Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 4: Học bá




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

4.

Một tiếng sau, Mạnh Hi nghiến răng nghiến lợi cùng Nam Thanh cười như không cười bước ra khỏi đồn cảnh sát.

"Ngôn Phi à, quản cho tốt tên ngốc bạch ngọt nhà cậu đi, đừng để cậu ta tới gây phiền phức cho tôi nữa." Nam Thanh lấy thuốc lá ra châm lửa, con thanh long lớn trên cánh tay dưới ánh mặt trời vô cùng nổi bật.

"Ai ngốc bạch ngọt?" Mạnh Hi quay đầu nhìn Ngôn Phi, "Anh ta nói ai ngốc bạch ngọt?"

Ngôn Phi: "Cậu."

"Mẹ anh." Mạnh Hi nhảy dựng lên định lao về phía Nam Thanh, Ngôn Phi kéo cậu ta lại, "Bình tĩnh chút đi, đây là cổng đồn cảnh sát đấy, còn muốn quay vào gặp chú cảnh sát à?"

"Anh ta nói tôi là ngốc ngọt, cậu không nghe thấy à?" Mạnh Hi nhảy cẫng lên.

"Haiz." Ngôn Phi thở dài, cũng đâu thể cản người ta nói thật được.

"Ngôn Phi, ba ngày nữa, chỗ cũ gặp." Nam Thanh vẫy tay với Ngôn Phi rồi xoay người rời đi.

"Anh cứ đợi đấy, ba ngày nữa tôi đánh anh đái ra quần." Mạnh Hi hướng theo bóng lưng Nam Thanh mà hét lớn.

Ngôn Phi: "..."

Ngôn Phi cảm thấy trong chuyện này cậu và Giang Thầm đều khá oan uổng, nếu không phải Nam Thanh lột quần Mạnh Hi thì cậu cũng chẳng đi lột quần Giang Thầm, như vậy cũng sẽ không có một chuỗi nghiệt duyên kéo dài về sau.

"Cậu đánh à?" Ngôn Phi hỏi.

Vẫn nên tiếp tục đánh nhau thì hơn.

Không gọi được cho Giang Thầm, ba người đợi trong võ quán hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng xác định mình bị cho leo cây.

Người cho leo cây không phải cố ý.

Lúc Giang Thầm định ra ngoài thì bị cha hắn bắt được, bởi hôm nay cha hắn đi công tác trở về, phát hiện lớp học thêm ông đăng ký cho Giang Thầm, Giang Thầm căn bản chưa từng đi học.

"Nói đi, vì sao con không đi học thêm?" Giang Thiên Mậu nhíu mày nhìn Giang Thầm.

Giang Thầm ngồi trên cầu thang ở góc tầng một, đôi chân dài lười biếng duỗi ra, giọng nói cũng lười biếng chẳng kém: "Không muốn đi thì không đi thôi, với lại có đi con cũng nghe không hiểu, chẳng phải là lãng phí thời gian lãng phí sinh mạng sao?"

"Nghe không hiểu? Con còn có mặt mũi mà nói à." Giang Thiên Mậu bị thái độ thản nhiên của hắn chọc cho tức đến bốc khói trên đầu, "Học kỳ sau là lớp mười hai rồi, sắp thi đại học tới nơi rồi, bây giờ con còn sống qua ngày thế này, đại học con không định học nữa phải không?"

"Muốn chứ, đương nhiên là muốn rồi." Giang Thầm nhìn Giang Thiên Mậu bằng ánh mắt cực kỳ ngây thơ, "Chẳng phải người ta nói có tiền là làm được mọi thứ sao? Con muốn vào trường đại học tốt nhất thủ đô, cha bỏ tiền mua cho con một suất nhập học đi."

Giang Thiên Mậu trầm mặt nhìn hắn một cái, sau đó xoay người cầm cây chổi lông gà treo trên tường bên cạnh lên.

"Thằng nhóc thối, hôm nay tao đánh chết mày."

Ở bên ngoài, Giang Thiên Mậu là một doanh nhân thành đạt, hơn bốn mươi tuổi, trưởng thành, nhiều tiền, lại còn có vẻ ngoài rất điển trai, trước mặt người ngoài lúc nào cũng ổn trọng nho nhã, chỉ riêng khi đối diện với Giang Thầm thì mọi thể diện trong ngoài đều biến mất, ông chỉ là một người cha nóng tính.

Giang Thầm vừa nhìn thấy cây chổi lông gà thì vẻ lười biếng ban nãy lập tức biến mất sạch sẽ, bật người khỏi mặt đất, quay đầu chạy thẳng lên lầu, vừa chạy vừa hét: "Không mua được thì thôi, đánh người tính là bản lĩnh gì chứ."

Giang Thiên Mậu cầm chổi lông gà đuổi theo phía sau.

"Anh trai, chạy mau, cha lên rồi." Giang Quả năm tuổi đứng trong phòng khách kích động hò hét, "Anh trai giỏi nhất, anh trai lợi hại nhất, anh trai dũng cảm nhất..."

Giang Thiên Mậu: "..."

Còn có cả đội cổ vũ nữa à.

Liễu Phượng bên cạnh cười khẩy một tiếng: "Anh trai con đúng là rất dũng cảm."

"Mẹ ơi, sau này con cũng muốn học theo anh trai." Giang Quả ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn Liễu Phượng.

"Phi, phi phi phi." Liễu Phượng vội gõ nhẹ lên đầu Giang Quả một cái, "Không được nói bậy." Thật sự biến thành như Giang Thầm thì đời này coi như xong rồi.

Giang Thầm chạy về phía phòng mình, đi ngang qua phòng Giang Tư Ninh, đúng lúc Giang Tư Ninh nghe thấy động tĩnh đi ra ngoài, hành lang vốn đã hẹp, Giang Thầm tiện tay đẩy một cái: "Tránh ra."

Giang Tư Ninh ngã xuống đất, trán đập vào chậu cây ở góc tường, máu lập tức rỉ ra.

Cái chậu cây đó trước đây bị Giang Quả dùng xe đồ chơi làm sứt một góc, người giúp việc vốn định thay chậu mới nhưng chưa kịp thay, trùng hợp như vậy, Giang Tư Ninh lại đúng lúc đập trúng vào phần góc bị sứt đó.

"Tiểu Ninh, cháu không sao chứ?" Giang Thiên Mậu ném cây chổi lông gà xuống rồi đi đỡ Giang Tư Ninh.

Giang Thầm cũng dừng lại, vừa rồi hắn dùng lực mạnh đến thế sao?

"Cháu không sao đâu, chú hai." Giang Tư Ninh được Giang Thiên Mậu đỡ đứng dậy, máu từ thái dương chảy dọc xuống gương mặt, nhìn có chút đáng sợ.

Giang Thầm nhìn máu trên mặt Giang Tư Ninh, chẳng hiểu vì sao trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác chán ghét cùng bực bội khó hiểu.

Hắn muốn tiến lên đấm Giang Tư Ninh hai cái, tát y vài cái, thậm chí còn muốn đá thêm mấy phát.

Loại cảm xúc vô cớ ấy khiến Giang Thầm rất bực bội, hắn siết chặt nắm tay đè nén sự kích động này xuống, quay người thò đầu xuống dưới lầu gọi lớn một tiếng: "Mẹ của Giang Quả, gọi bác sĩ gia đình tới đi."

Liễu Phượng nghe thấy cách xưng hô đó thì tức đến phát nghẹn.

Năm bà gả cho Giang Thiên Mậu thì vừa mới tốt nghiệp đại học, mới ngoài hai mươi tuổi, hơn Giang Thầm chưa đến mười tuổi, Giang Thầm sống chết không chịu gọi bà là dì, ở nhà toàn gọi "này", "ê", từ sau khi sinh Giang Quả thì "này" biến thành "mẹ của Giang Quả".

Nghe thấy tiếng của Giang Thầm, Giang Thiên Mậu càng tức hơn, thuận tay nhặt lại cây chổi lông gà rồi quất thẳng lên người Giang Thầm một cái.

Giang Thầm không ngờ Giang Thiên Mậu lại đánh úp, bị quất trúng ngay.

Nhưng cơn đau bất ngờ ấy lại khiến Giang Thầm tỉnh táo hơn, nếu không giây tiếp theo hắn có thể thật sự xông lên đánh Giang Tư Ninh một trận.

Giang Thiên Mậu cũng không ngờ thằng nhóc này lại không né, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm khắc trên mặt: "Xin lỗi Tiểu Ninh đi."

Ánh mắt Giang Thầm rơi lên người Giang Tư Ninh, cảm giác bực bội kia lại kéo tới, Giang Thầm vội vàng dời mắt đi.

Không thể nhìn y.

Không thể nhìn y.

Giang Tư Ninh cúi mắt nhỏ giọng nói: "Chú hai, cháu không sao đâu, không cần xin lỗi đâu, Giang Thầm cũng không cố ý mà."

"Có cố ý hay không thì cũng phải xin lỗi chứ." Giang Thầm đưa cánh tay vừa bị đánh ra sau lưng xoa hai cái, dùng cảm giác đau để giữ cho mình tỉnh táo, "Vừa rồi tôi không chú ý, không khống chế lực, xin lỗi nhé."

Quan hệ giữa Giang Thầm và Giang Tư Ninh rất nhạt.

Không phải Giang Thầm cố ý lạnh nhạt với y, mà là hắn và Giang Tư Ninh không phải là người cùng đường.

Lúc Giang Tư Ninh mới tới nhà họ Giang, Giang Thiên Mậu từng bảo Giang Thầm dẫn y đi chơi cùng, nhưng Giang Tư Ninh là kiểu người ít nói, làm gì cũng có chút rụt rè, mà tính cách Giang Thầm vốn không thích hợp kết bạn với kiểu người như vậy, hơn nữa Giang Tư Ninh là học sinh giỏi, làm gì cũng theo quy củ, còn hắn thì trốn học bỏ tiết, Giang Tư Ninh cũng không thể đi theo hắn được.

Cho nên hai người giống như những người xa lạ cùng sống chung một mái nhà, không có quá nhiều tiếp xúc.

Giang Thầm xin lỗi, Giang Tư Ninh chỉ cúi đầu đáp một tiếng, cũng không nói thêm gì.

Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình giàu có, giữa hàng mày khóe mắt luôn mang theo sự tự tin cùng kiêu ngạo mà chính bản thân chúng cũng không nhận ra, ngay cả khi xin lỗi cũng là tư thái không cho người khác từ chối.

Giang Thiên Mậu nhíu mày đuổi Giang Thầm về phòng, bảo hắn tự kiểm điểm, rồi đỡ Giang Tư Ninh đi xuống lầu.

Không nhìn thấy Giang Tư Ninh nữa, Giang Thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bực bội cũng tan đi một phần, nhưng tâm trạng lại vô cớ trở nên rất chán nản.

Hôm nay chắc chắn không đi hẹn đánh nhau được rồi.

Giang Thầm trở về phòng gọi điện cho Nam Thanh, vừa chờ đầu dây bên kia bắt máy, vừa nhìn bàn tay mình.

May mà hôm nay hắn không tới võ quán.

Nếu không với sức lực này, chẳng phải sẽ đánh học bá đến phát khóc sao?

Lúc Nam Thanh nhận được điện thoại của Giang Thầm thì hắn ta đang cùng Ngôn Phi và Mạnh Hi đi ra khỏi võ quán.

Nghe thấy Nam Thanh gọi tên Giang Thầm, ngón tay Ngôn Phi khẽ co lại đến mức gần như không thể nhận ra.

Hai người nói với nhau vài câu, Nam Thanh liếc nhìn Ngôn Phi rồi cười: "Tôi thấy cậu vẫn nên tự mình nói đi, không thì tôi sợ Ngôn Phi sẽ nghĩ cậu chưa đánh đã bỏ chạy, hèn rồi đấy."

Nói xong, Nam Thanh bật loa ngoài điện thoại.

Bên kia dường như chần chừ vài giây, sau đó thử gọi một tiếng: "Học bá?"

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của thiếu niên quen thuộc mà lại có chút xa lạ truyền qua ống nghe, bước chân Ngôn Phi khựng lại một chút, cảm thấy lồng ngực có chút khó chịu.

Đây là giọng nói của Giang Thầm năm mười bảy tuổi.

Thời đi học, Giang Thầm luôn gọi cậu là "học bá", thiếu niên lười biếng dùng giọng điệu lười biếng gọi hai chữ ấy, bên trong có bao nhiêu khinh thường và khiêu khích thì không ai biết được.

Về sau nữa, sau khi tốt nghiệp hai người gặp lại nhau, tên cà lơ phất phơ ấy không gọi "học bá" nữa, mà nghiêm chỉnh gọi tên cậu, nhưng theo thói quen luôn kéo dài âm cuối cùng, mang theo chút mập mờ ám muội.

Đương nhiên, hai chữ "học bá" cũng không hoàn toàn biến mất khỏi lịch sử.

Mỗi khi hai người thân mật nhất, hắn luôn ghé bên tai cậu gọi hai chữ ấy, như thể muốn bù đắp hết những thiệt thòi từng chịu thời đi học bằng chuyện này.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.