3.
Giang Tư Ninh là anh họ của Giang Thầm, trước đây học ở quê, đến cấp hai thì chuyển tới nhà Giang Thầm ở. Có lẽ vì hoàn cảnh sống khác biệt nên Giang Tư Ninh hơi nhạy cảm, y không có nhiều bạn bè.
Còn Mạnh Hi ấy mà, trời sinh lúc nào cũng cười tươi rói, tính cách lạc quan, tốt bụng, nói chuyện với ai cũng được, lại còn là bạn cùng bàn của Giang Tư Ninh, thấy Giang Tư Ninh luôn lủi thủi một mình nên thường xuyên kéo y đi chơi cùng, bởi vậy vào thời đi học, Mạnh Hi hẳn là người bạn thân nhất của Giang Tư Ninh.
Mạnh Hi và Ngôn Phi là anh em chí cốt, cho nên thời cấp ba ba người thường xuyên đi chung với nhau, trong mắt người ngoài, ba người này là anh em tốt bạn bè thân thiết, nhưng thật ra Ngôn Phi vốn có tính cách khá lạnh nhạt, ngoại trừ Mạnh Hi là bạn nối khố cùng lớn lên từ nhỏ, cậu chẳng thân thiết với ai cả, ba người có thể hòa hợp đi cùng nhau hoàn toàn là nhờ Mạnh Hi làm chất kết dính ở giữa.
Về ân oán giữa Giang Tư Ninh và Giang Thầm, Ngôn Phi biết không nhiều.
Giang Thầm là nhân vật nổi tiếng trong trường, bởi cha hắn là Giang Thiên Mậu, nhà đầu tư bất động sản lớn nhất thành phố Vân; bởi thành tích học tập của hắn tệ đến mức mọi giáo viên trong trường đều đã từ bỏ; còn bởi vì hắn lăn lộn ở "tám con hẻm lớn" ngoài trường, bạn bè quen biết đều là những đại ca giang hồ xăm rồng xanh hổ trắng; hơn nữa còn bởi hắn có một gương mặt đẹp chẳng kém gì minh tinh.
Khi đó Giang Thầm khinh thường kết giao với bạn học trong trường, đi học thì đi muộn về sớm lại còn trốn học, ngoài một số người đi theo hắn ra thì mọi người gần như chẳng mấy khi gặp được hắn.
Ngôn Phi chỉ thỉnh thoảng nghe Giang Tư Ninh và Mạnh Hi trò chuyện mới biết quan hệ giữa Giang Thầm và cha hắn không tốt, trong nhà còn có mẹ kế, mẹ kế lại sinh thêm một đứa con trai, loại gia đình này nghe thôi đã biết đầy rẫy mâu thuẫn cùng đấu đá.
Kỳ thi đại học năm đó, Ngôn Phi đỗ vào trường đại học tốt nhất cả nước với thành tích đứng đầu tỉnh, còn Giang Thầm học hành không tốt, không đỗ đại học hệ chính quy mà chỉ vào một trường cao đẳng tại địa phương.
Bốn năm đại học, giữa hai người không có quá nhiều giao điểm, chỉ có mỗi lần nghỉ hè vô tình gặp nhau trên phố, khi ấy mọi người đều đã qua tuổi nổi loạn, không còn hẹn đánh nhau nữa, gặp mặt còn có thể gật đầu chào hỏi, nói với nhau vài câu.
Đến năm thứ hai sau khi Ngôn Phi tốt nghiệp đi làm, lúc cậu về quê ăn Tết, nghe Ngôn Phàm Lâm nhắc tới chuyện Giang Thiên Mậu bị bắt vào tù vì tội hối lộ.
Hai năm đó đúng lúc là giai đoạn nhà nước mạnh tay trấn áp hành vi đưa và nhận hối lộ, một nhà đầu tư bất động sản hối lộ sẽ kéo theo bao nhiêu người xuống nước thì có thể tưởng tượng được.
Có lẽ Giang Thiên Mậu bị đả kích, cũng có lẽ bị dọa sợ, chưa đầy nửa năm đã qua đời trong tù.
Sau đó nữa, Ngôn Phàm Lâm lái xe tải đường dài gặp tai nạn, liệt nửa người, gia đình thiếu tiền trầm trọng, chiếc xe là của riêng ông nên không có công ty nào đứng ra gánh vác trách nhiệm, vì thế cả nhà cửa lẫn tiền tiết kiệm đều bị vét sạch.
Giang Tư Ninh nghe nói chuyện này liền tới thăm Ngôn Phàm Lâm, còn nói có thể cho Ngôn Phi vay tiền.
Ngôn Phi từ chối.
Tiền chữa bệnh không phải là con số nhỏ, hơn nữa sau khi vay xong, trong thời gian ngắn ít nhất là vài năm cậu cũng không thể trả nổi, Ngôn Phi cảm thấy món nợ ân tình này mình không gánh nổi.
Lúc đó Ngôn Phi vẫn còn một con đường lui, năm cuối đại học cậu trở về thực tập, cha mẹ cậu những năm ấy cũng tích góp được ít tiền nên mua cho cậu một căn hộ nhỏ, trả hết một lần. Khi mua thì giá không đắt, nhưng mấy năm nay giá nhà tăng vọt, lúc này đã tăng hơn gấp đôi.
Nếu bán đi thì cũng có thể giải quyết được khó khăn trước mắt, nhưng căn nhà lớn của gia đình đã bán rồi, nếu bán luôn cả căn hộ nhỏ này thì cả nhà ba người sẽ không còn chỗ ở, chỉ có thể đi thuê nhà.
Người lớn tuổi luôn cảm thấy không có nhà thì trong lòng không yên tâm.
Mà ngày hôm sau khi Giang Tư Ninh tới, Giang Thầm cũng tới, hắn chẳng nói gì, trực tiếp đóng tiền phẫu thuật.
Giữa việc nợ ân tình của Giang Thầm và bán nhà trả tiền cho Giang Thầm, Ngôn Phi đã chọn vế trước.
"Tôi sẽ trả lại số tiền này cho cậu."
"Chỉ trả tiền thôi đơn giản thế sao?" Giang Thầm dựa bên cửa sổ, ngậm điếu thuốc trong miệng, cà lơ phất phơ nhìn Ngôn Phi.
"Cậu muốn thế nào?"
"Ở bên tôi ba năm." Ngôn Phi nhớ lúc nói câu này, Giang Thầm còn cố ý chớp mắt với cậu, dáng vẻ đúng chuẩn một tên lưu manh hạng hai.
Khi ấy Ngôn Phi chỉ chần chừ vài giây rồi gật đầu đồng ý.
Cậu nhớ lúc đó Giang Thầm kinh ngạc đến mức điếu thuốc ngậm trong miệng cũng rơi xuống.
Ngôn Phi nhặt điếu thuốc dưới đất lên nhét lại vào miệng hắn, tiện tay còn khép luôn cái miệng đang há hốc của hắn lại.
Đến tận bây giờ Ngôn Phi vẫn không biết lúc đó Giang Thầm có phải đang đùa hay không, còn lý do mình đồng ý thì cũng chẳng thể giải thích rõ ràng, dù sao cứ mơ mơ hồ hồ như thế mà sống cùng nhau suốt ba năm.
Ba năm đó không chỉ có cậu và Giang Thầm, mà còn có em trai của Giang Thầm là Giang Quả.
Mấy năm ấy việc làm ăn của Giang Thầm phát triển rất lớn, nhưng tâm tư của hắn lại không đặt trên chuyện kinh doanh, thứ hắn nghĩ nhiều hơn là làm sao gây phiền phức cho Giang Tư Ninh, kiểu tự tổn hại tám trăm nhưng cũng phải khiến đối phương thiệt hại một nghìn.
Ban đầu Ngôn Phi cho rằng đó là do tính cách của Giang Thầm, dù sao từ trước tới nay Giang Thầm vốn chẳng phải kiểu người hành động theo lẽ thường, xuất thân gia đình quyền quý, Giang Tư Ninh lại sống chung một mái nhà với hắn lâu như vậy, nhìn không vừa mắt cũng là chuyện bình thường, cho nên bây giờ mới khắp nơi gây khó dễ cho y, điều này rất phù hợp với tính cách điên cuồng của Giang Thầm.
Nhưng về sau Ngôn Phi từng nghe Giang Quả nhắc qua một lần, nói rằng chuyện cha của bọn họ vào tù có thể liên quan tới Giang Tư Ninh, còn mẹ của Giang Quả nữa, trên đường đi tìm Giang Tư Ninh bà đã bị xe tông chết.
Giang Thầm chưa bao giờ kể cho Ngôn Phi nghe những chuyện này, còn Giang Quả dù sao cũng còn nhỏ tuổi, biết không nhiều, Ngôn Phi cũng chẳng hỏi ra được gì.
Thứ thật sự khiến Giang Thầm phát điên là cái chết của Giang Quả.
Cậu thiếu niên thanh tú sáng sớm còn đeo cặp sách nói: "Anh Tiểu Ngôn, tối nay em muốn ăn bánh trứng."
Buổi tối Ngôn Phi làm xong bánh trứng, chờ người tan học trở về, nhưng thứ chờ được lại là tin cậu thiếu niên chết đuối.
Khoảng thời gian đó Giang Thầm vô cùng suy sụp, thường xuyên uống say khướt, say rồi liền đỏ ngầu mắt nói tất cả đều là do Giang Tư Ninh gây ra.
"Tiểu Ngôn?" Tiếng hét của Mạnh Hi truyền tới, Ngôn Phi hoàn hồn, đứng thẳng người rồi đi về phía Mạnh Hi.
Giang Tư Ninh chào hỏi Ngôn Phi: "Tôi nghe Mạnh Hi nói gần đây cậu không ra khỏi nhà, có phải không khỏe ở đâu không?"
"Không có." Ngôn Phi lắc đầu, "Chỉ là trời nóng quá, không muốn ra ngoài thôi."
"Haiz." Mạnh Hi thở dài, "Đúng là người với người tức chết người mà, nhìn học bá nhà người ta xem, chẳng cần học thêm gì cả, đâu như bọn mình, khổ sở mệt mỏi chưa nói, có hiệu quả hay không còn chưa biết nữa."
Mạnh Hi đi tới bên chiếc xe đạp của mình định mở khóa, sau đó đột nhiên gào lên một tiếng: "Đệt, thằng ngu nào khóa xe đạp của ông đây lại thế?"
Ngôn Phi: "..."
Mạnh Hi đi vòng quanh xe một vòng rồi tức tối nói: "Chắc chắn là thằng Giang Thầm trả thù tôi rồi."
"Không phải cậu ta." Giang Tư Ninh lắc đầu.
"Làm sao cậu biết?" Ngôn Phi nhìn y.
Giang Tư Ninh cười: "Nếu là cậu ấy thì lốp xe cũng bị chọc thủng rồi, chắc chắn không đơn giản chỉ là khóa lại như thế này đâu."
Ngôn Phi khẽ nhíu mày gần như không thể nhận ra: "Cậu hiểu cậu ta ghê nhỉ."
Giang Tư Ninh khựng lại một chút rồi đẩy gọng kính: "Thật ra tính cách của cậu ấy khá rõ ràng mà."
Ngôn Phi cụp mắt xuống, ý ngầm của câu này chính là Giang Thầm là kiểu người có thù tất báo.
Quả thật, Giang Thầm thuộc kiểu người cậu kính tôi một thước, tôi đáp cậu một trượng.
"Cũng đúng, cậu sống ở nhà cậu ta nhiều năm như vậy, chắc chắn rất hiểu cậu ta." Mắt Mạnh Hi sáng lên, "Sau này cậu làm quân sư cho tôi nhé? Biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà."
Giang Tư Ninh dường như có chút lúng túng, không nói gì.
"Mạnh Hi." Ngôn Phi ngắt lời cậu ta, "Bên kia có tiệm kim khí, đi mượn cái kìm cắt khóa đi."
Mạnh Hi kéo mấy cái không mở ra được, chỉ có thể nghe theo lời Ngôn Phi đi mượn kìm, miệng vẫn lẩm bẩm: "Không phải Giang Thầm thì chắc chắn là cái đồ chó Nam Thanh kia rồi."
Đợi tới khi Mạnh Hi cầm chiếc kìm cộng lực dài bằng một cánh tay quay lại, cảnh sát cũng tới.
Bao gồm cả Ngôn Phi, cả ba người đều ngây ra.
"Mới mấy hôm trước lại có người khóa xe đạp lên cây à?" Một trong hai cảnh sát tới đây chính là vị cảnh sát đã xuất hiện mấy ngày trước.
Nghe thấy câu này, Ngôn Phi ít nhiều cũng đoán được gì đó.
Mạnh Hi vẫn còn ngơ ngác chẳng hiểu gì: "Chú cảnh sát, đây là xe đạp của cháu mà."
Cảnh sát quan sát Mạnh Hi một lúc rồi bật cười: "Ôi chà, bạn học nhỏ, người khóa xe đạp của người ta lên cây mấy hôm trước chính là cháu phải không?"
Mạnh Hi: "... Sao các chú biết?"
"Ha." Bên cạnh truyền tới một tiếng cười khẽ, người thanh niên buộc túm tóc trên đầu thong thả đi tới, "Chú cảnh sát, chính cậu ta khóa xe của cháu lên cây đấy, hôm nay cháu bắt được người rồi giao cho các chú, việc này có phải gọi là trừ hại cho dân không? Đồn cảnh sát có nên tặng cháu một lá cờ khen thưởng không?"
"Cậu báo cảnh sát à?" Cảnh sát hỏi.
"Vâng." Nam Thanh cười hì hì trả lời, "Trừ hại cho dân là nghĩa vụ mà mỗi công dân bình thường nên làm."
Ngay lúc Mạnh Hi nhào tới muốn đánh nhau với người ta thì bị cảnh sát túm cổ áo phía sau.
Mấy người đều bị đưa về đồn cảnh sát, trong lúc Mạnh Hi và Nam Thanh bị cảnh sát giáo dục lại thì Ngôn Phi và Giang Tư Ninh ngồi trên ghế dài ngoài sảnh chờ.
Ngôn Phi thở dài.
Kiếp trước sau khi Mạnh Hi khóa xe đạp của Giang Thầm, mấy ngày sau cậu và Mạnh Hi đi ăn cơm gặp Nam Thanh, hai bên trực tiếp hẹn đánh một trận, đánh xong là xong, chuyện này cũng kết thúc.
Nhưng lần này Ngôn Phi vẫn luôn ở nhà không ra ngoài, cũng không gặp phải chuyện Nam Thanh hẹn đánh nhau, cho nên Nam Thanh trực tiếp khóa xe đạp của Mạnh Hi lại, tiện thể còn báo cảnh sát.
Nam Thanh dù sao cũng lớn hơn đám học sinh cấp ba này ba tuổi, vậy mà làm việc vẫn bệnh tuổi teen như thế.
Đúng là đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên.
"Mạnh Hi sẽ không sao chứ?" Giang Tư Ninh có chút lo lắng.
"Không sao đâu, cũng nên giáo dục cậu ta một chút." Ngôn Phi thản nhiên nói, "Lãng phí lực lượng cảnh sát."
Giang Tư Ninh cười một cái, đối với những lời lạnh nhạt kiểu này của Ngôn Phi đã rất quen thuộc, Ngôn Phi là người lớn lên rất đẹp, nhưng là kiểu đẹp mang theo cảm giác xa cách, khí chất trên người cậu chính là từ chối người khác ngoài ngàn dặm.
Nếu không có Mạnh Hi, với tính cách của Giang Tư Ninh tuyệt đối sẽ không chủ động tới gần Ngôn Phi, nhất là Ngôn Phi còn khá độc miệng, có những lời nói ra đủ khiến người ta nghẹn chết.
"Cậu và Giang Thầm có quan hệ thế nào?" Ngôn Phi đột nhiên hỏi.
"Hả?" Giang Tư Ninh sửng sốt.
"Không có gì, không tiện nói thì thôi." Ngôn Phi tỏ vẻ như không có chuyện gì, "Chỉ là cảm giác chúng ta quen nhau cũng khá lâu rồi, hình như vẫn chưa hiểu nhau lắm."
"Tiện mà." Giang Tư Ninh lắc đầu, y chỉ không ngờ Ngôn Phi lại tò mò chuyện của mình.
Bọn họ học cùng lớp từ năm lớp mười, vì Mạnh Hi nên cũng coi như ở bên nhau hai năm, Ngôn Phi trước giờ chưa từng quan tâm chuyện của người khác, đột nhiên nghe cậu hỏi chuyện riêng tư của mình, Giang Tư Ninh thấy khá bất ngờ.
"Cha của Giang Thầm và cha tôi là anh em ruột." Giang Tư Ninh giải thích, "Cha tôi mất từ lúc tôi học tiểu học, tôi học ở thị trấn quê mình, chú hai nói điều kiện học tập ở thành phố tốt hơn nên cho tôi chuyển trường tới đây, sau đó vẫn luôn ở nhà chú hai."
"Ồ." Ngôn Phi gật đầu, duỗi thẳng đôi chân dài, "Sống cùng Giang Thầm chắc vất vả lắm nhỉ?"
Giang Tư Ninh im lặng một lát rồi cười lắc đầu: "Cũng không đến mức đó, dù sao cũng là đại thiếu gia mà, có chút tính khí cũng bình thường, tránh xa một chút đừng chọc cậu ấy là được."
Ngôn Phi nghiêng đầu nhìn y một cái.
Tuy hiện tại Ngôn Phi mới mười bảy tuổi, còn nhỏ hơn Giang Tư Ninh một tuổi, nhưng linh hồn bên trong lại là hai mươi tám tuổi, dùng ánh mắt của người từng lăn lộn ngoài xã hội, gặp đủ loại người lẫn quỷ thần để nhìn một cậu nhóc mười tám tuổi, thì Giang Tư Ninh dường như cũng chỉ trưởng thành hơn bạn cùng lứa vài phần, ổn trọng hơn vài phần, ngoài ra cũng không nhìn ra điều gì khác.
Kiếp trước Ngôn Phi không quá chú ý tới Giang Tư Ninh, cũng không rõ y sống ở nhà họ Giang thế nào, nhất là về sau Giang Thầm rất để ý đến việc cậu còn liên lạc với Giang Tư Ninh, cho nên mấy năm ấy chỉ có Mạnh Hi vẫn qua lại với Giang Tư Ninh, còn cậu gần như không gặp y nữa, dù sao mỗi lần Giang Thầm phát điên lên đều rất đau đầu.
Bây giờ nghĩ lại, một thiếu niên sống nhờ nhà người khác lại phải đối mặt với một gia đình như nhà họ Giang, có lẽ sẽ khá nhạy cảm và tự ti.
"Thật ra tôi rất khâm phục cậu." Giang Tư Ninh nói.
"Cái gì?" Ngôn Phi thu hồi ánh mắt.
"Cậu dám lột quần Giang Thầm mà." Có lẽ vì hôm nay Ngôn Phi rất dễ nói chuyện nên Giang Tư Ninh đùa một câu.
"Cũng được thôi." Ngôn Phi lười biếng đáp, "Nếu cậu muốn lột quần cậu ta, tôi có thể giúp cậu giữ người."
Giang Tư Ninh: ...
Cảm ơn nhé, y không có sở thích đó.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]