Câu Cá Trong Mộng Mơ

Chương 1: Gió Biển Và Những Trang Viết




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sóng vỗ nhẹ vào mũi cần, tiếng xù xì đều đặn hòa lẫn hơi thở biển. Thùy Linh ngồi cuộn trọn mình trong áo khoác gió cũ, mùi muối tanh thấm vào vải, quen thuộc như mùi da thịt. Hai tay nắm chặt thân cần graphite nhẹ, ngón trỏ đặt nhẹ trên cuộn spinning, cảm nhận rung động mảnh mai nhất từ mồi câu chạm đáy.

Sáng sớm bãi biển Mỹ Khê vẫn còn mang hơi lạnh của đêm. Sương mỏng bao trùm đường xa, che mờ những khách sạn cao tầng phía sau lưng. Ở đây, chỉ có biển, có gió, và cái yên tĩnh mà cô nuông chiều hàng ngày.

Mồi câu — một con mực tươi vừa mua từ tàu lưới về bến — đã bay xa chục mét, rơi vào hang đá nơi con cá đối già hay trú ẩn. Linh không vội. Kiêu hãnh nhất của người câu biển không phải là lúc treo cá, mà là lúc chờ đợi. Thở vào, thở ra. Nhịp tim hòa vào nhịp sóng.

Cuộn线 (cuộn线) xoay nhẹ một tiếng *khéc*, len PE xù xù chạy ra. Linh nhíu mày, ngón cái bóp nhẹ vào mâm cuộn, tạo ma sát vừa đủ. Cá cắn nhẹ, thử mồi. Cô không đá ngay. Chờ. Chờ đến khi len căng thẳng, đầu cần gùi sâu — lúc đó mới ngửa người lên, đá móc một cái quyết liệt, khô khát.

*Cạch!*

Cảm giác sốc truyền lên cổ tay, run rẩy đến vai. Cá đối. To. Chắc chắn là con già, sống sót qua bao nhiêu lưới lụa, móc câu. Nó không chạy xa, nó đập đầu vào đáy, dùng trọng lượng và hang đá làm điểm tựa. Linh thả cuộn, thu len, thả cuộn, thu len. Kỹ thuật "pump and reel" — bơm và cuộn — mà cha cô dạy từ khi còn đi học. "Câu cá không phải dùng sức, con ạ. Dùng đầu. Dùng kiên nhẫn. Cá to thì nó thông minh, nó biết nơi trú ẩn, biết cách cắt len. Phải đọc được tâm lý nó."

Mồ hôi lấm tấm trên trán, lạnh ngắt trong gió biển. Mười phút. Hai mươi phút. Bắp tay đau nhức, nhưng mắt cô sáng rực. Cuối cùng, con cá mệt, nổi lên mặt nước, bụng trắng bệch lấp lánh dưới ánh bình minh non nớt.

Linh hít sâu, gù cần, dùng tay lấy gáy cá — kỹ thuật an toàn cho cả người và cá. Con cá đối khoảng ba kg, vảy xanh đen óng ả, mắt vẫn long long nhìn cô. Cô mỉm cười, thì thầm: "Xin lỗi anh nhé. Em thả anh về."

Bỏ móc nhanh tay, cô nhẹ nhàng thả con cá xuống nước. Nó lắc người một cái, vẫy vèo biến mất trong xanh ngọc. Chỉ còn lại vòng vần trên mặt nước.

Linh ngồi xuống cát, tim vẫn đập nhanh. Tay run run lấy trong balo một cuốn sổ da lụa cũ, trang giấy đã vàng xỉn vì muối và thời gian. Bút nước viết mượt, nét chữ nghiêng, nhanh, như người ghi chép một bí mật.

*"Hồn Cá không phải là ma. Là những khát vọng lẩn tránh trong đáy biển. Mỗi lần cần câu hạ xuống, ta không câu cá. Ta câu những giấc mơ mình chưa dám nói ra. Con cá đối hôm nay — nó là sự kiên nhẫn. Nó dạy em rằng: đừng vội lấy kết quả. Hãy để mồi chìm đủ sâu."*

Đóng sổ lại. Gió cuốn bay vài sợi tóc rối bời. Cô buộc lại cao, gọn gàng, hít một hơi đầy phổi mùi iodine và cát. Một ngày mới bắt đầu. Viết bài cho tạp chí du lịch về "Bí mật biển Đà Nẵng", rồi chiều về quán cà phê nhỏ của Hương Giang làm việc part-time biên tập nội dung. Cuộc sống tự do, không sếp, không giờ giấc cứng nhắc, chỉ có deadline do tự đặt ra. Đủ tiền trả thuê nhà, mua mồi, sửa cần. Đủ hạnh phúc.

Điện thoại rung trong túi áo. Tin nhắn từ Hương Giang: *"Sáng nay có tin lớn. Mở Facebook xem. Nhanh."*

Linh cau mày. Không thích bị xao nhãng khi tâm trí còn dang dở ở biển. Nhưng tay vẫn lôi điện thoại ra. Màn hình sáng lên, ánh sáng chói lóa trong sương sớm.

Tiêu đề báo điện tử nhảy vào mắt: **"Tập đoàn Vinh Hà ký kết hợp đồng đầu tư khu nghỉ dưỡng sinh thái 5.000 tỷ đồng tại bãi biển Mỹ Khê - Sơn Trà. Dự kiến khai trường quý 3 năm nay."**

Ngón tay cuộn tròn trên màn hình. Tim đập một nhịp, chậm hẳn lại.

Khu nghỉ dưỡng Vinh Hà. Chủ tịch Hội đồng quản trị: Nguyễn Tiến Đạt. 31 tuổi. Danh tiếng "vua bất động sản trẻ", tay trong tay ngoài với chính quyền địa phương, nổi tiếng thủ đoạn "đất nào chạm tay nấy vàng".

Linh cuộn trang xuống. Bản thiết kế 3D: Khách sạn cao tầng kính cường chọc trời, sân golf nhân tạo, cảng du thuyền hiện đại, khu thương mại trung tâm... Tất cả vẽ lên chính bãi cát trắng, những dãy đá vôi, hang động nơi cô và cha cô đã đi câu cả đời.

Một đoạn video đính kèm. Tiến Đạt đứng trước ống kính, vest Armani, nụ cười hoàn hảo, giọng vang dứt khoát: *"Đây không chỉ là dự án kinh doanh. Đó là bước ngoặt biến Đà Nẵng thành 'Monaco của Đông Dương'. Chúng tôi sẽ xóa bỏ những điểm xấu, không an toàn, không thẩm mỹ dọc bờ biển để trả lại cho du lịch một mặt biển sạch, đẹp, văn minh."*

"Xóa bỏ những điểm xấu." Cụm từ đâm vào tai như kim.

Linh ngước nhìn bờ biển. Những chiếc xuồng thúng cũ của ngư dân neo đậu thành hàng. Những ngôi nhà lợp tôn rách nát che chắn cho lưới câu, cho mùi cá khô. Những người già ngồi hàn gắn lưới dưới gốc đèo. Đó có phải là "điểm xấu"?

Cảm giác ối buốt lan từ ngực ra tứ chi. Không phải sợ mất chỗ câu. Sợ mất gốc. Mất những trang viết trong sổ da. Mất "Hồn Cá".

Cánh tay run nhẹ. Cô khóa màn hình, nhét điện thoại sâu vào balo. Gió biển bỗng không còn mát mẻ nữa. Nó mang theo mùi bê tông, dầu nhớt, và tiền bạc.

***

Phòng họp tầng 45 tòa nhà Vinh Hà Tower nhìn ra biển. Qua tấm kính cường chống đạn, bãi Mỹ Khê chỉ là một miếng vải xanh mịn, bị chia cắt bởi những đường nét đỏ trên bản đồ in lớn dán tường.

Nguyễn Tiến Đạt đứng lưng quay cửa, hai tay lồng ngực. Ánh chiều rọi lên má, gợi lên nét đẹp lạnh lẽo, sắc sảo như dao cạo. 31 tuổi, nhưng đôi mắt đã nhìn thấy quá nhiều thứ bẩn thỉu, quá nhiều cái giá của quyền lực.

— Anh Đạt, giấy phép xây dựng đã xuống. Bộ Quốc phòng đồng ý giải phóng mặt bằng khu vực đá vôi phía nam. Chỉ còn... — Trợ lý trẻ, nam, giọng run run — ...chỉ còn vấn đề di dời ngư dân. Khoảng 40 hộ. Báo chí địa phương có chút phiền toái.

Đạt quay lại. Ánh mắt quét qua bản đồ, ngón tay trỏ chạm nhẹ vào vị trí "Khu dân cư chài bãi Bắc".

— "Phiền toái" là từ của người yếu đuối. — Giọng trầm, không cảm xúc. — Tiền đã giải quyết được 90%. 10% còn lại là đầu óc cứng nhắc. Gọi luật sư Phan. Soạn văn bản "Đề nghị hợp tác phát triển". Nếu không ký hôm nay, tuần sau gửi thông báo cưỡng chế theo quy hoạch. Đừng để dự án chậm một ngày nào.

— Dạ... anh Đạt ơi, có tin đồn là có một nhóm tác giả, blogger du lịch đang lên tiếng phản đối trên mạng xã hội. Có cô gái tên... Thùy Linh gì đó. Viết bài khá hay, nhiều chia sẻ.

Ngón tay Đạt gõ nhẹ lên mặt bàn. *Khéc. Khéc. Khéc.*

— Thùy Linh... Nhà văn tự do. Con gái ông Nguyễn Văn Hiếu — lão ngư dân nổi tiếng "Cá Mập" xưa kia. — Mím môi, nụ cười lạnh lùng nở ra — Con gái lão Hiếu à. Lão ấy năm nào cũng chống đối dự án cảng cá công nghiệp ở đây. Thua cuộc, mất mặt, về già đau bệnh. Con gái kế thừa cái tính "nghệ sĩ ngây thơ" à?

— Có vẻ như cô ấy có tiếng nói nhất định trong cộng đồng mạng du lịch sinh thái. Nếu xử lý mạnh tay có thể gây phản tác dụng dư luận.

Đạt bước đến cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ như kiến bò. — Dư luận... Mua nó. Tìm cách mời cô ấy hợp tác. "Đại sứ thương hiệu du lịch văn hóa". Trả gấp ba giá thị trường. Nếu không chịu... — Anh ta quay lưng, vuốt nhẹ cái bút Montblanc trên bàn — ...thì để em ấy viết. Viết cho vui. Bài viết không cản được máy xúc đào. Chỉ cần không có lệnh dừng từ trên xuống.

Trợ lý gật đầu vội, lùi ra.

Đạt nhìn ra biển. Từ độ cao này, sóng vỗ trông như những đường nét trắng xóa nhẹ trên vải xanh. Anh ta không ghét biển. Anh ta ghét sự bất lực. Ghét những thứ không kiểm soát được. Dự án này là vé vào Hội đồng Quản trị Tập đoàn Vinh Hà — nơi cha anh vẫn nắm quyền quyết định tuyệt đối. Thắng dự án này, anh ta thoát khỏi cái bóng "con trai ông chủ". Thua, là phải về quản lý chuỗi siêu thị ở tỉnh lẻ.

Anh ta chạm nhẹ vào kính lạnh. *"Biển đẹp lắm. Chỉ tiếc nó thuộc về người ta. Sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về tôi."*

***

Quán cà phê "Góc Biển" nằm lách tách trong hẻm Trần Phú, cách bãi biển năm phút đi bộ. Bàn gỗ cũ, ghế sàn tre, menu viết phấn trên bảng đen. Mùi cà phê phin đen đà quyện mùi bánh mì nướng bơ tỏi.

Lê Hương Giang ngồi quỳ trước kệ sách, tay cầm cuốn "Nghệ thuật đàm phán" của Chris Voss, mắt lóe lên ánh sáng tính toán. 25 tuổi, tóc bob cắt ngang quai hàm, áo sơ mi trắng cài cúc lên đến cổ — trang phục "chuyên nghiệp" mà cô tự thiết kế cho hình ảnh "CEO trẻ" của chính mình.

— Linh ơi, xem này. — Giang không ngẩng đầu, ngón tay gõ vào màn hình iPad — Dự án Vinh Hà. 5.000 tỷ. Tiến Đạt亲自 (trực tiếp) chỉ đạo. Đây là cơ hội vàng.

Thùy Linh ngồi đối diện, ly cà phê đen đá chưa động. Mặt xám xịt, quầng thâm dưới mắt do thức khuya viết bài đêm qua. — Giang à, đó là dự án hủy hoại bãi biển. Xóa sổ hệ sinh thái đá vôi. Đổ cát nhân tạo. Xây cảng du thuyền chặn dòng chảy tự nhiên. Cá đối, cá mú, tôm hùm... hết chỗ trú ẩn rồi.

Giang lắc đầu, finally ngẩng lên, ánh mắt sắc sảo như dao. — Linh, thực tế. Chúng ta là nhà văn, là freelancer. Không phải nhà hoạt động môi trường. Bài viết phê phán? Đăng Facebook? Có ai quan tâm đâu. Báo chí lớn không dám đăng vì quảng cáo. Người dân? Họ cần tiền bồi thường để con cháu đi học, đi viện. Chỉ có mày và vài ông già câu cá mới quan tâm "Hồn Cá" đó chứ.

— Không phải "Hồn Cá". Là gốc rễ. — Linh giọng khàn, run run — Cha tôi đã cho đời mình cho biển này. Những trang viết đó... là thứ duy nhất còn lại của hắn.

— Thì bán nó. — Giang nói thẳng, không chút dao động — Bán cho Vinh Hà. "Kể chuyện văn hóa biển Đà Nẵng". Tôi đã liên hệ bộ phận Marketing của họ. Họ cần content "có hồn", "có gốc". Trả 50 triệu một bài series 10 kỳ. 500 triệu. Đủ mày trả nợ, sửa cần, đi du lịch một năm.

Linh bật dậy, tay đập vào bàn, ly cà phê rung lên. — Tôi không bán linh hồn để viết bài PR cho kẻ hủy hoại nó!

Khách hàng ở bàn bên quay lại nhìn. Giang không hề run. Cô úp iPad, giọng bằng phẳng: — Ngồi xuống. Không ai bảo mày bán linh hồn. Tôi bảo mày bán *góc nhìn*. Mày viết rằng: "Dù bê tông bao trùm, hồn biển vẫn ở trong người con đất này". Vinh Hà vui, mày có tiền, độc giả có bài đọc hay. Ai cũng có lợi. Đó gọi là *thương mại hóa nghệ thuật*, không phải b*n n**c bạn.

— Thương mại hóa cái gì? Cái mồ mả của cha tôi? — Linh hít hà, ép mình ngực mình ngồi xuống, hai nắm tay nắm chặt dưới bàn — Giang ơi. Tôi không làm được. Xin lỗi.

Giang thở dài, một tiếng thở dài của người đang chịu đựng sự ngây thơ. Cô rút một tờ hợp đồng in sẵn từ túi xách, đẩy sang phía Linh. — Ký tên. Đọc kỹ điều khoản bảo mật. Nếu mày không ký, tôi sẽ ký. Tôi sẽ viết series đó. Với bút danh của tôi. Tiền 500 triệu vào túi tôi. Và tôi sẽ dùng tiền đó mở rộng quán, mở chi nhánh thứ hai. Mày ở đây làm nhân viên part-time lương 7 triệu/tháng, viết bài miễn phí cho "niềm vui". Chọn đi.

Linh nhìn tờ giấy trắng trơn. Chữ in nhỏ, đen, lạnh lùng. Điều 5: *Bên B (Người viết) cam kết không công khai, chia sẻ, hoặc sử dụng nội dung bài viết cho bất kỳ mục đích chống đối, phàn nàn, hoặc gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh Bên A (Tập đoàn Vinh Hà)...*

Cái bút bi xanh nằm bên cạnh. Linh chạm nhẹ vào nó. Ngón tay run.

— Mày nghĩ tôi không biết mày cần tiền? — Giang mềm giọng, một sự mềm dịu đáng sợ — Mày nghĩ tôi không biết mày đang gồng mình giữ cái "tự do" đó chỉ để không phải xin xỏ ai? Ký đi. Coi như giúp chị. Giúp mày. Giúp quán này không bị phá sản vì thuê tăng gấp đôi năm sau — chính nhờ "sự phát triển đô thị" mà mày ghét.

Linh nhắm mắt. Hình ảnh con cá đối hôm sáng lóe lên. Sự kiên nhẫn. Chạm đáy. Đừng vội lấy kết quả.

Cô đẩy tờ giấy ra xa. — Tôi không ký. Và tôi không viết bài PR cho chúng. Giang ơi... nếu chị ký, chị sẽ hối hận. Không phải vì tiền. Vì chị sẽ mất đi chính giọng nói của mình.

Giang im lặng một lúc. Rồi bật cười, một tiếng cười ngắn, khô khan. — Giọng nói... Ha. Giọng nói không nuôi hoạt được bụng đói, Linh. Giọng nói không trả được tiền thuốc cho mẹ mày lúc nó đau. — Cô gom hợp đồng, nhét vào túi, đứng dậy — Tôi đi làm việc với anh em Marketing Vinh Hà. Mày ở đây, uống cà phê, nhìn biển, và viết tiếp cuốn "Hồn Cá" đó. Chúc mày vui.

Cánh cửa kính đóng lại với tiếng *rầm* nhẹ. Mùi cà phê bỗng chát, nghẹt mũi.

Linh ngồi yên. Không khóc. Không giận. Chỉ thấy rỗng. Rỗng như cái hang đá sau khi con cá đã bỏ đi.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ.

*"Chào cô Thùy Linh. Tôi là Trần Minh Tuấn. Thợ lặn, sửa chữa thiết bị biển. Nhận được tin nhắn từ bác Hương Giang nói cô cần kiểm tra cần câu mới mua hôm qua? Tôi đang ở bến tàu Đà Nẵng. Ghé xem giúp cô chút?"*Linh nhíu mày. Cô không mua cần mới. Cần cũ của cha vẫn tốt. Giang chơi đùa à? Hay...

Cô trả lời: *"Tôi không cần sửa cần. Cảm ơn anh."*

Đặt điện thoại xuống. Tay伸 ra (vươn ra) lấy ly cà phê đá. Đá tanh. Cà phê đắng. Vị cuộc sống.

Gió từ biển thổi qua khe cửa, lật nhẹ trang đầu cuốn sổ da trên bàn.

*"Hồn Cá không phải là ma. Là những khát vọng lẩn tránh trong đáy biển. Đôi khi, để câu được nó, ta phải chấp nhận tay rỗng. Và tim đầy đau."*

***

Chiều buông xuống bãi biển Bắc — khu vực chưa được "làm đẹp", vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, đá vôi nhọn hoắt mọc chồi giữa cát trắng.

Vũ Hải Nam bước đi trên mũi mỏ đá, chân đi thong thong trên đôi dép lê đã mờ màu. 29 tuổi, người ta gọi anh là "Nam Cá" — không phải vì mặt, mà vì anh ở biển nhiều hơn ở 뭍 (bờ). Áo phông trắng in chữ "Sea Soul" đã phai màu muối, quần short kaki túi to chứa đầy dụng cụ: kìm, kéo, dây dù, đèn pin, hộp mồi.

Anh nghe tin Vinh Hà từ sáng. Nghe từ bác chủ tàu lưới, nghe từ group Zalo "Ngư dân Đà Nẵng", nghe từ con gái chủ quán cà phê góc đường. Tin lan nhanh như virus.

Nam dừng lại tại một hang đá nhỏ, nơi anh thường đặt bẫy mực đêm. Hắn crouch xuống (cúi xuống), ngón tay v**t v* vách đá xanh rêu. Đây là nơi cha anh dạy anh hít thở dưới nước, dạy anh nhìn biển không phải bằng mắt, mà bằng da, bằng ruột.

— Nam ơi! — Giọng gọi từ trên cao.

Nam ngước lên. Trần Minh Tuấn leo xuống từ đỉnh đèo, tay cầm một thùng xốp. 28 tuổi, da nâu rám nắng khỏe re, áo khoác mưa sáng bóng, kính râm treo cổ. Vẻ ngoài "city boy" đi biển chơi, nhưng mắt thì sáng, quan sát mọi chi tiết.

— Tuấn à. Gì vậy? — Nam không đứng dậy, chỉ quay đầu.

— Bác Giang nhờ mang mồi tươi cho mấy anh câu đêm nay. Mực, tôm sú, cá lẻ. — Tuấn đặt thùng xuống, ngồi phịch xuống cát bên Nam, không ngại bẩn — Nghe tin Vinh Hà chưa? Sáng nay bác Hải (cha Nam) gọi từ quê, lo lắng lắm. Nói sắp phải dời xuồng, dời nhà.

Nam im lặng, lấy dao găm mài nhọn trên đá. *Rít. Rít.* Tiếng dao mài đều đặn.

— Dời đi đâu? — Tuấn hỏi, giọng thấp — Bác Hải 70 tuổi rồi. Con gái bác Hải... cô Thùy Linh kia... cô ấy có cách nào không?

Nam cười, một nụ cười méo mó,露出 (lộ ra) răng vàng khói. — Linh con bác Hiếu. Cái đứa đó cứng đầu như sừng trâu. Viết bài, đăng Facebook, kêu gọi ký tên. Haha. Như thể bút mực chặn được máy xúc.

— Có cách khác không? Pháp lý? Báo chí lớn? — Tuấn gùi người, tay vẽ hình tròn trên cát — Tôi có quen vài luật sư môi trường. Có thể kiện vi phạm quy hoạch, đánh giá tác động môi trường không đủ chuẩn...

Nam dừng mài dao. Anh nhìn Tuấn — người con trai gia đình doanh nhân, học hết đại học nước ngoài, về làm thợ lặn, sửa chữa tàu, sống bụi bặm với ngư dân. Một sự nghịch lý.

— Tuấn ơi. — Nam gọi tên, giọng bằng phẳng — Luật pháp là của người có tiền. Báo chí là của người có quyền. Linh con viết bài hay, nhưng bài hay không bằng một con dấu đỏ trên giấy phép xây dựng. Cha tôi nói: "Biển cho, biển lấy. Người ta lấy bằng tiền, quyền. Chúng ta... chỉ có thể chọn ở lại, hoặc đi."

— Vậy là bỏ cuộc? — Tuấn nhíu mày, vẻ kiêu ngạo thường ngày tan biến, để lại sự bực bội — Nam, mày là người biết biển nhất đây. Mày không làm gì à?

Nam cất dao, đứng lên, phủi cát trên quần. — Làm gì? Tôi dạy mấy đứa trẻ trong xóm bơi lội. Tôi dọn rác nhựa trên đáy biển mỗi tuần. Tôi ghi nhớ mỗi hang đá, mỗi đàn cá. Đó là việc của tôi. Dự án Vinh Hà... nó lớn hơn tôi, lớn hơn Linh, lớn hơn cả bác Hải. Nó là dòng sông lớn. Chúng ta chỉ là cục cát.

— Cục cát cũng có thể chặn dòng nước nếu đủ nhiều. — Tuấn bật dậy, mắt sáng rực — Nam, nếu có cách... nếu có thể tập hợp đủ nhiều "cục cát"... mày có đi cùng không?

Nam nhìn Tuấn lâu. Rồi vỗ vai anh nhẹ. — Tuấn ơi. Mày tốt bụng. Nhưng đừng dùng logic thành phố để chơi trò biển. Biển không công bằng. Biển không thương hại. Mày muốn giúp Linh? Giúp cô ấy viết bài. Giúp cô ấy bán sách. Giúp cô ấy có tiền请 (mời) luật sư giỏi. Đó là cách của mày. Cách của tôi... là nhìn biển lần cuối trước khi máy xúc đến.

Anh quay lưng, leo lên đèo. Lưng thẳng, chân đi vững. Không oán giận. Chỉ có sự chấp nhận của người con biển.

Tuấn đứng yên giữa cát trắng, gió thổi bay tóc. Anh nhìn theo lưng Nam, rồi nhìn ra khơi xa, nơi đường viền nước trời mờ ảo. Tay anh siết chặt thùng mồi xốp.

*"Logic thành phố à? Tôi sẽ cho xem logic thành phố có thắng được logic biển không."*

Anh lấy điện thoại, bấm một số. — Alo, anh Tuấn ạ. Em là Minh Tuấn. Em cần gặp gấp luật sư Phan. Về vụ quy hoạch Mỹ Khê - Sơn Trà. Em chi trả gấp đôi phí tư vấn. Hôm nay có rảnh không?

***

Tối đến. Bãi biển Mỹ Khê rộn rã ánh đèn neon từ các quán bar, nhà hàng ven biển. Nhạc EDM vọng xa, đập vào tai như nhịp tim loạn nhịp của thành phố.

Thùy Linh ngồi trên một ghế đá ở cuối bãi, lưng tựa vào tường chắn sóng. Tay cầm cuốn sổ da, nhưng không viết. Mắt nhìn đám người: cặp đôi chụp ảnh selfie, nhóm bạn uống bia, du khách đi xe đạp nước. Không ai biết rằng dưới chân họ, một thế giới đang bị lên kế hoạch xóa tan.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Giang: *"Đã ký hợp đồng. 500 triệu về tài khoản. Mai ra ngân hàng chuyển cho mày 50 triệu 'tiền cà phê'. Đừng cãi. Chị biết mày cần tiền lo mẹ."*

Linh đọc xong, khóa màn hình. Tim không đau, không giận. Chỉ lạnh. Lạnh như nước biển đêm.

Cô nghe tiếng bước chân trên cát. Nhẹ, đều, không vội.

— Cô Thùy Linh à?

Linh ngước lên. Ánh đèn đường vàng mờ rọi lên khuôn mặt nam giới. Cao, vai rộng, tóc ngắn gọn, kính râm đã gỡ xuống treo áo. Mắt nhìn thẳng, sáng, có chút... băn khoăn.

— Anh là... Minh Tuấn? — Linh nhớ ra tin nhắn trưa.

— Đúng. — Anh đứng trước ghế, tay cầm một ly nước ép cam, hứng ra một chén nhỏ — Bác Giang nhờ mang cho cô. Nói cô uống ngay, tốt cho họng, viết bài hay hơn.

Linh nhìn ly nước, rồi nhìn anh. — Cô Giang bảo anh mang nước cho tôi?

— Cô ấy bảo: "Thùy Linh đang buồn, mang ly nước cam cho nó đỡ khô cổ. Đừng nói là tôi bảo, nói anh tự tiện mang." — Tuấn cười, răng trắng đều, gương mặt bỗng gần gũi, bình thường — Anh để đây. Cô uống đi.

Anh đặt ly xuống ghế đá, quay lưng đi. — Anh không ở lại à?

Tuấn dừng lại, không quay đầu. — Anh còn việc. Mai anh qua bến tàu, cô có cần check cần câu không? Anh biết sửa cần Shimano, Daiwa, cả cần tự làm nữa.

Linh im lặng một chút. — Tôi không cần sửa cần.

— À, được. — Tuấn vẫy tay, bước đi — Mai anh qua hỏi bác Hải (cha cô) khỏe không. Bác ấy dạy anh câu cá năm nào.

Tiếng bước chân渐渐 (dần dần) xa. Linh nhìn theo bóng dáng cao lớn hòa vào đêm, giữa tiếng nhạc và tiếng sóng.

Cô伸手 (vươn tay) lấy ly nước cam. Uống một ngụm. Ngọt, mát, chua nhẹ. Vị trái cây tươi.

Cô mở sổ da ra. Bút viết chạy trên giấy, nhanh, quyết đoán, không suýt sụi như trưa.

*"Hôm nay, biển không thuộc về tôi. Cũng không thuộc về Vinh Hà. Nó thuộc về những ai dám nhìn nó trong mắt khi bão đến. Cha tôi nói: 'Con ạ, câu cá không phải để bắt cá. Câu cá là để học cách đứng yên trước sóng to.' Hôm nay, sóng to đã đến. Tôi không biết tôi có đứng yên được không. Nhưng tôi sẽ hạ cần. Mồi là niềm tin. Len là sự kiên nhẫn. Móc... là trái tim này. Cá cắn hay không, không quan trọng. Quan trọng là tôi vẫn còn ở đây. Câu."*

Gió đêm thổi mạnh, lật bay trang giấy. Linh một tay chụm sổ, một tay nắm chặt bút. Mắt nhìn ra khơi xa, nơi sương mù bắt đầu bao trùm, che lấp mọi thứ. Nhưng cô biết, dưới lớp sương đó, biển vẫn còn đó. Sâu. Lặng. Và chờ.

Điện thoại rung lại. Tin nhắn từ số không lưu tên.

*"Chào cô Linh. Tôi là Nguyễn Tiến Đạt. Đọc bài cô về 'Hồn Cá' trên blog cá nhân. Viết hay. Rất... có hồn. Tôi mời cô làm cố vấn văn hóa cho dự án Vinh Hà. Điều kiện và thù lao thoả thuận. Mong gặp cô trực tiếp. — Tiến Đạt."*

Linh nhìn dòng chữ. Ngón tay xóa tin nhắn. Không trả lời. Không chặn. Chỉ xóa.

Rồi cô đứng dậy, vác balo, cầm cần câu gấp gọn leaning (dựa) vào tường. Đi về phía hẻm Trần Phú. Đi về phía quán "Góc Biển". Đi về phía những thứ còn thật: mùi cà phê, mùi bánh mì, giọng cười lớn của chủ quán, và chiếc giường nhỏ ở tầng lầu.

Sau lưng, biển tiếp tục vỗ bờ. Không biết cô đi. Không biết Vinh Hà đến. Chỉ biết làm nhiệm vụ của nó: vỗ bờ. Và chờ những người biết cách hạ cần.

Một chiếc xe sedan đen đỗ yên lặng ở góc đường, kính đen kịt. Người ngồi sau lái nhẹ nhàng cuộn kính xuống, hít một hơi khói thuốc lá, thổi ra ngoài. Ánh đèn đường lóe lên gương mặt góc cạnh, lạnh lùng.

— Anh Đạt, cô ấy xóa tin nhắn. Không trả lời. — Trợ lý báo cáo.

Đạt bóp tàn điếu thuốc vào khay tro. — Không sao. Bài viết còn đó. Cô ấy còn đó. Biển còn đó. Chúng ta có thời gian. — Anh ta cuộn kính lên, xe khởi động, lướt đi trong đêm — *Trò chơi mới bắt đầu. Và tôi... không bao giờ thua.*

Xe đen biến mất vào luồng xe cộ. Bãi biển yên lặng lại. Chỉ còn tiếng sóng. Và tiếng gió. Và những trang viết bay trong gió, như những con cá nhỏ, bơi về đáy biển.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.