Mưa rừng không rơi, nó tràn. Dày đặc như màn lụa đen, bóp kín tầm nhìn, dập tắt tiếng động của chính nó khi va chạm vào lá cây, vào mũ bảo hiểm, vào vai áo mưa nhựa rخي của ba người. Xe máy gầm rú, bánh xe bám chặt vào mặt đường đất sần sỏi, lăn lội trong bùn silt màu nâu đục.
Tuấn cầm lái, người hơi cong về trước che chút cho túi áo ngực – nơi chiếc đĩa men xanh đang nghỉ ngơi, nặng nề, lạnh ngắt qua vải áo ướt. Ngón trỏ trái vẫn còn vết cắn nhỏ, viền da khô lại thành vảy màu nâu đen. Không đau. Chỉ ngứa, một cơn ngứa sâu trong xương tủy, lan tỏa lên cổ tay, vai, cổ, như những con kiến lửa đang leo row.
Hương ngồi giữa, hai tay ôm chặt eo Tuấn, mặt úp vào lưng anh. Áo mưa của cô bật lên phồng to, che không kịp chân. Cô run. Không phải vì lạnh. Tay cô nắm chặt áo anh mỗi khi xe lurch một cái, mỗi khi sét giật chớp lóe xa xôi xé rách bầu trời, chiếu rọi lên những hình thù cây cối quái dị, cong vút như tay già móc móc.
Quan cưỡi xe sau, balo to đùng đinhnich lưng, tay cầm một cái dây đeo chéo qua ngực cố định một cái hộp nhựa đen – thiết bị đo từ trường tự chế. Miếng dán crépe trên trán anh bong tróc một góc, má ửng đỏ vì gió mưa, nhưng miệng vẫn không ngừng nhẩm nháp.
— Anh Tuấn ơi, anh chắc chắn đây là đường không? — Quan hét lớn qua tiếng mưa gió, giọng vẫn phết phù phù. — Cái GPS trên điện thoại chết từ mười km trước. La bàn trong balo quay mòn như say xỉn. Anh không phải dẫn em mày đi chết chóc cho đỡ tốn tiền mai táng chứ?
Tuấn không quay đầu. Giọng khô khan, bị gió cuốn đi gần hết:
— Cổ Lam không có trên bản đồ. Chỉ có người đã từng đến mới tìm thấy đường về. Nắm chặt tay lái. Đừng nói nhảm.
— Em không nói nhảm, em lo cho tính mạng anh Quân đấy! — Quan cười to, tiếng cười bị gió xé nát. — Mưa to như nước tiểu trời, đường trơn như dầu, xe này phanh không kịp là hai chúng ta bay lăn ra khơi. Em chưa viết di chúc, anh Tuấn ơi. Tài sản để lại cho... cho cô Hương ấy, hay cho em gái đã mất?
Tay lái Tuấn siết chặt. Cổ tay run một cái không phải vì rung động xe.
— Im miệng. — Anh cắn từng chữ.
Hương nhấc mặt, nước mưa rơi trên má, lẫn với thứ nước khác không tên. Giọng cô nhỏ, khàn:
— Tuấn... anh nghe thấy không? Không có tiếng côn trùng. Không có tiếng chim. Chỉ có tiếng mưa và xe máy.
Tuấn nhìn thẳng phía trước. Đèn pha xe yếu ớt chẻ một đường hẹp trong màn sương đen. Đúng. Rừng già này im ắng đến đáng sợ. Không tiếng ve kêu, không tiếng dơi vỗ cánh, không tiếng lá rung vì gió. Chỉ có tiếng mưa rơi, đơn điệu, nặng nề, như một bài thánh ca chôn vùi.
Xe lăn thêm một đoạn, bùn bốc lên vấy đen cả hai bên bánh xe. Rồi đèn pha chiếu lên một cổng làng. Không phải cổng gạch, không phải cổng sắt. Hai gốc tre già, thân to bằng ôm, mọc đối diện nhau, rễ trồi lên mặt đất như răng nanh. Trên ngang, một sợi dây ruy treo một vài lá tre khô, buộc chéo thành chữ "Nhân" ngược. Mùi hương thuốc lạc, ẩm mốc, nồng nặc bay lên ngay cả giữa mưa to.
Tuấn phanh xe. Bánh sau trượt nhẹ trên bùn. Ba người dừng hẳn trước "cổng".
Làng Cổ Lam nằm chìm trong sương mù, yên tĩnh như một mộ phần khổng lồ. Những ngôi nhà sàn gỗ lim, mái ngói nâu đen bong tróc, cheo leo rêu phong, lùi sâu vào bóng tối. Không một đèn lửa. Không một bóng người. Không tiếng chó sủa. Chỉ có hàng rào tre quanh các ngõ ngách, già nua, cong queo, che giấu những gì bên trong.
Quan nhảy xuống xe, chân chạm đất bùn lún sâu vài phân. Anh rút áo mưa lên đầu, đi vòng ra sau xe, gõ nhẹ vào hộp nhựa đen.
— Thông số từ trường: 0.5 microtesla. Bình thường. — Anh lẩm bẩm, mắt nhìn đồng hồ nhỏ trên hộp. — Nhưng độ ion âm cực cao. Gấp mười lần thành phố. Cảm giác như đang đứng trong một cái lò vi sóng chưa bật nút.
Hương cũng xuống xe, hai chân run run. Cô bóp chặt vai mình, nhìn quanh với đôi mắt to tròn, sợ hãi.
— Tuấn... làng này... không hồn người nào cả.
— Có người. — Tuấn xuống xe cuối cùng. Anh không mặc áo mưa, để mưa rơi sũng tóc, áo, rơi vào mắt. Anh nháy mắt, nhìn thẳng vào sâu làng. — Chúng đang nhìn chúng ta. Từ sau cửa. Từ dưới sàn. Từ trên cao.
Anh cảm giác rõ rệt. Hàng chục, hàng trăm cặp mắt. Nhìn lén. Nhìn chằm chằm. Không tò mò. Không thù hằn. Chỉ... chờ. Chờ xem con mồi bước vào bẫy.
— Đi. — Tuấn bước trước, chân đạp lên bùn, tiếng squelch squelch vang rõ rệt trong im lặng.
Ba người đi vào làng. Mưa nhỏ dần, chuyển thành sương mù mịt mù, ẩm ướt bám vào da, vào tóc, vào phổi. Các ngõ ngách uốn lượn như ruột gan. Tường nhà làm từ tre nện, bùn sấy, khe hở to bằng ngón tay. Qua những khe hở đó, Tuấn thấy chuyển động. Bóng người lướt nhanh. Tiếng khóa chốt khóa cửa "cạch cạch" rõ rệt. Tiếng thì thầm thấp, nhanh, như tiếng gió lùa qua khe đá.
— Đừng nhìn vào khe cửa. — Tuấn thì thào, giọng thấp gắt. — Đừng đối thoại với ai trừ già làng.
— Dễ nói. — Quan bước cạnh anh, tay vẫn cắm túi quần, nhưng lưng cong, cổ co rúm. — Em cảm thấy như đang đi vào miệng con quái. Răng nanh là những gốc tre ở cổng. Họng là con đường này. Và bây giờ... chúng ta đang trượt xuống dạ dày nó.
Hương đi cuối, tay nắm chặt tay áo Tuấn. Cô không nói. Chỉ goáy đầu liên tục, mắt nhắm lại mỗi lần đi qua một ngõ ngách tối tăm.
Đến giữa làng, một ngôi nhà lớn hơn, mái ngói cao vút, 앞에 một cái cây đa già nua, rễ treo xuống như râu ria, che khuất hầu như cả mái nhà. Trước cửa, một cái bàn đá phẳng, trên đặt một lò hương đồng đã tàn, tro hương cuộn thành những vầng tròn đen.
Cửa nhà mở sẵn. Bên trong tối om.
Tuấn dừng lại. Anh hít sâu, mùi gỗ ẩm, mùi đất, mùi... máu khô. Rất nhẹ. Rất cũ.
— Vào. — Giọng nói từ trong nhà. Khàn khàn. Chậm rãi. Mỗi từ một nhịp.
Tuấn không chần chừ. Bước lên bậc gỗ sần sùi, chân đi nhẹ, kìm nén tiếng kêu. Hương và Quan theo sau, sát nhau, lưng dính lưng.
Bên trong, chỉ có ánh lửa từ lò Than nhỏ ở góc phòng, cháy ngùn ngụt, khói bay lượn lăng xăng. Không gian thấp, ngột ngạt. Tường tre đen đúa do khói than. Sàn gỗ mòn, lún xuống một vài chỗ.
Ngồi đối diện lò than, trên một chiếc ghế gỗ thấp, là một bà già.
Bà già không lớn. Gù lưng, da nhăn nheo như vỏ quýt khô, gân xanh nổi rõ trên cổ tay gầy gò. Tóc trắng xóa, búi tùm lum sau gáy. Đôi mắt... đục ngầu, màu xám tro, nhìn không rõ hướng. Nhưng khi Tuấn bước vào, đôi mắt đó quay thẳng về phía anh. Không nhìn Hương, không nhìn Quan. Chỉ nhìn Tuấn. Hoặc đúng hơn, nhìn ngực áo anh.
Bà già không đứng dậy. Chỉ giơ một tay gầy, chỉ vào một chỗ trống trên sàn, đối diện mình.
— Ngồi.
Tuấn ngồi xuống. Mát lạnh từ sàn gỗ thấm qua quần. Hương ngồi cạnh anh, tay vẫn nắm áo anh. Quan ngồi cuối, vắt áo mưa, nước chảy thành vũng dưới chân, nhưng anh không dám cười nói nữa. Không khí trong phòng ép nặng lên vai, khiến người ta khó thở.
Bà già nhấc tay, gõ nhẹ que gỗ tre vào mặt bàn đá trước cửa (có lẽ bà đã mang vào trong). Tiếng "cạch cạch" vang lên đều đều, như nhịp tim của cái nhà này.
— Ba người. Ba con đường. — Bà nói, giọng như tiếng gió lùa qua khe đá. — Một người mang máu cũ. Một người mang tim mới. Một người mang đầu óc không dùng đến.
Bà dừng lại, đôi mắt đục ngầu quay sang Hương, rồi Quan, rồi lại về Tuấn.
— Nhưng chỉ một người mang *nó*.
Bà giơ ngón trỏ khô gầy, chỉ thẳng vào ngực áo Tuấn. Ngón tay run rẩy, nhưng hướng cực chuẩn.
— Chiếc đĩa men xanh. Rồng cắn đuôi. Nó đang nóng ran trên ngực con. Nó đang hút máu con. Giờ nó no, nó ngủ. Nhưng sớm muộn nó cũng sẽ đói.
Tuấn mặt không biểu cảm. Tay để trên gối, nắm chặt quần.
— Bà là ai?
— Ta là Lan. Già làng Cổ Lam. — Bà cười, hàm răng thưa thớt, đen đúa. — Người giữ lửa. Người nhìn cửa. Người nhớ những gì người khác quên.
— Bà biết về chiếc đĩa?
— Biết. — Bà gật gù, chậm rãi. — Ta biết nó từ khi nó chưa thành đĩa. Khi nó còn là một mảnh sọ. Một mảnh xương. Một lời nguyền.
— Lời nguyền của ai?
— Của những kẻ tham lam. Của những kẻ muốn sống mãi. Của những kẻ bán hồn đổi quyền. — Bà nói, ánh mắt xám tro nhìn thấu qua không gian, nhìn thẳng vào một quá khứ nào đó. — Chiếc đĩa không phải vật. Nó là *cửa*. Cửa hai chiều. Ra... và vào.
Bà giơ bàn tay run rẩy, vẽ một vòng tròn trong không khí.
— Chiếc đĩa chọn chủ. Không phải chủ chọn đĩa. Con nghĩ con tìm được nó? Sai. Nó để con tìm thấy nó. Nó chờ con đủ lớn. Đủ mạnh. Đủ... đau khổ. Máu con trên vành đĩa là dấu ấn. Giờ con là chủ. Và con không thể bỏ đi.
— Có cách nào hủy nó không? — Hương bỗng hỏi, giọng run nhưng dứt khoát. Cô ngước mặt, mắt nhìn thẳng bà Lan. — Cách nào để... dừng lại tất cả?
Bà Lan quay sang Hương. Lần đầu tiên, biểu cảm bà thay đổi. Góc miệng nhếch lên, không phải cười. Là buồn.
— Hủy nó? Con gái ơi, ai hủy được cái mình đã mời vào nhà? Ai hủy được cái mình đã cho ăn máu mình? Cách duy nhất... là con trở thành thức ăn cho nó. Ăn hết con. Nó sẽ ngủ. Cho đến người kế tiếp.
— Tức là... không có cách nào? — Quan lẩm bẩm, mặt xanh xao. — Chỉ ngồi đợi chết à? Em còn muốn cưới vợ, sinh con, già đi ôm cháu chơi đấy bà ơi.
— Có một cách. — Bà Lan nói, giọng bỗng trở nên sắc bén, xuyên thấu qua sương khói. — Đưa nó về chỗ nó thuộc về. Đặt nó vào đúng *ngăn*. Vào đêm rằm tháng Bảy. Khi cửa hai chiều mở to nhất. Khi Bà Hằng yếu nhất.
Tên "Bà Hằng" làm Tuấn co rúm người. Đỗ Minh Hằng. Người cầm que gỗ rồng. Người muốn máu dòng dõi anh.
— Bà Hằng... là ai? — Tuấn hỏi, từng chữ một. — Tại sao bà lại nhắc đến bà ta?
Bà Lan im lặng một lúc. Ánh lửa lò than nhảy múa, chiếu rọi lên gương mặt nhăn nheo, biến những nếp nhăn thành những hang động sâu tối.
— Bà Hằng... không phải người. Không phải ma. Bà ta là... *giữ chìa khóa*. Giữ chìa khóa cửa địa ngục mà chiếc đĩa mở ra. Bà ta muốn chiếc đĩa. Và bà ta muốn... dòng máu của con. Kết hợp hai thứ đó, bà ta sẽ mở cửa vĩnh viễn. Không ai đóng lại được.
— Rằm tháng Bảy... — Hương tính ngón tay. — Còn ba ngày nữa.
— Ba ngày. — Bà Lan gật đầu. — Ba ngày để con chuẩn bị. Ba ngày để con chạy. Hoặc ba ngày để con chết.
— Chạy? Chạy đến đâu? — Quan giãy mình. — Cái đĩa này dính trên người anh Tuấn như bọ ve. Chạy đến trời cũng thấy.
— Chạy không thoát. — Bà Lan khẳng định. — Chỉ có đối mặt. Vào đêm rằm, nghi lễ Cúng Tế Mở Cửa sẽ diễn ra tại Đền Cổ, đỉnh đồi sau làng. Bà Hằng sẽ hiện thân. Nếu con muốn sống... con phải đến đó. Với chiếc đĩa. Và... một thứ khác.
— Thứ gì? — Tuấn hỏi.
— Lòng tin. — Bà Lan cười khàn. — Của con. Của bạn con. Của kẻ thù con. Thiếu một trong ba... con chết chắc.
Bà quay lưng, nhìn về phía lò than. Tiếng nói nhỏ dần, hòa vào tiếng gió rít qua khe tường.
— Đi thôi. Đi nghỉ. Nhà cũ ở cuối ngõ, bên cạnh giếng nước. Không ai ở. Nước giếng vẫn còn. Ăn uống tự lo. Đêm nay... đừng mở cửa. Đừng nghe tiếng gọi. Đặc biệt... đừng nhìn ra cửa sổ lúc nửa đêm.
Ba người cúi chào, lùi ra cửa. Mưa đã tạnh, chỉ còn sương mù mỏng, trắng xóa, bám sát mặt đất.
Khi bước ra cửa, không khí ngoài trời nhẹ nhõm hơn hẳn, nhưng cảm giác bị nhìn chăm chăm vẫn đeo bám. Hương thở hổn hển, lau nước mưa trên mặt.
— Bà ấy... mắt bà ấy... nhìn như thấy tận tim mình.
— Bà ấy mù. — Quan nói, giọng trầm hẳn. — Nhưng bà ấy *thấy* hết. Em tin cái thiết bị này hơn. — Anh vỗ vào hộp nhựa. — Từ lúc vào đến giờ, kim chỉ dao động giữa 0.5 và... 99.9. Gần 100 microtesla. Cực đại. Nơi này không phải làng. Nơi này là một cái ăng-ten khổng lồ. Và chiếc đĩa trên người anh Tuấn... là bộ thu.Tuấn không nói. Anh nhìn về phía cuối ngõ, nơi ngôi nhà cũ giam mình trong bóng tối. Rồi ánh mắt anh dừng lại.
Đứng dưới gốc cây đa già, che mình trong bóng râm, là một cô gái.
Cô trông khoảng mười bảy, mười tám. Mái tóc đen rối bù, che mờ nửa khuôn mặt, dính bết vào má, vào vai vì mưa và mồ hôi. Áo ba ba cũ nát, thắt lưng dây rơm, quần soóc ngắn đến gối, chân trần đẫy bùn. Tay cầm một gói tre lá chuối ướt sũng.
Cô không nhìn Hương, không nhìn Quan. Cô nhìn thẳng vào Tuấn. Hoặc đúng hơn, nhìn vào túi áo ngực anh.
Gió thổi, lướt tóc cô phơi ra một đôi mắt. Đen thẳm. Sâu thẳm. Không pupil, không tròng trắng. Chỉ có đen. Nhưng trong đen đó, Tuấn thấy bóng mình. Và thấy bóng em gái. Tâm.
Cô gái cười. Miệng hé mở, răng trắng đều, sắc bén.
— Chào anh. — Giọng cô nhẹ nhàng, như tiếng lá khô xào xạc. — Anh mang *nó* về rồi. Nhanh hơn ta nghĩ.
Tuấn siết chặt tay áo. Giọng khàn:
— Em là ai?
Cô gái nhún vai, bước ra khỏi bóng cây, đi gần hơn. Mưa nhỏ rơi trên da cô, tạo thành những hạt nước lăn dài.
— Ta là Tâm. Chỉ là Tâm. Lang thang村 này. — Cô dừng lại cách Tuấn vài bước. Gần đủ để anh ngửi thấy mùi trên người cô. Mùi đất. Mùi lá. Mùi... hương thuốc. — Ta biết anh đến làm gì. Ta biết anh sẽ chết như thế nào. Ta biết... Bà Hằng sẽ đến lấy anh vào đêm rằm.
— Em biết Bà Hằng? — Hương bước lên, đứng cạnh Tuấn, tay nắm tay anh.
Tâm quay sang Hương, cười tươi hơn, nhưng mắt vẫn đen thẳm.
— Ai ở Cổ Lam mà không biết Bà Hằng? Bà ta là... chủ nhân thực sự của nơi này. Già làng Lan chỉ là... người gác cửa. Người quét dọn. Bà Hằng mới là người cầm chìa khóa. Người quyết định ai sống, ai chết, ai thành *thức ăn*.
— Thức ăn? — Quan sững sờ, tay run run cầm hộp nhựa. — Em nói gì mà kinh dị vậy? Em... em là người làng à? Sao em không sợ?
Tâm quay sang Quan, nghiêng đầu, như đang xem một con côn trùng lạ.
— Sợ? Sợ không giữ được mạng. Chỉ có *biết* mới sống sót. Anh bạn trai cô gái kia... — Cô chỉ nhẹ vào Hương. — Anh ấy biết nhiều đấy. Nhưng anh ấy nói sai. Chiếc đĩa không chọn chủ. Chiếc đĩa *nuôi* chủ. Nuôi lớn. Nuôi béo. Rồi... nuốt chửng.
Cô quay lại Tuấn, đưa tay ra. Bàn tay nhỏ, móng tay đen bùn, nhưng động tác nhẹ nhàng, mềm mại.
— Cho ta xem. Chiếc đĩa thật. Không phải cái giả anh ném cho Bà Hằng hôm qua.
Tuấn không động. Không rút đĩa ra.
Tâm không ép. Cô thu tay lại, cười,露出 (lộ ra) hai răng nanh nhỏ, sắc bén ở hàm trên.
— Không cho cũng được. Ta không cần xem. Ta *cảm thấy* nó. Nó đang đập. *Thump. Thump. Thump.* Như trái tim thứ hai của anh. Nhưng nó đập nhanh hơn. Nó đói. Anh có cảm thấy không? Cơn đau ở ngực. Cơn khát ở cổ họng. Muốn cắn. Muốn xé. Muốn... uống máu.
Tuấn mặt xám xịt. Ngực anh thật sự đau. Một cơn đau nhói, dữ dội, lan từ ngón trỏ trái lên tim. Anh nắm chặt áo ngực, gù lưng.
— Tuấn! — Hương ôm anh, sợ hãi. — Anh sao? Anh đau à?
Tâm nhìn cảnh đó, mắt đen không chút rung động.
— Đêm nay, đừng ngủ. Đêm nay, Bà Hằng sẽ gửi *khách* đến tận giường. Nếu anh ngủ... anh sẽ không bao giờ tỉnh. — Cô quay lưng, bước đi vào sương mù. Giọng vọng lại: — Nhớ lời ta. Đêm rằm. Đền Cổ. Mang theo *lòng tin*. Và... đừng tin bất kỳ ai. Kể cả già làng Lan. Kể cả bạn bè. Kể cả... chính mình.
Cô biến mất trong màn sương trắng như một hư ảo. Chỉ còn lại mùi hương thuốc và lá chuối nồng nàn.
Quan thở hổn hển, lau mồ hôi trán (dù trời mưa lạnh).
— Trời ơi... Cô bé đó... mắt nó... nó không phải người. Nó là... ma? Quỷ? Hay... thứ gì đó khác?
— Cô ấy tên Tâm. — Tuấn đứng thẳng dậy, cơn đau rút lui, để lại sự tê liệt lạnh. Giọng anh cứng rắn. — Giống tên em gái tôi. Giống... đôi mắt.
— Trùng hợp? — Hương nắm chặt tay anh, run rẩy. — Hay là... nó *là* em gái anh? Hoặc... một phần của em gái anh?
Tuấn không trả lời. Anh quay lưng, đi về phía cuối ngõ. Bước chân nặng nề, nhưng kiên định.
— Đi nghỉ. Ba ngày. Chúng ta phải sống sót ba ngày.
Nhà cũ ở cuối ngõ chính xác như bà Lan nói. Cửa gỗ mòn, khóa treo ngoài nhưng không khóa được. Bên trong, sàn gỗ bụi bặm, tường tre nện lung lay. Một giường gỗ ở góc, chiếu rơm khô, gối tre. Góc bếp than lạnh. Giếng nước ngay trước cửa, miệng giếng đá tròn, nước trong thấy đáy, nhưng nhìn xuống là thấy mình... méo mó, biến dạng.
Ba người dọn dẹp som som. Quan dùng khăn lau sàn, lau giường. Hương phơi áo mưa, đun nước trên lò than nhỏ mang theo (Quan luôn mang theo "phòng thân" đầy đủ). Tuấn ngồi trên giường, túi áo ngực đặt cạnh hông. Chiếc đĩa bên trong im lặng. Không rung. Không nóng. Chỉ... lạnh.
Khi trời tối hẳn, mưa ngừng hẳn. Trăng mọc. Không phải trăng tròn. Một lưỡi liềm trắng xám, treo thấp trên đỉnh núi, nhợt nhạt như mắt người bệnh.
Làng Cổ Lam chìm trong bóng tối tuyệt đối. Không đèn. Không lửa. Chỉ tiếng côn trùng bỗng nhiên rạo rực kêu lên, to lớn, quái dị, như một bản giao hưởng hỗn loạn. Tiếng gà gáy xa xôi, tiếng chó sủa rít lên rồi chợt ngưng, như bị nghẹt cổ.
Quan ngồi góc phòng, tay cầm cái hộp nhựa đen, mắt dán chặt vào màn hình nhỏ.
— Các anh ơi... — Giọng anh khàn, run. — Thông số từ trường... nó đang tăng. Nhanh. 50... 60... 80... 100... 150... Trời ơi, nó đang lên 300 microtesla. Nơi này... nơi này đang *sôi động*.
Hương ngồi cạnh Tuấn, tay chạm nhẹ vào vai anh.
— Tuấn, anh có thấy không? Tiếng kêu đó... không phải côn trùng. Là tiếng người. Tiếng thì thầm. Tiếng khóc. Tiếng cười. Nó đến từ khắp nơi. Từ dưới sàn. Từ trên trần. Từ trong tường.
Tuấn gật đầu. Anh nghe rõ. Không phải ảo giác. Là tiếng nói. Ngôn ngữ nào đó. Cổ xưa. Gần giống tiếng Việt nhưng lại không phải. Chúng thì thầm: *"Máu... xương... hồn... đưa cho... mở cửa... mở cửa..."*
Bỗng, tiếng gõ cửa. *Cạch. Cạch. Cạch.* Ba gõ. Nhẹ. Chậm. Rất quen thuộc.
Quan nhảy dựng lên, tay cầm hộp nhựa như vũ khí.
— Ai đấy? Mở cửa không? Em không mở đâu! Ma thì đi đường khác!
Tiếng gõ tiếp tục. *Cạch. Cạch. Cạch.* Kiên nhẫn. Không vội. Không giận.
Hương nắm tay Tuấn siết chặt, móng tay găm vào meat anh.
— Tuấn... đừng mở. Lời bà Lan... đừng mở cửa lúc nửa đêm.
Tuấn nhìn cửa. Đôi mắt sâu thẳm không chút sợ hãi. Chỉ có một sự tò mò lạnh lùng, tính toán.
— Nửa đêm chưa đến. Giờ mới mười một giờ. — Anh đứng dậy, đi đến cửa. — Và... tiếng gõ này... có nhịp điệu.
Anh伸手 (hết tay) tháo khóa tre. Cửa gỗ khép kín. Anh mở một khe hẹp. Chừng tăm tay.
Bên ngoài, không có ai. Chỉ sương mù trắng xóa cuộn trào vào nhà, mang theo mùi hương thuốc nồng nàn. Và... một vật nhỏ. Đặt ngay ngưỡng cửa.
Tuấn cúi xuống nhặt. Là một cuốn sách nhỏ, bìa da lụa đen, mép rách nát. Trên bìa, chữ viết đỏ: *"Nhật Ký Cổ Lam"*. Mở trang đầu, chữ viết tay nguệch ngoạc, mực đen lem lem:
*"Ngày 14 tháng 7. Bà Hằng trở về. Nghi lễ bắt đầu. Ta thấy nó. Chiếc đĩa. Nó ở tay kẻ lạ. Kẻ mang máu dòng dõi. Hãy cướp nó. Hãy hiến nó. Trước khi trăng tròn."*
Chữ viết run rẩy, như người viết đang run sợ chết. Trang sau trang, đầy ắp những con chữ lặp đi lặp lại: *"Đừng tin bà Lan. Đừng tin Tâm. Đừng tin mình. Chỉ tin máu. Chỉ tin đĩa."*
Cuối cuốn, một dòng chữ mới, viết bằng mực đỏ tươi, còn ướt:
*"Hôm nay là ngày 14. Mai là ngày 15. Rằm. Chúng sẽ đến lấy đĩa. Chúng sẽ đến lấy máu. Chạy đi. Chạy ngay. Đừng để Bà Hằng thấy mặt."*
Tuấn nhắm mắt, nắm chặt cuốn sách. Mực đỏ dính lên ngón tay. Mùi sắt nồng nặc.
— Đêm nay... không ngủ được rồi. — Anh thì thào, quay lại, đóng cửa sập, khóa chặt. — Quan. Thiết bị của mày có ghi âm được không?
Quan gật đầu vội, tay run run bật chế độ ghi âm trên hộp nhựa.
— Có... có. Em bật liên tục. Dung lượng pin còn... ba tiếng.
— Bật hết cỡ. Đặt giữa phòng. — Tuấn đặt cuốn sách lên bàn nhỏ cạnh giường. — Hương. Mày và em ở giữa. Tôi ngồi cửa. Ai đến... tôi xử lý.
— Anh định xử lý như nào? — Quan hỏi, giọng khàn. — Anh có súng không? Có dao không? Có phép không?
Tuấn cười. Nụ cười lạnh, tàn nhẫn, giống hệt nụ cười trên mặt Đỗ Minh Hằng hôm qua. Giống hệt nụ cười trên mặt em gái Tâm trong giấc mơ.
— Tôi có máu. Và tôi có nó. — Anh vỗ nhẹ vào túi áo ngực. — Đủ rồi.
Anh ngồi xuống nền nhà, lưng tựa vào tường lạnh, chân duỗi thẳng. Đôi mắt không nhắm. Nhìn thẳng vào màn sương trắng bên ngoài cửa kính (không có kính, chỉ có khe hở). Tay phải nắm chặt que gỗ tre nhỏ Quan tặng (dặng làm dùi cày). Tay trái... đặt trên túi áo ngực. Cảm nhận nhịp đập chậm rãi, đều đều, của chiếc đĩa. *Thump. Thump. Thump.*
Nhịp đập của nó... trùng khớp với nhịp tim anh.
Gió rít. Tiếng thì thầm lớn dần. Tiếng bước chân lún lún trên bùn. Nhiều chân. Rất nhiều. Vây quanh ngôi nhà.
Tuấn nhắm mắt một last time. Hình ảnh em gái Tâm hiện ra. Nụ cười bình yên. Tiếng nói: *"Luật chơi: Máu đổi sự thật. Sẵn sàng chưa?"*
Anh mím chặt môi. Giọng thì thào, chỉ mình anh nghe thấy:
— Sẵn sàng. Bắt đầu nào... em ơi.
Đêm rằm tháng Bảy. Còn đúng hai ngày một đêm.
Cuộc săn lùng... đã bắt đầu từ giây này.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]