Câu Cá Trong Mộng Mơ

Chương 2: Va Chạm Của Hai Thế Giới




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sáng sớm hôm sau, Linh đã có mặt tại bãi biển Mỹ Khê khi mặt trời mới mọc nửa đường, vẽ đường vàng dài lênh đênh trên mặt nước. Không khí còn mang hơi mát lạnh của đêm, lẫn mùi muối và tảo biển nồng nàn. Cô chọn vị trí cũ, một affle đá nhô ra phía khơi, nơi dòng chảy đổi chiều tạo thành một "vùng chết" lý tưởng cho cá bống, cá đù và đôi khi là con cá mập nhỏ săn mồi lúc bình minh.

Cần câu Shimano 3m6, hành nhanh, nhẹ tay. Cuộn Stradic 4000 đã được lau sạch, bôi mỡ từ tối hôm qua. Dây PE 1.5号, leader fluorocarbon 30lb. Mồi là con mực tươi vừa mua từ tàu lưới về lúc 4 giờ, thịt trắng ngần, mùi biển tanh nồng. Linh ghim móc qua mũi mực, khéo léo để móc hở ngoài, cho mực game tự nhiên dưới nước.

Ném cần. *Phất*. Dây bay ra một cung đẹp, rơi chính xác vào vị trí mục tiêu. Linh khóa b cò, đảo cuộn nhẹ nhàng lấy dây thừa, ngón tay cái đặt nhẹ trên cuộn dây để cảm nhận rung động. Thư giãn. Hít sâu. Đây là giờ khắc cô thích nhất: không suy nghĩ, không deadline, không tiếng điện thoại reo. Chỉ có cô, cần câu, và sự chờ đợi.

Khoảng hai mươi phút trôi qua. Cần im lặng. Linh uống một ngụm cà phê đen từ bình giữ nhiệt, mắt không rời đầu cần. Bỗng, đầu cần *chập chờn* một cái — không phải rung lên do cá cắn, mà rung *xuống*, mạnh và đột ngột, kéo thẳng dây PE căng cứng như dây đàn.

Linh phản xạ bật dậy, hai tay nắm chặt cán cần. "Cá to! Chắc con bống đen hoặc cá mập con."

Cô đảo cuộn, hất cần. Trọng lượng lớn, nặng nề, không có cú nhảy mạnh của cá săn mồi mà là sự keo kéo, nặng trịch của thứ gì đó to khổng lồ hoặc... bị móc đáy.

— Đéo! — Linh thốt lên, giọng đều đều mà trong lòng bốc lửa. — Móc đáy rồi này. Chắc lại là rổ cá hoặc dây neo tàu.

Cô thử hất cần vài lần, đổi góc độ, đi lùi vài bước. Dây không nhúc nhích. Linh định cắt dây, chấp nhận mất mồi và leader, thì bỗng nghe tiếng nước nổ *phọt* một cái toát ra ngay trước mặt, cách đó ba bốn mét. Một hình người phun nước, tóc gác lên trán, gỡ kính lặn đẩy lên trán, mặt cười tít mép.

— Chào cô nàng. Móc phải "cá" gì to thế?

Trần Minh Tuấn. Áo lặn neoprene đen ôm sát cơ bắp, kính lặn treo cổ, một tay nắm một con cá nhái khổng lồ (khoảng 3kg), tay kia cầm dao lặn nhỏ đang... cắt đứt dây câu của Linh.

Dây PE *rắc* một tiếng, bay bổng lên không trung, leader và móc câu rơi lùi lại sát mũi chân cô.

Linh đứng yên, tay vẫn nắm cán cần, mắt nhìn dây câu đứt bay lả tả, rồi quay sang nhìn chàng trai đang bơi lội nhẹ nhàng về phía bờ, gánh con cá nhái lên vai như gánh một gói rau.

— Anh... — Linh nói, giọng bình thản lạ thường. — Anh vừa cắt dây câu của tôi.

Tuấn đặt chân lên bờ, nước chảy rơi xuống cát, tạo thành vũng bùn nhỏ. Anh cười, răng trắng lóm lóm so với làn da nâu rám nắng.

— Xin lỗi nhé. Nhìn từ dưới lên thấy dây căng thẳng, tưởng con cá nhái này nuốt mồi nên cắt cho lẹ. Không ngờ móc câu lại móc vào hàm nó. — Anh vỗ vỗ con cá nhái. — Bồi thường cho cô con cá này đi. Tươi lắm, hôm nay mới mổ ra khỏi hang đá.

— Tôi không cần cá. Tôi cần dây câu và móc. Leader fluorocarbon 30lb, móc Owner 5/0. Tổng cộng khoảng ba trăm nghìn. — Linh nói, giọng không cao, không thấp, như đang đọc một danh sách mua sắm.

Tuấn ngạc nhiên, cười lớn hơn, tiếng cười vang vọng giữa bãi biển vắng người.

— Ba trăm nghìn? Cô nàng nói dễ tính quá. Dây PE 1.5号 Shimano kia giá bao nhiêu? Leader Seaguar kia giá bao nhiêu? Móc Owner kia giá bao nhiêu? Công sức thắt nút FG knot kia giá bao nhiêu? — Anh tiến gần hơn, nước biển vẫn chảy từ tóc, từ mí mắt, rơi xuống cằm. — Tính chung một triệu hai. Chuyển khoản hay tiền mặt?

Linh hít một hơi dài, ngực phồng lên rồi hạ thấp. Cô quay lưng, gấp cần câu lại với động tác thạo đùa, không vội vã.

— Anh giữ đi con cá. Coi như tặng. Dây câu tôi tự mua.

— Nhanh thế? Chưa xin số điện thoại đã đuổi khách? — Tuấn đi theo, bộots lặn *bóp bóp* trên cát ướt. — Anh tên là Trần Minh Tuấn. Làm thợ lặn, sửa chữa tàu, cá nhân và... sửa cần câu rảnh rỗi. Anh biết bác Hải — cha cô — năm nào. Bác ấy dạy anh câu cá bống đá năm anh mười bảy tuổi.

Linh dừng bước, quay lại. Ánh sáng sớm chiếu vào mắt anh, làm đôi mắt nâu đen kia sáng lên một cách kỳ lạ. Có điều gì đó trong ánh mắt đó, một chiều sâu không khớp với nụ cười cộc cằn, kiêu ngạo trên môi.

— Bố tôi dạy nhiều người lắm. — Linh nói nhẹ. — Không nhớ anh.

— Tự nhiên quên. — Tuấn nháy mắt, một cử chỉ quá quen thuộc, quá... nam tính. — Năm đó anh còn hay mang cá về cho bác Hải nấu canh chua. Bác ấy bảo: "Con Tuấn này, lặn giỏi nhưng câu cá dốt, móc câu hay móc vào quần áo người khác hơn móc vào cá."

Linh cười, một nụ cười nhỏ, chỉ kéo cong khóe miệng. — Bố tôi vẫn hay nói vậy. "Câu cá dốt còn học được, cái miệng lưỡi dốt thì khó chữa."

— Thiệt. — Tuấn cười theo, nhưng nụ cười đó tan nhanh, để lại một vết sẹo vô hình trên khóe môi. — Bác Hải khỏe không? Đau lưng rồi à? Năm ngoái anh qua thăm, bác còn than đau cột sống cổ.

— Cũ rồi. Ai cũng già. — Linh vác balo lên vai, quay đi. — Cảm ơn con cá. Tôi về nấu canh cho bố ăn trưa.

— Đợi đã! — Tuấn gọi to, bước nhanh theo kịp. — Anh còn chưa xin lỗi chính thức. Và chưa trả tiền dây câu. Anh làm ăn có nguyên tắc: làm sai phải đền, đền xong mới xong.

Linh đi thẳng, không quay đầu. — Anh làm sai là cắt dây người. Đền là bồi thường tiền. Tiền tôi không cần. Xin lỗi... anh có xin lỗi không?

— Xin lỗi. — Tuấn nói ngay, giọng hơi khô khan. — Xin lỗi cô nàng xinh đẹp đang câu cá một mình sáng sớm. Xin lỗi vì anh cắt dây câu giá một triệu hai. Xin lỗi vì anh làm cô nàng mất mồi mực tươi ngon.

— Được rồi. — Linh dừng lại ở lối thoát ra đường asphalte, nơi chiếc xe máy Wave cũ kỹ đỗ bên gốc dừa. — Anh nợ tôi một lần sửa cần. Khi nào cần anh qua bến tàu hỏi bác Hải. Bác ấy có chìa khóa kho chứa dụng cụ của tôi.

Cô cài mũ nón, che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ môi cười.

— Mai anh qua. Không qua thì thôi. Biển rộng, dây câu nhiều. Chào anh nhé, anh Tuấn "lặn giỏi câu dốt".

Cô đạp xe máy, động cơ *rú* một tiếng nhỏ, lăn bánh xe ra đường lớn, để lại phía sau lưng một chàng trai đứng giữa cát trắng, tay vẫn gánh con cá nhái, mắt nhìn theo bóng xe cho đến khi nó biến khuất ở ngã ba Trần Phú.

Tuấn đứng yên một lúc lâu. Gió biển thổi khô nước trên người anh. Anh quay lưng, nhìn ra khơi xa, nơi mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh. Nụ cười trên môi tan hẳn. Tay anh siết chặt cán dao lặn cho trắng ngón.

"Bác Hải già rồi...", anh thì thầm, giọng quá nhỏ so với tiếng sóng. "Còn cô con gái... vẫn câu cá một mình. Vẫn nhìn biển như thể... như thể đang chờ cái gì đó từ đáy biển đưa lên."

Anh thở dài, một hơi dài từ đáy phổi, mang theo mùi muối và thứ gì đó nặng nề, ứ đọng. Anh bước đi về phía bến tàu cá gần đó, nơi chiếc xe tải Ford Ranger bẩn bụi đỗ dưới gốc bàng. Mở cửa xe, anh ném con cá nhái lên ghế sau, lấy khăn lau mặt, lau tay. Điện thoại rung trong túi áo phao. Anh lấy ra, màn hình sáng tên "Bảo".

— Alo. — Giọng anh trầm xuống, hết hẳn sự đùa giỡn.

— Tuấn ơi, tàu "Bình Minh" ở Cửa Hàn hỏng máy chính. Chủ tàu khóc thét đòi sửa gấp trước giờ chiều ra khơi. Anh qua ngay được không? — Giọng Phạm Quốc Bảo bên kia dây ngắn gọn, hiệu quả.

— Đi ngay. — Tuấn gác máy, đeo kính râm, khởi động xe. — Đi Cửa Hàn.

Xe tải phóng đi, bụi bay vùi dập chân ai. Trong khoang xe, im lặng đến ngột ngạt. Tuấn bật radio, tiếng nhạc Trịnh Công Sơn cũ kỹ vọng ra: *"Giữa dòng sông rộng vô bờ... ta lặng lẽ câu cá..."*

Anh cười khổ, gõ nhẹ tay lên vô lăng theo nhịp điệu. — Câu cá cho đẹp... Câu cái gì chứ? Câu quá khứ à?

***

Linh về đến "Góc Biển" — quán cà phê nhỏ hẹp nằm sâu trong hẻm Trần Phú, mặt tiền chỉ đủ chen một bàn gỗ và vài ghế nhựa — đã gần 9 giờ. Mùi cà phê rang xay pha cùng mùi bánh mì kẹp trứng, pate nồng nàn đón cô ngay ngõ vào.

— Con ơi, dậy sớm quá! — Giọng bà chủ quán, cô Ba Lan (người ta quen gọi là cô Lan), vang lên từ quầy bar. Tay vẫn khéo léo vắt cam, mắt thì nhìn Linh. — Mặt tươi hẳn hôm nay. Có câu được cá to hả?

— Không, cô Lan. Cá không cắn. Dây câu bị đứt. — Linh cười, bỏ balo vào khoàng chứa đồ ở lầu hai, xuống ngay để giúp cô Lan mang khay bánh mì ra bàn cho khách. — Sáng nay có đơn lớn không?

— Có, công ty du lịch bên đường Nguyễn Văn Linh đặt năm mươi ly cà phê đen đá, mười ly bac xỉu, hai mươi bánh mì kẹp thịt nguội. Giao trước mười một giờ. — Cô Lan lau bàn tay vào khăn, chỉ tay ra biển. — Con lên lầu nghỉ đi. Tôi và Tú (nhân viên nam) lo. Con viết truyện xong chưa? Nhà xuất bản gọi hôm qua催 (cùi chỏ) đấy.

Linh gật đầu, leo thang gỗ cũ kỹ lên lầu hai. Phòng ở của cô nhỏ, chỉ đủ giường, bàn viết, kệ sách và một cửa sổ nhỏ nhìn ra biển. Cô đặt balo xuống, lấy sổ da ra, mở trang viết hôm qua. Chữ viết của cô nhỏ, đều, nghiêng nhẹ sang phải.

*"Hôm nay, biển không thuộc về tôi..."*

Cô đọc lại, ngón tay v**t v* lên giấy. Bỗng nhớ đến ánh mắt của chàng trai lặn. Ánh mắt nhìn ra khơi. Không phải nhìn cô. Nhìn biển. Như người đang tìm kiếm thứ gì đó đã mất ở đáy biển.

Linh lắc đầu, cười tự dỉa. — Tưởng tượng quá đà. Chắc do viết truyện ma nhiều quá.

Cô mở laptop, màn hình sáng lên file Word chưa đóng hôm qua. Tiêu đề: *"Người Câu Cá Và Chiếc Bóng Trên Nước"*. Con trỏ nhấp nháy chờ đợi. Nhưng ngón tay cô không gõ. Cô quay ra cửa sổ. Biển vẫn đó. Sóng vỗ bờ đều đều. Một chiếc tàu cá nhỏ chug chug đi ra khơi, để lại làn khói đen mỏng trên trời xanh.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ.

*"Chào Linh. Tuấn đây. Số điện thoại lấy từ bác Hải. Dây câu Shimano PE 1.5号 300m giá 1.200.000đ. Leader Seaguar 30lb 50m giá 450.000đ. Móc Owner 5/0 hộp 10 cái 180.000đ. Tổng 1.830.000đ. STK Vietcombank... Anh chuyển trước 5h chiều nay. Cảm ơn."*

Linh nhìn dòng chữ, khóe miệng nhếch lên. Cô bấm trả lời nhanh: *"Không cần chuyển. Coi như tặng. Lần sau sửa cần miễn phí cho tôi."*

Để điện thoại xuống, cô mới nhận ra tay mình run nhẹ. Không phải vì sợ. Vì... phấn khích? Vì một sự va chạm bất ngờ giữa hai thế giới: thế giới yên tĩnh của người câu cá trên bờ, và thế giới động荡 của người lặn dưới đáy.

Cô hít sâu, đặt ngón tay lên bàn phím. Bắt đầu gõ.

*"Chương 2: Va Chạm.

Người đàn ông xuất hiện từ dưới nước, không phải từ bờ. Taylor cầm dao, không phải cần câu. Anh cắt đứt dây câu của tôi — đường nối duy nhất giữa tôi và sâu biển — và cười như thể đó là một món quà.

'Xin lỗi', anh nói. 'Tiền dây câu bao nhiêu? Tôi trả.'

Tôi không cần tiền. Tôi cần anh hiểu rằng dây câu không chỉ là sợi nhựa. Là sự kiên nhẫn. Là niềm tin. Là lúc giữa trời đất im lặng, chỉ có tim mình đập và rung dây.

Nhưng anh không hiểu. Anh chỉ thấy con cá nhái trên vai, và nụ cười kiêu ngạo của người chinh phục được đáy biển.

Tuy nhiên, khi anh quay lưng nhìn ra khơi... tôi thấy ánh mắt anh. Sâu. Lặng. Và buồn.

Người ta nói: 'Biển không giữ lại ai.' Sai. Biển giữ lại những người nó yêu. Và nó không chịu buông tay."*

Cô gõ nhanh, ngón tay bay trên bàn phím. Câu chuyện chảy ra như dòng nước, mang theo mùi muối, mùi cà phê, và mùi da cá tươi của chàng trai lặn.

***

Chiều hôm đó, Linh ngồi trên ghế đá tại bến tàu cá cũ, nơi cha cô — bác Hải — vẫn đến ngồi hút thuốc lá tre mỗi chiều. Bác già năm nay bảy mươi lăm, lưng còng, tóc bạc phơ, nhưng mắt vẫn sáng, tay vẫn khéo thắt móc, nấu mồi câu như không ai sánh bằng.

Bác Hải ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt một bình trà đá không đường. Bên cạnh là thùng nhựa đựng dụng cụ câu: cần, cuộn, hộp móc, chì, mồi khô.

— Con về sớm hôm nay? — Bác không quay đầu, mắt nhìn ra khơi. — Trưa không thấy con ăn cơm.

— Sáng viết xong chương mới, trưa ngủ một tí. — Linh ngồi xuống bên bác, lấy ly trà uống một ngụm. — Bố đau lưng không?

— Cũ rồi. Đau quen. — Bác cười, lấy gói thuốc lá tre ra, bung một điếu, châm lửa. Khói bay lăn lọn. — Sáng nay có con trai đến hỏi con. Tên Tuấn. Con trai nhà anh Ba Mũi ở xã Hòa Hiệp. Năm nào hay lặn lấy hàu, sò ở chân đảo Sơn Trà. Bố dạy nó câu cá bống đá. Nó học lẹ, nhưng miệng lắm.

Linh tim đập một nhịp. — Anh ấy đến làm gì?

— Nói: "Bác Hải ơi, con gái bác dây câu bị đứt hôm nay do cháu lặn cắt nhầm. Cháu xin bồi thường." — Bác phun khói, giọng trầm ấm. — Bố bảo: "Dây câu đứt là chuyện thường. Cá cắn mới quan trọng. Con gái tao không cần bồi thường, nó cần cá cắn." Nó cười, nói: "Thế cháu sửa cần cho cô ấy miễn phí một năm được không ạ? Cần Shimano, Daiwa, cần tự làm cháu đều sửa được."

Linh quay sang nhìn bác, ngạc nhiên. — Sửa cần miễn phí một năm? Anh ấy nói thật à?

— Thật. — Bác gật gù, ánh mắt lóe lên vẻ hóm hỉnh. — Bố bảo: "Sửa cần thì được. Nhưng phải sửa cho nóng lòng con gái tao. Nếu sửa hỏng thì cháu đền cần, đền cả... nụ cười của con gái tao." Nó đỏ mặt, chạy đi. Thằng nhỏ này, năm nào xấu tính, giờ lớn thành người ta, vẫn xấu tính y xưa.

Linh bật cười, một tiếng cười rõ vang giữa không gian bến tàu yên tĩnh. — Bố nói "nụ cười của con gái" à? Bố đâu có sến súa thế.

— Tao không sến. Tao thực tế. — Bác vỗ vai Linh, tay già run run nhưng chắc chắn. — Con gái tao hai mươi sáu, viết truyện, câu cá, một mình. Tao già rồi, mắt kém, tay run. Muốn tìm người... không phải giàu, không phải đẹp trai. Chỉ cần người đó hiểu con gái tao. Hiểu tại sao con lại ngồi đây cả ngày nhìn biển. Hiểu tại sao con lại hạ cần khi biết cá không cắn.

Linh im lặng. Gió biển thổi bay khói thuốc. Tiếng sóng vỗ vào mũi tàu *độp độp* đều đều.

— Con hiểu, bố. — Linh nói nhẹ, tay đặt lên tay già của bác. — Con không cần ai hiểu. Con chỉ cần... bố khỏe. Và biển vẫn còn đó để con câu.

— Ngốc. — Bác lắc đầu, nhưng nụ cười không tắt. — Ai nói không cần? Người ta sinh ra là để được hiểu. Câu cá một mình quá lâu... tim mình cũng thành đá.

— Đá thì bền. Không vỡ. — Linh cười đáp, nhưng giọng có chút nghẹn.

— Đá bền nhưng không ấm. — Bác quay ra khơi, giọng thì thầm. — Tuấn đó... mắt nó nhìn biển khác người. Người lặn thường nhìn biển như kẻ cướp: lấy gì được thì lấy. Nhưng nó... nó nhìn biển như người xin phép. Năm nào nó lặn bị tai nạn,差点 (gần như) chết dưới đáy hang động. Từ đó nó không dám lặn sâu nữa. Chỉ lặn nông, sửa tàu, sửa cần. Nhưng mắt nó... vẫn luôn nhìn xuống đáy.

Linh ngước nhìn bác. — Bố biết rõ thế?

— Tao là người biển. Nhìn mặt nước biết đáy thế nào. — Bác dập tắt điếu thuốc. — Mai nó qua sửa cần cho con. Con quan sát nó. Không phải quan sát tay nghề. Quan sát mắt nó khi nó nhìn cần câu của con. Cần câu của con... là của cha con làm. Gỗ lim, cán sughero, vòng dẫn Fuji. Nó hiểu giá trị của nó không? Nó hiểu tại sao con yêu nó không?

Linh nhìn cần câu gấp gọn đặt bên chân — món quà cha tặng năm cô hai mươi tuổi, khi cô quyết định theo đuổi văn chương và câu cá thay vì vào làm văn phòng. Cần không đắt như Shimano hay Daiwa cao cấp, nhưng nó có hồn.

— Con sẽ quan sát. — Linh hứa.

— Đi về nấu cơm. — Bác vẫy tay. — Tối nay tao nấu canh chua cá nhái. Tuấn hứa mang cá đến. Thằng nhỏ đó... cá lặn được ngon hơn cá câu được. Nhưng nó không bao giờ mang cá cho ai. Lần đầu tiên.

Linh đứng dậy, vác balo, cầm cần. — Con về rồi. Chăm sóc lưng bố nhé.

— Tao khỏe. Con đi mau, đêm sớm mưa.

Trên đường về, Linh không đạp xe máy ngay. Cô đi bộ qua quán "Góc Biển", ngồi xuống một góc sân vườn sau, gọi ly cà phê đen đá. Điện thoại rung. Tin nhắn từ Tuấn.

*"Đã chuyển 1.830.000đ. Nội dung: 'Tiền dây câu + tiền mồi mực + tiền công châm mồi'. Kiểm tra nhé. Mai 8h sáng anh qua bến tàu lấy cần sửa. Anh mang theo bộ công cụ chuyên dụng. Không tiền công. Chỉ tính vật tư nếu thay thế."*

Linh nhìn dòng chữ, cười ngập mặt. Cô bấm: *"Đã nhận. Mai 8h chờ anh. Cần của tôi làm thủ công, gỗ lim, rất 'kén' tay thợ. Anh cẩn thận."*

*"Nhận lệnh. Chuyên gia sửa cần 15 năm kinh nghiệm. Chưa bao giờ hỏng tay. 8h đúng giờ."*

Cô khóa màn hình, uống cà phê. Đắng, mát, hậu vị ngọt nhẹ. Giống vị biển. Giống vị... một cuộc gặp gỡ vừa bắt đầu.

***

Sáng mùng ba (theo lịch âm), trời mưa rào rạt. Linh ngồi trên sàn nhà lầu hai, trước mặt là cần câu gỗ lim đã được tháo rời: cán, thân cần, vòng dẫn, chân cần. Mỗi bộ phận được đặt lên khăn vải mềm, theo thứ tự. Cô đang lau từng vòng dẫn Fuji Alconite bằng cồn izopropyl, động tác chậm rãi, tinh tế.

Cửa sổ mở, tiếng mưa gõ trên mái tôn, tiếng sóng vỗ bờ to hơn hẳn. Gió mang mùi ẩm mốc, mùi muối nồng nàn bay vào phòng.

Tiếng xe máy *rú* đến, dừng ở dưới. Bước chân nặng, nhanh. Cửa nhà mở.

— Chào cô nàng. Trời mưa vẫn sửa cần à? — Giọng Tuấn vọng lên từ dưới cầu thang. — Anh mang theo "bộ đồ nghề" rồi.

Linh không quay đầu, chỉ giơ tay ra hiệu. — Lên đây. Cần ở bàn làm việc.

Tuấn xuất hiện ở ngõ cửa sổ, người ướt sũng dù đã mặc áo mưa. Tay cầm một vali nhôm đen, to, nặng. Anh đặt vali xuống bàn, mở nắp ra. Bên trong gọn gàng, sạch sẽ: vít vặn chuyên dụng (Torx, Hex), keo epoxy hai thành phần, giấy nhám mịn, keo dán vòng dẫn chuyên dụng (ProWrap), băng keo nhiệt co, đèn hồng ngoại sấy keo, kìm cắt dây, thước cuốn, thước thép, và... một cuộn dây PE mới, một hộp móc Owner, một cuộn leader Seaguar.

Linh ngước nhìn, kinh ngạc. — Anh mang theo cả dây câu, móc, leader? Tôi chỉ nhờ anh kiểm tra vòng dẫn và cân bằng cần thôi.

Tuấn cười, lấy một cặp găng tay nilon đen mặc vào, động tác quen tay. — Chuyên gia sửa cần không chỉ sửa hỏng. Phải kiểm tra toàn bộ hệ thống. Vòng dẫn hở -> dây PE mòn -> móc gãy -> mất cá. Chu trình tử thần. — Anh lấy cần gỗ lim của Linh lên, đặt ngang trên hai giá đỡ cao su. — Cần này... gỗ lim đỏ, cán sughero tự nhiên, vòng dẫn Fuji K-series Alconite. Chân cần Fuji DPS. Làm thủ công à?

— Cha tôi làm. Năm tôi hai mươi. — Linh đứng dậy, đi ra bếp pha hai ly trà nóng, mang vào. — Anh uống trà. Không đường.

Tuấn nhận ly, uống một ngụm, không nói lời khách套. Ánh mắt anh tập trung vào cần. Ngón tay anh vuốt nhẹ từ chân cần l*n đ*nh cần, cảm nhận độ cong, độ phân tán lực.

— Gỗ lim đỏ khô tự nhiên, không sấy lò. Cân bằng tuyệt đối. — Anh thì thầm, như đang nói chuyện với cần. — Vòng dẫn Fuji K-series... thiết kế khung K kháng xoắn tốt. Nhưng vòng dẫn số 3 (tính từ chân cần) có dấu hiệu mài mòn nhẹ ở vành khoen ceramic. Dây PE 1.5号 chạy qua đây lâu ngày sẽ bị rách sợi.Linh đứng sau lưng anh, nhìn anh làm việc. Ánh đèn bàn học vàng ấm chiếu lên mái tóc ngắn, cằm góc, sống mũi cao. Tay anh chuyển động chính xác, không hề lúng túng. Anh lấy kìm nhỏ, tháo vòng dẫn số 3 ra, so sánh với vòng dẫn dự phòng trong vali (cũng là Fuji K-series Alconite, size 6).

— Vòng dẫn này khó mua ở Việt Nam. Anh đặt hàng từ Nhật. — Tuấn nói, keo epoxy vào chân vòng dẫn mới, gắn vào thân cần, dùng băng keo nhiệt co cố định, sấy keo bằng đèn hồng ngoại. — Xong. Cứng như mới.

Anh kiểm tra tiếp các vòng dẫn còn lại, siết chặt vít chân cần, bôi mỡ silicone cho ốc vít. Cuối cùng, anh lấy cuộn dây PE mới, thắt nút FG knot vào leader fluorocarbon, rồi thắt móc Owner. Động tác thắt nút của anh nhanh, đẹp, gọn gàng — nút FG knot đều đều, chắc chắn, không một sợi thừa.

— Xong. — Tuấn đặt cần xuống, lau tay bằng khăn. — Cân bằng lại chuẩn. Vòng dẫn mới bền năm năm. Dây PE mới 300m. Leader 50m. Móc hộp 10 cái. Tổng vật tư: 2.100.000đ. Tiền công: 0đ. Theo hợp đồng "sửa miễn phí một năm".

Linh nhận cần, cảm nhận trọng lượng, độ cong. Cô hất cần nhẹ một cái trong không gian phòng. *Phắt*. Cung cần đẹp, đàn hồi, không rung lẩy lội.

— Tốt. — Linh mỉm cười, đặt cần xuống. — Cảm ơn anh. Tiền vật tư tôi chuyển tối nay.

— Không cần chuyển. — Tuấn cất dụng cụ vào vali, động tác gọn gàng. — Coi như... anh tài trợ cho tác giả "Người Câu Cá Và Chiếc Bóng Trên Nước". Anh đọc chương 2 hôm qua. Hay. Nhìn ra hồn người câu cá.

Linh ngạc nhiên. — Anh đọc blog của tôi?

— Bác Hải cho anh link. — Tuấn cười, nhưng nụ cười đó không đến mắt. — Viết: *"Người ta nói: 'Biển không giữ lại ai.' Sai. Biển giữ lại những người nó yêu. Và nó không chịu buông tay."* — Anh lặp lại, giọng trầm thấp. — Hay. Rất... đúng.

Không khí trong phòng bỗng yên tĩnh. Tiếng mưa gõ cửa sổ nghe rõ hơn. Tuấn đeo vali, quay người đi đến cửa sổ.

— Anh đi rồi. Mưa to, anh cẩn thận đường. — Anh nói với lưng quay về phía Linh. — Mai trời nắng, anh qua bến tàu câu cá với bác Hải. Bác bảo... bác muốn ăn cá nướng than hoa. Anh mang than, anh nướng. Cô... có muốn ăn không?

Linh nhìn anh. Vai anh hơi cong dưới áo mưa ướt. Một chàng trai hai mươi tám tuổi, lặn biển mười lăm năm, sửa tàu, sửa cần, cười kiêu ngạo, nhưng mắt nhìn biển buồn như người già.

— Ăn. — Linh nói. — Tôi mang mùi tiêu, muối, chanh. Bố tôi nấu canh chua. Ba người ăn.

Tuấn quay đầu, ánh mắt sáng lên, khác hẳn lúc nãy. — Được. Mai sáng sáu giờ. Bến tàu cũ. Anh đợi.

Anh xuống cầu thang nhanh, tiếng bước chân *độp độp* trên nền gạch ướt. Cửa chính đóng lại. Tiếng xe máy khởi động, lùi xa dần trong mưa.

Linh đứng yên trước bàn làm việc. Trên bàn, cần câu gỗ lim nằm yên, sáng bóng dưới ánh đèn. Bên cạnh, một tờ giấy note vàng nhỏ mà Tuấn để lại khi cất vali.

Linh nhặt lên đọc.

*"Cần câu như người yêu. Không được tháo rời liên tục. Tháo nhiều -> keo epoxy mòn -> vòng dẫn lệch -> mất cân bằng -> mất cá. Giữ nguyên. Yêu thương nó. Nó sẽ cho con cá đời bạn."*

Chữ viết to, thô ráp, nghiêng sang phải, khác hẳn chữ nhỏ đều của Linh. Cô cười, một tiếng cười từ đáy bụng, làm rung động không gian phòng nhỏ.

Cô đặt tờ note vào kệ sách, ngay cạnh sổ da. Rồi ngồi xuống, mở laptop. Con trỏ nhấp nháy.

Cô gõ tiêu đề mới: *"Chương 3: Người Thợ Sửa Cần Và Chiếc Cần Có Hồn"*.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Biển vẫn vỗ bờ. Nhưng trong phòng nhỏ trên hẻm Trần Phú, có mùi trà nóng, mùi keo epoxy, mùi gỗ lim cũ, và mùi... của một khởi đầu mới.

***

Tối hôm đó, bữa cơm tại nhà Linh đặc biệt noisier (nhộn nhịp) hơn bình thường.

Bàn ăn gỗ cũ được dọn ra sân sau, nơi có mái hiên che mưa. Than hoa đen cháy đỏ rực trong lò nướng gạch nhỏ mà bác Hải tự xây. Mùi cá nhái nướng, mùi tiêu đen, mùi lá chanh, mùi nước mắm pha chanh ớt lan tỏa khắp hẻm.

Tuấn ngồi chéo chân trên sàn gạch (bàn ăn thấp kiểu Nhật), tay cầm chổi quét than, mặt khói đen một mảng, nhưng cười tít mép.

— Bác Hải ơi, cá này da dày, thịt dày, nướng than hoa mới ngon. Nướng gas thì khô, mất vị biển. — Anh quay sang Linh. — Cô nàng, mớ chanh này thái mỏng, rắc lên mặt cá lúc nướng chín tới. Vị chua nhẹ khử tanh, tăng hương vị. Không được vắt nước chanh lên, sẽ làm cá ch** n**c, mất ngọt.

— Thưa thầy. — Linh giả vờ chào hàng, thái chanh mỏng như chỉ, rắc đều lên mấy con cá nhái đang chép chép trên vỉ nướng. — Thầy nướng, con làm phụ.

— Được, đồ đệ. — Tuấn nháy mắt. — Năm nào con theo bố học nấu canh chua, giờ lớn thành thầy nướng cá. Đời là vòng tròn.

Bác Hải ngồi trên ghế cao su, hút thuốc lá tre, mắt nhìn hai người trẻ cười đùa, nướng cá, châm chao. Khói thuốc, khói than, hơi nước trộn lẫn. Một khung cảnh bình yên đến lạ.

— Ăn nào. — Bác gõ gõ ống điếu vào khay tro. — Ăn nóng ngon lắm. Tuấn, nướng chín mời bác trước.

— Dạ, bác ưu tiên. — Tuấn lấy đũa gắp miếng cá chín vàng óng, bóc da, lấy miếng thịt trắng ngần, béo ngậy, đặt vào đĩa cho bác. — Bác ăn miếng này. Thịt bụng, béo nhất.

Bác ăn, nhai chậm, gật gù. — Ngon. Rất ngon. Nướng than hoa khác hẳn. Da giòn, thịt mềm, giữ hết nước biển. Tuấn, ngươi có võ.

— Học của bác mà. — Tuấn cười, gắp miếng cho Linh. — Cô nàng ăn. Món này gọi là "Cá nhái nướng than hoa kiểu Tuấn". Bí quyết: than phải hoa đen, cháy đến khi than trắng xám mới bỏ cá. Chanh thái mỏng, không vắt nước. Tiêu đen xay thô. Muối hột to. Ăn kèm rau sống: húng quế, ngò gai, giá đỗ. Chấm nước mắm pha chanh ớt đường. Một lần ăn nhớ đời.

Linh cắn một miếng. Vị cá ngọt, béo, tan chảy trong miệng, hòa quyện vị chua nhẹ chanh, cay tiêu, mặn muối, thơm nồng nàn than hoa. Cô nhai chậm, mắt nhắm lại.

— Ngon thật. — Cô nói, mở mắt, nhìn Tuấn. — Anh nướng giỏi hơn sửa cần.

— Sửa cần là nghề. Nướng cá là... tâm huyết. — Tuấn cười, gắp miếng cho mình, ăn to miệng. — Ăn đi, ăn no mới có lực viết truyện, câu cá.

Bữa cơm kéo dài gần hai giờ. Ba người ăn, uống trà đá, nói chuyện. Tuấn kể về những lần lặn sâu, về áp suất nước nén phổi, về cái cảm giác cô đơn tuyệt đối ở độ sâu 40 mét, nơi ánh sáng không còn với tới, chỉ có tiếng tim mình đập *đôc đôc* và tiếng bong bóng khí thải từ bình oxy.

— Sợ không? — Linh hỏi, mắt sáng rực.

— Sợ. Lần đầu lặn hang động ở Hòn Mun, anh kẹt kín giữa khe đá. Bình oxy cạn. Mực đen phun ra che mất tầm nhìn. Anh nghĩ... hết rồi. — Tuấn nói nhẹ, như kể chuyện của người khác. — Nhưng bỗng nhớ đến lời bác Hải: *"Dưới nước sợ gì? Sợ thì nổi lên. Nổi lên là sống. Cố gắng nổi lên."* Anh bình tĩnh, tìm đường, dùng dao khoan đá, lôi mình ra. Nổi lên mặt nước khi oxy còn... 3 bar. 30 giây nữa là chết.

Linh im lặng, tay nắm chặt ly trà.

— Từ đó, anh không dám lặn hang động sâu nữa. Chỉ lặn nông, sửa tàu, câu cá, sửa cần. — Tuấn cười, nhưng nụ cười không đến mắt. — Người ta bảo anh nhút nhát. Anh không giải thích. Chỉ anh biết... cái sợ hãi đó không phải sợ chết. Là sợ... không kịp nhìn thấy mặt trời mọc lần nữa. Sợ không kịp... nói lời cảm ơn với người nên nói.

Anh dừng lại, nhìn Linh. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khói than và hương cá nướng.

— Cảm ơn bác Hải. Cảm ơn... cô nàng hôm nay cho anh ăn cá nướng. — Tuấn nói khẽ. — Món này... anh sẽ nhớ mãi.

Bác Hải khẽ khạc nhẹ, đứng dậy. — Tao già rồi, ngủ sớm. Các con ăn uống thoải mái. Tuấn, xe đỗ cổng, chìa khóa để trên bàn ghế. Muốn ngủ ở đây thì phòng khách đã dọn ga chăn. Muốn về thì cẩn thận đường mưa.

Bác vào phòng ngủ. Cánh cửa gỗ khép lại. Chỉ còn lại hai người dưới mái hiên, giữa đêm mưa và than tàn.

Linh thu dọn đĩa đũa, mang vào bếp rửa. Tuấn đi theo, giúp cô lau bàn, dọn rác. Hai người làm việc im lặng, động tác quen thuộc như đã sống cùng nhau nhiều năm.

Xong việc, Linh ra sân sau, ngồi trên ghế đá, nhìn lên trời. Mưa đã tạnh, trăng ló dạng sau đám mây mỏng. Biển xa xa gầm rú đều đều.

Tuấn ra đứng bên cạnh, tay cầm hai ly trà nóng. Mời một ly.

— Uống trà. Đêm lạnh.

Linh nhận ly, cầm trong tay, không uống. — Anh sợ không kịp nói lời cảm ơn... với ai?

Tuấn im lặng một lúc. Rồi ngồi xuống ghế đá đối diện, đặt ly trà xuống bàn đá nhỏ giữa hai người.

— Với mẹ anh. — Anh nói, giọng trầm, không rung. — Mẹ anh qua đời khi anh mười lăm. Tai nạn giao thông. Anh không kịp đến bệnh viện. Lời cuối cùng mẹ nói qua điện thoại: *"Tuấn ơi, con ăn cơm chưa? Mẹ nấu canh chua cá nhái, con thích nhất."* Anh không kịp nói: *"Ăn rồi mẹ ạ. Con yêu mẹ."*

Linh cảm thấy tim mình co lại. Cô đặt ly trà xuống,伸手 (vươn tay) nắm nhẹ tay Tuấn đang đặt trên gối ghế. Tay anh to, nóng, sần sùi do nước biển và keo epoxy. Tay cô nhỏ, mềm, lạnh.

— Anh đã nói rồi. — Linh nói nhẹ. — Mẹ anh ở đâu đó, nghe thấy rồi. Mẹ không cần lời nói. Mẹ cần con anh sống tốt. Cười nhiều. Ăn ngon. Ngủ ngon.

Tuấn quay đầu, nhìn cô. Ánh trăng chiếu lên mặt anh, lộ rõ vết sẹo nhỏ trên trán, và những đường nét mỏi mòn của một chàng trai gánh quá nhiều thứ trên vai.

— Cô nói dễ quá. — Anh cười, nhưng giọng nghẹn. — Sống tốt... khó lắm. Khi mỗi lần nhắm mắt lại, đều thấy mẹ đứng ở cửa bếp, cầm chảo canh chua, cười gọi con ăn cơm.

— Anh không cô đơn. — Linh nói, giọng dứt khoát. — Anh có bác Hải. Có tôi. Có biển. Có cần câu. Có những người đợi anh về bờ.

— Những người đợi anh về bờ... — Tuấn lặp lại, như đang nếm thử vị từ. — Lâu lắm không ai nói câu đó với anh. "Về bờ". Anh luôn là người... đi ra khơi. Đi xa. Đi sâu. Không ai đợi. Tự mình về. Tự mình lên bờ.

— Giờ có rồi. — Linh mỉm cười, mắt sáng trong đêm. — Tôi đợi. Bố tôi đợi. Biển cũng đợi. Biển không giữ lại ai? Sai. Biển giữ lại những người nó yêu. Và nó đợi họ về bờ.

Tuấn nhìn cô, lâu, rất lâu. Tay anh từ từ nắm chặt tay cô, ngón tay chồng lên ngón tay, chắc chắn, ấm áp.

— Cảm ơn. — Anh thì thầm. — Cảm ơn... Thùy Linh.

Tên mình trong giọng anh nghe khác hẳn. Không phải "cô nàng", không phải "bạn". Là "Thùy Linh". Hai từ đơn giản, nhưng nặng nề, trân trọng.

Gió đêm thổi mạnh hơn, làm khói than bay lung lay. Tiếng sóng vỗ bờ *độp độp* như một bản giao hưởng cổ điển. Hai bóng người ngồi bên nhau, dưới trăng non, giữa biển khơi stông, không nói thêm lời nào.

Chỉ cần nắm tay nhau. Chỉ cần hiểu nhau. Chỉ cần... đang ở bên nhau.

Đó là đủ. Cho lúc này. Cho đêm nay. Cho một khởi đầu.

***

Sáng hôm sau, Linh đến văn phòng làm việc tại công ty xuất bản "Văn Học & Cuộc Sống" — một tòa nhà 5 tầng cũ kỹ trên đường Lê Duẩn, sơn vàng nhạt, bong tróc ở nhiều góc. Cô làm biên tập viên tự do (freelancer) nhưng có bàn cố định tại phòng biên tập, nhờ mối quan hệ tốt với chủ biên tập anh Minh — một người anh lớn tuổi, hiền lành, yêu sách.

Cô vừa bước vào phòng lạnh, túi xách vẫn đựng cần câu gấp gọn (thói quen mang theo đi đâu), thì bị Lê Hương Giang — bạn thân, đồng nghiệp, và cũng là "kẻ thù" trong lòng anh Minh (theo nghĩa chơi đùa) — kéo tay vào góc pantry.

— Nhanh nói! Hôm qua gặp ai rồi? Mặt tươi như hoa hậu! — Giang nháy mắt, tay vẫn cầm ly cà phê sữa đá to như đầu người. — Đi câu cá một mình về mặt sáng như đèn, da dẻ mịn màng, tóc bồng bềnh... Chắc chắn có "người đàn ông bí mật"!

Linh cười, lấy ly nước lọc uống một ngụm. — Không có ai. Chỉ có... một tai nạn nhỏ. Dây câu bị đứt. Rồi được sửa cần miễn phí.

— Sửa cần miễn phí? — Giang sững lại, rồi bật cười lớn, thu hút ánh nhìn của vài đồng nghiệp. — Trời ơi, Linh ơi, người ta hẹn hò thì đi ăn uống, xem phim, đi cà phê. Mày thì... "sửa cần miễn phí"? Mày thật sự là một "kẻ bất thường" trong giới tình!

— Sửa cần là nghệ thuật. — Linh nói nghiêm túc, nhưng mắt cười. — Và người sửa cần... có tài. Rất có tài.

— Tên là ai? Sống đâu? Có người yêu chưa? Anh em mấy anh? — Giang hỏi dãy, lấy sổ tay nhỏ ra, bút chực ghi. — Giang "thám tử" điều tra hộ mày.

— Trần Minh Tuấn. Thợ lặn, sửa tàu, sửa cần. Bến tàu cũ. Không biết có người yêu. — Linh nói tóm gọn. — Giang ơi, tôi vào làm việc rồi. Deadline chương 3 chiều nay phải nộp.

— Chương 3? Chương 2 hôm qua đăng blog đã 10k view, 500 share, 200 comment kìa! — Giang kéo Linh lại, màn hình điện thoại sáng lên thống kê. — Đọc comment đi. Mấy đứa fan "ship" mày với "người lặn bí mật" điên cuồng. "Tác giả xinh đẹp, người lặn đẹp trai, thiên tạo địa thiết!" "Cần câu gỗ lim vs Dao lặn neoprene, couple item cực chất!" "Xin tác giả cho thêm chi tiết tình huống va chạm đi ạ, đọc mà tim đập thình thình!"

Linh lướt nhanh, mặt đỏ bừng. — Đồ ngu! Đọc truyện mà ship người thật! Chương 2 tôi viết hư cấu dựa trên cảm xúc thôi, không phải báo cáo thực tế!

— Cảm xúc thôi à? — Giang nháy mắt, giọng trầm xuống, nghiêm túc hiếm thấy. — Linh ơi, mày viết: *"Người ta nói: 'Biển không giữ lại ai.' Sai. Biển giữ lại những người nó yêu. Và nó không chịu buông tay."* Câu này... mày viết từ đáy lòng à? Hay chỉ là văn chương?

Linh im lặng. Cô nhìn ly nước trong tay. Bóng mình phản chiếu trên mặt nước.

— Cả hai. — Cô nói khẽ. — Văn chương... là cách tôi nói với chính mình những lời không dám nói to.

Giang gật đầu, không hỏi thêm. Cô vỗ vai Linh. — Làm việc đi. Chiều anh Minh gọi họp về dự án "Vinh Hà" kia. Nghe nói có "đại nhân" đến視察 (si sát). Mày cẩn thận.

— "Đại nhân"? — Linh nhăn mặt. — Ai đó?

— Không biết. Anh Minh chỉ nói: "Quan trọng, mọi người chuẩn bị kỹ, mặc đẹp, nói ít, làm nhiều". — Giang cười khẩy. — Văn hóa doanh nghiệp Việt Nam thôi. Mày đừng lo, mày là "cổ động viên" văn chương, không liên quan đến kinh doanh.

Linh gật đầu, nhưng lòng bỗng nặng nề. Cô nhớ đến tin nhắn hôm qua: *"Chào cô Linh. Tôi là Nguyễn Tiến Đạt. Đọc bài cô về 'Hồn Cá' trên blog cá nhân. Viết hay. Rất... có hồn. Tôi mời cô làm cố vấn văn hóa cho dự án Vinh Hà."*

Nguyễn Tiến Đạt. Tên đó nghe quen. Rất quen. Một cái tên xuất hiện trên báo chí, trên các diễn đàn kinh doanh, gắn liền với từ khóa: "Thâm niên", "Tham vọng", "Không bao giờ thua".

Cô đi vào phòng làm việc, đặt túi xách xuống, lấy cần câu ra để góc bàn, mở laptop. Màn hình sáng lên file Word: *"Chương 3: Người Thợ Sửa Cần Và Chiếc Cần Có Hồn"*.

Nhưng ngón tay không gõ. Cô nhìn ra cửa sổ. Từ tầng 3ổ. Đường Lê Duẩn tấp nập xe cộ, người đi làm, xe buýt, cây xanh. Rất khác biển. Rất khác bến tàu. Rất khác... anh chàng lặn với đôi mắt buồn.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Tuấn.

*"Sáng nay biển to, gió đông nam cấp 5-6. Không câu được cá ngoài khơi. Anh ở xưởng sửa máy tàu 'Bình Minh'. Trưa anh qua bến tàu mang cơm cho bác Hải. Cô... có muốn ăn cùng không? Anh mua bún chả cá Đà Nẵng nổi tiếng chợ Cồn."*

Linh cười, ngón tay bay trên màn hình điện thoại: *"Bún chả cá chợ Cồn? Ăn trưa tại bến tàu? Bố tôi sẽ chê: 'Ăn ngoài bẩn, không bằng canh chua nhà làm'. Nhưng... tôi đồng ý. 11h30 anh đến cổng bến tàu. Tôi mang chanh, ớt, mắm nem."*

*"Nhận lệnh. 11h30 cổng bến tàu. Anh mang thêm bánh mì que giòn. Chờ cô."*

Cô khóa điện thoại, hít sâu. Lòng nhẹ hẳn. Có những ngày, chỉ cần một tin nhắn, một bát bún chả cá, và một lời hẹn gặp... là đủ để đối mặt với bất kỳ "đại nhân" nào, bất kỳ deadline nào, bất kỳ sóng to nào.

Cô đặt tay lên bàn phím. Bắt đầu gõ.

*"Chương 3...

Người thợ sửa cần không chỉ sửa cần. Anh sửa cả những đứt gãy trong tâm hồn người khác. Bằng keo epoxy, bằng băng keo nhiệt, bằng đèn hồng ngoại sấy khô nỗi đau. Và bằng... một bát bún chả cá vào trưa nắng gió.

Biển hôm nay to. Gió đông nam cấp 6. Sóng vỗ bờ như muốn nuốt chửng cả bến tàu. Nhưng anh đến. Đúng giờ. Cầm bún chả cá nóng hổi. Cười nói: 'Ăn nóng ngon lắm. Ăn xong có lực sửa cần tiếp.'

Tôi ngước nhìn anh. Dưới ánh nắng trưa, mặt anh đen hơn, mồ hôi lăn dài. Nhưng mắt anh... sáng. Không còn buồn. Chỉ có... sự hiện diện.

'Cảm ơn', tôi nói. 'Cảm ơn anh về bờ.'

Anh cười, răng trắng lóm lóm: 'Về bờ là phải. Biển giữ tôi, nhưng bờ... bờ có cô. Đó mới là lý do tôi về.'"

Cô gõ đến đó, dừng lại. Đọc lại. Tim đập nhanh. Cô xóa câu cuối. Gõ lại.

*"'Về bờ là phải. Biển giữ tôi, nhưng bờ... bờ có những người tôi quan tâm. Đó mới là lý do tôi về.'"*

Đúng hơn. Nhẹ hơn. Phù hợp với anh. Với họ. Với lúc này.

Cô lưu file. Tắt máy. Đeo balo. Cầm cần câu. Ra khỏi phòng làm việc, xuống thang máy, ra đường Lê Duẩn nắng gắt.

Xe máy khởi động. *Rú*. Linh lái xe về phía bến tàu cũ, nơi có bát bún chả cá đang chờ, có bác Hải đang ngồi hút thuốc, có một chàng trai lặn đang đứng chờ dưới gốc bàng, tay cầm hai khay bún, mặt cười tít mép khi thấy cô.

Va chạm của hai thế giới. Không phải va chạm gay gắt, phá vỡ. Là va chạm mềm mại, hòa quyện. Như sóng vỗ bờ. Như dây câu chạm nước. Như tim chạm tim.

Và câu chuyện... mới chỉ bắt đầu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.