Chiếc Đĩa Quái Dị

Chương 4: Nghi Lễ Dưới Gốc Cây Trăm Năm




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sương mù chưa kịp tan hẳn, chỉ ngưng đọng lại thành những dải vải trắng xoáy quấn lấy chân cây, quấn lấy cổ người. Ba bóng người lướt qua rặng tre già như ba con ma, không tiếng động, không hơi thở.

Tuấn đi đầu. Tay phải nắm chặt que tre, tay trái luồn vào túi áo ngực day day cái đĩa — vật nóng hổi đập đều đều như một trái tim thứ hai gắn liền với anh. Hương ở giữa, hai tay ôm chặt balo của Quân, mặt nhợt nhạt trong sương sớm. Quân đi cuối, hít hà một hơi, rồi phì cười khẽ, tiếng khò khè nhẹ nhàng như ống sáo gãy.

— Nếu tôi chết ở đây, anh nhớ bán cái máy ghi âm cho tiệm phụ tùng xe máy ở ngã tư Hàm Nghi. Giá tốt lắm, còn bảo hành cả đời... còn sống. — Quân thì thào, giọng hơi nghẹn vì phải leo dốc.

Tuấn không quay đầu. Chỉ giơ ngón trỏ ra hiệu: *Im lặng. Nhanh hơn.*

Họ đã rời ngôi nhà cũ từ lúc gà chưa kêu. Chạy theo hướng ngược dòng suối, leo dốc, bò dưới bụi rậm. Cuốn *Nhật Ký Cổ Lam* hiện nằm trong balo Quân, cùng với thiết bị ghi âm vẫn bật liên tục — một thói quen an toàn của Tuấn: *Luôn có bằng chứng. Luôn có đường lui.*

Gần một giờ trôi qua. Rừng thay đổi. Tre ít đi, nhường chỗ cho những thân gỗ lim, gỗ sến to lớn, rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ ngủ quên. Không khí nặng nề, ẩm ướt, mùi lá chín, mùi đất basset, và một mùi khác... mùi sắt, nồng nặc, dính mũi.

Tuấn dừng lại. Cây đa cổ thụ hiện ra trước mặt.

Không phải một cây. Là một rừng trong một cây. Thân to bự, vỏ xù xì, rễ treo dọc xuống đất thành hàng chục, hàng trăm cột op, che kín một khoảng trời rộng chừng mười mét vuông. Dưới gốc cây, không có cỏ, không có rêu. Chỉ có đất trắng xám, bị đạp nát, và... tro than.

Sương ở đây dày đặc hơn. Nó không bay lượn. Nó bám sát mặt đất, như một lớp vải vải che giấu điều gì đó.

Tuấn rón rén bò đến gốc cây lim gần nhất, che mình sau bụi bàng gai. Hương và Quân bò theo, bùn dính đầy quần áo, lấm lem cả mặt.

Quân nhăn nhó, thì thầm vào tai Hương:

— Em ơi, áo em mới mua hôm qua. Bùn này... giặt mãi không sạch đâu. Sau này anh đền em một bộ mới nha.

Hương không cười. Cô nhìn thẳng về phía gốc cây đa, mắt to tròn, mí mắt run run. Tay cô siết chặt cổ áo Tuấn.

Tuấn theo ánh mắt cô. Tim anh bỏ một nhịp.

Dưới gốc cây, đám đông áo đen đang tụ tập.

Không phải mười, không phải hai mươi. Có lẽ hơn năm mươi người. Họ đứng thành vòng tròn, lưng cong, đầu gùi, im lặng như những pho tượng đá. Chân trần, bước trên đất trắng xám. Trên tay mỗi người cầm một que tre nhọn, đầu que đan chéo thành một cái khay to, đặt ngay giữa vòng tròn.

Trên cái khay tre đó, đặt một vật tròn, phẳng, màu đen nhánh — bản sao của chiếc đĩa.

Nó không phát sáng. Không rung động. Chỉ nằm im lặng, hấp thụ ánh sáng yếu ớt lọt qua khe lá.

— Chúng đang làm gì? — Quân thì thào, hơi thở nóng rơi lên cổ Hương. — Cúng gì đấy à? Cúng ông trời? Cúng bà đất? Hay cúng... cái đĩa giả đó?

Tuấn không trả lời. Anh nhìn người đứng giữa vòng tròn.

Đỗ Minh Hằng.

Bà không mặc áo đen như bọn tín đồ. Bà mặc một chiếc áo choàng đỏ tươi, viền vàng, cổ đứng, cài khóa ở cổ — trang phục của một thầy cúng lớn, của một người nắm quyền sống chết. Trên đầu bà đội nón quai thao lớn, che kín nửa trên gương mặt. Nhưng phần dưới... cằm nhọn, hàm răng cắn chặt, và đôi mắt.

Đôi mắt đó nhìn ra từ dưới mép nón. Sẫm, lạnh, không đáy. Nhìn không phải vào bầy tôi, mà nhìn thẳng vào nơi Tuấn đang躲 (nấp).

Tuấn run một cái. Anh rút tay ra, che miệng Hương kịp thời khi cô sắp kêu lên.

Hằng mở miệng. Giọng nói không to. Nhưng nó lan tỏa, xuyên qua sương mù, xuyên qua vỏ cây, xuyên qua tai nhức óc của Quân, đâm thẳng vào não bộ ba người.

*— Con cháu lắng nghe. Trăng tròn đã gần. Cánh cửa đã khép hở. Linh hồn nào còn luẩn quẩn, hãy về đúng chỗ. Máu nào còn nóng, hãy tưới cho rễ cây. Đĩa nào còn đóa, hãy hiện hình thật.*

Giọng bà uyển chuyển, nhẹ nhàng, như bà đang hát ru một đứa trẻ. Nhưng nội dung... làm Tuấn muốn nôn nao.

Tín đồ không đáp. Chỉ gật đầu, động tác đồng bộ, máy móc.

Một người áo đen bước ra. Tay cầm một con gà trống đỏ, chân bị trói, mỏ bị chụm. Người ta không giết nó bằng dao. Người ta bóp cổ nó. *Crack.* Xương gãy. Máu phun ra thành vòm, rơi rụng xuống cái đĩa giả trên khay tre.

Người thứ hai bước ra. Con gà thứ hai. *Crack.*

Người thứ ba. *Crack.*

Máu chảy thành dòng, lênh láng trên mặt đất trắng xám, thẩm thấu vào rễ cây đa. Mùi sắt nồng nặc hơn bao giờ hết. Tuấn cảm thấy vị đắng ở cuống họng. Anh nhớ đến cuốn nhật ký: *"Rưới máu lên bản sao. Hiến máu cho đĩa thật."*

— Chết tiệt... — Quân núm trong bụi, mặt xanh xao, tay bóp mũi. — Mùi máu gà này... ghê quá. Anh Tuấn, em có thấy không? Cái đĩa giả đó... nó đang... hút máu.

Tuấn nhìn chăm chú. Đĩa giả màu đen nhánh. Máu gà rơi lên, không vón cục, không khô. Nó *biến mất*. Hấp thụ ngay lập tức. Mặt đĩa trở nên bóng loáng hơn, và... có vẻ như nó chuyển sang màu đỏ sẫm, như đá ruby nhũ hóa.

Hằng giơ tay ra hiệu. Tín đồ ngừng lại. Bà quay lưng, đối diện với gốc cây đa to nhất — nơi rễ treo dày đặc nhất, che kín một hốc sẫm tối.

*— Kẻ cầm đĩa thật. Hãy ra. Ta biết ngươi ở đây. Ta ngửi thấy mùi máu dòng dõi. Mùi sợ hãi. Mùi... phản bội.*

Giọng bà bỗng thay đổi. Không còn uyển chuyển. Giờ là gầm rú, thấp gầm, như tiếng sấm rền từ dưới đất.

Tuấn cảm thấy cái đĩa trong túi áo nóng lên dữ dội. *Thump-thump-thump.* Nhịp đập nhanh hơn, mạnh hơn. Nó muốn ra. Nó muốn bay về phía Hằng.

Anh siết chặt que tre. *Không. Chưa phải lúc.*

— Cô ta... cô ta biết chúng ta ở đây. — Hương run rẩy, giọng khàn. — Mắt cô ta... nhìn thẳng vào đây.

Tuấn quay sang nhìn Hương. Mắt cô nhăn lại, không nhìn về phía Hằng. Cô nhìn về phía *sau* lưng bà. Phía sau đám tín đồ.

Tuấn theo hướng nhìn của cô.

Một bóng đen khổng lồ đứng im lặng sau lưng Hằng. Cao gần hai mét. Vai rộng, bụng to. Tay cầm một thanh sào gỗ sừng sững, đầu sào gắn sắt nhọn. Mặt nạ sắt che kín mặt, chỉ có hai lỗ mắt nhìn ra ánh sáng lạnh lẽo. Vết sẹo dài trên má trái — dù bị che bởi mặt nạ, nhưng Tuấn nhận ra ngay. Dáng đi. Cái cách hít thở nặng nề, khò khè.

Nguyễn Văn Hải.

Tay sai. Kẻ sát nhân. Con quái vật da người.

Hải không nói. Chỉ nghiêng đầu, như đang nghe cái gì đó. Rồi hắn quay đầu, nhìn thẳng vào bụi bàng gai nơi ba người nấp.

Tuấn không chờ hắn la hét. Anh đập một cái vào lưng Quân, hét lớn:

— **CHẠY!**

Ba người bật dậy như ba con thỏ hoang. Bụi bàng bay vùi tai. Răng rắc nhánh khô. Lá rừng xé xác áo quần.

— **BẮT CHÚNG!** — Tiếng gầm của Hải rền rĩ, làm rung cả rễ cây đa. — **SỐNG HAY CHẾT ĐỀU PHẢI MANG VỀ!**

Tín đồ áo đen không kêu la. Chúng xoay người, động tác đồng bộ, nhảy lên rễ cây, leo dốc như khỉ, chặn đường thoát.

— Trời ơi! Chúng nó bay à! — Quân la hét, chân tay bò leo dốc dựng đứng. — Anh Tuấn ơi! Em mập! Em không leo được dốc dốc này!

— Bò! Bò theo rễ! — Tuấn hét, tay kéo Hương bò lên một thân rễ to, rắn chắc. — Đừng leo thẳng! Bò ngang!

Hải không leo. Hắn nhảy.

Một nhảy từ mặt đất lên nhánh cây to, rồi nhảy tiếp, nhảy nữa. Như một con vượn khổng lồ, nhẹ nhàng, nhanh chóng, không tiếng động. Hắn chặn ngay trước mặt Tuấn trên thân rễ cây.

Gần. Quá gần. Tuấn thấy được vết sẹo trên mặt nạ sắt — một vết xé dài từ trán xuống cằm, như thể ai đó đã cố gắng chém đôi mày hắn thành hai.

— Đĩa. — Giọng Hải khàn khàn, kèn kẹt, từ phía sau mặt nạ. — Cho ta. Ta để các ngươi chết nhanh.

Tuấn không nói. Anh đập que tre vào mặt nạ hắn.

*Clang!*

Que tre gãy làm đôi. Hải không lùi. Chỉ nghiêng đầu tránh nhát thứ hai. Tay hắn vung sào gỗ. *Whoosh.* Gió rít.

Tuấn lăn người, trốn dưới chân hắn, lăn xuống rễ cây thấp hơn. Hương kêu nhỏ, bị hất văng ra xa. Quân... Quân đã trượt chân trên một rễ ướt, lăn lư lăn xuống vực sâu phía sau.

— **QUÂN!** — Hương hét, muốn quay lại.

— **ĐỪNG QUAY LẠI! CHẠY!** — Tuấn gầm, một tay kéo Hương bật dậy, tay kia vung que tre gãy chặn một tín đồ áo đen leo xuống từ trên.

Tín đồ không né. Cái que đâm thẳng vào mắt. Người ta ngã lăn ra khỏi rễ cây, rơi xuống vực.

Hải đã đứng trên nhánh cây cao, nhìn xuống. Hắn không đuổi ngay. Hắn siff (hít) một hơi dài. Rồi gõ nhẹ thanh sào vào thân cây.

*— Các con. Đừng để chúng chạy thoát ra khỏi rừng. Đẩy chúng về phía suối Chết. Nơi đó... ta sẽ xử lý.*

Tín đồ áo đen gật đầu. Chúng không chạy theo Tuấn và Hương nữa. Chúng leo xuống vực, theo hướng Quân.

— **CHẾT TẾT!** — Tuấn rú, muốn nhảy xuống vực.

Một bàn tay sắt nắm chặt cổ áo anh, kéo lùi với lực lớn đến kinh khủng. Hải đã đứng ngay sau lưng anh. Nhanh đến mức không thể tin.

— Đi với ta. — Hải thì thào vào tai anh. Hơi thở hắn tanh nồng, nóng rán. — Bà Hằng muốn gặp ngươi. Mặt đối mặt.

Tuấn đậpář (ph) vào bụng hắn. *Thud.* Như đập vào tường bê tông. Hải cười. Tiếng cười khô khan, gắt gân.

— Gầy thế mà cứng đầu. Thích.

Hắn vung sào. Tuấn ngửa người tránh, nhưng mũi sào sắt cào xé áo, xé da, để lại một vết dài chảy máu trên bụng. Đau nhức, nóng rát.

— **TUẤN!** — Hương la từ trên cao. Cô đang bám vào rễ cây, tay vung vung. — **ĐĨA! DÙNG ĐĨA!**

Tuấn hiểu. Anh không nghĩ. Tay lặn vào túi áo ngực, móc cái đĩa ra.Vật nóng hổi, rung dữ dội, suýt rơi khỏi tay.

Hải thấy đĩa. Đôi mắt sau mặt nạ sáng lên. Hắn lao tới, tay mở rộng.

Tuấn không cho hắn cướp. Anh *ném* đĩa.

Không ném về Hải. Ném lên trời. Ném thẳng vào khe hở giữa lá cây, nơi ánh sáng yếu ớt lọt xuống.

*— **HÚNG!** —* Tuấn hét lớn, tiếng Việt lẫn tiếng lạ, tiếng mà anh không biết mình biết, nhưng nó bật ra từ đáy cổ họng, từ bản năng, từ máu. *— **ĂN NÓ! ĂN CHÚNG NÓ!** *

Cái đĩa bay lên, xoay tròn, phát ra một tiếng *keng* kim loại vang vọng khắp rừng. Nó không rơi. Nó *treo* ở giữa không trung, quay nhanh hơn, sáng lên màu đỏ rực như than hồng.

Hải ngước mặt nhìn. Tín đồ áo đen ngước mặt nhìn. Hằng trên mặt đất ngước mặt nhìn. Hương trên cây ngước mặt nhìn.

Và cái đĩa... *nổ*.

Không phải nổ vụn. Là nổ ra *sóng*. Một sóng âm thanh không tiếng động, nhưng đánh trúng não bộ, đánh trúng tai, đánh trúng tim. Một tiếng hú thét vô hình.

*OONG—*

Mọi người đều ngã. Hải gục đầu, hai tay bóp tai, mặt nạ rung lên. Tín đồ áo đen lăn ra khỏi rễ cây, miệng chảy bọt. Hằng quỳ xuống, nón quai thao rơi, tóc bạc xõa, hai tay run run che tai.

Chỉ Tuấn và Hương còn đứng. Vì họ đang *chạm* vào đĩa — Tuấn qua túi áo (dù đã ném, nhưng dây đeo cổ vẫn còn), Hương qua tay Tuấn.

— **CHẠY MAU!** — Tuấn kéo Hương, nhảy xuống rễ cây thấp, rồi nhảy tiếp, nhảy xuống vực. — **QUÂN ĐANG CHỜ!**

Vực không sâu. Chừng ba mét. Đất mềm, bùn dày. Quân đang ngồi bò, bùn bết tóc, bết mặt, bết cả kính. Anh ta cười, miệng đầy bùn:

— Này... các anh chị... chậm chút... để em... cạo bùn... trước...

Hải đã đứng ở mép vực. Hắn không ngã. Chỉ đau đầu. Hắn kéo thanh sào, nhảy xuống.

— **CHẠY ĐI QUÂN!** — Tuấn hét, đẩy Hương và Quân lên dốc đối diện. — **TÔI SẼ CHỆN!**

— Anh điên à! — Quân la, nhưng đã bò lên dốc như con khỉ, nhanh lạ thường khi mạng treo sợi tóc. — Em yêu anh! Em nhớ anh! Em sẽ bán máy ghi âm cho tiệm phụ tùng giá rẻ để tưởng niệm anh!

— **IM LẶNG CHẠY!** — Tuấn quay lại, đứng giữa đường, que tre gãy trong tay, cái đĩa treo ở cổ đập đều *thump-thump*.

Hải đứng trước anh. Ba mét. Hai mét. Một mét.

Hắn không tấn công ngay. Hắn đứng yên, hít hà,吐 (khạc) một hòn nh ráu ra đất. Mặt nạ sắt bị nứt một đường ở trán — do sóng âm thanh của đĩa.

— Ngươi... — Hải nói, giọng khàn đặc, như tiếng gió lướt qua hang động. — Ngươi biết dùng nó. Kẻ nào dạy ngươi?

— Em gái tôi. — Tuấn nói, giọng bình tĩnh lạ thường. Tim anh đập đều. Không sợ. Chỉ có lạnh. — Cô ấy dạy tôi: *Máu đổi sự thật*. Này, con quái. Mau cắn tôi. Xem máu tôi có ngon không.

Hải cười. Tiếng cười gắt gân, dữ dội. Hắn vung sào.

Tuấn không né. Anh *đến*. Nhìn thẳng vào lỗ hổng mặt nạ. Que tre gãy đâm thẳng vào mắt hắn.

Hải quay đầu tránh kịp. Que tre cào xé má, rách mặt nạ, lộ ra một mắt — mắt đỏ, nhìn không thấy tròng, chỉ có lòng trắng và một điểm đen nhỏ ở giữa. Mắt quái.

Hắn phản đòn. Cú đấm to như búa đập vào ngực Tuấn.

*Crack.*

Tuấn bay ngửa ra xa, đập vào thân cây, rơi xuống bùn. Xương sườn gãy. Hít không vào được. Miệng chảy máu.

Đĩa ở cổ anh rung lên dữ dội. *Thump-thump-thump.* Nó kêu. Một tiếng kêu không phải âm thanh. Là tiếng kêu trong đầu.

*— **Cho ta máu. Cho ta mạng. Ta cho ngươi sức mạnh. Ta cho ngươi sự thật.** —*

Giọng nói trong đầu. Giọng em gái Tâm. Hoặc là giọng của chính đĩa.

Tuấn nhổm dậy. Máu chảy ra miệng, nhơ bùn. Anh cười. Nụ cười răng rộ, đỏ ngầu.

— Được thôi. — Anh thì thào. — Lấy đi. Lấy hết đi. Chỉ... đừng động đến bạn tôi.

Anh nắm chặt đĩa, vách vỡ da thịt ở ngực, ép đĩa sát vào tim — nơi xương sườn vừa gãy, nơi máu chảy nhiều nhất.

*Rắc.*

Da xé. Máu phun. Đĩa hút máu như một con sanguân khát nước. Nó sáng lên rực rỡ, đỏ như lửa, nóng như than hồng.

Tuấn gầm. Không phải gầm đau. Là gầm *tỏa ra*.

Một luồng năng lượng bùng nổ từ người anh. Không phải sóng âm thanh. Là *áp lực*. Trọng lực. Không khí nén chặt, ép Hải lùi lại ba bước. Ép bùn bay vùi tai. Ép cả những tín đồ áo đen đang leo dốc phải ngã lăn xuống vực.

Hải ngạc nhiên. Lần đầu tiên, hắn lùi. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy *sợ*.

— **CHẠY!** — Tuấn gầm, giọng không còn là giọng người. Là gầm của rừng. Gầm của đất. Gầm của máu. — **CHẠY ĐI CÁC CON CHÓ!**

Hắn quay lưng, leo dốc như điên. Hương và Quân đã lên tới đỉnh dốc, đang nhìn xuống, mặt xanh xao.

— **TUẤN!** — Hương khóc, hét. — **LÊN ĐÂY! TAY EM! CỐ LÊN!**

Tuấn nhìn tay Hương. Nhìn mặt Quân — mặt mập mạp, bùn bết, kính nghiêng, nhưng mắt thì sáng, quyết tâm. Anh nhớ đến cuốn nhật ký. Nhớ đến lời em gái. *Luật chơi: Máu đổi sự thật.*

Anh đã trả máu. Bây giờ... đến lượt sự thật.

Anh bật dậy. Không leo. Anh *bay*. Chân đạp trên không trung, từng bước một, như đi trên thang vô hình. Đĩa ở ngực anh sáng rực, kéo anh lên.

Hải ở dưới ngước nhìn, mắt đỏ long lên. Hắn gầm, vung sào ném lên trên. Thanh sào bay như tên lửa.

Tuấn không né. Anh *hứng* nó. Tay phải nắm chặt thân sào. Lực va chạm làm anh lurch (đảo) người, nhưng đĩa ở ngực phát ra một tiếng *keng* nữa, hóa giải lực đánh.

Anh đứng trên thanh sào, lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống Hải.

— Con quái. — Tuấn nói, giọng vang vọng khắp rừng. — Nhớ kĩ. Tôi là Nguyễn Minh Tuấn. Máu dòng dõi Cổ Lam. Chiếc đĩa này... là của tôi. Và em gái tôi... sẽ không tha cho mày.

Anh nhảy. Nhảy xuống đỉnh dốc. Tay Hương nắm chặt tay anh, kéo anh lên. Tay Quân cũng nắm tay kia, kéo cùng.

Ba người lăn ra đường rừng phía sau đỉnh dốc. Thở hổn hển. Máu. Bùn. Mồ hôi.

Hải đứng ở dưới vực. Không đuổi theo. Chỉ đứng yên, nhìn lên. Tay vuốt vết xé trên mặt nạ. Miệng cười. Răng trắng sáng trong máu đen.

Tuấn ngồi phệt xuống đất, tim đập như điên. Đĩa ở ngực đã ngừng rung. Nó nguội lạnh. Màu đỏ tươi biến mất, trở lại màu đen nhánh bình thường. Nhưng trên mặt nó... xuất hiện một vết nứt. Nhỏ. Dài. Như một nụ cười.

— Anh... anh ổn không? — Hương ngồi bên, tay run run chạm vào máu trên ngực anh.

Quân ngồi đối diện, gỡ kính lau mặt, tay run. Anh không cười. Không nói đùa. Chỉ nhìn Tuấn, mắt sâu thẳm.

— Tuấn... — Quân thì thào. — Cái đĩa... nó vừa... nó vừa ăn máu anh. Và nó... nó vừa *nói* với anh. Đúng không?

Tuấn nhắm mắt. Hít sâu. Mùi máu, mùi bùn, mùi rừng, mùi sương. Và mùi hương thuốc — mùi của Đỗ Minh Hằng — vẫn còn dính ở mũi.

— Nó không nói. — Tuấn mở mắt, nhìn hai người bạn. — Nó *nhắc nhở*. Luật chơi: Máu đổi sự thật. Tôi đã trả máu. Bây giờ... đến lượt nó trả sự thật.

Anh đưa tay vào túi áo, móc ra cuốn *Nhật Ký Cổ Lam* — cuốn sách đã bị Quân nhét vào balo khi chạy. Mở trang cuối. Dòng chữ mực đỏ còn ướt:

*"Hôm nay là ngày 14. Mai là ngày 15. Rằm. Chúng sẽ đến lấy đĩa. Chúng sẽ đến lấy máu."*

Anh lật sang trang trắng tiếp theo. Trắng tinh. Không chữ.

Anh lấy bút bi của Quân (Quân luôn mang theo bút bi trong túi áo, thói quen cũ), viết một dòng chữ to, đậm, run rẩy:

***"Ngày 14. Đêm rằm. Đĩa đã thức tỉnh. Nó ăn máu tôi. Nó cho tôi thấy: Bà Hằng không phải là chủ nhân. Bà ấy chỉ là... con rối. Chủ nhân thật... đang ngồi trong xe hơi đen, đỗ ở ngã ba đường vào làng. Chờ đĩa. Chờ máu. Chờ... tôi."***

Tuấn nhắm sách lại. Hơi thở đều lại. Đau nhức ở ngực, ở xương sườn, ở khắp người. Nhưng trong mắt... không còn sợ hãi. Chỉ có lửa.

— Chúng ta không chạy nữa. — Anh nói, đứng dậy, một tay nắm đĩa, một tay nắm sách, một tay op vai Hương, một tay chỉ thẳng vào sâu rừng, vào phía ngã ba đường. — Chúng ta đi tìm chủ nhân thật. Và... chúng ta sẽ bẻ gãy cái cổ nó.

Quân đứng dậy, ép kính, mặt bùn bết nhưng cười — nụ cười hiền lành, táo bạo, khác hẳn những nụ cười lố bịch trước đây.

— Hay quá. Sáng nay em chưa ăn phở. Đi tìm chủ nhân thật xong, anh mời em bát phở bò lớn nhất huyện. Tiền... em vay anh Tuấn trước, sau này trừ vào di sản cái đĩa.

Hương cười qua nước mắt. Nụ cười nhỏ, yếu ớt, nhưng kiên cường. Cô nắm chặt tay Tuấn.

— Đi thôi. Cùng nhau.

Ba người bước đi. Sau lưng, sương mù tan dần. Ánh sáng sớm lọt qua khe lá, rọi lên đường đất đỏ. Và ở ngã ba đường, cuối con đường đèo, một chiếc xe hơi đen kín đáo bật đèn xi-nhan. Cửa xe mở. Một đôi chân bước ra. Nữa người trên. Nữa người dưới. Toàn bộ che kín bởi bộ vest đen.

Tuấn nhắm mắt lại một giây. Cảm nhận nhịp đập của đĩa ở ngực. *Thump. Thump. Thump.*

Chậm. Rõ ràng. Quyết liệt.

Cuộc săn lùng đã kết thúc. Cuộc chiến... mới bắt đầu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.