Giang Thầm nói rất đúng, tay trái quả thực không tiện bằng tay phải.
Ví dụ như lúc ghi chép trên lớp.
Ngôn Phi quen dùng tay phải, mà tay phải của cậu bây giờ đang bó bột, không viết được.
"Ghi lại kiến thức trọng điểm này đi." Ngôn Phi hất cằm về phía bảng đen.
Giang Thầm bực bội nói: "Cậu đè tờ giấy rồi, đừng có động đậy lung tung." Kiến thức trọng điểm cái quái gì cũng phải ghi vào sổ tay, với năng lực học tập này mà còn làm học bá được.
"Cậu đừng chọc đầu bút vào đầu ngón tay tôi nữa, đen hết rồi." Ngôn Phi nhíu mày.
"Cậu đừng có dí sát lại được không?" Giang Thầm viết đến mức bực mình.
Cách viết đúng là một tay giữ giấy, một tay viết chữ, đặc biệt là loại sổ dày thế này, không giữ lại thì căn bản không viết được.
Lão Tống đứng trên bục giảng nhìn học tra và học bá ở hàng cuối cùng cùng nhau gãy xương đang phối hợp ăn ý, cảm thấy lòng lạnh đi một trận, ông luôn có một loại cảm giác bi thương như thể học bá sắp ngã ngựa.
Khó khăn lắm mới hết tiết, Ngôn Phi đưa tay ra phía trước, mất kiên nhẫn nói: "Lau tay cho tôi đi."
Giang Thầm nhìn bàn tay thon dài trắng nõn trước mắt, trên những ngón tay khớp xương rõ ràng còn dính vài vệt mực lấm tấm.
Yết hầu Giang Thầm khẽ động, nuốt nước bọt, học bá này đúng là chẳng câu nệ gì cả.
"Cậu nhanh lên đi." Ngôn Phi nhìn vết mực trên tay là thấy khó chịu.
Giang Thầm thở dài trong lòng, cam chịu lấy ra một tờ khăn giấy lau tay cho Ngôn Phi.
Lau nửa ngày, Giang Thầm nhíu mày: "Cậu bị bệnh à, màu của bút bi này là thứ khăn giấy lau sạch được sao?"
"Cậu không biết chấm ít nước à?"
"Tôi mẹ nó có một tay thì chấm nước kiểu gì?"
Hai người trừng mắt nhìn nhau, trông như sắp đánh nhau tới nơi, hai người ngồi phía trước đều đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, sợ hai người bọn họ thật sự đánh nhau rồi cầm cục bột quăng vào mình.
"Hai cậu kiềm chế chút đi nhé." Mạnh Hi khoanh tay đi tới xem náo nhiệt, "Tay của Giang Thầm mà vào viện lần nữa thì là tam tiến cung rồi đấy, đến lúc đó không chừng khuỷu tay quay ra phía trước luôn, vô địch thiên hạ, hê hê..." Mạnh Hi bật cười.
Giang Thầm nắm lấy cẳng tay Ngôn Phi: "Đi."
Ngôn Phi không nói gì, đi theo Giang Thầm ra ngoài, Mạnh Hi định đi theo thì lão Tống tới gọi người: "Đứng ngây ra đây làm gì hả? Cút xuống dưới tập thể dục giữa giờ cho tôi, chỉ biết lười biếng."
Mọi người trong lớp lập tức giải tán, Giang Thầm cũng kéo Ngôn Phi ra khỏi lớp học.
Hai người đi tới nhà vệ sinh, Giang Thầm giữ tay Ngôn Phi dưới vòi nước xả: "Nào nào nào, rửa cho cậu thật sạch, chữa cái bệnh làm màu này của cậu."
Ngôn Phi mặc cho Giang Thầm rửa tay cho mình, ánh mắt dừng trên gương mặt nghiêng góc cạnh rõ ràng của hắn.
Giang Thầm rất đẹp trai, xứng với danh hiệu hotboy trường của hắn.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, dài hẹp với đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo vài phần tướng mắt đào hoa, lần đầu nhìn sẽ cảm thấy có chút bạc tình, nhưng nhìn kỹ thì đôi mắt ấy rất sâu thẳm, tạo cho người ta một loại ảo giác thâm tình.
Hơn nữa lông mi của Giang Thầm rất dài và dày, lông mi của Giang Quả cũng rất dài, hai anh em rảnh rỗi không có việc gì làm thường bắt Ngôn Phi làm trọng tài so xem lông mi ai dài hơn, Giang Quả cãi không lại anh mình, lần nào cũng tức đến giậm chân.
Sau này có một lần Ngôn Phi nhân lúc Giang Thầm ngủ dùng kéo cắt lông mi của hắn, làm Giang Quả vui đến phát điên.
Giang Thầm tỉnh dậy chỉ vào Ngôn Phi và Giang Quả nói hai người bọn họ cá mè một lứa.
"Thấy chưa, không rửa sạch được." Giang Thầm bóp bóp đầu ngón tay Ngôn Phi, vết mực có hơi loang ra nhưng vẫn rất ngoan cường.
Ngôn Phi đột nhiên bật cười, Giang Thầm buông tay cậu ra, nhíu mày: "Cậu cười cái gì?"
"Thấy cậu buồn cười." Ngôn Phi cố ý vẫy vẫy tay trước mặt Giang Thầm, hất nước đầy mặt hắn.
"Cậu đúng là chán chết." Giang Thầm vừa đi ra ngoài vừa nói, "Tôi phát hiện cậu đấy nhé, bề ngoài nhìn ra dáng người lắm, nhưng bên trong thì thật sự khó nói hết bằng lời, uổng công trước đây tôi còn thấy cậu..." Lạnh lùng đơn thuần.
Giang Thầm khựng lại một chút, đột nhiên im bặt.
"Thấy tôi thế nào?" Ngôn Phi tò mò.
Giang Thầm nhướng mày với cậu: "Cậu đoán xem?"
Ngôn Phi cười vỗ vai hắn: "Tôi cứ xem như cậu đang khen tôi vậy."
"Da mặt cậu đúng là dày thật."
Tiết ba là tiết thể dục, hai người đã bị loại khỏi mọi hoạt động, nên chỉ có thể ôm cục bột ngồi bên sân vận động nhìn người khác chạy nhảy.
Mạnh Hi mua nước cho hai người, còn mang tới một ít đồ ăn vặt, Giang Thầm lựa khoai lang khô bên trong ăn liền mấy miếng.
Thấy vậy, Ngôn Phi đột nhiên nói: "Đây là Giang Tư Ninh mang tới."
"Hả?" Giang Thầm nhìn miếng khoai lang khô trong tay, "Nhà tôi không có thứ này mà?"
"Cậu ấy nói là mẹ cậu ấy cho."
"Ồ, vậy thì không lạ, mẹ của Giang Quả ghét mấy thứ này lắm, bảo là không lành mạnh còn có vi khuẩn, Giang Tư Ninh chắc chắn không dám mang về nhà, thật ra tôi thấy cũng khá ngon." Giang Thầm nói.
"Ra là vậy." Ngôn Phi cố ý nói, "Tôi còn tưởng cậu chắc chắn không thích ăn chứ, dù sao trông cậu có vẻ rất ghét Giang Tư Ninh."
"Tôi tẩn cậu bây giờ." Giang Thầm liếc cậu một cái, "Một học bá không học điều hay lại đi học người ta châm ngòi ly gián."
"Thế à?" Ngôn Phi nhướng mày, "Tôi thấy cậu với cậu ấy không thân thiết lắm."
"Bọn tôi là đạo bất đồng bất tương vi mưu, nhưng đạo bất đồng cũng không có nghĩa là phải làm kẻ thù, hiểu chưa?"
"Ra là vậy." Ngôn Phi như có điều suy nghĩ, xem ra ít nhất ở hiện tại, quan hệ giữa Giang Thầm và Giang Tư Ninh vẫn tương đối hòa bình.
"Vậy tại sao cậu lại tránh cậu ấy?" Ngôn Phi hỏi trúng tim đen.
"Tôi... lúc nào tránh cậu ấy?" Giang Thầm có chút không tự nhiên duỗi dài chân.
Ngôn Phi cũng không nói gì, chỉ nhìn hắn.
Ngôn Phi có một đôi mắt rất sáng trong, bị một đôi mắt như thế nhìn chằm chằm, Giang Thầm hoàn toàn không có sức chống đỡ.
"Tôi nói ra cậu có thể sẽ không tin." Giang Thầm có chút do dự.
Ngôn Phi nói: "Tôi tin."
"Hả?" Giang Thầm chép miệng một tiếng, "Tôi còn chưa nói mà cậu đã tin rồi?"
Ngôn Phi lạnh lùng liếc qua một cái, Giang Thầm thấy đủ thì dừng, thở dài nói: "Tôi ấy mà, cứ nhìn thấy anh ta là lại có một cảm giác bực bội khó hiểu, cũng chẳng biết tại sao, cứ vô duyên vô cớ như vậy... cảm giác đó khiến tôi rất nóng nảy... tôi cũng không biết phải nói thế nào, tóm lại bọn tôi không có thù oán gì, nhưng tôi không thể ở quá gần anh ta, gần quá là tôi muốn đánh anh ta."
Bực bội vô duyên vô cớ?
Ngôn Phi híp mắt lại, tại sao lại có cảm giác như vậy?
Hơn nữa lại chỉ nhắm vào Giang Tư Ninh.
Chẳng lẽ là Giang Thầm của tương lai đã ảnh hưởng đến Giang Thầm hiện tại?
Nghe có vẻ hơi hoang đường, nhưng ngay cả chuyện mình có thể sống lại một lần cũng xảy ra được, còn có gì là không thể nữa.
Giang Thầm nói xong, rất lâu vẫn không nghe thấy tiếng Ngôn Phi, không khỏi nghiêng mắt nhìn qua, chỉ thấy ánh mắt Ngôn Phi không có tiêu điểm gì, rơi về phía xa xa, không biết đang nghĩ gì.
Dọa cậu ấy rồi à?
Không phải nghĩ tôi bị thần kinh đấy chứ?
Giang Thầm có chút thấp thỏm đưa tay vẫy trước mắt Ngôn Phi một cái: "Cậu nghĩ gì thế?"
Ngôn Phi hoàn hồn, nhìn Giang Thầm hỏi: "Rốt cuộc Giang Tư Ninh là họ hàng gì với nhà cậu vậy?"
"Sao thế, chẳng phải hai người rất thân sao? Cậu ta chưa từng nói với cậu à?" Giang Thầm cầm chai nước khoáng đưa cho Ngôn Phi, Ngôn Phi thuận tay nhận lấy.
Giang Thầm vặn nắp chai ra, không đợi Ngôn Phi rút tay lại, đã túm lấy cổ tay cậu kéo tới trước mặt, giữ nguyên tư thế đó uống hơn nửa chai nước.
Giang Thầm hắn sẽ không ngã hai lần vì cùng một chuyện.
"Quan hệ giữa tôi với cậu ấy còn chưa tới mức có thể tùy tiện bàn chuyện gia đình." Ngôn Phi ra hiệu cho Giang Thầm vặn nắp chai lại.
Nghe được câu này của Ngôn Phi, Giang Thầm cảm thấy toàn thân thư thái.
Quan hệ với Giang Tư Ninh chưa tới mức bàn chuyện gia đình, vậy với hắn thì tới rồi?
Được thôi, hôm nay dù chưa tới mức đó cũng phải tới.
"Ba của Giang Tư Ninh là bác cả của tôi." Giang Thầm nói, "Cũng không hẳn là bác cả ruột, cha tôi và ông ấy là anh em cùng mẹ khác cha, bà nội tôi tái hôn rồi lấy ông nội tôi, lúc bà ly hôn thì không mang theo con."
"Bác cả tôi qua đời vì bệnh khi Giang Tư Ninh đang học cấp hai, sau đó cha tôi làm thủ tục chuyển trường cho anh ta, rồi anh ta chuyển tới ở nhà tôi..."
"Đợi đã." Ngôn Phi ngắt lời Giang Thầm, "Là cha cậu muốn làm thủ tục chuyển trường cho Giang Tư Ninh, hay là nhà Giang Tư Ninh muốn cha cậu làm thủ tục chuyển trường cho cậu ấy?"
Lời của Ngôn Phi nói có hơi vòng vo, nhưng Giang Thầm lập tức hiểu ngay, thậm chí trong đầu còn vô thức suy nghĩ thêm vài vòng.
Giang Thầm cầm một miếng khoai lang khô lên cắn, chậm rãi nói: "Cái này thì tôi thật sự không rõ, chỉ nhớ là đột nhiên có một ngày, cha tôi dẫn Giang Tư Ninh tới, tôi nhớ cha tôi từng nói điều kiện học tập ở thị trấn không tốt, chuyển trường sẽ giúp Giang Tư Ninh được tiếp nhận nền giáo dục tốt hơn." Lời này không có gì sai.
Nghe xong lời của Giang Thầm, trong lòng Ngôn Phi có rất nhiều nghi vấn.
Với điều kiện gia đình Giang Thầm, mấy vạn hay mấy chục vạn trong mắt cha hắn hẳn chẳng đáng là gì, nếu cha Giang Thầm và cha Giang Tư Ninh có quan hệ tốt, thế nào cũng phải giúp đỡ một chút chứ, ít nhất mua cho bọn họ một căn nhà trong thành phố, cho dù không mua thì nhà hắn vốn làm bất động sản, tìm một căn cho bọn họ ở cũng đâu phải chuyện gì lớn, vậy tại sao cả gia đình Giang Tư Ninh lại luôn sống ở nông thôn?
Đương nhiên, cũng có khả năng quan hệ của bọn họ không tốt, nhưng nếu quan hệ không tốt thì tại sao lại đón Giang Tư Ninh tới ở nhà họ Giang, hơn nữa còn ở suốt nhiều năm như vậy?
Quan hệ logic bên trong chuyện này có chút không thông.
Thấy Ngôn Phi lại bắt đầu thất thần, Giang Thầm có chút không vui.
"Cậu hứng thú với Giang Tư Ninh đến vậy à?" Giang Thầm làm như vô tình chua chát nói một câu.
Ngôn Phi hoạt động bả vai đã hơi cứng lại, thản nhiên nói: "Tôi không hứng thú với Giang Tư Ninh, ngược lại khá hứng thú với cậu."
????
Giang Thầm mở to mắt.
Hắn không nghe nhầm đấy chứ?
Là cái ý mà hắn nghĩ sao?
Hắn không nghĩ nhiều quá đấy chứ?
Một học bá thẳng băng như thế mà lại... cong rồi?
Giang Thầm ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên trời, thứ này hôm nay mọc từ phía đông đúng không?
"Ví dụ như, lần thi tháng tiếp theo cậu định thi được hạng bao nhiêu?" Ngôn Phi bổ sung thêm một câu.
"..." Giang Thầm trơ mắt nhìn một đám mây đen bay tới che khuất mặt trời sáng rực kia, bầu trời lập tức trở nên âm u.
Được rồi.
Hắn quả thật không nghe nhầm.
Nhưng đúng là hắn đã nghĩ nhiều rồi.
Quả nhiên.
Làm cha nuôi mới là số mệnh cuối cùng của hắn.
.
Lời tác giả:
Tôi thấy rất nhiều người không hiểu "anh đẹp trai" là cái gì, giải thích một chút nhé, Ngũ Soái = anh đẹp trai = anh đẹp trai siêu cấp.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]