Gió đêm không mang mùi mưa. Nó mang mùi bùn khô, mùi lá khô rụng, và mùi sắt gỉ — mùi của máu đã khô trên tay Tuấn.
Anh nhảy dậy không tiếng động. Một nhịp. Hai nhịp. Tim đập đều, lạnh, như một cái máy bơm không có chủ. Tay phải cuốn băng vải bẩn, sưng đỏ lên tới cổ tay. Dao Trừ Tà nằm trong balo, góc mũi dao vẫn dính khói đen, chưa kịp lau.
Hương ngồi gối đầu giường gác xép, ôm gối, mắt đỏ hoe. Hằng thì cuộn tròn trong áo khoác của Quân, một mão người nhỏ bé, run run không phải vì lạnh.
— Ngủ được mấy tiếng? — Hương hỏi, giọng khàn, không nhìn anh. Cô chỉ nhìn cửa sổ gác xép, nơi màn đêm đen kịt không thấy một vì sao.
— Ba mươi phút. — Tuấn trả lời, xuống giường nhẹ nhàng, tránh vết nứt trên sàn gỗ. — Đủ.
— Hải còn... mười phút. — Hằng thì thào, tay bóp chặt vạt áo. Mắt cô nhìn về phía cửa ngõ downstairs — cửa gỗ cũ, sập méo, chẳng chặn được gió, chắc chắn chặn không được dao. — Anh ta... anh ta không đi xe máy. Anh ta đi bộ. Tín hiệu điện thoại... tin nhắn kia nói xe đen ở trạm công an. Nhưng Hải không lên xe. Anh ta... anh ta bay.
Tuấn im lặng. Anh biết. Những thứ không phải người không cần xe cộ. Chúng đi theo mùi máu. Theo tiếng gọi.
Anh bước đến cửa sổ, che kín người sau lưng tường. Đèn đường ở ngõ chết tiệt từ lâu. Chỉ có ánh trăng trắng xóa rải xuống sân nhỏ, lên gốc cây sung già, lên miệng giếng cũ — nơi khói đen vừa biến mất.
Không có bóng người. Không có tiếng bước chân.
Nhưng có một giọng hát. Rất nhỏ. Rất nhẹ. Như tiếng gió lướt qua khe cửa.
*“Hoa hồng đen... mua đi... hoa không tàn... mua đi... cho người yêu... cho người chết...”*
Tuấn quay đầu. Hương đã đứng dậy, dao nhỏ trong tay — con dao gọt táo Quân tặng, lưỡi dao mài nhọn như kim. Hằng bò lùi vào góc tường, hai mắt tròn xoe.
Giọng hát đến từ cửa ngõ. Gần. Rất gần.
Tuấn xuống cầu thang gác xép. Mỗi bậc một tiếng kêu *keo keo* nhỏ, to lớn trong im lặng. Hương theo sau, lưng dính lưng. Hằng bò theo, th* d*c.
Cửa ngõ không khóa. Chỉ cài chốt gỗ. Tuấn ngón ngón tay lên chốt. Không mở. Chờ.
Giọng hát dừng lại.
*“Chào anh nhà. Chị bán hoa. Hoa hồng đen. Khô. Không tàn. Bao giờ cũng tươi.”*
Một tiếng gõ cửa. *Khép. Khép.* Nhẹ. Như ai gõ bằng đầu ngón tay. Hoặc móng tay.
Tuấn hít một hơi. Mở cửa.
Gió lướt vào, mang theo mùi lá khô và... hương hoa hồng. Nồng nàn, say đắm, nhưng sau lưng nó là mùi thối nhẹ, mùi xác tàn.
Trước cửa đứng một cô gái.
Tóc ngắn, cắt ngang tai, rối bù, màu đen mực. Khuôn mặt gầy gò, da trắng bệh, không một chút son phấn. Đôi mắt to, sáng, nhìn thẳng vào Tuấn — không sợ, không ngại, chỉ... biết. Biết tất cả.
Cô mặc một chiếc áo khoác dù to bản, size lớn gấp ba người, vạt áo che hết tay, che hết người, nhìn như một cái túi rác đen kẹp một cái đầu. Chân mang dép lê cũ, một chỉ trắng, một chỉ xanh.
Tay cầm một bó hoa hồng.
Hoa hồng đen. Khô héo. Cành gai nhọn, lá khô rụng. Nhưng cánh hoa... cánh hoa mềm mượt, đen kịt, không rơi, không khô, không tàn. Chúng hút ánh trăng. Hút cả ánh mắt.
— Mua đi anh. — Cô gái nói. Giọng bằng phẳng, không cao không thấp, không vui không buồn. — Mua cho em gái anh. Nguyễn Minh Tâm. Mất tích ngày mười bốn tháng bảy. Ba năm rồi. Không có xác. Chỉ có... một chiếc đĩa.
Không gian im bặt. Hương ngừng thở. Hằng im lặng ở góc cầu thang.
Tuấn không run. Không giật mình. Anh chỉ nhìn cô gái. Nhìn bó hoa. Nhìn cái áo khoác dù to bản.
— Em biết nhiều quá. — Tuấn nói, giọng khô khan. — Em là ai?
Cô gái cười. Miệng cười, mắt không cười. Mắt nhìn sâu vào Tuấn, xuyên qua xương sườn, chạm vào nơi máu quỷ đang đen đăc.
— Tôi là Nguyễn Thị Mai. — Cô nói, từng từ rành rành. — Người gác cửa. Giữa thế giới này... và thế giới kia. Anh có thể gọi tôi là... người bán hoa. Hoặc người thu gom nợ.
— Nợ? — Hương bước ra sau lưng Tuấn, dao gọt táo giơ trước ngực. — Chúng tôi không nợ ai. Đặc biệt không nợ một cô gái bán hoa lúc ba giờ sáng.
Mai quay đầu nhìn Hương. Ánh mắt lóe lên một chút — ngạc nhiên? Hay thèm nhỏ dãi?
— Lê Thị Hương. — Mai gọi tên. — Sinh ngày mười một tháng ba. Nhóm máu O. Có một vết sẹo nhỏ trên cổ chân trái do té xe đạp năm bảy tuổi. Bạn thân Tuấn từ mẫu giáo. Yêu thích ăn bánh tráng trộn. Sợ ma. Sợ ma hơn sợ chết. Nhưng không sợ chết nếu là vì Tuấn.
Hương run một cái. Dao trong tay rung.
— Em... em dò xét tôi? — Hương gắt gỏng, nhưng giọng run.
— Không cần dò xét. — Mai vỗ vỗ áo khoác dù, bụi bay lên. — Tôi *thấy*. Tôi thấy tất cả. Máu anh Tuấn — máu quỷ thuần khiết, một phần mười sáu. Máu cô Hằng — mang thai, máu lai, đứa con trong bụng là chìa khóa. Máu anh Quân... — Mai ngừng, nhìn về phía miệng giếng. — Đã bị ăn. Ăn sạch. Chỉ còn hồn. Hồn đang kêu trong giếng. *Ăn ta... Ăn ta...*
Hằng khựng lại, hai tay bóp bụng, mặt xanh xao.
— Im miệng! — Hương gầm, bước lên phía trước, che mắt Hằng. — Đừng nói nữa!
Mai nhún vai. Bó hoa hồng đen trong tay cô rung lên, cánh hoa khô khát khẽ va chạm, phát ra tiếng *xào xạc* như tiếng xương khô cọ xương.
— Thật ra... — Mai nói, giọng đột ngột trở nên nghiêm trọng, trầm ấm, không còn vẻ điên rồ. — Tôi đến không phải để bán hoa. Hoa là cái cớ. Cái cớ để đứng trước cửa. Để được nói.
Cô bước vào nhà. Không hỏi phép. Chân dép lê bước lên sàn gỗ, không tiếng động. Áo khoác dù lướt qua mũi Tuấn, để lại mùi lá khô và mùi... hương thảo mộc? Mùi của những ngôi mộ cũ.
Tuấn không cản. Anh biết không cản được. Cách cô đi, cách cô nhìn, cách cô biết tên em gái, ngày mất tích, vết sẹo Quân — tất cả nói lên một điều: *Cô ta mạnh hơn con quỷ trong giếng. Hoặc... cô ta cùng phe. Nhưng phe nào?*
Mai đứng giữa phòng khách cũ, xoay người, áo khoác dù bay phồng như cánh chim đen. Cô nhìn Tuấn, Hương, Hằng. Rồi nói:
— Đỗ Minh Hằng — cô chỉ ngón tay khô gầy về phía Hằng ở góc cầu thang. — Bà muốn mở Cửa. Mở hoàn toàn. Không phải khe hở như bây giờ. Bà muốn Cửa rộng mở, để *Chúng* tràn vào. Để bà thành thần. Để bà sống mãi.
— Đó là lời nói dối! — Hằng hét lên, giọng khàn, run rẩy. — Tôi... tôi chỉ muốn tìm con tôi! Tôi chỉ muốn... con tôi sống lại!
— Con bà? — Mai cười, một nụ cười rictus, khóe miệng rách đến tai. — Con bà đã chết. Chết từ lúc bà dùng máu nó để喂 (cho) con quỷ trong đĩa. Con nào còn sống? Chỉ có... *cái thứ* trong bụng bà. Cái thứ không phải người. Không phải quỷ. Là *Cửa* bản thân.
Hằng ngã xuống sàn, ôm bụng, gào thét không tiếng.
Tuấn bước lên, đứng trước Hương, che chắn. — Em nói có cách khác. Nói đi. Nhanh. Hải sắp tới.
Mai nhìn anh. Mắt cô sáng rực, sâu thẳm như hai giếng nước.
— Có. Một cách. Để đóng Cửa. Để ngăn Hằng. Để ngăn Chúng. — Cô chỉ vào ngực mình. — Hy sinh. Một người sống. Tự nguyện. Tự nguyện *chết* thay cho Cửa. Máu nó sẽ đóng khóa. Xương nó sẽ làm đai. Hồn nó sẽ làm then.
Im lặng bao trùm phòng khách. Chỉ có tiếng gió lướt qua khe cửa. Tiếng tim Tuấn đập *đùng đùng*. Tiếng Hương nuốt nước bọt.
— Tự nguyện... — Hương lặp lại, giọng lạ. Cô quay đầu nhìn Tuấn. Rồi nhìn Hằng. Rồi nhìn Mai. Miệng cô nhếch lên, một nụ cười gượng ép, méo mó, nhưng mắt lại sáng rực, quyết tuyệt. — Tự nguyện à? Hay là... "tự nguyện" theo kiểu Hằng ép buộc? Theo kiểu lừa dối?
Mai lắc đầu. — Không. Tự nguyện thật. Tim phải muốn. Ý chí phải quyết. Không ép buộc. Không lừa dối. Chỉ có thế máu mới sạch. Chỉ có thế khóa mới chắc.
— Và người đó sẽ chết. — Tuấn nói, không phải hỏi. — Chết thật. Không hồi sinh. Không thành thần. Chỉ... chết.
— Chết để người khác sống. — Mai gật đầu. — Đó là quy tắc. Cái giá của Cửa.
Hương bật cười. Một tiếng cười khô khan, vang vọng trong phòng cũ, ghê rợn hơn tiếng khóc.
— Mình ký tên đi. — Hương nói, bước ra khỏi cánh tay Tuấn, đi thẳng đến trước mặt Mai. Cô cất dao gọt táo xuống bàn, vung tay lên như ký hợp đồng. — Sợ gì? Mình ký tên. Mình hy sinh. Mình chết cho Tuấn sống. Cho Hằng... cho đứa con kia... có cơ hội. Dù nó có phải quỷ đi nữa.
— Hương! — Tuấn gầm, một cái gầm từ đáy hốm, nắm chặt cổ tay cô, kéo lại. — Ngốc à? Em đang nói gì? Em sẽ chết! Chết thật! Không có đĩa! Không có phép màu! Chết là hết!
Hương quay lại, nhìn anh. Mắt cô khô ráo. Không nước mắt. Chỉ có lửa.
— Thì sao? — Hương hỏi, giọng bình thản đến rợn người. — Anh định làm gì? Xem anh hy sinh? Anh đã hy sinh rồi. Máu quỷ trong người anh... anh định dùng nó để làm gì? Mở Cửa? Đóng Cửa? Anh không biết. Mình cũng không biết. Nhưng mình biết một điều: Mình không muốn anh chết. Mình không muốn nhìn anh chết lần nữa. Lần trước... lần trước em gái anh chết, anh suýt chết theo. Lần này... mình không cho phép.
— Em không hiểu... — Tuấn run run, tay nắm chặt cổ tay cô đến trắng bệh. — Đó không phải hy sinh. Đó là tự sát. Là trốn tránh. Là... là bỏ rơi mình.
— Bỏ rơi? — Hương cười lại, nhẹ nhàng, tay kia v**t v* bàn tay anh. — Mình không bỏ rơi. Mình... đi trước. Để anh có thời gian. Để anh tìm ra cách cứu mình. Để anh... sống. Sống tốt. Sống trọn. Đó không phải bỏ rơi. Đó là... giao phó.
Cô quay sang Mai, mặt quyết tâm như sắt.
— Cô gái bán hoa. Mình ký. Mình tự nguyện. Giờ thì... làm sao? Cắm dao vào tim? Uống thuốc? Hay nhảy giếng?
Mai nhìn Hương. Nhìn Tuấn. Nhìn Hằng run rẩy ở góc. Cô nhún vai, áo khoác dù rung lên.
— Không cần dao. Không cần thuốc. Không cần nhảy giếng. — Mai nói, giọng bằng phẳng như đọc báo thời tiết. — Chỉ cần... *nói*. Nói thật lòng. "Tôi tự nguyện". Cửa sẽ nghe. Cửa sẽ lấy. Nhanh. Không đau. Chỉ... không còn.
— Đơn giản vậy à? — Hương nháy mắt, một cái nháy mắt quen thuộc, đầy đùa giỡn trong hoàn cảnh tử thần. — Mình tưởng phức tạp lắm. Nghi lễ gì, khăn đỏ gì, câu thần chú gì..original đơn giản thế? Ừ. Mình nói.
Cô hít sâu, ngước mặt lên trần nhà, toan nói.
Một bàn tay lớn, nóng rực, bóp chặt miệng cô.
— Im miệng. — Tuấn thì thào vào tai cô, giọng khàn, run rẩy, nóng hổi rơi lên má cô. — Em không được nói. Em không được chết. Em... em không được bỏ mình một mình.
Hương ngước mắt nhìn anh. Mắt anh đỏ hoe, tia máu bùng nổ. Tay anh run run trên miệng cô.
Tiếng *bíp* của điện thoại trong balo Tuấn vang lên. Rất to. Rất gấp. *Bíp bíp bíp*. Liên tục.
Tuấn không buông tay. Anh không nhìn điện thoại. Anh chỉ nhìn Hương.
Mai đứng yên, bó hoa hồng đen trong tay, nhìn cặp đôi đó. Mặt không biểu cảm. Nhưng góc miệng khẽ nhúc nhích. Một cái gì đó lóe lên trong mắt cô. Không phải trêu chọc. Không phải khinh thường. Là...羡慕 (kính mộ? h*m m**n? không... là *nhớ*). Một nỗi nhớ đau đớn, cũ kỹ.
— Hải đã đến. — Mai nói nhẹ. — Mười lăm phút trôi qua rồi. Anh ta ở ngoài ngõ. Không gõ cửa. Anh ta... đang chờ. Chờ Cửa mở. Hoặc chờ... cái cớ.
Tuấn giật mình. Buông tay Hương. Quay lưng,冲 (xông) lên gác xép lấy balo. Điện thoại màn hình sáng: **37 cuộc gọi nhỡ. 12 tin nhắn. Tất cả từ số lạ.**
Mở tin nhắn mới nhất.
***"Đã ở trước ngõ. Cánh cửa gỗ sập. Tôi nghe tiếng nói. Tiếng cười. Tiếng... hát hoa hồng đen. Rất hay. Tôi chờ anh ra. Hoặc tôi vào? Dao tôi nhọn. Máu tôi... cũng nhọn. Hải."***
Tuấn nắm chặt điện thoại. Cái lạnh run lên tay, lan lên cổ, xuống răng.
— Anh ta biết Mai ở đây. — Hương nói từ phía sau, giọng trầm xuống, hết hẳn vẻ đùa. — Anh ta không sợ. Hay... anh ta cùng phe?
Mai cười. Lần này cười to, tiếng cười *khà khà* vang vọng, làm bụi trên sàn bay lên.
— Cùng phe? Hải? Đồ khốn kia chỉ là con chó. Con chó của Hằng. Con chó của Đĩa. Nó không có phe. Nó chỉ có... *đói*. — Cô vung tay, bó hoa hồng đen bay lên, lơ lửng giữa không trung, không dây, không gió. — Nhưng nó có dao. Dao Trừ Tà giả. Làm từ xương người. Nó có thể傷 (thương) anh. Có thể giết Hương. Có thể đâm bụng Hằng lấy... *Cửa*.
— Thì chúng ta làm sao? — Hằng bò dậy, bám vào tường, mặt trắng bệh, mồ hôi nhễ nhại. — Chúng ta... chúng ta chết ở đây à?
Tuấn quay lại. Mặt anh đen lại. Mồ hôi nhăn nhú trên trán. Tay phải cuốn băng run rẩy. Tay trái nắm chặt điện thoại.
— Chúng ta không chết. — Anh nói, từng từ một, giọng thấp, gầm, như tiếng sấm rền ở xa. — Chúng ta sẽ... mở cửa ngõ. Ra ngoài. Gặp Hải. Và... nói chuyện.— Nói chuyện? — Hương sững sờ. — Với một con quỷ cầm dao? Anh điên à?
— Không phải nói chuyện bằng miệng. — Tuấn nhìn Mai. — Bán hoa. Em biết đường thoát. Biết đường xuống giếng. Biết đường... đến chỗ Đĩa. Nói đi. Đường nào an toàn nhất. Ngay bây giờ.
Mai nhìn anh. Bó hoa hồng đen lơ lửng xoay tròn chậm rãi. Cô nhún vai, một cái nhún vai lười biếng, nhưng mắt thì sáng rực.
— An toàn? Không có đường an toàn. Chỉ có đường... *sống*. — Cô chỉ ngón tay khô gầy về phía cửa ngõ — nơi bóng đen của Hải đang hiện ra qua khe cửa, to lớn, che mất trăng. — Đi thẳng. Xuyên qua Hải. Xuyên qua rừng. Về thành phố. Đĩa... Đĩa đang ở thành phố. Ở nơi anh từng sống. Ở nơi... em gái anh chết.
— Đĩa ở thành phố? — Tuấn sững sờ. — Không... Đĩa ở làng Cổ Lam. Ở giếng. Ở nhà Hằng.
— Đĩa *di chuyển*. — Mai nói, giọng đột ngột trở nên nghiêm túc, trầm trọng. — Nó đi theo máu quỷ. Theo Cửa. Theo... *hy sinh*. Hằng đã dùng máu con mình, máu Quân, máu những kẻ khác để *gọi* nó. Nó đã đến. Nó đang ở... nơi anh ít ngờ nhất. Nơi an toàn nhất.
Cánh cửa ngõ *rạch* một tiếng. Gỗ nứt. Chốt gỗ bay vỡ. Bóng đen lấp đầy khung cửa.
Hải xuất hiện.
Cao lớn. Áo khoác da đen bồng bềnh. Vết sẹo dài trên mặt nhăn nhó thành nụ cười tàn khốc. Tay cầm một cái dao dài, lưỡi dao đen kịt, không phản chiếu ánh trăng. Đôi mắt... trắng xóa. Không đồng tử. Không hồn vía. Chỉ có... trống rỗng. Và đói.
— Nguyễn Minh Tuấn. — Giọng Hải khàn khàn, như tiếng đá cọ đá. — Đỗ Minh Hằng bảo... mang đầu anh về. Mang cả... cô gái. Và... đứa con trong bụng bà cụ non kia.
Anh ta bước vào. Mỗi bước một tiếng *độp* nặng nề, làm sàn nhà rung. Dao giơ lên. Chỉ thẳng vào tim Tuấn.
Hương đứng trước Tuấn. Dao gọt táo trong tay. Run. Nhưng không lùi.
Hằng bò lùi vào góc tường, ôm bụng, khóc thét.
Mai đứng yên. Bó hoa hồng đen xoay tròn nhanh hơn. Cô nháy mắt với Tuấn — một cái nháy mắt nhanh, bí mật, đầy ý nghĩa.
— Chào anh chó Hải. — Mai nói, giọng vui vẻ, như gặp bạn cũ. — Hoa hồng đen mua không? Miễn phí. Tặng. Cho... *đường cuối*.
Hải ngừng bước. Đôi mắt trắng xóa quay sang Mai. Lưỡi dao rung.
— Nguyễn Thị Mai. — Hải gầm, giọng như gầm từ hốm sâu. — Người gác cửa. Kẻ phản bội. Hằng bảo... giết ngươi sau cùng. Nhưng... trước... giết chúng trước.
Anh ta lao tới. Nhanh như chớp. Không phải tốc độ người. Là tốc độ *quỷ*.
Tuấn không lùi. Anh *tiến*. Máu quỷ trong người sôi sục. Dao Trừ Tà đã ở tay — khi nào anh rút ra? Không nhớ. Chỉ biết nó ở đó. Nóng. Rung. Khát máu.
Hương hét lên. Không phải kêu sợ. Là hét *gầm*. Cô xông ra phía sau lưng Tuấn, dao gọt táo vung lên, không theo kỹ thuật, chỉ theo bản năng. Bản năng bảo vệ.
Hằng gào thét, một luồng khí đen bỗng bùng nổ từ bụng cô, đẩy lùi Hải một bước — một bước đủ.
*Rạch!*
Lưỡi dao Trừ Tà cắt qua không khí. Cắt qua áo khoác da. Cắt qua da thịt Hải. Máu đen phun ra, mùi thối nồng nặc.
Hải gầm, bay lùi, đâm ngửa ra sân. Dao đen rơi khỏi tay.
Tuấn không dừng. Anh nhảy lên, đạp lên lan can cầu thang, nhảy xuống sân, dao vung thứ hai.
Hải lăn tránh. Nhảy dậy. Miệng cười. Răng nanh mọc dài. Móng tay mọc nhọn.
— Máu quỷ... — Hải thì thào, mắt trắng xóa chăm chăm vào Tuấn. — Ngon. Rất ngon. Ta ăn...
Anh ta xông lên. Không chạy. *Bay*. Bay thấp, như một con chim đen.
Tuấn đứng yên. Hai chân cắm chắc vào đất. Tay cầm dao. Tim đập *đùng đùng*. Không sợ. Chỉ... tĩnh. Tĩnh lạ.
Tiếng *bíp* điện thoại trong balo trên gác xép vang lại. Lần này không phải tin nhắn. Là cuộc gọi.
Màn hình sáng: **Mẹ**.
Tuấn giật mình. Một giây. Chớp mắt.
Hải đã đến trước mặt. Móng tay đen nhọn nhọn đâm thẳng vào cổ Tuấn.
*Clang!*
Một tiếng kim loại va kim loại. Sóng xung kích bùng nổ, bật tung bùn đất, gãy cành cây sung.
Hải bay ngược ra xa, đâm sấp mặt vào bùn. Tay phải anh ta... không见了 (mất). Chỉ còn muộn xương, chảy máu đen.
Tuấn ngẩng đầu. Tay phải vẫn cầm dao. Nhưng tay trái... tay trái đang cầm một thứ gì đó. Một thứ lóe ánh sáng bạc. Nhỏ. Nhẹ.
Một chiếc khóa. Khóa sắt cũ. Treo trên chuỗi bạc.
Đằng sau lưng anh, trên cửa sổ gác xép, một bóng người nhỏ bé đứng đó. Tóc dài. Áo trắng. Tay cầm một cái điện thoại cũ kỹ, đang nghe.
Gió thổi. Áo trắng bay. Mái tóc bay.
Mở miệng, giọng trẻ con, trong trẻo, lạnh lẽo:
— Con không cho phép... làm hại ba.
Tuấn đứng sững. Dao rơi khỏi tay. *Clang*. Trên bùn.
Máu quỷ trong người anh *ngưng đọng*. Không sôi. Không nóng. Chỉ... lạnh. Lạnh như băng.
Hải bò dậy, một tay, máu đen chảy thành dòng. Mặt anh ta méo mó, nửa là nỗi đau, nửa là... nỗi sợ hãi nguyên thủy. Anh ta nhìn bóng người trên cửa sổ. Miệng mím chặt. Không dám gầm. Không dám nhảy.
Mai đứng yên ở cửa ngõ. Bó hoa hồng đen trong tay cô *tan vỡ*. Thành bụi đen. Bay theo gió. Cô nhìn bóng người trên cửa sổ. Nhìn Tuấn. Nhìn Hương đang run run ở cửa ngõ. Nhìn Hằng khóc lóc trong nhà.
Cô mỉm cười. Lần đầu tiên. Một nụ cười thật. Ấm. Buồn. Và... nhẹ nhõm.
— Chào cô bé. — Mai thì thào, giọng nghe như tiếng gió. — Chào... người gác cửa mới.
Bóng người trên cửa sổ nháy mắt. Một cái nháy mắt quen thuộc. Đầy đùa giỡn. Đầy yêu thương.
Rồi bóng người *tan biến*. Như khói. Như sương. Chỉ còn lại tiếng điện thoại *bíp bíp* trên gác xép. Và chiếc khóa sắt nhỏ trong tay Tuấn — nó nóng ran, đâm rát vào lòng bàn tay.
Hải quay lưng. Chạy. Lèo lái. Một tay. Nhảy tường rào. Biến mất trong đêm.
Im lặng quay lại. Nặng nề. Ấp ủ.
Tuấn đứng giữa sân, tay nắm chặt chiếc khóa sắt. Mồ hôi lạnh ngấm áo. Tim đập loạn nhịp.
Hương chạy ra, ôm chặt anh từ phía sau. Run run. Khóc. Tiếng khóc nhỏ, nghẹn, ấm áp trên lưng anh.
— Anh... anh ổn chứ? — Hương thì thào vào áo anh. — Mình... mình thấy cô bé. Trên cửa sổ. Là... là ai?
Tuấn không trả lời ngay. Anh quay đầu. Nhìn Mai.
Mai vẫn đứng đó. Áo khoác dù to bản. Tóc ngắn rối. Đôi mắt sáng rực. Nhưng giờ đây... có thêm một nét gì đó. Nét *già*. Nét *mệt*. Nét *xong việc*.
Cô nhìn Tuấn. Rồi nhìn chiếc khóa trong tay anh. Rồi nhìn Hương.
— Chiếc khóa đó... — Mai nói, giọng bằng phẳng, nhưng run một chút ở cuối câu. — Là chìa khóa của Cửa. Cái khóa thật. Không phải cái Hằng làm giả. Nó mở... cũng nó khóa. Anh giữ đi. Giữ kỹ.
— Em... — Tuấn khẽ nói, giọng khàn. — Em là ai? Thật sự.
Mai cười. Lắc đầu. Bước lùi. Một bước. Hai ba. Vào bóng tối ngõ.
— Tôi đã nói. Tôi là người bán hoa. Người gác cửa. — Cô nói, giọng xa xôi, mờ dần. — Và bây giờ... ca tôi xong. Tôi... về. Về nghỉ. Rất mỏi. Rất... nhớ.
Cô quay lưng. Đi. Không quay đầu. Áo khoác dù đen lướt trong đêm. Bước chân không tiếng. Như không từng tồn tại.
Chỉ còn lại mùi lá khô. Và mùi hương thảo mộc. Và một bó hoa hồng đen khô héo... nằm yên trên sàn nhà, nơi cô vừa đứng. Cành gai nhọn. Cánh hoa mềm mượt. Đen kịt. Không tàn.
Tuấn nhặt bó hoa. Cầm trong tay run run. Chiếc khóa sắt nóng ran trong tay kia.
Hương vẫn ôm anh. Hằng bước ra, mặt bết bùn nước mắt, tay vẫn ôm bụng.
Điện thoại trên gác xép *bíp* lần cuối. Tin nhắn mới.
***"Tin tức. Hải bỏ chạy. Hằng... Hằng đang tập trung phép thuật. Đĩa... Đĩa đang rung. Ở... phòng ngủ anh. Trên bàn làm việc. Mở nó. Nhanh. Trước khi nó nuốt hết."***
Tuấn đọc xong. Nhìn Hương. Nhìn Hằng. Nhìn chiếc khóa. Nhìn bó hoa hồng đen.
— Lên gác. — Anh nói, giọng trầm, quyết tuyệt, không còn run. — Mở Đĩa. Xem nó là gì. Và... kết thúc cái này.
Anh bước lên cầu thang. Mỗi bước nặng nề. Nhưng chắc chắn.
Hương theo sau. Tay nắm chặt áo anh. Không buông.
Hằng đi cuối. Run run. Nhưng mắt... mắt sáng lên. Một ánh sáng kỳ dị. Ánh sáng của *hy vọng*. Hoặc *tham vọng*.
Trên gác xép, trên bàn làm việc cũ kỹ, một chiếc đĩa đen, to bằng bàn tay, nằm yên. Không phát sáng. Không rung. Chỉ... đen. Đen kịt. Hút hết ánh trăng. Hút hết ánh đèn pin.
Tuấn đặt chiếc khóa sắt xuống cạnh nó.
Đĩa *rung*. Một cái rung nhẹ. Như nhịp tim.
Và từ trong đĩa, một giọng nói vọng lên. Rất quen. Rất yêu. Rất... đau.
*"Anh ơi... anh đừng mở. Mở là... em không về được nữa."*
Tuấn nắm chặt tay Hương. Ngón tay run run chạm vào mép đĩa.
— Mở. — Anh thì thào. — Mở ra. Xem cái quái gì đang đợi.
Ngón tay bóp nắp đĩa.
Nâng lên.
Ánh sáng bùng nổ. Không phải trắng. Không phải đen.
Là *màu của ký ức*. Màu của *nỗi đau*. Màu của *hận thù*. Và màu của... *hy sinh*.
Màn đêm Làng Cổ Lam rơi xuống. Dày đặc. Im ắng.
Chỉ còn lại tiếng gió. Và tiếng cười khóc lẫn lộn. Từ trong chiếc đĩa.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]