Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 20: Vui quá hóa bất thường.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cổng trường vào chiều chủ nhật rất náo nhiệt, bởi vì sau kỳ nghỉ học sinh quay lại trường, học sinh nội trú trở về ký túc xá, cho nên cổng trường vẫn chưa đóng, mọi người có thể tự do ra vào.

Các cửa hàng văn phòng phẩm và hiệu sách ven đường chật kín học sinh, trước các quầy bán đồ ăn vặt cũng xếp thành hàng dài.

Giang Thầm ngồi xổm ở góc tường, ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa trong miệng, ngẩn người.

Không hiểu sao, trong lòng hắn có chút thấp thỏm.

Rõ ràng hắn vốn chẳng quan tâm đến điểm số, cho dù thi được không điểm đối với hắn cũng chẳng có bất kỳ ảnh hưởng nào, tại sao bây giờ lại cảm thấy có một chút sợ hãi chứ?

Bật lửa trong tay Giang Thầm liên tục mở rồi đóng, sáng rồi tắt, giống hệt biểu cảm trên mặt hắn, lúc thì buồn, lúc thì sầu.

Rốt cuộc hắn đã tạo nghiệp gì vậy?

"Này, Giang Thầm, cậu ngồi đây làm gì thế?" Tất Khải ngậm một cái bánh kẹp thịt đi tới ngồi xổm bên cạnh hắn, "Sắp vào học rồi, sao cậu còn chưa vào? Đang đợi ai à?"

"Quản rộng thật đấy." Giang Thầm liếc cậu ta một cái, thấy cậu ta ngồi xổm rất vững, không có vẻ gì là sắp đi, liền nhíu mày, "Cậu có chuyện gì à?"

"Không có." Tất Khải cắn một miếng bánh kẹp thịt, nước thịt chảy xuống tay, Tất Khải lập tức cúi xuống hút một cái.

Giang Thầm ghét bỏ dịch sang bên cạnh: "Cậu đúng là ghê thật."

"Tôi đây là tiết kiệm." Tất Khải hoàn toàn không để ý ánh mắt của Giang Thầm, một cái bánh kẹp thịt mà ăn ra cảm giác như đang thưởng thức tôm hùm Úc.

"À phải rồi, nghe nói Ngôn Phi đang phụ đạo cho cậu đấy, học sinh lớp tôi nghe chuyện này xong đều ghen tị muốn chết, đó là phụ đạo một kèm một đấy nhé." Tất Khải cười hề hề, "Cậu biết Thạch Đại Sơn chứ, cái tên đứng bét thứ hai ấy, dạo này cậu ta mất ăn mất ngủ luôn, sợ cậu phi thăng xong thì cậu ta thành đội sổ."

Động tác bấm bật lửa của Giang Thầm khựng lại, sau đó cười khẩy một tiếng: "Có bệnh."

"Này." Tất Khải nhiều chuyện nói, "Hiệu quả phụ đạo của Ngôn Phi thế nào vậy? Cậu làm sao thuyết phục được cậu ấy phụ đạo cho mình thế? Cậu nắm thóp cậu ấy hay là bỏ tiền giá cao thuê cậu ấy? Bao nhiêu tiền vậy? Cậu biết lần này mình thi được bao nhiêu điểm chưa?"

Giang Thầm phiền đến không chịu nổi, đứng bật dậy: "Biệt danh của cậu là Mười Vạn Câu Hỏi Tại Sao à? Cút sang một bên đi."

Tất Khải nhìn Giang Thầm mặt mũi bực bội bỏ đi xa, chậc một tiếng: "Xong rồi, nhìn kiểu này là biết không thể thi tốt được, học tra vạn năm một sớm lật mình à? Xì, tưởng đang đóng phim truyền hình chắc."

Sau khi bị Tất Khải làm phiền một trận, Giang Thầm đột nhiên thông suốt.

Hắn từng sợ ai chứ?

Hắn có yêu đương với Ngôn Phi đâu, hắn sợ cái quái gì chứ, thầm thích mà còn tự khiến mình hèn mọn đến tận đáy đất.

Giang Thầm hắn không cần phải thấp kém như vậy.

Huống chi hai người vốn không thể ở bên nhau, hắn dựa vào đâu mà phải chiều theo cậu chứ?

Giang Thầm vừa nghĩ như vậy, sống lưng lập tức thẳng lên.

Từ đầu tới cuối hắn chưa từng nói muốn học hành, muốn thi tốt, tất cả đều là Ngôn Phi tự mình tình nguyện.

Đúng, chính là như vậy.

Giang Thầm có lại tự tin, ngay cả bước chân cũng trở nên đầy khí thế.

Hắn mang theo vẻ mặt kiêu ngạo viết đầy năm chữ "ông đây chẳng sợ ai" đẩy cửa sau lớp học ra, giây tiếp theo đã bị người ta trực tiếp túm lấy cánh tay quăng mạnh lên bức tường phía sau.

Giang Thầm ngẩn người trong thoáng chốc, sau đó theo bản năng đưa tay phản đòn chụp lấy vai đối phương, nhưng vừa liếc thấy mặt người đó ở khóe mắt, Giang Thầm lập tức thu bớt lực lại.

Mà đối phương hiển nhiên đã đề phòng động tác của hắn từ trước, chớp lấy khoảnh khắc hắn do dự, một tay khóa cổ tay hắn rồi ép ngang lên cổ hắn, khuỷu tay đè lên ngực hắn, đầu gối hất lên trực tiếp thúc cho Giang Thầm một cú vào bụng dưới.

Giang Thầm rên khẽ một tiếng rồi chửi: "Ngôn Phi, cậu bị bệnh à?" Tên này đúng là được voi đòi tiên, cú này trúng thật luôn, may mà hắn không ăn bánh kẹp thịt, không thì bị thúc đến nôn ra rồi.

Ngôn Phi đè hắn không cho động đậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn, giọng trầm xuống: "Cậu biết lần này mình thi được bao nhiêu điểm không?"

"Hả?" Giang Thầm không khống chế được mà bắt đầu chột dạ, ánh mắt đảo loạn, "Có điểm rồi à? Tôi không biết mà? Tôi thi được bao nhiêu?"

"Ha." Ngôn Phi cười lạnh một tiếng, "Giang Thầm, còn giả ngu với tôi à?"

"Tôi giả vờ cái gì?" Giang Thầm khẽ động cánh tay, Ngôn Phi vì không muốn hắn cử động nên gần như đè cả người lên người hắn.

Áo sơ mi đồng phục mùa hè không có tay áo, cánh tay hai người cứ thế dán sát vào nhau.

Giang Thầm cảm thấy lúc này đầu óc mình đã không thể vận hành nổi nữa.

"Không phải giả vờ, chẳng lẽ là ngu thật?" Ngôn Phi tức đến bật cười, đột nhiên buông tay đang khống chế Giang Thầm ra, lùi về sau một bước, "Toán mười tám điểm, ngữ văn bốn mươi ba điểm, đề một trăm năm mươi điểm, phàm là cậu có chút đầu óc thì cũng không đến mức ngữ văn chỉ được bốn mươi ba điểm."

Thật ra vào khoảnh khắc nhìn thấy số điểm trên bài thi của Giang Thầm, Ngôn Phi vẫn khá bình tĩnh, dù sao muốn một học sinh đội sổ tiến bộ vượt bậc chỉ trong hai tuần là chuyện không thể, cho dù bây giờ hắn vẫn chỉ thi được điểm một chữ số thì Ngôn Phi cũng thấy bình thường.

Nhưng mà, trên đề toán có một câu tự luận giống hệt câu mà lớp phó vật lý từng hỏi, đến cả dấu câu cũng không sửa, vậy mà tên này làm sai một cách vô cùng thái quá, một điểm cũng không có.

Ngữ văn thì càng khỏi cần xem, phàm là có chút IQ cũng không đến mức thi được bốn mươi ba điểm.

Theo lý mà nói, một người trưởng thành hai mươi tám tuổi như cậu không nên chấp nhặt với một thằng nhóc mười bảy tuổi, nhưng cậu chính là rất tức, tức đến mức đầu óc choáng váng.

Bây giờ cuối cùng cậu cũng hiểu những bậc phụ huynh kèm con làm bài tập về nhà sụp đổ đến mức nào.

Trước đây Giang Quả thông minh hiểu chuyện, tuy cũng nghịch ngợm đến mức không muốn làm bài tập nhưng IQ ở đó, chỉ cần giảng bài là thằng bé hiểu ngay, trái lại nhà bên cạnh, cứ đến tối lúc kèm con học là trong nhà lại vang lên tiếng gào khóc thảm thiết như quỷ khóc sói tru của phụ huynh, Giang Thầm và Giang Quả còn bò ra ban công nhìn sang nhà người ta, vừa nhìn vừa cười nhạo.

Giờ thì hay rồi, Ngôn Phi tức đến mức muốn đè cái đầu ngu ngốc của Giang Thầm xuống đất mà chà xát, sau đó còn phải đạp mạnh thêm hai cái.

Bạn học trong lớp đều đang nhìn hai người.

Trước khi Giang Thầm vào lớp, bài thi của hắn đã bị mọi người vây xem một lượt từ lâu rồi, dù sao ai cũng đang mong chờ vở kịch "Ký Sự Học Sinh Đội Sổ Nghịch Tập" của lớp Ba này, không, phải là "Học Sinh Đội Sổ Có Nghịch Tập Được Hay Không" rốt cuộc có thành công hay không, mà sự thật đã chứng minh, đội sổ vẫn là đội sổ, là loại đội sổ đến học bá cũng không cứu nổi.

Giang Thầm nhìn ánh mắt hứng thú bừng bừng của mọi người, chỉ có thể cứng đầu giữ thể diện cho mình: "Tôi chưa từng nói tôi sẽ thi tốt, từ đầu đến cuối đều là cậu ép tôi học, tôi có bảo đảm gì đâu."

"Thật ra, tôi vốn chưa từng định học hành tử tế." Giang Thầm lại bổ sung thêm một câu.

Ngôn Phi nghe vậy bật cười.

Giang Thầm nhìn thấy nụ cười của Ngôn Phi thì cảm thấy có gì đó không ổn.

"Được, là tôi ép cậu." Ngôn Phi gật đầu, "Tôi sai rồi, Giang Thầm, mẹ nó tôi mà còn quản cậu nữa thì tôi là chó."

*

Ngôn Phi dọn khỏi vị trí cạnh cửa sau, ngồi xuống chỗ ngồi ban đầu của Giang Thầm, hoàn toàn vạch rõ ranh giới giữa cậu và Giang Thầm.

Đến đây, vở kịch lớn "Học Bá Cố Gắng Cứu Vớt Học Sinh Đội Sổ Cuối Cùng Thảm Bại" cuối cùng cũng hạ màn, học sinh lớp Ba theo dõi toàn bộ quá trình, cảm khái vô cùng, đến mức đề tài tán gẫu sau giờ học mấy ngày tiếp theo vẫn xoay quanh ân oán tình thù giữa học bá và học tra.

"Tớ đã thấy lời Bồ Tát nói có vấn đề rồi." Trên đường đi vệ sinh, Mạnh Hi làm Gia Cát Lượng sau chuyện xảy ra, "Học sinh đội sổ sở dĩ là học sinh đội sổ vì bọn họ không thích học, sao có thể đột nhiên thích học được chứ, khả năng cậu ta thích cậu còn lớn hơn khả năng thích học ấy."

Ngôn Phi lạnh nhạt liếc Mạnh Hi một cái, Mạnh Hi ghé sát lại nhỏ giọng nói: "Cậu thấy vết thương ở khóe miệng Tư Ninh chưa? Tớ nghi là bị Giang Thầm đánh."

"Cậu ấy nói với cậu à?" Ngôn Phi nheo mắt.

Vết bầm ở khóe miệng Giang Tư Ninh rất rõ, nhưng y nói là nửa đêm thức dậy đi vệ sinh không cẩn thận đâm vào cửa nên bị như vậy, Mạnh Hi không tin, hỏi mấy lần liền nhưng miệng Giang Tư Ninh rất kín, nhất quyết không chịu nói gì.

"Có khi cậu ấy không dám nói." Mạnh Hi đoán, "Dù sao vẫn đang ở nhà Giang Thầm mà, haiz."

Mạnh Hi thở dài một hơi: "Thật ra sống nhờ nhà người ta khổ lắm đấy, chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt người khác, không thoải mái như ở nhà mình, cậu xem hai đứa mình ở nhà muốn nằm thì nằm, muốn ngồi thì ngồi, cha mẹ còn hầu hạ, nhưng ở nhà người ta thì ai hầu hạ chứ, huống chi nhà Giang Thầm còn có một bà mẹ kế trẻ nữa."

Ngôn Phi như có điều suy nghĩ.

Hai người đi tới cửa nhà vệ sinh, đúng lúc Giang Thầm từ trong nhà vệ sinh đi ra, ba người chạm mặt trực diện.

Bước chân Giang Thầm khựng lại, trong vài giây ngắn ngủi vô số ý nghĩ lướt qua đầu, cuối cùng hắn vẫn quyết định chào hỏi một tiếng, dù sao cũng đã ngồi cùng nhau lâu như vậy.

Giang Thầm gật đầu với Ngôn Phi, đầu mới gật được một nửa thì người kia đã mắt nhìn thẳng đi lướt qua bên cạnh hắn, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng vô tình, Mạnh Hi còn nhe răng với hắn.

Giang Thầm: "..."

"Anh Thầm, tôi thấy cậu ta kiêu căng ghê đấy, hay là xử cậu ta một trận đi." Lỗ Tâm Tâm lớp mỹ thuật là đàn em theo chân Ngũ Soái, ở trường vẫn luôn lăn lộn theo Giang Thầm.

Trên cậu ta có một anh trai, thời đó kế hoạch hóa gia đình kiểm soát rất nghiêm, nhưng mẹ cậu ta lại thích con gái, bỏ ra hơn mười vạn để sinh đứa thứ hai, ngày ngày hô hào tâm can bảo bối các kiểu, kết quả lại sinh ra một đứa có c*, suýt nữa làm mẹ cậu ta buồn đến chết, cuối cùng đặt cho cậu ta cái tên Tâm Tâm.

"Xử cái khỉ." Giang Thầm bực bội nói, "Cậu xử nổi cậu ấy à?"

Lỗ Tâm Tâm bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chẳng phải là vì cậu ngăn bọn tôi không cho bọn tôi xử cậu ta sao, không thì hơn chục người xông lên đã đánh gục cậu ta từ lâu rồi, còn để cậu ta ngông nghênh thế này à."

"Lần trước chân anh Soái nhà tôi còn bị cậu đá bầm một mảng to." Lỗ Tâm Tâm tò mò hỏi, "Anh Thầm à, rốt cuộc cậu sợ cậu ta cái gì vậy?"

"Mắt nào của cậu thấy tôi sợ cậu ấy?" Giang Thầm đá một phát vào mông cậu ta, "Còn mẹ nó nói bậy nữa thì đừng trách tôi không khách sáo."

Hừ, Lỗ Tâm Tâm cạn lời, cậu hèn đến mức này rồi còn giả làm sói đuôi to cái gì nữa?

Cũng chẳng thấy mất mặt à.

Đương nhiên lời này cậu ta không dám nói.

Giang Thầm hèn trước mặt Ngôn Phi, không có nghĩa là trước mặt người khác cũng hèn.

Đánh bọn họ thì đúng là chẳng hề nương tay.

Ví dụ cụ thể có thể tham khảo đại ca của bọn họ là Ngũ Soái.

"Dạo này Ngũ Soái làm gì rồi?" Giang Thầm móc từ trong túi ra một miếng thịt bò khô bỏ vào miệng nhai.

"Còn làm gì nữa, bán căn hộ nhà cậu chứ gì." Lỗ Tâm Tâm chìa tay về phía Giang Thầm.

Giang Thầm lấy từ trong túi ra một cây kẹo m*t ném cho cậu ta.

"Tôi muốn ăn thịt bò khô." Lỗ Tâm Tâm nói, "Thịt bò khô của cậu khác loại bán trong siêu thị, nhìn là thấy dai lắm, ngon lắm phải không?"

Giang Thầm: "Chỉ có kẹo thôi, thích ăn thì ăn, không ăn thì trả đây."

Lỗ Tâm Tâm nhăn mũi, rõ ràng cậu ta thấy trong túi của Giang Thầm vẫn còn một gói nhỏ, đường đường là thái tử gia của nhà kinh doanh bất động sản mà ngay cả một miếng thịt bò khô cũng không nỡ cho, đúng là ứng với câu nói xưa, người càng có tiền càng keo kiệt.

Lỗ Tâm Tâm vừa lẩm bẩm vừa bóc kẹo m*t nhét vào miệng, nói không rõ tiếng: "Anh Soái nhà tôi dạo này cũng đau đầu lắm, cái gì mà lãi suất vay vốn ấy, mỗi tháng phải trả bao nhiêu tiền, sắp hành chết anh ấy rồi, đủ thấy bán nhà cũng không phải việc ai cũng làm được."

Nghe vậy Giang Thầm nhíu mày: "Tôi quên mất vụ này rồi, một thằng học dốt chỉ tốt nghiệp cấp hai như cậu ấy chắc chắn không tính nổi mấy thứ đó, thế này đi, để tao về xem còn công việc nào khác không, không được thì đổi cho cậu ấy việc khác."

"Không cần." Lỗ Tâm Tâm không để tâm xua tay, "Tôi nghe anh ấy nói hình như tìm được một thầy giáo phụ đạo rồi, anh Soái nhà tôi bảo thầy đó đỉnh lắm, máy tính cũng chẳng cần dùng, tính toán nhanh cực kỳ."

"Ha." Giang Thầm cười khẩy một tiếng, "Thầy người ta giỏi thì liên quan gì đến cậu ấy, một tên cặn bã như cậu ấy học hiểu nổi sao?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.