11/6/2024| Đơn phương đổi mật khẩu điện thoại, lý do qua loa |Cao|
|25/8/2024| Tôi sốt, anh tăng ca, nhưng trên DingTalk hiển thị trạng thái offline |Cao|
|07/11/2024| Ngày kỷ niệm, tặng dây chuyền hàng hot trên Taobao (loại 30.000 đánh giá tốt) |Trung bình|
|20/01/2025| Về quê ăn Tết, chủ động yêu cầu tách ra đi hai xe khác nhau |Trung bình|
|20/3/2025| Trong túi áo khoác phát hiện hóa đơn thanh toán: Starbucks 2 cốc 68 tệ |Cao|
|08/5/2025| Nửa đêm nhận được tin nhắn gửi nhầm "ngủ ngon em yêu", rút lại trong tích tắc |Cao|
|15/7/2025| Lần thứ 5 nhắc đến chuyện cưới xin, lần thứ 5 bị lảng tránh |Cao|
Và còn nhiều hơn nữa. Tổng cộng 23 dòng.
Rủi ro thấp: 5 dòng. Rủi ro trung bình: 8 dòng. Rủi ro cao: 10 dòng. Phân bố đều đặn trong suốt 3 năm, như một đường cong dần dần đi lên.
Tôi đã từng nói chuyện thẳng thắn với anh.
Một lần. Sau Tết nguyên đán năm 2024, ăn cơm xong tôi tiện thể hỏi một câu: "Dạo này anh có chuyện gì giấu em không?"
Phản ứng của anh quá nhanh. Nhanh bất thường. Gần như theo bản năng phủ nhận rồi hỏi vặn lại: "Sao tự nhiên em hỏi thế? Ai nói gì với em à?"
Chú ý hình thức này: phủ nhận + vặn hỏi ngược.
Người không làm gì có lỗi thường sẽ ngỡ ngàng ("Hả?"), rồi mới giải thích ("Không có"). Chỉ có người chột dạ mới lập tức chuyển sang chế độ chiến đấu, ném ngược vấn đề trở về ngay lập tức.
Lần đó cuộc nói chuyện chẳng đi đến đâu. Anh giận dỗi 2 ngày, nói tôi "không tin tưởng anh", rồi dùng thái độ lạnh nhạt khiến tôi cảm thấy mình đã làm sai.
Sau đó tôi không hỏi lại nữa.
Không phải vì sợ anh giận. Mà vì dữ liệu nói với tôi: chưa đến thời điểm.
Một mô hình cần đủ nhiều điểm dữ liệu mới có thể hội tụ về khoảng tin cậy. 23 ghi chú, lượng mẫu chưa đủ lớn. Xu hướng tuy rõ ràng nhưng phương sai cũng lớn.
Tôi cần thêm thời gian quan sát, thêm chuỗi dữ liệu dài hơn để xác định đây là "dao động theo giai đoạn" hay "suy giảm mang tính cấu trúc".
Bây giờ nhìn lại, câu trả lời đã quá rõ ràng.
