Xe máy lao như một viên đạn b*n r* khỏi nòng súng. Gió đêm cắt ngang mặt Tuấn, khô khan, mang theo mùi khói đen và mùi đất ướt, mùi máu tanh nồng nồng bám chặt vào áo áo khoác. Tay lái rung lên không phải vì sợ — tay anh rung vì gió, vì tốc độ, vì cái balo đập đập vào lưng như một trái tim thứ hai đập loạn nhịp.
— Chậm lại! — Hương kêu, giọng bị gió xé thành từng mảnh. — Tuấn ơi... xe sắp ngã!
Tuấn không trả lời. Anh chỉ đạp ga sâu hơn. Đèn pha xe máy cắt một đường sáng trắng xé toạc màn sương đen kịt của Làng Cổ Lam. Hai bên đường, những ngôi nhà gỗ cũ nát ngồi im lìm trong bóng tối, cửa sổ khép kín, không một chút ánh sáng lọt ra. Giống như những chiếc quan tài to lớn chôn vùi cả một lịch sử đầy máu me.
— Quân... — Tuấn thì thào, giọng khàn khàn. — Anh ơi... đừng có chuyện.
Điện thoại trong balo *bíp* tiếp, liên tục, nhịp nhàng như một nhịp đập tim thứ hai. Tuấn không dám dừng xe để xem. Anh biết tin nhắn đó từ ai. Số lạ kia. Tọa độ kia. Và câu chữ cuối cùng: *"Chỉ có... khói đen. Quân."*
— Hương. — Tuấn gầm, giọng khàn đặc. — Cắm chặt. Không được ngủ gật. Ngủ là chết.
— Mình... mình đến nơi nào rồi? — Hương hỏi, giọng run run, mặt dính đầy bụi và nước mắt khô. — Nhà Hằng... còn xa không?
— Gần rồi. — Tuấn nhìn phía trước, nơi đèn làng thưa thớt lóe tắt như những đốm đốm lửa lùi tàn. — Nhà Hằng ở cuối làng. Gần mỏm núi. Xe đen... xe đen của Quân đỗ trước cổng.
Anh không nói thêm câu cuối cùng của tin nhắn. *Chỉ có... khói đen. Quân.*
Xe máy lao vào ngõ ngõ ngách ngách dẫn vào cuối làng. Đất đường lầy lội, xe lăn lướtdangerous trên lớp bùn lỏng. Hương kêu nhỏ, ôm chặt eo anh, móng vuốt xé rách áo khoác dày. Tuấn không hề giảm tốc. Anh cần tốc độ. Tốc độ là sự sống.
Đèn pha xe máy quét qua cổng nhà Hằng.
Xe đen. Xe SUV đen kín đáo, biển số đen, đèn tắt hẳn. Cửa tài xế mở hẳn ra, treo lênh bổng. Cửa sau cũng mở. Không ai ngồi trong xe. Chỉ có khói đen. Khói đen cuộn tròn, cuộn xoáy, bám chặt vào khung cửa, bám chặt vào ghế da, bám chặt vào tay lái — nơi một bàn tay vẫn còn nắm chặt, da trắng bệch, mạch máu xanh xệch, ngón tay vẫn giữ hình dáng nắm chặt vô thức.
Khói đen không bay theo gió. Nó *bám*. Nó *sống*.
Tuấn phanh gấp. Xe máy *khịt* một tiếng, văng bùn bùn bật cao, dừng hẳn trước cổng. Anh nhảy xuống, không tắt máy, chìa khóa vẫn để trên ổ. Hương ngã lăn ra bùn, ho khan khan, ôm bụng.
— Hương! — Tuấn hét, tay vơ vai cô, kéo dậy. — Vào nhà! Nhanh!
— Quân... — Hương ngước nhìn xe đen, mắt tròn xoe, mí mắt run run. — Quân anh... tay anh... khói đen...
— VÀO NHÀ! — Tuấn gầm, một cái gióng tay đập vào mông cô, đẩy mạnh vào trong cổng.
Cổng nhà Hằng không khóa. Mở rộng. Cửa chính cũng mở. Ánh đèn dầu lung lay lấp lánh từ trong nhà ló ra ngoài, yếu ớt như hơi thở cuối cùng.
Tuấn đẩy Hương vào trước, anh thì lùi lại, mắt không rời xe đen. Khói đen trong xe dường như *nhìn* anh. Không có mắt. Không có mặt. Nhưng nó *nhìn*. Nó cuộn tròn, co rúm, rồi *bật* ra ngoài cửa xe như một con rắn khổng lồ, trôi trên bùn đất, trôi thẳng về phía cổng nhà Hằng.
— Lùi lại! — Tuấn hét, kéo Hương lùi sâu vào trong nhà, đẩy cửa chính lại, khóa chốt. — Hằng! Hằng ơi! Mở cửa! Mở cửa ngay!
Cửa trong nhà mở. Hằng đứng đó. Mái tóc rối bù xù, mắt đỏ hoe, má khô nước mắt. Tay cầm một cái gậy gỗ già cỗi. Mặt không ngạc nhiên. Chỉ có mệt mỏi. Và sợ hãi.
— Nhanh! — Tuấn धकेl Hương vào, mình lướt vào sau, khóa chặt cửa, đẩy cái bàn gỗ nặng chắc đè lên cửa. — Khóa tất cả cửa sổ! Nhanh!
Hằng không nói. Cô quay lật đi vào trong, đóng cửa các phòng, khóa chặt cửa sổ. tiếng khóa *cạch cạch* vang lên khô khô trong nhà im ắng.
Tuấn đứng giữa phòng khách, th* d*c, tay run run lấy điện thoại ra balo. Màn hình sáng. Tin nhắn mới. Cùng số lạ.
***"Khói đen không phải khói. Là hắn. Là thứ ăn hồn. Quân... Quân đã cho nó ăn. Tự nguyện. Để đổi lấy... cô gái."***
Tuấn đọc xong, cảm giác như một cái búa đập thẳng vào ngực. Tay anh run rẩy gõ tin nhắn trả lời. Ngón tay trượt liên tục trên màn hình.
***Quân ở đâu? Cô gái nào? Hằng có sao không?***
Gửi. Chờ. Màn hình *bíp* một tiếng.
***"Trong giếng. Sau nhà. Đi ngay. Nó đang đói."***
Tuấn nắm chặt điện thoại, khóa chặt lại, nhét sâu vào túi áo. Anh quay sang. Hương ngồi cuộm mình trong góc sofa, run run, tay ôm đầu. Hằng đứng ở cửa phòng ngủ, tay vẫn cầm gậy gỗ, mắt nhìn Tuấn — không hỏi, không khóc, chỉ chờ.
— Quân... — Tuấn nói, giọng khàn khàn. — Quân ở giếng sau nhà. Nó... nó cho... thứ đó... ăn hồn hắn. Để đổi lấy... Hằng.
Hằng không giật mình. Cô chỉ nhắm mắt, run rẩy một cái, rồi gật gù.
— Tôi biết. — Giọng cô khàn khàn, khàn khàn như gió thổi qua lá khô. — Hắn... hắn nói... hắn nói nếu cho nó ăn hồn hắn... nó sẽ không đụng đến tôi. Sẽ để tôi sống. Sẽ để... đứa con trong bụng tôi sống.
Không khí trong phòng ngưng đọng. Tuấn nhìn bụng Hằng — bụng đã to, nở nang dưới áo ba lỗ cũ. Hương ngước lên, mắt to tròn, miệng há hốc mà không kêu ra tiếng.
— Con... con của Quân... — Hương thì thào. — Hằng... em... em mang thai Quân...
Hằng gật gù, tay xoa nhẹ vòng bụng, mắt nhắm nghiền, nước mắt rơi rơi trên má khô.
— Quân nói... nó là thứ ăn hồn cổ xưa. Nó ở trong giếng từ xưa. Nhà Thịnh... ông Thịnh... ông ta nuôi nó. Nuôi nó bằng máu, bằng hồn. Quân... Quân tìm ra. Quân muốn hủy nó. Nhưng nó... nó nói... nó cho Quân chọn. Hồn Quân đổi mạng Hằng và con. Quân... Quân đồng ý.
— Ngu ngốc! — Tuấn gầm, nắm nắm tay run run. — Nó là quỷ! Quỷ không giữ lời!
— Quân biết. — Hằng mở mắt, nhìn thẳng vào mắt Tuấn, trong mắt có một sự bình lặng kỳ lạ, đáng sợ. — Quân biết nó sẽ phản bội. Nhưng Quân... Quân đã làm cái bẫy. Trong người Quân... Quân nuôi thứ khác. Thứ nó sợ. Thứ nó kiêng kị.
— Thứ gì? — Tuấn hỏi gấp, bước tiến gần hơn. — Thứ gì? Nhanh!
— Máu. — Hằng thì thào. — Máu của Quân... không phải máu người. Quân... Quân không phải người. Hoặc... Quân từng là người, nhưng hắn... hắn đã làm giao dịch. Lúc nhỏ. Ở mỏm núi. Với nó.
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ khép kín. Tiếng gió... không. Tiếng khác. Tiếng *khò khè*. Tiếng *cọ xát*. Tiếng *nuốt chửng*. Từ phía sau nhà. Từ phía giếng.
Tuấn quay đầu nhìn về cửa sau. Cửa sau khép kín. Nhưng khói đen... khói đen đang bò qua khe cửa. Bò rất chậm. Rất kiên nhẫn. Nó *biết* chúng ở đây. Nó *biết* nó đã thắng.
— Nó đến rồi. — Tuấn thì thào. — Hằng. Hương. Lên gác. Nhanh. Lên gác xép. Kéo cầu thang lên. Nhanh!
— Quân... — Hương khóc, vẫy chân, không động đậy. — Quân anh ơi...
— QUÂN ĐÃ CHẾT! — Tuấn gầm, một cái gióng tay đập vào mặt Hương. Hương ngây người, im lặng, mắt tròn xoe nhìn anh. — Quân đã chết để mua thời gian cho chúng ta. Đừng làm cho cái chết của hắn vô nghĩa. LÊN GÁC! NGAY LẬP TỨC!
Anh đẩy Hương về phía cầu thang gỗ cũ nát. Hằng đi trước, leo nhanh, gãy gãy từng bậc thang. Tuấn leo cuối, tay nắm chặt cái gậy gỗ Hằng để lại dưới sofa. Khói đen đã lướt qua cửa sau, tràn vào phòng khách, cuộn tròn thành những hình tròn đồng tâm, rồi từ từ, từ từ *nổi lên*, hình thành một cột đen tuyền, cao vút, chạm trần nhà.
Trên gác xép, ba người nép mình sau hàng xép gỗ thô. Hương khóc khẽ, tay đắp miệng. Hằng ôm bụng, mắt nhắm nghiền, mí mắt run run. Tuấn nhìn xuống dưới, tim đập như điên.
Cột khói đen đứng im lìm giữa phòng khách. Không di chuyển. Chỉ... chờ.
Rồi nó *xoay*. Nổi lên. Nhìn thẳng lên gác xép. Không có mắt. Nhưng Tuấn cảm giác nó *nhìn* thấy họ. Nó *ngửi* thấy họ. Nó *nghe* thấy tim họ đập.
Và nó *cười*. Không có miệng. Nhưng nó cười. Một tiếng cười khô khan, gió gió, vọng từ chính cái cột khói đó.
***"Thơm quá... Máu non... Hồn non... Và... máu cũ. Máu già. Máu... quỷ."***
Giọng nói không từ miệng. Nó từ khói. Từ tường. Từ sàn. Từ trần. Từ mọi nơi.
Tuấn nắm chặt gậy gỗ, ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy balo rung lên. Điện thoại.
Màn hình sáng.***"Không sợ. Đứng dậy. Cầm gậy. Đâm vào tim nó. Tim nó... ở giếng. Đi xuống giếng. Nhanh. Trước khi nó ăn hết Quân."***
Số lạ kia. Cái số lạ kia.
Tuấn nhìn điện thoại. Nhìn Hằng Hướng xuống dưới. Nhìn Hằng. Nhìn Hương.
— Hai người ở đây. — Anh thì thào, giọng cứng như đá. — Không được xuống. Không được ra tiếng. Gọi cứu thương. Gọi cảnh sát. Gọi ai cũng được. Chỉ... không được xuống.
— Tuấn! — Hương siết chặt tay anh. — Anh đi đâu? Anh... anh không được đi!
— Tôi đi xuống giếng. — Tuấn nói, mặt không chút biểu cảm. — Quân nói... tim nó ở giếng. Tôi phải đâm nó.
— Anh điên à?! — Hằng bật dậy, tay nắm chặt chân áo anh. — Nó ăn hồn Quân rồi! Quân là... là quỷ! Anh chỉ là người! Anh sẽ chết!
— Nếu tôi không đi, chúng ta đều chết. — Tuấn lạnh lùng bóc tay Hằng ra. — Nó đang chờ. Nó đang chơi. Nó muốn ăn chúng ta từng cái một. Tôi đi xuống... là để kéo nó xuống giếng cùng tôi. Chúng ta... cùng chết ở đó. Hoặc... tôi đâm trúng tim nó.
— Và nếu anh trượt? — Hương khóc to, nước mắt nhăn răn. — Nếu anh chết... thì chúng em sao?
Tuấn nhìn Hương. Nhìn Hằng. Nhìn bụng Hằng. Nhìn cái balo trên lưng mình — balo chứa điện thoại, chứa chìa khóa xe máy, chứa... một chai nước thánh ông Thịnh tặng, một cuốn sách cũ nát, và một con dao găm gỉ sét anh giấu ở đáy balo từ khi còn nhỏ, cha tặng, bảo là *để trừ tà ma*.
— Nếu tôi chết... — Tuấn nói chậm, từng từ, nhìn thẳng vào mắt Hương. — Thì em chạy. Chạy ra đường lớn. Đừng quay đầu. Đừng tìm Quân. Đừng tìm Hằng. Chạy. Sống. Đó là lệnh.
Anh không chờ trả lời. Anh quay lưng, leo xuống cầu thang. Mỗi bước một chậm. Một chắc. Khói đen dưới đó *nghiêng* người, quan sát anh leo xuống. Nó không vội. Nó có thời gian. Nó có tất cả thời gian.
Tuấn đặt chân xuống sàn nhà. Khói đen *tung tăng* vây quanh cổ chân anh, lạnh như băng, tanh như mồ hôi ma.
***"Người đàn ông máu quỷ... Lại đến送死... Thích thú."***
Giọng nó cười khẽ. Khói đen bốc lên, bao lấy cổ tay anh cầm gậy gỗ. Gậy gỗ *khè* một tiếng, nứt vỡ, vỡ thành mịn. Khói đen tuôn vào vết nứt, ăn mòn gỗ, biến nó thành tro bụi trong tích tắc.
Tuấn không hoảng. Anh bỏ gậy, tay móc vào balo, móc con dao găm gỉ sét. Lưỡi dao ngắn, gỉ sét, lồi lồi lõm lõm. Nhưng lưỡi dao *sáng*. Sáng một cách kỳ lạ trong bóng tối. Chữ khắc trên lưỡi dao — chữ Hán mờ mờ *Trừ Tà* — yếu ớt phát sáng, màu xanh ngọc ngọc.
Khói đen *lùi lại*. Một chút. Chỉ một chút. Nhưng nó lùi.
***"Đao Trừ Tà... Của lão đạo sĩ kia... Hắn... hắn vẫn còn sống sao?"***
— Lão ấy đã chết. — Tuấn nói, giọng bình thản, bước tiến về phía cửa sau. — Còn dao... dao còn đây. Để giết mày.
Anh đẩy cửa sau. Gió đêm cuốn vào, mang theo mùi đất ướt, mùi cỏ khô, mùi... máu tươi. Giếng nằm ngay giữa sân sau. Miệng giếng đen kịt, miệng gạch nứt nẻ, quanh miệng giếng đầy rêu xanh bẩn.
Và bên cạnh giếng... một đống东西. Áo quân phục xanh rách nát. Da trắng bệch. Xương gãy góc. Đầu... không có đầu. Chỉ còn một cái cổ gãy gãy, máu đen nhầy chảy ra, chảy thẳng vào miệng giếng.
Khói đen từ trong nhà tuôn ra, như một con rồng đen, quấn chặt lấy xác Quân, *hút*. Hút sạch máu đen. Hút sạch da thịt. Hút sạch xương. Chỉ trong nháy mắt. Xác Quân tan biến. Chỉ còn lại bộ quân phục rỗng tuếch, rơi lùm phùm lên bùn.
Khói đen to ra. Cao lên. Hình thành một hình dáng. Hình người. Cao gầy. Đôi tay dài bất thường. Chân không chạm đất. Mặt... không có mặt. Chỉ có một cái miệng. Cái miệng rộng lớn, răng nanh mọc lung tung, nanh dài, nanh đen.
Nó *nhìn* Tuấn. Không mặt mà nhìn.
***"Máu quỷ... Dao Trừ Tà... Thú vị. Thật thú vị. Lão đạo sĩ kia... đã nuôi con chó nào tốt. Con chó... có máu quỷ. Có dao Trừ Tà. Đến... để ta ăn máu quỷ. Ăn dao Trừ Tà. Ăn... hồn quỷ."***
Nó bay lên. Bay thẳng vào Tuấn. Nhanh như tia chớp đen.
Tuấn không lùi. Anh *tiến tới*. Tay cầm dao vung lên. Không phải đâm. Là *chém*. Chém ngang. Chém vào cái miệng rộng lớn đó.
Lưỡi dao gỉ sét *cắt* khói đen.
Khói đen *kêu*. Không phải kêu người. Là kêu *gió*. Kêu *sát*. Kêu *kim loại cắt kim loại*.
Tuấn cảm thấy tay run. Cảm thấy dao rung. Cảm thấy máu quỷ trong người mình *sôi*. Sôi sục. Nóng ran. Mạnh mẽ. Anh hét lên — không phải kêu sợ. Là hét *gầm*. Gầm như con thú. Gầm như quỷ.
— CHẾT ĐI! — Tuấn gầm, dao vung liên tục. Chém ngang. Chém dọc. Đâm thẳng. Mỗi nhát dao là một tiếng *rít* của khói đen. Mỗi nhát dao là một mảnh khói bay tản, rồi lại quấn lại, dính lại, *chữa lành*.
Nhưng dao *làm tổn thương* nó. Nó *sợ* dao. Nó *sợ* máu quỷ trong người Tuấn.
Nó bay lùi. Bay quanh Tuấn. Bay lên trời. Bay xuống giếng. Bay ra tường rào. Bay vào nhà. Bay ra cửa sau.
***"Tốt... Thật tốt... Máu quỷ thuần khiết... Dao Trừ Tà chân chính... Ta... ta sẽ ăn chửng... Ăn chửng từ từ... Ăn da. Ăn thịt. Ăn xương. Ăn máu. Ăn hồn. Ăn... dao."***
Nó bay thẳng vào miệng giếng. Biến mất trong bóng tối.
Tuấn đứng im, th* d*c, dao chảy máu — máu *mình* anh. Tay anh bị dao gãy vỡ khi chém quá mạnh vào khói. Máu đỏ tươi chảy ra, nhỏ xuống bùn, nhỏ xuống miệng giếng.
Từ sâu trong giếng, một tiếng *cười* vọng lên. Rất nhỏ. Rất xa. Rất... đói.
***"Máu quỷ... ngon quá. Đợi ta... Đợi ta ăn hết Quân... Ta sẽ lên... Ăn hết sạch... Máu quỷ... Dao Trừ Tà... Và... đứa con... trong bụng nữ nhân kia. Máu lai. Máu quỷ người. Ngon nhất."***
Tuấn ngước nhìn trời. Trăng mọc. Tròn. Trắng. Lạnh.
Anh nhét dao vào balo. Bó tay lại. Đi vào nhà. Lên gác xép.
Hương và Hằng vẫn ở đó. Run run. Sợ sệt. Nhìn anh với mắt kính sợ. Mắt ngưỡng mộ. Mắt... hy vọng.
— Xong. — Tuấn nói, giọng khàn, khô khan. — Nó đi xuống giếng. Tạm thời.
— Nó... nó đi rồi? — Hương hỏi, giọng run run.
— Tạm thời. — Tuấn ngồi xuống sàn gỗ, tựa lưng vào tường, nhắm mắt. Tay anh run. Chân anh run. Toàn thân anh run. — Nó đang ăn Quân. Ăn xong... nó sẽ lên. Ăn chúng ta.
— Thì... thì sao? — Hằng hỏi, tay vẫn ôm bụng. — Chúng ta... chúng ta làm sao?
Tuấn mở mắt. Nhìn hai người. Nhìn bụng Hằng. Nhìn balo mình. Nhìn điện thoại trong balo *bíp* lại một lần nữa.
Anh mỉm cười. Một nụ cười mệt mỏi. Vỡ vụn. Đầy máu.
— Chúng ta... — Anh nói, từng từ một. — Chúng ta sẽ xuống giếng. Cùng nó. Chơi một trò... ăn nhau chửng.
Điện thoại *bíp* lần cuối.
***"Tin tức cuối. Xe đen tại trạm công an. Hải... Hải đã lên xe. Một mình. Tay cầm dao. Mắt... mắt không có bóng. Đang đi... về phía nhà Hằng. Ước tính... 15 phút. Chuẩn bị. Chào."***
Tuấn đọc xong. Nhắm mắt. Ngủ thẳng. Ngay trên sàn gỗ lạnh. Ngủ để lấy lại sức. Ngủ để chuẩn bị cho cái chết.
Hoặc sự sống.
Đêm Làng Cổ Lam tiếp tục dài. Dài hơn bao giờ hết. Và tiếng gió... nghe như tiếng cười. Tiếng khóc. Tiếng cười khóc lẫn lộn.
【Kết chương】
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]