Ngôn Phi lạnh nhạt với Giang Thầm suốt nhiều ngày, gặp mặt thì giả vờ không quen biết, thậm chí thỉnh thoảng Giang Thầm muốn bắt chuyện với cậu, cậu cũng làm như không nhìn thấy.
Mặc dù có hơi giống bạo lực lạnh, nhưng Ngôn Phi cảm thấy người xấu cần có người xấu trị, Giang Thầm rất đáng bị như vậy.
Giang Thầm không phải là người không có đầu óc, chỉ cần nhìn sự nghiệp sau này hắn gây dựng được là đủ thấy, người này vô cùng có năng lực.
Giang Thầm hiện giờ tuy còn chưa tới hai mươi tuổi, nhưng hắn biết giúp Ngũ Soái tìm một công việc đàng hoàng, biết lên kế hoạch tương lai cho Ngũ Soái, vậy tại sao lại không thể tính toán cho chính mình một chút chứ?
Hơn nữa, Ngôn Phi đã nghiêm túc nghiên cứu bài thi của Giang Thầm, cảm thấy bài thi của hắn có vấn đề rất lớn.
Không nói chuyện khác, chỉ nói ngữ văn và toán.
Toán là trọng điểm mà khoảng thời gian này Ngôn Phi phụ đạo cho Giang Thầm, Giang Thầm rõ ràng tiếp thu rất nhanh, thậm chí còn biết suy một ra ba, vậy tại sao lên bài thi lại cố tình làm sai chứ?
Ngày đó giảng bài cho lớp phó vật lý còn nói đầu đuôi rõ ràng như vậy, lúc thi lại trùng hợp quên mất sao?
Còn ngữ văn nữa, có vài câu nhìn là biết câu cho điểm, chỉ cần biết chữ Hán thì không thể nào không làm được.
Ngôn Phi đoán rằng Giang Thầm cố ý đối đầu với mình, mục đích là để thoát khỏi cậu.
Tiếp tục như vậy cũng không được, tuy cậu có thể ép Giang Thầm học, nhưng không thể ép Giang Thầm đi thi.
Rõ ràng Giang Thầm rất bài xích chuyện học hành, hắn không phải không học được, mà là không muốn học, vậy rốt cuộc vì sao hắn không muốn học?
Tuổi nổi loạn ư?
Nghĩ đến đây, Ngôn Phi chợt nhớ tới một chuyện, có lần Giang Thầm uống say, Nam Thanh gọi điện cho cậu bảo cậu đi đón hắn.
Cuối cùng nơi Ngôn Phi đón được Giang Thầm là ở nghĩa trang.
Giang Thầm quỳ trước mộ cha mẹ mình khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, trong ba năm hai người ở bên nhau, đó là lần duy nhất Ngôn Phi thấy Giang Thầm sụp đổ đến mức dùng nước mắt để trút bỏ cảm xúc, bình thường lúc cần phát tiết hắn đều chạy đến công ty của Giang Tư Ninh quậy phá.
Trên đường về, Giang Thầm dựa vào cửa kính xe lẩm bẩm: "Hồi học cấp ba, tôi luôn tìm đủ mọi cách đối nghịch với cha tôi, chỉ cần là chuyện cha tôi muốn tôi làm thì tôi nhất định sẽ không để ông ấy toại nguyện, bởi vì tôi sợ nếu tôi đối xử quá tốt với cha mình thì sẽ có lỗi với mẹ tôi."
Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã khiến Giang Thầm cảm thấy đối xử tốt với cha sẽ có lỗi với mẹ?
Mẹ của Giang Thầm mất từ rất sớm, việc khiến Giang Thầm dùng cách cực đoan như vậy để biểu đạt cảm xúc chỉ có thể là cha hắn đã làm chuyện có lỗi với mẹ hắn, thậm chí rất có thể cái chết của mẹ hắn cũng có liên quan đến cha hắn.
Nhưng khi Ngôn Phi ở bên Giang Thầm, trong lời nói của Giang Thầm đối với cha mình vẫn luôn mang sự tôn trọng, không hề thể hiện hận ý hay tức giận.
Là vì người đã khuất là lớn nhất nên những ân oán trước kia đã bị xóa nhòa, hay là sau này Giang Thầm đã hiểu được rằng những chuyện trước đây chỉ là hiểu lầm?
Ngôn Phi gấp bài thi trong tay lại cất vào ba lô, bưng ly cà phê trên bàn lên uống một ngụm rồi nhíu mày.
Đây chỉ là một cửa tiệm nhỏ, tuy treo biển quán cà phê nhưng thực ra cũng chẳng lớn hơn tiệm nước ép bình thường là bao, hơn nữa cũng không phải cà phê xay tại chỗ gì, tóm lại là rất khó uống.
Đương nhiên cà phê ở đây cũng rất rẻ.
Nhìn qua ô cửa kính trong suốt của quán cà phê sang phía đối diện vừa hay có thể thấy quán nướng của Nam Thanh.
Đối với Nam Thanh, Ngôn Phi biết nhiều hơn một chút.
Gia cảnh Nam Thanh nghèo khó, bỏ học từ sớm, ban đầu đi khuân gạch ở công trường, sau đó làm quản lý phòng net, rồi quen biết Giang Thầm, Giang Thầm giúp hắn ta tìm được công việc phục vụ tại một quán nướng.
Sau khi làm ở quán nướng một năm, Giang Thầm bỏ tiền giúp Nam Thanh mở một quán nướng riêng, để Nam Thanh làm ông chủ.
Về sau Nam Thanh chuyển sang kinh doanh lẩu, cuối cùng mở được mấy chục chi nhánh trên khắp cả nước.
Thật ra nếu nói người biết nhiều chuyện của Giang Thầm nhất thì không phải Ngôn Phi, mà là Nam Thanh.
Ngôn Phi khẽ thở dài.
Việc biết được mối quan hệ như nước với lửa giữa Giang Thầm và Giang Tư Ninh là sau khi cậu và Giang Thầm ở bên nhau mới dần hiểu rõ, lúc đầu Giang Thầm không nói, Ngôn Phi cũng không muốn vượt quá giới hạn để can thiệp vào những chuyện đó, nhưng về sau Giang Thầm càng lúc càng điên cuồng, chỉ cần là chuyện liên quan đến Giang Tư Ninh thì hắn đều tìm mọi cách phá hoại, thậm chí còn vì đánh Giang Tư Ninh mà vào đồn cảnh sát mấy lần.
Vì vậy Ngôn Phi đã lén tìm Nam Thanh, muốn biết những ân oán giữa Giang Thầm và Giang Tư Ninh, Nam Thanh chỉ nói với cậu một câu: "Đừng hỏi nữa, Giang Thầm không muốn cậu dính vào chuyện này."
Đó là lần duy nhất Ngôn Phi bước chân vào thế giới của Giang Thầm, nhưng lại bị đẩy ra không chút lưu tình.
Khi ấy Ngôn Phi nghĩ có lẽ mối quan hệ của hai người chỉ có thể như vậy thôi, nếu cậu nhất quyết vượt ranh giới, vậy với tính cách của Giang Thầm, bọn họ chỉ có thể chia tay.
Bàn tay đang cầm ly cà phê của Ngôn Phi chậm rãi siết chặt lại, thật ra cậu cũng rất sợ chia tay.
"Thầy Ngôn, thầy đến sớm quá, xin lỗi nhé, tôi tới muộn rồi." Một giọng nói nhiệt tình vang lên.
Ngôn Phi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngũ Soái đang nhe một hàm răng cười toe toét.
Ngũ Soái ngồi xuống đối diện Ngôn Phi, đặt chiếc túi màu hồng đang xách trên tay lên bàn rồi lấy đồ bên trong ra: "Tôi cũng không biết thầy thích gì, cần gì, nên tôi mua cho thầy một cái cốc, coi như quà bái sư."
Khi nhìn thấy chiếc cốc họa tiết mèo Kitty màu hồng trong hộp kính trong suốt kia, biểu cảm trên mặt Ngôn Phi trở nên vô cùng khó tả.
Đây là món quà sinh nhật cực kỳ thịnh hành giữa các nữ sinh thời đi học.
"Khách sáo quá." Ngôn Phi xua tay, uyển chuyển nói, "Anh cứ giữ lại dùng đi."
Kể từ sau lần gặp Ngũ Soái ở văn phòng bán nhà hôm đó, về sau Ngũ Soái lại tới cổng trường tìm cậu thêm một lần nữa, Ngôn Phi cũng không từ chối mà đồng ý dạy hắn.
Lại chẳng phải thứ gì phức tạp khó học, cũng không cần nền tảng gì, chỉ cần hắn thuộc hết các bước thì việc tính khoản vay thực ra rất đơn giản.
Mười phút có lẽ hơi ít, khoảng nửa tiếng là có thể dạy hiểu rồi.
Một tiếng sau, Ngôn Phi phát hiện mình đã nghĩ quá đơn giản.
Ngũ Soái, hắn -- học! KHÔNG! VÀO!!!!!
Kinh nghiệm giảng dạy của Ngôn Phi không nhiều, người có cơ hội được cậu dạy nhất là Mạnh Hi thì thà đi học thêm còn hơn để cậu phụ đạo, nói là sợ bị đả kích quá lớn ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần.
Sau đó cậu dạy Giang Quả, chỉ cần chỉ điểm vài câu là Giang Quả hiểu ngay.
Còn gần đây cậu dạy Giang Thầm, Giang Thầm cũng có thể rất nhanh hiểu được ý của cậu.
Điều này khiến Ngôn Phi cho rằng mình dạy rất tốt, cũng vô cùng tự tin, chỉ cần cậu chịu dạy thì không ai là học không được.
Nhưng sự tự tin đó đã gặp phải thất bại thảm hại trên người Ngũ Soái.
Ngũ Soái lau mồ hôi trên trán, cười lấy lòng nói: "Cái đó... Tôi chưa hiểu lắm, hay là thầy nói lại lần nữa đi."
Ngôn Phi im lặng một thoáng, sau đó mặt không cảm xúc bắt đầu lặp lại phần giảng giải mà chính cậu cũng không biết đã lặp bao nhiêu lần.
Con người quả nhiên là khác nhau.
Cậu có hơi nhớ tên cặn bã Giang Thầm kia rồi.
Trong lúc Ngũ Soái nơm nớp lo sợ cố gắng học tập, thì anh em tốt của hắn là Nam Thanh đang tiến hành công việc xiên thịt thường ngày trong quán nướng.
Nam Thanh ngậm điếu thuốc trong miệng, một chân giẫm lên ghế, hai tay thoăn thoắt xiên thịt ba chỉ lên những que xiên dài.
Giang Thầm vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn ta phun mây nhả khói, bèn cà khịa một câu: "Anh không sợ tàn thuốc rơi vào thịt à?"
"Không thể nào..." Nam Thanh còn chưa nói hết câu thì điếu thuốc đã cháy được một nửa trong miệng hắn ta trực tiếp rơi thẳng vào cái chậu sắt trước mặt.
"Đệt, cái miệng quạ đen của cậu." Nam Thanh cạn lời nhìn cái chậu trước mặt, "Cậu học bài của cậu đi, không có việc gì thì bắt chuyện với tôi làm gì."
Nam Thanh bưng chậu sắt đi đến vòi nước rửa.
Giang Thầm "chậc" một tiếng: "Anh không định rửa rồi bán tiếp đấy chứ? Đúng là gian thương vô lương tâm."
"Tôi định rửa rồi làm cơm thịt ba chỉ cho cậu ăn." Nam Thanh tức giận nói, "Cậu không thể về nhà học được à, nhất định phải ngồi trong quán tôi chướng mắt tôi mới chịu."
Giang Thầm không để ý đến hắn ta, tiếp tục làm đề tiếng Anh.
Nam Thanh đặt phần thịt đã rửa sang một bên, lấy một miếng thịt mới từ tủ lạnh ra cắt lại, vừa cắt vừa lải nhải: "Cậu nói xem nếu học bá biết cậu ta hao tâm tổn trí dạy cậu học, trong khi thật ra mày cái gì cũng biết thì sẽ có biểu cảm gì nhỉ?"
"Này." Mắt Nam Thanh sáng lên, lắc lắc con dao trong tay, "Có khi nào cầm dao phay chém chết cậu luôn không?"
Động tác cầm bút của Giang Thầm khựng lại một chút, lạnh lùng nói: "Câm miệng đi, đồ mù chữ."
"Tôi mù chữ không sao, miễn cậu không mù chữ là được." Nam Thanh chẳng để tâm, tiếp tục cắt thịt, "Làm xong đề đừng quên làm sổ sách tháng này cho tôi."
"Câm miệng được không?" Giang Thầm bị hắn ta lải nhải đến đau đầu.
"Được thôi." Nam Thanh tưởng tượng ra trận chiến cuối cùng giữa học bá và học tra rồi tự mình bật cười, cảnh tượng đó hắn ta thật sự quá muốn xem, còn đặc sắc hơn cả cảnh Y Bình ngồi trên cầu tìm gai đâm người.
Nam Thanh cắt thịt xong, ướp gia vị rồi đem phần thịt ba chỉ ban nãy xào lên, cho thêm hành tây, ớt xanh đỏ, xào xong thì phủ lên cơm, đặt trong nồi giữ ấm, đợi Giang Thầm làm xong đề là có thể ăn.
Ngày nào Giang Thầm cũng co ro học bài ở chỗ hắn ta, một kẻ mù chữ như hắn ta lại phải lo lắng như cha mẹ của học sinh lớp mười hai, còn phải nghĩ đủ cách bổ sung dinh dưỡng cho hắn, ai bảo cái quán này là do người ta đầu tư chứ, dân làm công không có quyền nói không với ông chủ.
Nam Thanh bưng chậu thịt đã ướp ra cửa xiên thịt, tránh xa vị thiếu gia kia một chút để giữ bình an, kẻo lát nữa lại bị lấy ra trút giận.
Mấy ngày nay Giang Thầm cứ như uống phải thuốc súng vậy, Nam Thanh cảm thấy hắn bị học bá hành đến phát bệnh rồi.
Lần này Nam Thanh khôn hơn, không dám hút thuốc nữa.
Cửa hàng bên cạnh đang mở nhạc, cơ thể Nam Thanh đung đưa theo giai điệu, đầu cũng lắc qua lắc lại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn các cô gái xinh đẹp ngoài phố.
Con gái xinh đẹp biết bao nhiêu, mắt to, da trắng, chân dài, nhìn một cái là cả người thư thái.
Không giống tên Giang Thầm kia, nhìn gái đẹp như nhìn miếng xá xíu, con ngươi còn chẳng thèm động đậy.
Ví dụ như bà chủ quán cà phê đối diện chẳng hạn, đẹp cực kỳ luôn, tuy mắt không to nhưng rất sáng, chân không dài nhưng dáng người cân đối mà...
Nam Thanh theo thói quen nhìn sang bà chủ quán cà phê, gái đẹp thì không thấy, lại thấy hai người quen.
"Giang Thầm... Giang Thầm..."
"Anh có thôi đi không?" Giang Thầm nổi nóng, "Cả buổi chiều nay anh ngắt lời tôi bao nhiêu lần rồi?"
"Mau, ra đây, ra đây." Nam Thanh quay người vẫy tay với hắn.
"Không đi." Giang Thầm mặc kệ hắn ta.
"Mau lên, tôi thấy học bá nhà cậu rồi." Nam Thanh nhìn sang đối diện, giọng đầy kinh ngạc, "Cậu nói xem tại sao cậu ấy lại ở cùng Ngũ Soái nhỉ?"
Nam Thanh còn định gọi Giang Thầm tiếp thì vừa quay đầu đã thấy Giang Thầm xuất hiện ngay bên cạnh mình, đang nhíu mày nhìn về phía quán cà phê đối diện.
Ngăn cách bởi một con đường, có thể thấy hai người ngồi cùng một bên, đều cúi đầu nhìn thứ gì đó trên bàn, còn ngồi khá sát nhau.
Giang Thầm nheo mắt lại.
"Hẹn đánh à?" Nam Thanh nói, "Có phải lần trước hai người bọn họ chưa đánh được nên hẹn nhau ra đánh không?"
"Đánh nhau mà hẹn ở quán cà phê?" Giang Thầm lạnh giọng, "Hơn nữa nhà ai đánh nhau mà ngồi sát thế kia."
"Vậy hai người bọn họ làm gì? Bọn họ quen nhau từ lúc nào thế? Ngoài lần đánh nhau đó ra chẳng lẽ còn lén liên lạc riêng?"
Nam Thanh nói một câu, sắc mặt Giang Thầm lại lạnh thêm một phần.
Hắn đột nhiên nhớ tới lời Lỗ Tâm Tâm nói, Lỗ Tâm Tâm bảo anh Soái nhà cậu ta gần đây tìm được một người thầy rất lợi hại.
Liên hệ với tình huống hiện tại, Giang Thầm có lý do để nghi ngờ Ngôn Phi đang làm thầy cho Ngũ Soái.
Tại sao Ngôn Phi lại đi dạy Ngũ Soái?
Chẳng lẽ nghiện làm thầy giáo à?
Tùy tiện nhặt một người ngoài đường cũng dạy được?
"Qua đó chào hỏi không?" Nam Thanh hỏi.
"Chào cái khỉ." Giang Thầm bực bội nói, "Quen lắm à?"
"Thế thôi vậy." Nam Thanh không để tâm xua tay, rồi chẳng biết moi đâu ra một cái ống nhòm, "Tôi phải xem thử hai người bọn họ đang giở trò gì, lại còn vào quán cà phê nữa chứ, với cái dạng của Ngũ Soái thì cà phê với cậu ta hoàn toàn không hợp nhau, đến quán trà sữa cậu ta còn không xứng bước vào, thế mà lại vào quán cà phê, đúng là làm nhục cà phê."
Nam Thanh hứng thú bừng bừng nhìn qua ống nhòm, sau đó bật ra một câu: "Đệt!"
Động tác định quay người bỏ đi của Giang Thầm lập tức khựng lại.
"Tôi vừa thấy cái gì vậy, tôi vừa thấy cái cốc Kitty màu hồng, chính là cái cốc mà Ngũ Soái kéo tôi đi mua ở cửa hàng quà tặng ấy, Ngũ Soái nói muốn tặng cho người rất quan trọng, người có thể mang lại hạnh phúc cho cậu ta, nên tôi mới giúp chọn cái cốc Kitty, tại sao cái cốc đó bây giờ lại xuất hiện trước mặt Ngôn Phi?"
"Đệt mẹ..." Nam Thanh nghĩ tới một khả năng nào đó, trợn tròn mắt, "Không nhìn ra Ngũ Soái vậy mà lại... mẹ nó chứ..."
Ống nhòm trong tay Nam Thanh bị Giang Thầm giật lấy, vừa áp lên mắt, chiếc cốc Kitty màu hồng cùng gương mặt trước nay chẳng mấy biểu cảm của Ngôn Phi lập tức hiện ra trước mắt.
Sắc mặt Giang Thầm tối sầm lại.
Không biết Ngôn Phi nói gì, Ngũ Soái đột nhiên kích động chộp lấy cánh tay của Ngôn Phi.
Bàn tay đang cầm ống nhòm của Giang Thầm lập tức siết chặt, gân xanh nổi lên.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]