09
Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã thêm một năm nữa.
Dưới sự dẫn dắt của tôi, công ty đã trở thành doanh nghiệp đứng đầu ngành.
Còn tôi cũng trở thành gương mặt nổi bật trong giới thương mại, liên tục nhận được lời mời phỏng vấn, diễn thuyết, tham gia diễn đàn.
Nhưng tôi biết, tất cả những thứ đó đều chỉ là bề ngoài.
Điều thật sự quan trọng, là sự trưởng thành trong nội tâm tôi.
Hôm ấy, tôi tham dự một diễn đàn kinh doanh và gặp lại một người bạn cũ Triệu Tuyết.
Chính là cô bạn đại học năm xưa từng mời tôi đến công ty cô ấy làm việc.
“Lâm Hiểu, giờ cậu đúng là người nổi tiếng rồi nha!”
Triệu Tuyết cười trêu.
“Đừng chọc mình nữa.”
Tôi bật cười.
“Mà này, năm đó cảm ơn cậu nhé. Nếu không có cậu, có lẽ mình vẫn còn mông lung.”
“Cảm ơn gì chứ? Là do bản thân cậu giỏi thôi.”
Triệu Tuyết chống cằm nhìn tôi.
“À đúng rồi, giờ cậu vẫn độc thân à?”
“Ừm, quen rồi.”
“Có muốn mình giới thiệu cho một người không? Mình quen khá nhiều đàn ông độc thân chất lượng đấy.”
Tôi nghĩ một chút rồi lắc đầu:
“Thôi, hiện tại mình chưa nghĩ đến chuyện đó.”
“Cậu ấy à, lúc nào cũng mạnh mẽ quá.”
Triệu Tuyết thở dài.
“Phụ nữ mà, vẫn nên có một người bên cạnh.”
“Tùy duyên thôi.”
Tôi cười nhạt.
Thật ra không phải tôi không muốn yêu nữa.
Chỉ là chưa gặp được người phù hợp.
Sau khi từng gặp một người như Trương Minh Viễn, tiêu chuẩn tình cảm của tôi đã cao hơn rất nhiều.
Điều tôi muốn tìm không phải là một người có tiền có thế.
Mà là một người thật lòng đối tốt với tôi.
Một người sẽ không chê bai tôi.
Không phản bội tôi.
Không để tôi phải ngồi ở bàn góc khuất.
Sau khi diễn đàn kết thúc, tôi lái xe về nhà.
Trên đường đi, tôi nhận được điện thoại của chú Vương.
“Lâm Hiểu, cháu đang ở đâu?”
“Cháu đang trên đường. Có chuyện gì vậy chú Vương?”
“Cháu mau tới bệnh viện đi! Bố cháu nhập viện rồi!”
Tim tôi chùng xuống.
“Cái gì? Bố cháu sao vậy?”
“Huyết áp tăng cao, ông ấy ngất xỉu, giờ vẫn đang cấp cứu!”
Tôi lập tức đạp mạnh chân ga, lao như bay tới bệnh viện.
Ngoài phòng cấp cứu, chú Vương đang sốt ruột đi đi lại lại.
“Chú Vương, bố cháu sao rồi?”
“Vẫn đang cấp cứu. Bác sĩ nói phải chuẩn bị tâm lý.”
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
“Bố… bố nhất định phải cố lên… bố không được có chuyện gì…”
Tôi thầm cầu nguyện trong lòng.
Hai tiếng sau, đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt.
Bác sĩ bước ra:
“Bệnh nhân tạm thời đã qua cơn nguy hiểm, nhưng vẫn cần nằm viện theo dõi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chân mềm nhũn suýt ngã xuống.
Chú Vương vội đỡ lấy tôi.
“Không sao rồi, không sao rồi.”
Tôi bước vào phòng bệnh, nhìn ông ấy nằm trên giường, trong lòng ngập tràn áy náy.
Những năm qua, vì công việc mà tôi đã quá ít quan tâm đến ông.
Tôi thật sự không phải một người con tốt.
“Bố, con xin lỗi.”
Tôi nắm chặt tay ông.
“Sau này con sẽ ở bên bố nhiều hơn.”
Ông mở mắt, yếu ớt cười:
“Ngốc quá… bố không sao.”
“Bố đừng nói nữa, nghỉ ngơi đi.”
Từ ngày đó, tôi giao phần lớn công việc cho cấp dưới, còn bản thân dành hầu hết thời gian ở cạnh ông ấy.
Mỗi ngày nấu cơm cho ông, trò chuyện cùng ông, đẩy ông ra ngoài đi dạo.
Sức khỏe của bố tôi dần dần hồi phục, sắc mặt cũng hồng hào hơn hẳn.
“Con gái, không cần ngày nào cũng ở bên bố đâu, đi làm việc của con đi.”
Ông cười nói.
“Công việc sao quan trọng bằng bố được.”
Tôi nắm tay ông.
“Bố nuôi con khôn lớn, sau này con nuôi bố tuổi già.”
Mắt ông đỏ hoe.
“Con gái ngoan… bố không thương nhầm con.”
10
Nửa năm sau, sức khỏe của bố tôi hoàn toàn hồi phục.
Tôi đón ông lên thành phố sống cùng mình.
Mỗi ngày tan làm trở về, nhìn thấy ông ngồi xem tivi trong phòng khách, lòng tôi lại thấy bình yên vô cùng.
Chú Vương cũng thường xuyên đến thăm ông, hai người đánh cờ, uống trà, cuộc sống rất thư thái.
“Lão Lâm, cuộc sống của ông đúng là còn sung sướng hơn tôi.” Chú Vương đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Vậy ông cũng dọn tới ở đi.” Bố tôi cười nói.
“Thôi thôi, tôi vẫn thích ở nhà mình hơn.” Chú Vương xua tay.
Còn về Trương Minh Viễn, tôi không gặp lại anh ta nữa.
Nghe nói anh ta đã chuyển tới nơi khác, đổi công việc mới, bắt đầu lại cuộc sống.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến anh ta, nhưng lòng đã chẳng còn gợn sóng.
Cuộc hôn nhân ấy giống như một giấc mộng.
Mộng tỉnh rồi, mọi thứ cũng qua.
Tôi không hận anh ta, cũng không oán trách.
Ngược lại, tôi còn nên cảm ơn anh ta.
Cảm ơn anh ta đã giúp tôi nhìn rõ bản chất con người, cảm ơn anh ta đã khiến tôi học được cách độc lập, cảm ơn anh ta đã giúp tôi trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Một ngày nọ, tôi gặp một chàng trai trẻ trong công ty.
Anh tên Trần Hạo, là quản lý mới của phòng marketing.
Anh ấy sáng sủa, đẹp trai, có năng lực, đối xử với mọi người cũng rất chân thành.
Anh có cảm tình với tôi, thường xuyên tìm đủ lý do để tiếp cận.
“Tổng giám đốc Lâm, chị xem giúp em phương án này với, có gì cần sửa không?”
“Tổng giám đốc Lâm, trưa nay cùng ăn cơm nhé? Em có vài vấn đề muốn thỉnh giáo chị.”
Tôi biết suy nghĩ của anh.
Nhưng tôi không đáp lại.
Bởi tôi không muốn lại rơi vào vòng xoáy tình cảm thêm lần nữa.
Thế nhưng anh không bỏ cuộc, vẫn luôn đối xử tốt với tôi như trước.
Có một hôm, anh trực tiếp nói với tôi:
“Lâm Hiểu, em thích chị, em muốn ở bên chị.”
Tôi sững người:
“Cậu biết tôi từng kết hôn rồi chứ?”
“Biết.”
“Cậu biết tôi hơn cậu năm tuổi không?”
“Biết.”
“Vậy mà cậu vẫn…”
“Em không để tâm.”
Anh nhìn tôi, nghiêm túc nói:
“Điều em thích là con người chị, không phải tuổi tác hay thân phận của chị.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
Trong trẻo, chân thành, không hề có chút giả dối nào.
Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi rung động.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn từ chối:
“Cho tôi chút thời gian suy nghĩ.”
“Được.” Anh mỉm cười.
“Em đợi chị.”
Về đến nhà, tôi kể chuyện này cho bố nghe.
Bố tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Con gái, nếu con cảm thấy thằng bé thật lòng với con, vậy thì thử đi. Bố không muốn con cô đơn cả đời.”
“Nhưng con sợ…”
“Sợ gì chứ?” Bố tôi cười.
“Cùng lắm thì lại thất bại thêm lần nữa thôi.”
“Đời người là vậy mà. Ngã rồi thì đứng dậy, lại ngã thì lại đứng lên.”
“Chỉ cần con không bỏ cuộc, sớm muộn gì cũng gặp được đúng người.”
Tôi gật đầu:
“Con hiểu rồi.”
Ngày hôm sau, tôi tìm gặp Trần Hạo.
“Tôi đồng ý.”
Anh vui đến mức như một đứa trẻ:
“Thật sao?”
“Thật.” Tôi bật cười.
“Nhưng có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Cậu phải đối xử tốt với bố tôi.”
“Không thành vấn đề!” Anh vỗ ngực cam đoan.
“Em đảm bảo sẽ xem bố chị như ruột thịt!”
Tôi bật cười, là nụ cười thật sự vui vẻ.
Có lẽ…
Đây mới chính là cuộc đời.
Bạn tưởng mình đã đi đến tận cùng, nhưng thật ra chỉ là một khởi đầu khác.
Bạn tưởng mình mất đi tất cả, nhưng thật ra lại nhận được nhiều hơn.
Hiện tại, tôi có sự nghiệp thành công, có gia đình ấm áp, còn có một người thật lòng yêu thương mình.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.
Điểm tựa lớn nhất của một người phụ nữ không phải là lấy được người chồng tốt đến đâu.
Mà là bản thân cô ấy có đủ năng lực độc lập, có quyền lựa chọn cuộc sống mình muốn.
Bạn có thể vì tình yêu mà cho đi.
Nhưng đừng vì tình yêu mà đánh mất chính mình.
Bạn có thể dựa vào người khác.
Nhưng càng phải học cách dựa vào bản thân.
Bởi vì chỉ có chính bạn…mới là chỗ dựa vững chắc nhất của đời mình.
Kết thúc truyện.
