Chiếc Đĩa Quái Dị

Chương 9: Tranh Đoạt Trong Bóng Tối




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ánh sáng bùng nổ không phải để soi sáng. Nó bùng nổ để *nuốt chửng*.

Tuấn không cảm thấy nóng. Chỉ có lạnh. Lạnh cắt da, cắt thịt, cắt tận vào tủy xương. Cái lạnh của những ký ức không thuộc về anh. Của người khác. Của người đã chết. Của người chưa từng sinh ra.

Tiếng cười khóc lẫn lộn không phát ra từ chiếc đĩa. Nó bùng nổ từ *trong đầu* anh.

*— Con ơi... con đừng đi... mẹ xin lỗi... mẹ xin lỗi con...*

Giọng một người phụ nữ. Khóc nghẹn. Mùi máu tươi nồng nàn bốc lên mũi, nồng nặc đến mức Tuấn nhức nách, muốn nôn mửa. Mùi sữa tươi lẫn máu. Mùi đất đai ẩm ướt. Mùi hương thối.

Hương kêu to. Một tiếng kêu ngắn, gắt, bị nghẹn lại trong cổ họng. Bà nắm chặt tay anh, móng vuốt găm sâu vào cổ tay, đau rát, nhưng anh không hề nhúc nhích. Mắt anh mở to, nhìn chằm chằm vào lòng chiếc đĩa đen kịt, nơi ánh sáng *kỷ ức* vẫn đang bốc hơi như khói đen, cuộn tròn, vây quanh cổ ba người như những con rắn độc.

— Tuấn... — Giọng Hương run rẩy, khao khát kêu cứu. — Mắt anh... mắt anh...

Anh không trả lời. Anh *không thể* trả lời. Đôi mắt anh không còn nhìn thấy gác xép, bàn làm việc, hay khuôn mặt Hương mờ đi trong ánh sáng kỳ dị. Anh đang *nhìn* thấy chuyện khác.

Một căn nhà đất nát. Mái ngói thủng. Mưa rơi tạt ngang. Một phụ nữ trẻ, bụng to tròn trũng, quỳ lạy trước một cái bàn thờ bằng gỗ thô, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện lạ lùng, lạ lùng đến mức làm rợn tóc gáy. Bụng bà bỗng phồng lên, không tự nhiên, như có thứ gì đó đang vặn vẹo, cào xé bên trong. Miệng bà nứt to, nhưng không tiếng kêu nào ra. Chỉ có máu. Máu tuôn ra từ khóe miệng, từ mũi, từ tai, từ lỗ tai... Màu đen kịt.

Và một bóng đen. Vươn ra từ bên trong bụng bà. Không phải tay. Không phải chân. Là *sợi dây*. Sợi dây đen, nhầy nhụa, quấn quanh cổ bà, siết chặt, hút sạch hơi thở, hút sạch ký ức, hút sạch cả linh hồn.

*"Đĩa... nuốt hết... Hãy mở nó... Trước khi nó nuốt hết..."*

Tin nhắn của Hải lóe lên trong đầu Tuấn như sét đánh. *Mở nó. Trước khi nó nuốt hết.*

Nhưng giọng nói từ trong đĩa — giọng *bà ấy* — đã nói: *"Mở là... em không về được nữa."*

Tuấn đã chọn mở.

Và bây giờ, hắn đang *bị nuốt*.

— **Hằng!** — Tuấn gầm lên, giọng khàn khàn, gắt gao, thoát ra từ cổ họng như một lời nguyền rủa. — **Đứng lại đó! Đừng lại gần!**

Hằng đứng yên ở cuối cầu thang gác xép. Ánh sáng kỳ dị từ chiếc đĩa bốc hơi bao quanh cô, nhưng cô không hề run run. Đôi mắt cô không còn là mắt Hằng. Chúng sáng lên một màu vàng kim kỳ dị, lấp lánh trong bóng tối, không có đồng tử, không có lòng trắng. Chỉ là hai quả cầu vàng lạnh lẽo, nhìn chăm chăm vào lòng chiếc đĩa đen.

Bụng cô — cái bụng phồng to bất thường cho ba tháng thai — nhúc nhích. Một lần. Hai lần. Như có thứ gì đó đang *gõ cửa* từ bên trong.

— **Nó... đã mở...** — Giọng Hằng vang lên. Không phải giọng Hằng. Giọng ấy già nua, khàn khàn, vang vọng như từ đáy giếng cổ, lồng ghép vào giọng nói của cô như hai tiếng vang chồng chất. — **Cuối cùng... nó đã mở... Mẹ... mẹ đã đợi quá lâu...**

— **Hằng!** — Hương hét lên, tiếng khóc bật ra, bà vội vã treo mình vào cánh tay còn lại của Tuấn, kéo anh, kéo cả mình lùi lại. — **Anh ơi! Làm gì đó! Hằng... Hằng bị gì rồi!**

Tuấn muốn giãy mình. Muốn kéo Hương chạy. Muốn ném cái đĩa quái dị này ra khỏi cửa sổ, ném xuống giếng, ném vào lửa. Nhưng tay anh — tay đang nắm nắp đĩa — *liền* với nó. Không phải dính keo. Là *hết*. Da, thịt, xương, mạch máu, thần kinh... tất cả đã hòa quyện vào vật chất đen kịt, lạnh lẽo ấy. Càng cố giãy, càng cảm thấy máu mình bị hút rút, bị thay thế bằng thứ lạnh lẽo, cổ xưa ấy.

*— Con muốn sống... phải cho mẹ sống... Con muốn mẹ về... phải cho con đi...*

Giọng nói từ trong đĩa — giọng *bà ấy* — vang lên lần nữa. Lần này không phải trong đầu. Là thật. Vang vọng khắp gác xép, rung lên thân gỗ bàn làm việc, rung lên kính cửa sổ, rung lên xương xương khớp khớp xương xương xương xương của ba người.

Hằng — hoặc thứ gì đó *trong* Hằng — bước xuống cầu thang. Mỗi bước một chậm rãi. Mỗi bước một nghe rõ tiếng xương khớp cọ xát, khô khốc, già nua. Cô không đi. Cô *trôi*. Chân không chạm sàn. Bóng đen dưới chân cô kéo dài, uốn lượn, chạm vào bóng của Tuấn và Hương, *hút* hẳn nhiệt độ của chúng.

— **Mẹ...** — Giọng Hằng/Thứ-đó thì thầm, như hát ru, như thì thầm咒 ngữ. — **Mẹ đã đợi... Mẹ đã nhịn... Mẹ đã ăn... Ăn ký ức... Ăn hận thù... Ăn cả linh hồn... Chỉ để... chờ con... Chờ con mở cửa...**

Cái đĩa đen trên bàn bỗng *rung* mạnh. Một cái rung vật lý, mạnh đến mức làm rung lắc cả cái bàn gỗ chắc chắn. Nắp đĩa — đang được nắm trong tay Tuấn — bật bật lên, như muốn bay ra, như muốn *bùng nở*.

Hương尖叫起来, một tiếng hét thảm thiết, rending, xé rách không gian. Bà không chỉ sợ. Bà *đau*. Cái đau không phải do tay Tuấn nắm chặt. Là đau từ *bên trong*. Bà nắm lấy đầu, gù lưng, người cong vút như cung tên, da da trắng bệch, mạch máu trên cổ bồng bếng, mắt trắng xóa.

— **Hương!** — Tuấn gầm, giọng rách cả cổ họng. Hắn cố gắng rút tay ra — tay còn tự do — để ôm lấy bà. Nhưng chỉ chạm được vào vải áo bà. Chạm được vào... *lạnh*.

Máu của Hương... đang biến đen.

Không phải ẩn dụ. Là thật. Dòng máu chảy ra từ mũi, từ tai, từ khóe miệng bà... màu đen kịt. Giống hệt máu của người phụ nữ trong ký ức bị hút sạch. Giống hệt chất lỏng đen trong chiếc đĩa.

— **Nó... nó đang hút...** — Hương khò khè, giọng kẹt k*c, khó khăn. Hai mắt bà nhìn Tuấn, mờ đi, trống rỗng, dần dần chuyển sang màu đen kịt, không đồng tử. — **Tuấn... nó hút ký ức... nó hút... hút cả... người...**

— **IM LẶNG!** — Tuấn gầm, một tiếng gầm thú vật, đầy tuyệt vọng và căm hận. Hắn dùng toàn bộ sức lực, toàn bộ cái hận, cả nỗi đau, cả nỗi sợ — *đẩy* chúng vào tay đang nắm nắp đĩa. *Đẩy* chúng *vào* trong đó. — **CÚT... CÚT RA KHỎI NGƯỜI TA! CÚT RA KHỎI HƯƠNG! CÚT RA KHỎI HẢNG!**

Cái đĩa *kêu*.

Không phải kêu máy móc. Là tiếng kêu thảm thiết. Tiếng kêu của hàng ngàn, hàng vạn linh hồn đang bị xé xác, bị nén bóp, bị ép buộc trở về một điểm duy nhất. Tiếng kêu vang vọng, xuyên thủng tímpanh, xuyên thủng sọ não, xuyên thủng thực tại.

Ánh sáng *ký ức* bùng nổ lần nữa. Lần này màu **ĐỎ**. Màu máu tươi. Màu hận thù. Màu sinh mệnh.

Và từ trong đỏ ngầu đó, một *cái gì đó* vươn ra.

Không phải tay. Không phải móng vuốt. Là **chữ**. Hàng nghìn, hàng vạn chữ chữ. Chữ Nôm cổ xưa. Chữ Hán nguệch ngoạc. Chữ Latinh méo mó. Chúng bò ra từ khe hở nắp đĩa, bò lên tay Tuấn, bò lên cổ tay, bò lên cổ, bò lên mặt, bò vào *mắt*, bò vào *miệng*, bò vào *não*.

Chữ: *Ăn.*

Chữ: *Hút.*

Chữ: *Hận.*

Chữ: *Yêu.*Chữ: *Thương.*

Chữ: *Hận.*

Chữ: *Con.*

Chữ: *Mẹ.*

Chữ: *Hải.*

Chữ: *Hằng.*

Chữ: *Tuấn.*

Chữ: *Hương.*

Chúng bò vào người Tuấn như giun, như rết, như những con sâu độc. Anh cảm thấy ký ức mình bị *đọc*. Bị *dịch*. Bị *viết lại*.

Ký ức mẹ anh chết yểu. Ký ức cha anh uống rượu say mèm, đánh mẹ. Ký ức anh bỏ nhà đi. Ký ức anh gặp Hương. Ký ức Hương cười. Ký ức Hương khóc. Ký ức Hương mang thai. Ký ức đứa con chết lưu. Ký ức Hương say rượu. Ký ức anh say rượu. Ký ức Làng Cổ Lam. Ký ức cái đĩa. Ký ức Hằng. Ký ức Hải. Ký ức cái bụng Hằng phồng to. Ký ức tiếng khóc của đứa trẻ chưa sinh...

Tất cả bị *kéo* ra. Bị *xé* ra. Bị *hút* vào cái hố đen của chiếc đĩa.

Tuấn cảm thấy mình đang *nhỏ lại*. Trở thành đứa trẻ. Trở thành thai nhi. Trở thành t*nh tr*ng. Trở thành *không*.

— **TUẤN!**

Tiếng kêu của Hương. Hoặc là tiếng kêu của Hằng. Hoặc là tiếng kêu của *Hải* — vọng từ rất xa, từ ngoài kia cửa sổ, từ trong cơn mưa bão bất chợt bùng nổ bên ngoài.

Cửa sổ gác xép *răng rắc* nứt vỡ. Gió bão cuốn vào, mang theo mưa, mang theo lá, mang theo... *mùi biển*. Mùi muối. Mùi tanh. Mùi xác chết.

Một bóng đen *lướt* qua khe cửa sổ nứt. Nhanh như chớp. Đen như mực. Rơi thẳng xuống... chiếc đĩa.

*RẦM!*

Va chạm. Va chạm giữa *đen* và *đen*.

Cái đĩa đen kia — đĩa *Nuốt Ký Ức* — bỗng ngừng rung. Chữ chữ ngừng bò. Ánh sáng đỏ ngừng bùng. Tiếng kêu ngừng vang.

Tay Tuấn... rơi ra. Rơi tự do. Máu chảy từ cổ tay, từ ngón tay, chảy ra sàn gác xép, đỏ tươi, nóng hổi, *thật*.

Anh ngã quỵ xuống sàn. Gối đau. Xương đau. Não đau. Ký ức... rỗng tuếch. Anh không nhớ tên mình. Không nhớ tên Hương. Không nhớ tại sao mình ở đây. Chỉ nhớ... *đen*. Và *đỏ*. Và một giọng nói:

*"Chào con... con trai... Mẹ... đã về... rồi..."*

Hương ngã người xuống bên cạnh anh. Người bà run rẩy, co quắp như tôm chín. Máu đen ngừng chảy từ lỗ mũi, tai, miệng. Màu da bà dần hồng hào trở lại. Nhưng mắt bà... mắt bà mở to, tròn xoe, *trắng xóa*. Không đồng tử. Nhìn thẳng vào trần nhà. Không nhìn thấy gì. Không nhận ra ai.

Hằng đứng ngay trước mặt Tuấn. Gần genug để chạm được. Cái bụng khổng lồ của cô phập phồng theo nhịp thở đều đặn, chậm rãi. Đôi mắt vàng kim nhìn xuống anh. Không cảm xúc. Không nhận diện. Chỉ có... *sự chờ đợi*. Và *sự thỏa mãn*.

Cô cúi xuống. Tay cô — da trắng bệh, móng dài, sắc nhọn như móng vuốt — nhẹ nhàng v**t v* má Tuấn. Lạnh lẽo. Cứng ngắc.

— **Con... đã mở cửa...** — Giọng nói lồng ghép (Hằng + Thứ-Đó) vang lên, nhẹ nhàng, ngọt ngào như mật ong, độc đắng như cyanide. — **Mẹ... đã về. Con... đã xong việc. Giờ... đến lượt... con...**

Cô ngón tay cái vươn ra, nhẹ nhàng đặt lên trán Tuấn. Ngón trỏ đặt lên tim anh.

— **Ngủ đi... con yêu... Ngủ để... Mẹ... sinh con... lần nữa...**

Đèn pin trên bàn làm việc *chít* một tiếng, tắt hẳn.

Cơn mưa bão ngoài kia gào thét, gió rít như quỷ khóc, như ma gào.

Và trong bóng tối tuyệt đối của gác xép Làng Cổ Lam, chiếc đĩa đen trên bàn làm việc *nhấp nháy* một lần. Màn hình đen (nếu nó có màn hình) hoặc bề mặt nó (nếu nó là đá, là gỗ, là xương) hiện lên một dòng chữ sáng, màu xanh lục lạnh lẽo, nháy nháy như nhịp tim:

**[KẾT NỐI THÀNH CÔNG. ĐANG TẢI DỮ LIỆU: KÝ ỨC - LINH HỒN - SINH MỆNH. TIẾN ĐỘ: 99%... 100%. HOÀN TẤT. CHÚC MỪNG NGƯỜI CHỦ MỚI: HÀNG. TRẠNG THÁI: ĐANG KHỞI ĐỘNG THỂ CHỨA MỚI...]**

Dòng chữ tắt đi.

Chiếc đĩa im lặng hẳn. Chỉ còn là một vật thể chết chóc, đen kịt, nằm im lìm trên bàn làm việc cũ kỹ.

Bên cạnh nó, chiếc khóa sắt rơi lăn ra sàn. *Răng rắc*.

Và từ phía dưới cầu thang, từ trong bóng tối dày đặc của tầng dưới, một tiếng *cười* vang lên. Khàn khàn. Giòn giã. Non nớt. Giọng của một đứa trẻ. Hoặc giọng của một người già. Hoặc giọng của... *Hải*.

— **Chào mừng... về nhà... Mẹ... Con... Đã... Lớn... Rồi...**

Tiếng cười lan toa, le lói, thấm vào kẽ tường, vào kẽ gỗ, vào kẽ xương, vào kẽ *linh hồn* của những kẻ còn sót lại.

Màn đêm Làng Cổ Lam không còn im ắng. Nó *sống*. Và nó *đói*.

**[HẾT CHƯƠNG]**

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.