06
Sau khi ly hôn, tôi chuyển ra khỏi căn nhà đó.
Căn nhà tôi đã sống suốt năm năm, nhưng chưa từng có cảm giác thuộc về.
Lưu Phương giúp tôi tìm một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách.
Không lớn nhưng rất ấm cúng.
“Lâm tổng, chị ở một mình nhớ chú ý an toàn.”
Lưu Phương dặn dò.
“Không sao, tôi quen một mình rồi.”
Tôi cười.
Sau khi biết chuyện, chú Vương đặc biệt mời tôi đi ăn.
“Lâm Hiểu, cháu làm đúng lắm.”
Chú nói:
“Loại đàn ông đó không đáng để cháu lưu luyến.”
“Cảm ơn chú Vương.”
Tôi đáp:
“Nếu không có chú, có lẽ cháu vẫn còn chịu uất ức trong căn nhà đó.”
“Đừng nói vậy.”
Chú lắc đầu:
“Là do chính cháu có năng lực.”
“Cháu xem đi, mấy tháng nay thành tích cháu làm ra, cả công ty ai cũng thấy.”
Chú ngừng một chút rồi nói:
“Đúng rồi, tuần sau chú định về quê thăm bố cháu, cháu đi cùng không?”
“Dạ đi chứ.”
Tôi khẽ cười:
“Lâu rồi cháu chưa về, cháu nhớ ông ấy.”
Cuối tuần, tôi cùng chú Vương trở về quê.
Bố tôi đứng chờ ở đầu làng.
Vừa nhìn thấy chúng tôi, ông đã cười đến không khép miệng nổi.
“Lão Vương, sao ông lại tới đây?”
Bố tôi nắm chặt tay chú Vương.
“Tôi tới thăm ông, Lâm tổng.”
Mắt chú Vương đỏ hoe:
“Bao năm nay tôi vẫn luôn tìm ông.”
“Tìm gì chứ, tôi sống tốt mà.”
Bố tôi cười hiền:
“Ngược lại là ông, nghe nói làm ăn lớn lắm à?”
“Nhờ phúc của ông thôi, cũng tạm ổn.”
Chú Vương cười:
“À đúng rồi, con gái ông bây giờ đang làm phó tổng giám đốc ở công ty tôi, con bé làm rất xuất sắc!”
Bố tôi nhìn tôi, ánh mắt đầy tự hào:
“Con gái tôi, từ nhỏ đã có tiền đồ.”
Sống mũi tôi cay xè, suýt nữa bật khóc.
Những năm qua, vì Trương Minh Viễn, tôi đã bỏ bê ông ấy quá nhiều.
Bây giờ nghĩ lại, thật không đáng.
“Bố à, con xin lỗi, lâu vậy rồi con mới về thăm bố.”
Tôi khẽ nói.
“Ngốc quá, xin lỗi gì chứ.”
Ông ấy xoa đầu tôi:
“Chỉ cần con sống tốt là bố yên tâm rồi.”
Tối hôm đó, ba người chúng tôi uống rất nhiều rượu, kể rất nhiều chuyện cũ.
Chú Vương nhắc lại chuyện năm xưa bố tôi cứu ông, mắt đỏ hoe:
“Lâm tổng, nếu không có ông, tôi đã ch/ết từ lâu rồi.”
“Đừng nói vậy, đổi lại là ai cũng sẽ làm thế.”
Bố tôi xua tay.
Tôi ngồi bên cạnh nghe, trong lòng vô cùng tự hào.
Đó là bố tôi.
Một người chân chất, lương thiện, giúp người không cầu báo đáp.
So với ông, Trương Minh Viễn đúng là chẳng đáng là gì.
Sau khi từ quê trở về, tôi dồn toàn bộ tâm sức vào công việc.
Công ty ngày càng phát triển lớn mạnh, vị trí của tôi cũng ngày càng cao.
Nửa năm sau, chú Vương đề bạt tôi làm phó tổng giám đốc thường trực, phụ trách toàn bộ hoạt động của công ty.
Trương Minh Viễn đã sớm rời khỏi công ty.
Nghe nói anh chuyển sang một công ty nhỏ khác, chức vụ và đãi ngộ đều kém xa trước đây.
Tôn Nhã Đình cũng rời khỏi thành phố này, vào Nam bắt đầu lại cuộc sống mới.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ tới cuộc hôn nhân ấy, trong lòng vẫn còn đau.
Nhưng nhiều hơn là cảm giác may mắn.
May vì tôi đã kịp tỉnh ngộ.
May vì tôi không tiếp tục chìm đắm trong cuộc đời đó.
07
Một năm sau, tại tiệc thường niên của công ty, chú Vương tuyên bố trước toàn thể nhân viên một tin tức.
“Các đồng nghiệp, tôi xin tuyên bố…”
“Đồng chí Lâm Hiểu sẽ đảm nhiệm vị trí CEO mới của công ty!”
Cả hội trường vang dội tiếng vỗ tay.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn những gương mặt quen thuộc bên dưới, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen.
Một năm trước, tôi vẫn còn là người phụ nữ nội trợ bị chồng ghét bỏ, phải ngồi ở bàn góc.
Một năm sau, tôi đã trở thành CEO của một tập đoàn lớn.
Sự thay đổi này, ngay cả bản thân tôi cũng thấy khó tin.
“Cảm ơn chú Vương, cảm ơn tất cả mọi người.”
Tôi cất tiếng:
“Một năm qua, tôi đã học được rất nhiều điều, cũng trưởng thành hơn rất nhiều.”
“Trong tương lai, tôi sẽ càng cố gắng hơn nữa, dẫn dắt công ty tiến tới những thành công rực rỡ hơn!”
Bên dưới lại vang lên tràng pháo tay nồng nhiệt.
Sau buổi tiệc, chú Vương kéo tôi lại.
“Lâm Hiểu, quả nhiên chú không nhìn lầm người.”
“Cảm ơn chú Vương.”
Tôi mỉm cười:
“Nếu không có chú, sẽ không có cháu của hôm nay.”
“Đừng nói vậy.”
Chú cười:
“Là cháu tự mình cố gắng.”
“À đúng rồi, chuyện cá nhân của cháu đã nghĩ tới chưa? Có cần chú giới thiệu vài người không?”
Tôi bật cười:
“Chú Vương, bây giờ cháu chưa muốn nghĩ tới chuyện đó.”
“Đợi cháu ổn định sự nghiệp rồi tính sau.”
“Cũng đúng.”
Chú gật đầu:
“Với điều kiện của cháu bây giờ, không lo không tìm được người tốt.”
Tôi chỉ cười mà không nói gì.
Thật ra, sau cuộc hôn nhân thất bại đó, tôi đã nhìn chuyện tình cảm rất nhạt.
Thay vì dựa dẫm vào người khác, chi bằng dựa vào chính mình.
Trên đường về nhà, tôi nhận được một tin nhắn WeChat.
Là của Trương Minh Viễn gửi tới.
“Hiểu Hiểu, chúc mừng em lên làm CEO. Anh tự hào về em.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, lòng vô cùng bình thản.
“Cảm ơn.”
Tôi chỉ trả lời hai chữ.
Sau đó xóa anh khỏi danh sách liên lạc.
Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi.
Tôi không hận anh.
Cũng không oán trách anh.
Nhưng tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Bởi vì tôi biết, phía trước còn có phong cảnh đẹp hơn đang chờ tôi.
08
Sau khi trở thành CEO, công việc của tôi càng bận rộn hơn.
Ngày nào cũng đi sớm về khuya, bay khắp nơi trên cả nước.
Nhưng tôi không thấy mệt.
Ngược lại, tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Bởi vì từng việc tôi làm lúc này, đều là vì chính bản thân mình.
Trước đây, tôi sống vì Trương Minh Viễn, vì cái gia đình đó.
Còn bây giờ, tôi sống vì bản thân, vì ba tôi, vì những người tin tưởng tôi.
Chú Vương hoàn toàn trao quyền cho tôi, để tôi toàn quyền điều hành công ty.
Tôi mạnh tay cải tổ, tối ưu hóa dây chuyền sản phẩm, mở rộng thị trường mới, tuyển dụng nhân tài cấp cao.
Một năm sau, doanh thu công ty tăng gấp đôi.
Chú Vương vui đến mức cười không khép miệng:
“Lâm Hiểu, cháu đúng là ngôi sao may mắn của chú!”
“Là vì chú tin tưởng cháu thôi.” Tôi cười đáp.
“À đúng rồi, sức khỏe bố cháu dạo này sao rồi?” Chú hỏi.
“Khá tốt ạ. Cháu thuê cho ông ấy một người giúp việc để chăm lo ăn uống sinh hoạt.”
“Vậy là tốt rồi.” Chú Vương gật đầu.
“Hôm nào chú lại đến thăm ông ấy.”
Nhắc đến bố, lòng tôi lập tức ấm áp hẳn lên.
Những năm qua, tôi nợ ông ấy quá nhiều.
Sau này, tôi nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho ông ấy.
Cuối tuần, tôi về quê thăm bố.
Tinh thần ông rất tốt, ngày ngày trồng hoa chăm cây trong sân, sống thư thái vô cùng.
“Bố, con về rồi.”
Tôi đẩy cửa bước vào.
“Con gái về rồi à!”
Bố tôi vui vẻ đứng bật dậy.
“Mau vào đây, bố làm món thịt kho tàu con thích nhất rồi!”
Sống mũi tôi cay xè, suýt chút nữa bật khóc.
“Bố cứ để con làm cho.”
“Không cần.” Ông xua tay.
“Con ngồi đi, để bố làm. Hồi nhỏ con thích món do bố nấu nhất mà, hôm nay cho con ăn đã đời.”
Tôi ngồi trong sân, nhìn bóng lưng ông ấy bận rộn trong bếp, trong lòng bình yên đến lạ.
Đây mới là nhà.
Đây mới là hạnh phúc.
Không cần quá sang trọng.
Không cần quá giàu có.
Chỉ cần người một nhà ở bên nhau, bình an khỏe mạnh, đó đã là hạnh phúc lớn nhất rồi.
Trong bữa cơm, bố hỏi tôi:
“Con gái, một mình ở ngoài có vất vả không?”
“Không đâu bố.” Tôi mỉm cười.
“Con sống rất tốt.”
“Vậy là được.” Bố tôi gật đầu.
“Bố không mong con kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ mong con bình an, vui vẻ.”
“Con biết mà.”
Tôi nắm lấy tay ông.
“Bố yên tâm, con nhất định sẽ sống thật tốt.”
