Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 23: Chồng chồng cùng gãy xương




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngôn Phi thật sự gãy xương.

Lúc ngã xuống, để tránh cánh tay của Giang Thầm, cậu chống tay sang một bên, nhưng Giang Thầm lại chuẩn xác ôm trọn cậu vào lòng, khuỷu tay cậu đập vào lớp bột của Giang Thầm, đúng một lực vừa khéo, thế là gãy luôn.

Còn lớp bột của Giang Thầm cũng bị lệch vị trí, phải chụp phim lại xem xương có bị xê dịch hay không.

Khi Giang Thiên Mậu nhận được tin chạy tới bệnh viện, Giang Thầm và Ngôn Phi đang ngồi ở hai đầu ghế dài, nhìn nhau mà ghét.

Lão Tống nhỏ giọng nói với Giang Thiên Mậu: "Hình như hai đứa đánh nhau, Giang Thầm dùng cánh tay bó bột vụt Ngôn Phi." Đây là tình hình mà học sinh phát hiện hiện trường đầu tiên kể lại cho lão Tống.

Lão Tống không hề hạ thấp giọng, Giang Thầm nghe được liền kinh ngạc nhìn ông, thầy không phải giáo viên đâu, thầy là nhà văn thì đúng hơn, lại còn thuộc kiểu nhìn hình mà kể chuyện nữa.

Giang Thiên Mậu có chút không dám tin nhìn về phía Ngôn Phi, muốn xác nhận xem lời chủ nhiệm nói có thật hay không.

Ngôn Phi đầy vẻ bi phẫn cúi đầu thở dài, bộ dạng như "tôi bị tổn thương nhưng tôi nhịn không nói".

Chát!

Giang Thiên Mậu tát một cái lên đầu Giang Thầm: "Thằng nhóc thối tha này, sao con lại đánh người?"

Giang Thầm chỉ thẳng vào mặt Ngôn Phi mà mắng: "Ngôn Phi, mẹ kiếp nhà cậu, sao cậu không thi vào học viện hí kịch luôn đi?"

Giang Thiên Mậu nhíu mày: "Giang Thầm, xin lỗi đi."

"Con..." Giang Thầm cạn lời, lười so đo với Ngôn Phi, đang định qua loa cho xong chuyện thì nghe Ngôn Phi lên tiếng: "Chú ơi, Giang Thầm không đánh cháu, là cháu ngã từ trên tường xuống, Giang Thầm đưa tay đỡ cháu nên bị cháu đè trúng."

Lão Tống: "..."

Ông không nên tin lời đồn rồi truyền miệng lung tung.

Giang Thiên Mậu: "..."

Sao không nói sớm?

Giang Thầm nhíu mày, tên này ngã hỏng não rồi à?

Giang Thiên Mậu hiểu lầm ý của Giang Thầm, cảm thấy có hơi mất mặt, bèn đi vào hỏi thăm tình hình của hai người với bác sĩ.

Ngôn Phi nhìn thấy cảnh này, thở dài một hơi, đúng là phụ huynh kiểu Trung Quốc điển hình, hiểu lầm con trai mình nhưng tuyệt đối sẽ không mở miệng xin lỗi, chẳng trách quan hệ giữa hai cha con lại căng thẳng như vậy.

Cả hai đều bó bột, Ngôn Phi tay phải, Giang Thầm tay trái, cộng thêm vết thương từ hôm qua, hai người bây giờ giống như đôi huynh đệ cùng cảnh ngộ đang soi gương.

Lão Tống đau đầu vô cùng, một lớp có hai đứa gãy xương, đúng là muốn lấy mạng người ta mà.

Tối chủ nhật hai người không đi học tự học buổi tối, sáng thứ hai, Ngôn Phi uống hết một bát to canh chân giò hầm đậu phộng ăn gì bổ nấy rồi mới được cho đi học.

Ngôn Phi đeo cặp một bên vai đi vào lớp từ cửa sau, hôm nay Giang Thầm lại đến sớm, đang treo một cánh tay ngồi đó mở một chai nước.

Hai chân kẹp thân chai, tay phải vặn nắp, có lẽ chân không tiện dùng lực, loay hoay mãi vẫn không mở được.

"Cậu không biết nhờ người khác mở giúp à?"

Giang Thầm nhấc mí mắt lên, liền nhìn thấy Ngôn Phi cũng đang treo một cánh tay.

Ngôn Phi cúi người cầm lấy chai nước, Giang Thầm dùng sức vặn một cái, mở được rồi.

Ngôn Phi trực tiếp cầm đi uống một ngụm: "Cảm ơn nhé."

Giang Thầm cạn lời trợn trắng mắt, hắn phát hiện rồi, học bá này mà một ngày không trêu ghẹo người khác là khó chịu cả người.

Giang Thầm dứt khoát mở cặp, quét hết đống sách trên bàn vào trong cặp, sau đó xách sang chỗ Ngôn Phi.

Ngôn Phi liếc hắn một cái, không nói gì.

Giang Thầm đá đá chân ghế của cậu: "Ngồi vào trong đi."

"Tôi không." Ngôn Phi lạnh lùng nói, "Cậu ngồi bên trong đi."

"Tay phải của cậu bị thương, ngồi sát lối đi coi chừng bị người ta đụng gãy luôn đấy."

"Cậu tưởng ai cũng giống cậu à, cần bó bột lần hai." Ngôn Phi cười khẩy.

"Tốt nhất là nhanh lên đi, không thì tôi xách cậu qua đó đấy." Giang Thầm tượng trưng túm một cái vào cổ áo sau của Ngôn Phi.

Lần này Ngôn Phi ngược lại không nói gì, ngoan ngoãn ngồi vào vị trí sát cửa sổ, Giang Thầm ngồi xuống chỗ của Ngôn Phi.

Ngôn Phi ngồi bên trái, Giang Thầm ngồi bên phải, ở giữa là hai cục bột bó.

Lịch sử gọi đây là kỳ quan của lớp Ba.

Kỳ quan này thu hút vô số người đến chiêm ngưỡng, ai tới xem xong cũng cười ha hả rồi mới rời đi.

Giang Thầm nổi giận: "Đứa nào mẹ nó còn chạy tới đây nữa thì tự chịu hậu quả, Lỗ Tâm Tâm, cậu cũng cút cho tôi."

Lỗ Tâm Tâm run cầm cập sáp lại gần, giơ một ngón tay lên: "Tôi nói thêm câu cuối cùng thôi."

Lỗ Tâm Tâm thò đầu qua nói với Ngôn Phi phía sau lưng Giang Thầm: "Anh đẹp trai nhà tôi nói hôm nay đã hẹn cậu rồi, cậu đừng quên nhé."

Giang Thầm tiện tay chộp chiếc ghế bên cạnh ném về phía Lỗ Tâm Tâm: "Hẹn ai cơ? Bảo Ngũ Soái cút xa cho tôi."

Lỗ Tâm Tâm chạy nhanh như thỏ, sợ chiếc ghế trong tay Giang Thầm thật sự vung lên người mình.

Giang Thầm ném ghế xuống, mất kiên nhẫn nhìn Ngôn Phi: "Cậu lại hẹn Ngũ Soái từ lúc nào vậy?"

"Hôm kia, tôi nói hôm nay sẽ kiểm tra xem anh ta đã học được chưa."

"Với cái đầu của cậu ta mà học được cái rắm." Giang Thầm bực bội ngồi xuống.

"Đầu cậu thông minh." Ngôn Phi nhìn hắn, "Cậu học được không?"

Giang Thầm lười để ý đến cậu: "Tôi đi vệ sinh, cậu đi không?"

"Đi làm gì? Giúp cậu c** q**n à?" Ngôn Phi dựa vào bên cửa sổ, có hơi lười biếng.

Giang Thầm cười khẩy một tiếng: "Anh em à, cậu bị thương tay phải, tôi bị thương tay trái, tôi linh hoạt hơn cậu, chưa biết chừng ai phải cầu cạnh ai đâu."

Lời này ấy mà, không thể nghĩ kỹ được.

Ngôn Phi không nhịn được chép miệng một tiếng, Giang Thầm phản ứng lại xong thì nhìn Ngôn Phi với vẻ khó nói nên lời, hắn phát hiện học bá khác rất xa với nhận thức trước đây của hắn, bề ngoài lạnh lùng khỏi phải nói, bên trong còn chẳng biết là loại hàng gì nữa.

"Cậu đúng là..." Giang Thầm còn chưa nói hết câu, khóe mắt đã liếc thấy Giang Tư Ninh đang đi về phía hai người bọn họ, vội dời ánh mắt đi, "Tôi đi vệ sinh đây, cậu có muốn ăn gì không?"

"Cút mẹ cậu đi." Ngôn Phi trực tiếp đạp một cái lên bắp chân Giang Thầm.

"Phi." Giang Thầm bật cười, "Ý tôi là tiện đường đi ngang qua tiệm tạp hóa mua cho cậu chút đồ ăn."

Giang Thầm bỏ đi như đang tránh ôn thần, Giang Tư Ninh nhìn ra được Giang Thầm đang tránh mình, Ngôn Phi cũng nhìn ra được.

Giang Tư Ninh giấu đi vẻ ngượng ngùng trên mặt mình, đi tới trước bàn Ngôn Phi, đặt một túi giấy lên bàn cậu: "Đây là khoai lang khô mẹ tôi cho tôi với một ít đồ ăn vặt tự làm, cậu và Mạnh Hi mỗi người một phần, đều là đồ nhà tự làm, cậu đừng chê nhé."

Giang Tư Ninh nói khách sáo quá khiến Ngôn Phi không biết phải tiếp lời thế nào, chẳng lẽ lại nói "Cậu yên tâm, tôi không chê đâu."

Ngôn Phi dứt khoát lấy một miếng khoai lang khô trong túi ra cắn một miếng: "Ngon hơn đồ mua ngoài, cảm ơn nhé."

"Cậu thích là được." Giang Tư Ninh dặn dò cậu, "Cậu chú ý tay mình một chút, đừng va đập vào đâu, tối qua Giang Thầm suýt nữa đập cánh tay vào tường."

"Cậu ta là do đại não với tiểu não mất cân bằng." Ngôn Phi nói.

Giang Tư Ninh cười rồi thở dài: "Hai cậu đúng là xui thật, chuyện xác suất thấp thế mà cũng gặp phải."

Chuyện xác suất thấp?

Ngôn Phi có một thoáng hoảng hốt, ba năm cậu và Giang Thầm ở bên nhau cũng là một chuyện xác suất thấp nhỉ.

Sau khi tan học buổi trưa, Ngôn Phi bảo Mạnh Hi nhắn với mẹ cậu một tiếng là trưa nay cậu không về nhà, cậu phải đi gặp Ngũ Soái.

Khi đến quán cà phê, ngoài gặp được Ngũ Soái, cậu còn gặp cả Giang Thầm.

"Tôi nói này, sao cậu cứ âm hồn bất tán thế hả?" Ngôn Phi kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh Giang Thầm.

Giang Thầm lười biếng nói: "Tôi tới xem thử anh Soái đẹp trai thiên phú dị bẩm đến mức nào."

Ngũ Soái cười khan hai tiếng: "Thầy Tiểu Ngôn, cái đó... tôi cảm thấy gần đây mình có thể đã gặp phải chuyện gì đó kỳ quái, cậu đừng không tin nhé, sáng sớm vừa thức dậy tôi phát hiện mình đã mất đi một phần ký ức..."

Ngôn Phi: "..."

"Ví dụ như thuật toán mà hôm đó cậu dạy tôi..."

"Hừ." Giang Thầm châm chọc đến cực điểm.

Ngũ Soái nhỏ giọng lẩm bẩm: "Học tra thì có tư cách gì cười nhạo tôi."

Giang Thầm đập bàn trừng hắn, lại bị Ngôn Phi thúc cùi chỏ đẩy trở về: "Đừng lãng phí thời gian nữa, chiều còn phải học, bắt đầu đi."

Ngôn Phi lại giảng cho Ngũ Soái một lần nữa, tuy có nền tảng từ lần trước, nhưng Ngũ Soái vẫn lúc hiểu lúc không hiểu.

Thứ này nếu hiểu rồi thì rất dễ tính, nhưng vấn đề là trình độ văn hóa tiểu học của Ngũ Soái không hiểu được, bước một số nào nhân với số nào, bước hai số nào cộng trừ với số nào đều cần phải học thuộc lòng, nói thật thì hơi làm khó Ngũ Soái rồi.

Sau khi Ngôn Phi nói xong, bảo Ngũ Soái tính cho cậu xem, Ngũ Soái loay hoay nửa ngày mới đúng được một nửa.

Giang Thầm ngồi bên cạnh xem toàn bộ quá trình, nhịn hết nổi: "Trong đầu cậu toàn là nước à? Có tí thứ này mà cũng không hiểu nổi?"

"Cậu hiểu à?" Ngũ Soái hiếm khi mạnh miệng cãi lại Giang Thầm, chủ yếu là lời Ngôn Phi nói lần trước đã cho hắn sự tự tin, hắn mạnh hơn Giang Thầm!!!

Giang Thầm tức đến bật cười, cầm lấy cây bút trong tay hắn: "Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ đây, đây là lần cuối cùng, bất kể nghe có hiểu hay không, cậu cũng cút cho tôi."

Giang Thầm cầm bút bắt đầu viết lên giấy giải thích cho Ngũ Soái.

Sau khi Giang Thầm giảng xong, Ngũ Soái mặt đầy kinh ngạc: "Một đứa học tra như cậu sao lại biết?"

"Đây đã không còn là vấn đề học tra hay không học tra nữa rồi, đây là vấn đề IQ." Giang Thầm cầm giấy bút trên bàn ném cho hắn, "Cút đi."

Lần trước Ngôn Phi đã giảng lâu như vậy, hôm nay lại củng cố cho hắn thêm mấy lần, giảng tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì, chỉ có thể dựa vào việc hắn tự về bỏ công sức tìm ra phương pháp của mình rồi ghi nhớ lại, nên Ngôn Phi cũng không nói gì thêm, mặc cho Giang Thầm đuổi hắn đi.

Ngũ Soái bị một đứa học tra đả kích đến mức có hơi trầm mặc, thu dọn đồ đạc xong đột nhiên nói với Ngôn Phi: "Thầy Tiểu Ngôn, tôi hiểu rồi, sở dĩ anh Thầm biết là vì cậu ấy cũng gãy tay giống cậu, hai người chắc chắn vì chuyện này mà sinh ra liên kết đặc biệt gì đó, nếu tôi cũng gãy một tay, có phải cũng sẽ giống anh Thầm, đột nhiên khai khiếu không?"

"Cút." Giang Thầm trực tiếp đá hắn ra ngoài.

Đuổi được Ngũ Soái đi rồi, hai người bước ra khỏi quán cà phê, Giang Thầm nhìn quanh một vòng: "Tìm chỗ ăn cơm đi, tôi mời cậu, cậu có muốn ăn gì không?"

"Gì cũng được." Ngôn Phi nói.

"Ghét nhất là ăn cơm với người khác mà nói gì cũng được." Giang Thầm hừ một tiếng.

"Vậy ăn cá đi." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm: "Tôi không thích ăn cá."

Nói thừa, đương nhiên tôi biết cậu không thích ăn cá.

Ngôn Phi cười lạnh một tiếng: "Ghét nhất là lúc ăn cơm hỏi người khác muốn ăn gì, người ta chọn xong rồi lại lải nhải cái này không thích ăn, cái kia không thích ăn."

Giang Thầm: "..." Nói có lý quá, hắn vậy mà cãi không lại.

"Ăn bít tết không?" Giang Thầm hất cằm về phía nhà hàng bên cạnh, "Chỗ đó khá nổi tiếng."

Ngôn Phi không nghĩ nhiều, gật đầu.

Một phần Angus ribeye, một phần bít tết tuyết hoa, trong hương vị sốt rượu vang đỏ mang theo vị ngọt thơm.

Hai người nhìn đến ngẩn cả ra.

Hai đứa tàn phế ăn bít tết? Não chắc thiếu cái gì rồi.

"Để tôi cắt bít tết giúp hai vị nhé." Nhân viên phục vụ vô cùng chu đáo.

"Không cần." Giang Thầm từ chối, "Tôi tự làm được."

"Cậu bị bệnh à?" Ngôn Phi trừng hắn, "Một tay thì cắt kiểu gì?"

"Ăn bít tết là tôi phải tự tay cắt, người khác cắt tôi thấy khó chịu." Giang Thầm cầm dao lên, "Cậu chẳng phải vẫn còn một tay à, nào đi, để tôi xem sức mạnh của học bá."

Ngôn Phi bất đắc dĩ cầm nĩa lên c*m v** miếng bít tết.

"Cậu dùng sức giữ chặt đi, không thì tôi cắt kiểu gì." Ngôn Phi không dùng được nhiều lực, lúc Giang Thầm cắt thịt thì miếng thịt cứ trượt đi.

Ngôn Phi cạn lời tăng thêm lực.

Hai thiếu niên mặc đồng phục, treo bột trên tay, hợp tác cắt bít tết trong nhà hàng Tây, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.

"Có người đang nhìn chúng ta." Giang Thầm nói.

"Cậu còn sợ người ta nhìn à?" Ngôn Phi bực bội nói.

"Hầy." Giang Thầm bật cười, "Da mặt tôi dày, không sợ người ta nhìn, tôi chẳng phải sợ da mặt cậu mỏng sao."

"Ngậm miệng lại đi, mau cắt đi." Cậu đúng là đầu óc có vấn đề mới đi ăn bít tết với hắn.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.