Hai người tối qua ngủ muộn, lại còn nửa đêm giày vò một trận như thế, lúc tỉnh dậy đã hơn mười giờ sáng.
Hai người rửa mặt xong xuống lầu ăn cơm, trong nhà không có ai, người giúp việc mang bữa sáng ra cho bọn họ, nói Liễu Phượng đã dẫn Giang Quả ra ngoài rồi.
Giang Thầm thuận miệng hỏi một câu: "Đi đâu vậy?" Hỏi xong cậu lại nghĩ, cậu quan tâm hai mẹ con đó làm gì chứ, thích đi đâu thì đi.
"Hình như nói là đi tìm mẹ của Tư Ninh." Người giúp việc nói xong thì quay lại nhà bếp.
Dẫn theo Giang Quả đi tìm mẹ của Giang Tư Ninh?
Giang Thầm và Ngôn Phi nhìn nhau một cái, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Giang Thầm cạn lời nói: "Với cái đầu của mẹ Giang Quả, ngoài việc suốt ngày chăm sóc mấy chậu hoa cỏ với đống đồ thủ công vớ vẩn của bà ấy ra, còn biết làm gì nữa?"
Ngôn Phi bây giờ cũng đã phản ứng lại, dù sao sau này cũng là Thái hậu nương nương buông rèm nhiếp chính, không đến mức dẫn Thái tử điện hạ đi mạo hiểm chứ?
Nhưng quan tâm quá hóa rối, hình như Giang Thầm vẫn chưa phản ứng ra.
.
Giang Tư Ninh xuống lầu mua bánh bao và sữa đậu nành mang lên, thấy mẹ y vẫn còn ngồi trong phòng khóc.
Từ lúc y đến chất vấn bà ta ngày hôm qua cho đến bây giờ, ngoại trừ lúc đi ngủ vào buổi tối thì yên tĩnh hơn một chút, thời gian còn lại bà ta đều khóc, khóc đến mức đầu y đau nhức.
"Không thể nào đâu, kết quả giám định của bọn họ là giả." Trần Mỹ Lan nước mắt mờ nhòe, "Bọn họ lừa con, con rõ ràng là con trai ông ấy, là ông ấy không muốn nhận con, là ông ấy không muốn nhận con..."
Từ hôm qua đến giờ Trần Mỹ Lan vẫn luôn lặp đi lặp lại mấy câu này, Giang Tư Ninh đã hỏi rất nhiều lần, Trần Mỹ Lan khăng khăng nói là Giang Thiên Mậu lừa y, y chính là con trai của ông ta.
Giang Tư Ninh cảm thấy rất bất lực, kết quả giám định là do chính tay y mang đi làm, mẹ y có giở trò gì hay không y không biết, cho dù có giở trò thì đã làm bằng cách nào, y cũng không nghĩ ra, mà Trần Mỹ Lan lại không chịu nói, chỉ một mực khẳng định y chắc chắn là con trai của Giang Thiên Mậu.
Nhưng ngày hôm qua, Giang Thiên Mậu đã hoàn toàn phủ nhận chuyện này, còn Giang Thầm và Liễu Phượng cũng có giấy giám định quan hệ cha con chứng minh.
Y không biết cái nào là thật, cái nào là giả, cũng không biết lời ai là đúng, lời ai là sai.
Nếu mẹ y cố ý lừa y, vậy thì bà lừa y là vì mục đích gì?
Y không nghĩ ra.
Thật ra rất đơn giản, chỉ cần đi tìm Giang Thiên Mậu làm thêm một lần giám định quan hệ cha con là được, nhưng y không muốn.
Y không còn hứng thú với kết quả này nữa, cảnh tượng bị người khác từ chối và chế nhạo ngay trước mặt, y không muốn trải qua lần thứ hai.
Loại cảm giác tôn nghiêm bị giẫm đạp xuống tận bùn đất ấy, chỉ cần nhớ lại thôi cũng khiến y đau khổ.
"Có phải hay không đã không còn quan trọng nữa rồi, mẹ à." Giang Tư Ninh nhàn nhạt nói, "Bây giờ con chỉ muốn học hành cho tốt, sắp thi đại học rồi, con không thể phân tâm."
"Được được được, mẹ biết." Trần Mỹ Lan vội nói, "Chuyện này để sau hẵng nói, con cứ thi cử trước đi, mẹ không làm phiền con nữa, mẹ về nhà ngay đây, con cũng quay về nhà họ Giang đi, được không?"
Quay về nhà họ Giang?
Giang Tư Ninh hít sâu một hơi, tại sao, tại sao chứ?
Tại sao đến bây giờ vẫn muốn y quay về nhà họ Giang?
Tại sao không thể nghĩ cho y một chút?
Y không muốn quay về, y không muốn, không muốn...
Giang Tư Ninh siết chặt hai tay, cảm giác bức bối căng tức trong lồng ngực gần như khiến y phát điên.
"Mẹ, con đưa mẹ ra bến xe." Giang Tư Ninh đứng dậy, xách túi của Trần Mỹ Lan đi ra ngoài, mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy Liễu Phượng đang đứng bên ngoài, giơ tay định gõ cửa.
Trần Mỹ Lan đi theo phía sau Giang Tư Ninh cũng nhìn thấy Liễu Phượng.
Áo len trắng tinh, váy đen, bốt cao gót dài, áo khoác cashmere đỏ thẫm, mái tóc uốn lọn sóng lớn, cộng thêm làn da mịn màng và ngũ quan tinh xảo, đây là một người phụ nữ trưởng thành tao nhã mới hai mươi tám tuổi sau khi trẻ lại hai tuổi.
Trong mắt Trần Mỹ Lan lóe lên một tia ghen tỵ.
Bà ta không quên, chính người phụ nữ này đã sai người tạt lên người bà một thùng phân, còn chế giễu và sỉ nhục bà ta.
Sẽ có một ngày bà ta bắt Liễu Phượng phải trả giá cho những chuyện mình đã làm.
Liễu Phượng không bỏ sót những cảm xúc trong mắt bà ta, cong môi cười, tiện tay vuốt mái tóc dài của mình.
Đúng vậy, bà chính là cố ý ăn mặc như thế đấy, tâm tư phụ nữ, bà hiểu hơn ai hết, tức chết bà ta đi.
"Tiểu Ninh, thím đến đón cháu về nhà." Liễu Phượng cười nói, bề ngoài làm rất đủ lễ nghĩa.
Giang Tư Ninh liếc nhìn bà một cái, sống chung với Liễu Phượng lâu như vậy, câu nào thật câu nào giả y vẫn có thể nhìn ra được.
Bây giờ bà nhất định không muốn y quay về nhà họ Giang.
Từ hôm qua đến giờ y cũng chưa từng gặp Giang Thiên Mậu.
Mà lần trước khi Giang Thầm đánh y và mẹ y, Giang Thiên Mậu cũng không xuất hiện, từ đầu đến cuối mọi chuyện đều do Liễu Phượng xử lý.
Giang Thiên Mậu nói ông thấy y đáng thương, thương hại y, nên mới đưa y về nhà, nói rằng chỉ cần y đồng ý, ông có thể làm cha y, nhưng ông chưa từng làm bất cứ điều gì mà một người cha nên làm, đối với Giang Thầm và Giang Quả, ông mới có dáng vẻ của một người cha.
Đúng vậy, ngay từ đầu y đã không nên hy vọng.
Y, Giang Tư Ninh, từ nhỏ đến lớn, chỉ là một món rác rưởi không có cha, sống nhờ dưới mái nhà người khác, không ai cần, không ai quản.
Giang Tư Ninh cụp mắt xuống: "Không cần đâu, cháu sẽ xin nhà trường cho ở nội trú."
Trần Mỹ Lan kinh ngạc nhìn Giang Tư Ninh một cái, nhưng cố nhịn không lên tiếng.
"Thím hai, cháu sẽ sớm quay về thu dọn đồ đạc, bây giờ cháu phải đưa mẹ cháu ra bến xe, đi trước đây."
Nói xong, Giang Tư Ninh liền kéo cánh tay Trần Mỹ Lan đi lướt qua Liễu Phượng ra ngoài.
"Ơ..." Liễu Phượng ngẩn người, bà còn chưa bắt đầu mà người phụ nữ này đã định đi rồi sao?
"Trần Mỹ Lan..." Liễu Phượng gọi một tiếng.
Bước chân Giang Tư Ninh dừng lại, quay người nhìn Liễu Phượng: "Thím hai, cháu biết thím đến đây là vì chuyện gì, mọi chuyện cháu đã hiểu rõ rồi, là cháu nhầm lẫn, không liên quan đến mẹ cháu, cháu xin lỗi thím và chú hai, xin lỗi."
Giang Tư Ninh cúi người khom lưng một cái, sau đó đứng thẳng dậy dẫn theo Trần Mỹ Lan rời đi.
Liễu Phượng đứng ngây ra tại chỗ.
Hôm qua chính miệng Giang Tư Ninh nói kết quả giám định quan hệ cha con là Trần Mỹ Lan cùng y đi làm, sao có thể không liên quan đến Trần Mỹ Lan được chứ?
Nói thật, lúc Giang Tư Ninh mới đến nhà họ Giang, trong lòng bà là một trăm lần không muốn, trong nhà đã có một Giang Thầm không hợp với mình rồi, giờ lại thêm một người nữa, chỉ nghĩ thôi bà đã đau đầu.
Nhưng ngoài mặt bà vẫn phải hòa hòa khí khí, có oán khí gì thì đó cũng là oán khí dành cho Giang Thiên Mậu, không liên quan đến đứa trẻ.
Những năm qua, quả thực bà không thân thiết với Giang Tư Ninh, nhưng bà cũng chẳng thân thiết với Giang Thầm, trong nhà có tiền, có người giúp việc, có tài xế, Giang Thiên Mậu cũng không yêu cầu bà phải làm một người vợ hiền mẹ tốt, mà Giang Thầm cũng không cần một bà mẹ kế đối xử tốt với mình, cho nên mọi người cùng sống dưới một mái nhà, chỉ có thể nói là nước sông không phạm nước giếng, bình yên vô sự.
Nếu thật sự nói về tính cách, Liễu Phượng ngược lại còn thưởng thức tính tình của Giang Thầm hơn, có gì nói nấy, không vui là hiện thẳng lên mặt, để bà biết vị tổ tông này đang khó chịu ở đâu, kiểu người như vậy tuy đáng ghét nhưng bà biết tất cả mọi chuyện của hắn đều là quang minh chính đại.
Nhưng Giang Tư Ninh lại luôn cho bà cảm giác rất trầm lặng, tính cách âm u, đối với ai cũng khách sáo lễ phép, đôi khi còn một mình ngẩn người không biết đang nghĩ gì, rõ ràng y rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng Liễu Phượng luôn cảm thấy không yên tâm.
Bà có thể yên tâm giao Giang Quả cho Giang Thầm, mặc dù Giang Thầm rất phiền Giang Quả, thậm chí còn thường xuyên bắt nạt thằng bé, nhưng trong lòng bà vẫn yên tâm, còn bà chưa bao giờ dám để Giang Tư Ninh một mình trông Giang Quả, không biết vì sao, chỉ có thể quy cho trực giác thứ sáu của phụ nữ.
Bây giờ nhìn thấy Giang Tư Ninh như vậy, Liễu Phượng càng không hiểu nổi, rốt cuộc Giang Tư Ninh đang nghĩ gì?
.
Giang Thầm gọi điện hỏi tài xế khách sạn nơi Trần Mỹ Lan đang ở, sau đó cùng Ngôn Phi bắt xe đến đó, vừa xuống xe đã thấy Giang Tư Ninh dẫn theo Trần Mỹ Lan đi ra khỏi khách sạn.
Giang Thầm kéo mạnh Ngôn Phi nấp ra sau gốc cây, hai người trốn ở đó nhìn Giang Tư Ninh gọi một chiếc taxi rồi đưa Trần Mỹ Lan rời đi.
Tiếp đó Liễu Phượng bước ra khỏi khách sạn.
Giang Thầm đi tới, nhíu mày hỏi: "Giang Quả đâu?"
"Hả?" Liễu Phượng ngẩn ra một chút, "Giang Quả gì cơ? Sao hai đứa lại ở đây?"
Giang Thầm nhìn ra phía sau bà, tức giận nói: "Bà bị bệnh à? Dẫn theo Giang Quả tới tìm Trần Mỹ Lan? Giang Quả đâu?"
"Giang Quả?" Liễu Phượng khó hiểu, "Thằng bé làm sao? Chẳng phải tôi đã đưa nó đi học thanh nhạc rồi sao?"
Giang Thầm: "..."
Ngôn Phi đứng bên cạnh bật cười thành tiếng.
Giang Thầm lúc này mới phản ứng lại, rồi đỏ bừng mặt, kéo Ngôn Phi định đi, nhưng Ngôn Phi giữ hắn lại, cậu muốn biết vừa rồi Liễu Phượng và Trần Mỹ Lan đã nói những gì.
Nhưng lời này để cậu hỏi thì có vẻ không tiện lắm, dù sao cậu cũng chỉ là người ngoài, may mà Giang Thầm cũng đang lo chuyện này, vì thế mất kiên nhẫn hỏi: "Bà gặp Trần Mỹ Lan làm gì vậy?"
Liễu Phượng cũng không cố ý giấu giếm, chỉ nhìn đồng hồ rồi nói: "Tôi phải đi đón Quả Quả, lên xe rồi nói."
Giang Thầm và Ngôn Phi lên xe của Liễu Phượng, trên đường đi, Liễu Phượng kể sơ qua mọi chuyện.
Ngôn Phi nghe xong liền nhíu mày, Giang Tư Ninh và Trần Mỹ Lan không cãi nhau cũng không làm ầm lên, Giang Tư Ninh còn khá bảo vệ Trần Mỹ Lan nữa?
"Trần Mỹ Lan lừa Giang Tư Ninh như vậy mà anh ta không tức giận sao?" Giang Thầm cũng thấy khó tin.
"Tôi cũng không hiểu nổi." Liễu Phượng cảm thấy với tính cách của Giang Tư Ninh thì chắc chắn phải hận Trần Mỹ Lan đến chết mới đúng, không ngờ lại không phải như vậy.
"Này..." Giang Thầm huých vai Ngôn Phi một cái.
Ngôn Phi ngẩng đầu: "Nếu mẹ tôi lừa tôi, lúc đầu có lẽ tôi cũng sẽ rất tức giận, nhưng cuối cùng chắc chắn sẽ tha thứ cho bà ấy, bởi vì tôi rất yêu mẹ tôi, bà ấy đối xử với tôi rất tốt."
Liễu Phượng sửng sốt một chút, Giang Thầm cũng ngẩn người.
Liễu Phượng đã ba mươi tuổi, lấy chồng sinh con, đã là một người trưởng thành có thể tự lập, còn mẹ của Giang Thầm mất từ rất sớm, Giang Thầm gần như chưa từng được hưởng tình thương của mẹ, chỉ có Ngôn Phi, lúc này vẫn là một thiếu niên được mẹ che chở.
"Mẹ của cậu ta là ai thì cậu ta không có quyền lựa chọn, hơn nữa hiện giờ cậu ta vẫn rất phụ thuộc vào bà ấy, đó hẳn là người thân thiết nhất với cậu ta trên thế giới này." Ngôn Phi lại nói.
"Nhưng mẹ cậu ta đối xử với cậu ta không tốt, theo lời cha tôi thì mẹ cậu ta... có hơi b**n th**." Giang Thầm nói.
"Nếu cậu dám nói mẹ tôi như vậy trước mặt tôi, tôi sẽ đánh chết cậu." Ngôn Phi nhìn hắn, "Trong nhận thức của tôi, mẹ tôi đối xử với tôi rất tốt, tất cả những gì cậu nói tôi đều sẽ không tin, hơn nữa cho dù bây giờ bà ấy đột nhiên đối xử không tốt với tôi nữa, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để bao dung bà ấy."
Giang Thầm im lặng.
Liễu Phượng hiểu rồi, cho dù bây giờ Giang Thiên Mậu nói với Giang Tư Ninh rằng những điều mẹ y đối xử tốt với y đều chỉ là giả tạo, rằng mẹ y muốn hại y, Giang Tư Ninh cũng sẽ không tin, giống như lời Ngôn Phi nói, trong mắt Giang Tư Ninh, Trần Mỹ Lan vẫn luôn là một người mẹ yếu đuối đáng thương, hết lòng vì con.
"Cháu nghĩ tiếp theo Trần Mỹ Lan sẽ làm gì?" Liễu Phượng hỏi.
Ngôn Phi: "..." Xin lỗi nhé, cậu không nghĩ ra.
"Bà bị làm sao thế? Cậu ấy sao có thể biết mẹ của Giang Tư Ninh muốn làm gì?" Giang Thầm cạn lời, "Cậu ấy đâu phải Trần Mỹ Lan."
"Cháu nghĩ thêm đi, cháu thông minh như vậy mà." Liễu Phượng nói, "Dì cảm thấy mạch não của cháu có lẽ theo kịp mạch não của Trần Mỹ Lan."
Ngôn Phi: "..." Xin lỗi nhé, cháu là tuyển thủ trọng sinh, nhưng buff của cháu có lẽ đã dùng hết rồi.
Giang Thầm: "Bà chửi ai đấy? Mạch não của bà mới giống Trần Mỹ Lan ấy."
Liễu Phượng trừng Giang Thầm qua gương chiếu hậu, Giang Thầm cũng trừng lại bà.
Ngôn Phi không nghĩ ra Trần Mỹ Lan sẽ làm gì, nhưng cậu đột nhiên phát hiện ra một chuyện, đó là Trần Mỹ Lan vốn không có năng lực làm hại bất kỳ ai.
Kiếp trước Trần Mỹ Lan nghĩ ra kế độc như vậy chính là vì bà ta không có năng lực, bà ta cần mượn sức của Giang Tư Ninh.
Muốn lái xe đâm chết người thì trước tiên phải có xe, muốn thuê người giết người thì trước tiên phải có tiền, còn tự mình ra tay thì phần lớn kết cục là bị bắt vào đồn công an rồi lãnh án tù chung thân hoặc bị xử bắn.
Trần Mỹ Lan không có tiền lại còn sợ chết, bà ta cần Giang Tư Ninh trở nên mạnh hơn.
Cho nên lần đầu tiên Ngôn Phi nghe lén cuộc nói chuyện của hai mẹ con từ trên tường, Trần Mỹ Lan mới lo lắng chuyện học hành của Giang Tư Ninh đến vậy, mà lần này nếu không phải Giang Thầm nổi điên đánh hai mẹ con bọn họ, khiến Giang Tư Ninh nổi giận, có lẽ Trần Mỹ Lan sẽ đợi đến sau kỳ thi đại học mới nói cho Giang Tư Ninh biết.
Kiếp trước dường như Trần Mỹ Lan cũng chưa từng tự mình ra tay, Giang Thiên Mậu vào tù, Liễu Phượng gặp tai nạn xe cộ có lẽ đều do Giang Tư Ninh gây ra, còn Giang Quả...
Đó là vì Giang Thầm đã dùng thủ đoạn đưa Trần Mỹ Lan vào bệnh viện tâm thần, mà ngày Giang Quả xảy ra chuyện, Trần Mỹ Lan đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần, lúc đó bà ta mới thật sự là một Trần Mỹ Lan bị Giang Thầm ép đến phát điên, bất chấp mọi giá.
Hơn nữa lúc Giang Thiên Mậu kết hôn với mẹ của Giang Thầm, bà ta chắc chắn hận mẹ Giang Thầm đến chết, nếu thật sự điên cuồng như vậy thì sao chỉ dùng lời nói để kích động mẹ Giang Thầm, nói cha Giang Thầm có con riêng, ở bên ngoài ăn chơi trác táng, nhưng cuối cùng ngay cả chuyện đứa con riêng đó là Giang Tư Ninh bà ta cũng không dám nói ra, chỉ sợ tự chuốc họa vào thân, điều đó chứng tỏ bà ta vẫn rất biết quý mạng mình.
Kiếp trước Giang Tư Ninh làm hại cha Giang cũng là sau khi làm việc trong công ty nhiều năm, dùng đủ mọi thủ đoạn mới đưa được cha Giang vào tù.
Bọn họ thật ra vẫn sợ chết, không điên cuồng và bất chấp tất cả như trong tưởng tượng, không phải kiểu người gặp ai cũng dám giết, dám phóng hỏa.
Nghĩ thông suốt những điều này, Ngôn Phi thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ xem ra, Trần Mỹ Lan chắc chắn vẫn chưa trở mặt với Giang Tư Ninh, mặc dù chuyện giám định quan hệ cha con đã bị Ngôn Phi vạch trần, nhưng cách làm việc của bà ta vẫn không thay đổi, bà ta sẽ đợi đến khi Giang Tư Ninh mạnh hơn một chút, rồi dùng tình thân để trói buộc y, hoặc dùng một lời nói dối khác.
Còn kiếp này Giang Tư Ninh sẽ trở thành thế nào, Ngôn Phi không biết, nhưng chỉ cần hiểu được mấu chốt trong đó, mọi chuyện giống như mây tan thấy mặt trời, trở nên đơn giản và rõ ràng hơn.
Ngôn Phi lựa chọn một vài lời để an ủi Liễu Phượng và Giang Thầm, bảo bọn họ yên tâm hơn một chút, nếu cứ tiếp tục như vậy thì mọi người đều sẽ mắc chứng hoang tưởng bị hại mất.
Điều cần cảnh giác thì vẫn phải cảnh giác, nhưng cũng không thể quá mức thần hồn nát thần tính, nếu không cuộc sống sẽ chẳng thể nào tiếp tục được.
Nghe những lời của Ngôn Phi, Liễu Phượng cảm thấy rất có lý, dù sao nếu là bà, bà cũng sẽ không ngốc đến mức tự mình xông ra cầm dao cầm súng, như vậy là phải vào tù sống nốt nửa đời còn lại, chỉ cần chưa thật sự bị dồn đến đường cùng muốn chết, thì chẳng ai liều lĩnh được ăn cả ngã về không.
Nghĩ thông rồi, Liễu Phượng cũng thở phào nhẹ nhõm, đón Giang Quả xong thì lái xe về nhà.
Giang Quả thấy nhiều người cùng tới đón mình như vậy thì cực kỳ phấn khích, ngồi giữa Ngôn Phi và Giang Thầm, lắc lư đầu hát: "Búp bê và gấu con khiêu vũ, nhảy nào nhảy nào, một hai một, bọn họ đang nhảy điệu múa vòng tròn đó, nhảy nào nhảy nào..."
Ngôn Phi không nhịn được nhíu mày, giọng trẻ con mềm mại đáng yêu cũng không cứu nổi khả năng hát lạc tông của Giang Quả.
Khó nghe quá đi mất.
Giang Thầm thì đơn giản trực tiếp hơn nhiều, lập tức quát thằng bé: "Im miệng, em hát dở quá."
"Mẹ." Giang Quả bĩu môi, không vui, "Anh con nói con hát dở."
Liễu Phượng trừng Giang Thầm qua gương chiếu hậu, sau đó dịu giọng dỗ dành Giang Quả: "Quả Quả ngoan, Quả Quả hát hay nhất, cô giáo có phải khen con hát hay không? Ông ngoại bà ngoại có phải cũng khen con hát hay không? Cha cũng khen con hát hay, mọi người đều nói con hát hay, cho nên Quả Quả hát rất hay, anh trai nói sai rồi."
"Vâng." Giang Quả cười tươi như hoa, "Anh Tiểu Thầm không biết nghe, con hát rất hay mà."
Ngôn Phi không nhịn được đỡ trán, cuối cùng cậu cũng biết sự tự tin của Giang Quả đến từ đâu rồi.
Nhớ lại những năm tháng bị tiếng hát đầy tự tin của Giang Quả chi phối, cậu thở dài một hơi, hóa ra là Liễu Phượng đã cho thằng bé sự tự tin ấy.
"Bà như vậy chẳng phải là lừa trẻ con sao?" Giang Thầm trừng bà.
"Đây gọi là khích lệ, nó mới bao nhiêu tuổi chứ, sau này sẽ hát ngày càng hay hơn." Liễu Phượng uy h**p Giang Thầm, "Nếu cậu dám nói nó hát không hay, sau này tôi sẽ bắt nó mỗi tối đến phòng cậu hát."
Giang Thầm chính là đang ghen tị với Quả Quả nhà bà, muốn b*p ch*t tài năng của Quả Quả.
Ghen tị, đây là sự ghen tị tr*n tr**.
"Anh Tiểu Ngôn, em hát có hay không?" Giang Quả đầy mong đợi nhìn Ngôn Phi.
Giang Thầm lập tức quay đầu nhìn Ngôn Phi, dùng ánh mắt ra hiệu cậu hãy nói lên suy nghĩ thật lòng.
Liễu Phượng cũng nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm trọng như đang nói: Cháu dám bảo con trai dì hát không hay thì dì sẽ giết người diệt khẩu.
Ngôn Phi nghĩ tới Giang Quả mười bốn mười lăm tuổi trong thời kỳ vỡ giọng, đầy tự tin dùng cái giọng như chiêng thủng của mình hát những bài hát lạc tông để đầu độc cậu và Giang Thầm, trong khi Liễu Phượng và Giang Thiên Mậu đã qua đời lại không có cơ hội được nghe phiên bản tiến hóa của giọng hát thiếu niên ấy, vậy thì kiếp này, cứ để cơn bão đến dữ dội hơn nữa đi.
"Quả Quả hát hay nhất." Ngôn Phi xoa đầu Giang Quả.
Giang Quả vui vẻ, giơ tay ôm cổ Ngôn Phi, mềm giọng nói: "Anh Tiểu Ngôn, em thích anh thứ hai."
"Vậy em thích ai nhất?" Ngôn Phi cười hỏi.
"Em thích anh Tiểu Thầm nhất." Giang Quả cười hì hì đáp.
Ngôn Phi: "..." Giang Quả, lòng tự trọng của em đâu rồi?
Liễu Phượng: "..." Đúng là cái đồ nhớ ăn không nhớ đòn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]