Buổi tối, Ngôn Phi và Giang Thầm đến trường học tự học buổi tối, Giang Tư Ninh đến muộn hơn bọn họ một chút, sau khi tới liền trực tiếp thu dọn sách trên bàn rồi ôm sang hàng cuối cùng.
Vốn dĩ trong lớp Ngôn Phi và Giang Thầm mỗi người chiếm hai cái bàn, sau này hai người ngồi cùng bàn, nên thừa ra một dãy bàn, cũng chính là vị trí hiện tại Giang Tư Ninh đang ngồi.
Mạnh Hi rất ngơ ngác, đi theo tới hỏi: "Sao cậu lại đổi chỗ ngồi vậy?"
"Không có gì, muốn học hành cho tử tế." Giang Tư Ninh nhàn nhạt đáp.
"Sao thế, ngồi chỗ cũ thì không học hành cho tử tế được à?" Mạnh Hi kinh ngạc, cậu ta cũng đâu có làm phiền việc học của Giang Tư Ninh, lần này y còn thi được hạng nhất toàn trường, ngay cả Ngôn Phi cũng không vượt qua được y.
"Không được."
????
Mạnh Hi cạn lời: "Rốt cuộc cậu bị làm sao vậy? Tôi đắc tội cậu à? Tôi ghét nhất kiểu người giấu giấu giếm giếm đấy, có gì nói thẳng được không?"
Giọng Mạnh Hi hơi lớn, các bạn học trong lớp đều nhìn sang, Giang Thầm đang vặn nắp một chai nước đưa cho Ngôn Phi, nghe vậy liền liếc về phía này một cái.
Ngôn Phi nhận lấy chai nước uống một ngụm thì nghe Giang Tư Ninh lên tiếng: "Vậy tôi nói thẳng nhé, tôi với Ngôn Phi trở mặt rồi, cậu chọn đi, làm bạn với tôi hay làm bạn với cậu ấy?"
Động tác của Ngôn Phi khựng lại, Giang Thầm nhíu mày.
Trong lớp, những người đang cúi đầu làm bài, ăn đồ ăn, uống nước, nói chuyện hay ồn ào đều dừng lại, quay đầu nhìn bọn họ, thậm chí còn có người nhìn về phía Ngôn Phi.
Ai cũng biết Ngôn Phi, Mạnh Hi và Giang Tư Ninh là bạn thân, chỉ là khoảng thời gian gần đây Ngôn Phi ở cùng Giang Thầm nhiều hơn, nhưng học sinh cấp ba thì làm gì có bao nhiêu thời gian vui chơi, ngay cả bữa tối cũng là mọi người góp nhóm thay phiên nhau mua cơm mang về lớp ăn, người đi một mình nhiều vô số kể, cũng không nhìn ra được ai thân với ai hay không thân với ai, dù sao lúc này ai còn tâm trí đâu mà quan tâm những chuyện đó.
Nhưng rất nhanh đã có người nhớ tới vụ ầm ĩ trước cổng trường lần trước, lập tức hiểu ra, đúng là trở mặt rồi, hơn nữa còn trở mặt rất nghiêm trọng, đến cả Mạnh Hi cũng bị liên lụy.
Mà lúc này Mạnh Hi đang hoàn toàn ngơ ngác, theo bản năng nhìn về phía Ngôn Phi.
Năm nay cậu ta mười bảy tuổi, hơn một tháng nữa qua sinh nhật là tròn mười tám.
Ngôn Phi thường bảo cậu ta ngốc bạch ngọt, bản thân cậu ta cũng thấy mình khá ngốc khá ngớ ngẩn, nhưng những chuyện kiểu như ôm một bầu nhiệt huyết đi cứu đứa trẻ bị bắt nạt rồi bị Nam Thanh lột quần đánh mông chỉ xảy ra vào thời kỳ trung nhị mấy năm trước thôi, mười tám tuổi rồi, là người lớn rồi, cậu ta không ngờ vẫn còn xảy ra chuyện bạn bè tuyệt giao, rồi bắt cậu ta phải lựa chọn đứng về phe nào trẻ con như vậy.
Vậy những gói mì ăn liền trước đây cậu ta từng ăn của đối phương có phải cũng phải trả lại không?
"Cậu bị bệnh à?" Mạnh Hi không nhịn được mắng một câu.
"Tôi không bị bệnh." Giang Tư Ninh nhàn nhạt nhìn cậu ta, "Cứ vậy đi."
Nói xong, Giang Tư Ninh xoay người đi ra khỏi lớp học.
Đối với Mạnh Hi, thật ra y thậm chí không cần phải hỏi.
Mạnh Hi vĩnh viễn đều đứng về phía Ngôn Phi.
Cho dù khi ba người ở cùng nhau, Mạnh Hi đối xử với ai cũng rất tốt, nhưng nếu thật sự có chuyện xảy ra, Mạnh Hi nhất định sẽ đứng về phía Ngôn Phi.
Thứ xa xỉ như tình bạn, từ trước đến nay y chưa từng xứng đáng có được.
Mạnh Hi ngơ ngác quay người đi tới chỗ Ngôn Phi: "Rốt cuộc là sao vậy?"
Giang Thầm hừ lạnh một tiếng: "Não có vấn đề."
"Rốt cuộc là sao?" Mạnh Hi cạn lời, "Các cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Ngôn Phi thở dài: "Bọn tôi đúng là đã trở mặt với cậu ấy, nhưng không cần cậu phải chọn phe."
Trước đây là như vậy, bây giờ cũng là như vậy.
Ngôn Phi và Mạnh Hi là bạn từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, còn Mạnh Hi và Giang Tư Ninh là quen biết sau này, đối với Giang Tư Ninh mà nói, Mạnh Hi có lẽ là người bạn đầu tiên trong cuộc đời y, hẳn là rất quan trọng.
Sau đó, Ngôn Phi đi theo Giang Thầm, Giang Thầm không cho cậu biết những chuyện đó, Ngôn Phi không rõ giữa hắn và Giang Tư Ninh rốt cuộc có ân oán gì, nhưng cuối cùng vẫn dần xa cách Giang Tư Ninh, chỉ là cậu chưa từng yêu cầu Mạnh Hi phải làm như vậy.
Hơn nữa, trong mắt người ngoài, người làm sai chuyện, phát điên rồi trở mặt không nhận người thân, cứ nhất quyết bám lấy Giang Tư Ninh không buông là Giang Thầm.
Mọi người đều tránh xa Giang Thầm, chỉ có Ngôn Phi đứng bên cạnh hắn.
Mạnh Hi rất không ưa Giang Thầm, nhưng cậu ta chưa từng khuyên Ngôn Phi rời xa Giang Thầm, chỉ nói rằng chỉ cần đó là điều Ngôn Phi cảm thấy đúng, cậu ta đều ủng hộ.
Khi ấy cậu ta và Giang Tư Ninh cũng khá thân, lúc ra ngoài ăn cơm với Giang Tư Ninh khó tránh khỏi nghe thấy có người sau lưng bàn tán về Giang Thầm, cũng bàn tán về Ngôn Phi, nói Ngôn Phi vì tiền mới đi theo Giang Thầm, vì tiền mà ngay cả lòng tự trọng cũng không cần.
Thật ra Mạnh Hi trước giờ chưa từng đánh nhau, cậu ta luôn là người gây chuyện, gây chuyện xong đều là Ngôn Phi đứng ra giúp cậu ta, giúp cậu ta đánh nhau, còn trong những năm đó, Mạnh Hi đã vì Ngôn Phi mà đánh nhau vô số lần.
Dần dần, Mạnh Hi cũng xa cách Giang Tư Ninh.
Ngôn Phi nói thật ra không cần thiết như vậy, nhưng Mạnh Hi nói, bọn họ là tình bạn từ nhỏ đến lớn, nếu thật sự phải lựa chọn, cậu ta nhất định sẽ vô điều kiện đứng về phía Ngôn Phi.
Lúc này Mạnh Hi có chút hoảng hốt quay về chỗ ngồi, vốn dĩ chẳng cần cậu ta phải chọn phe gì cả, Giang Tư Ninh đã tự mình phân chia trận tuyến xong rồi.
Cũng khá đỡ phiền.
Mạnh Hi không để trong lòng, dù sao hồi nhỏ cậu ta và Ngôn Phi cũng từng cãi nhau, cậu ta cũng từng hô hào tuyệt giao với Ngôn Phi, sau đó lại làm hòa, có gì to tát đâu chứ.
Rồi sẽ làm lành thôi, bạn bè mà, làm gì có chuyện không cãi nhau.
Giang Tư Ninh đi tìm lão Tống, xin ở ký túc xá, lão Tống hỏi lý do, y tùy tiện tìm một cái cớ.
Trong trường vẫn còn giường trống, lần này Giang Tư Ninh lại thi rất tốt, nếu có thể duy trì thành tích này thì rất có khả năng đỗ Đại học B, chỉ là xin ở ký túc xá thôi nên lão Tống liền đồng ý rất dứt khoát.
Tối hôm đó Giang Tư Ninh không về nhà họ Giang, trưa hôm sau mới quay về thu dọn đồ đạc, chỉ có vài bộ quần áo và mấy quyển sách, những thứ khác đều không thuộc về y.
Giang Tư Ninh chuyển vào ở trong trường, bắt đầu cuộc sống một mình như lúc mới chuyển trường đến đây, khi ấy thấy y chỉ có một mình, Mạnh Hi còn thường xuyên gọi y cùng đi ăn cơm, cùng chơi bóng, còn bây giờ chính y đã đẩy Mạnh Hi ra xa.
Y không cần bạn bè.
Đặc biệt là không cần bạn bè của Ngôn Phi.
Giang Thiên Mậu biết chuyện cũng không nói gì, trong tình huống này không thể giữ người lại được.
Giang Tư Ninh có lòng tự trọng của riêng mình, bây giờ ai nói thêm điều gì cũng sẽ khiến y cảm thấy khó chịu.
Hơn nữa, sau khi trải qua chuyện giám định quan hệ cha con hoang đường đó, biết được tâm tư của Trần Mỹ Lan, Giang Thiên Mậu càng không biết phải giao tiếp với y thế nào, dù sao cũng sắp thi đại học rồi, chuyện lớn của cuộc đời, không thể qua loa được.
Mọi chuyện đều đợi sau kỳ thi đại học rồi tính.
Liễu Phượng đến trường đóng tiền nội trú cho Giang Tư Ninh, nhưng sau khi biết chuyện, Giang Tư Ninh trực tiếp đập tiền lên bàn của Giang Thầm, nói y không cần sự bố thí.
Giang Thầm không nói gì, cất tiền lại rồi mang về trả cho Liễu Phượng.
Còn Ngôn Phi thì vẫn luôn ở nhà họ Giang trong khoảng thời gian này, khiến Giang Thầm vừa vui vẻ lại vừa đau khổ.
Điều vui vẻ là mỗi tối bọn họ đều ngủ chung giường, người hắn thích nằm ngay bên cạnh hắn, lúc ngủ còn luồn tay vào trong chăn hắn, nắm lấy tay hắn.
Mỗi tối đều nắm tay Ngôn Phi đi ngủ, đây là chuyện khiến tâm trạng người ta vui vẻ biết bao.
Nhưng Giang Thầm cũng có nỗi khổ riêng, Ngôn Phi giống như một con quỷ ép hắn học hành, không chỉ quay lại những ngày ở trại huấn luyện địa ngục trước kia, mỗi ngày chỉ được đi vệ sinh ba lần, mà còn kéo hắn học đến tận khuya mỗi tối.
Nếu không phải ban đêm đi ngủ còn có thể nắm tay, Giang Thầm cảm thấy mình đã bị ép phát điên từ lâu rồi.
Trong cuộc sống học tập bận rộn của năm lớp mười hai, mọi người đón cái Tết Dương lịch cuối cùng của thời cấp ba.
Tết Dương lịch chỉ được nghỉ một ngày, buổi tối vẫn phải học tự học, nên mọi người cũng không có cảm xúc gì đặc biệt với ngày lễ này, chỉ biết rằng qua Tết Dương lịch là sang tháng một rồi, ngày thi đại học lại càng gần hơn.
Lúc Trần Anh trở về đã là ngày mùng năm tháng một, trước đó khi gọi điện với Ngôn Phi, bà biết khoảng thời gian này Ngôn Phi đang ở nhà Giang Thầm, nên mua chút quà rồi đích thân đến đón.
Hôm đó vừa hay là chủ nhật, Giang Thầm và Ngôn Phi đang căn thời gian, nhìn đồng hồ làm một bộ đề thi thử, Giang Quả chạy tới gõ cửa: "Anh Tiểu Ngôn, mẹ anh tới đón anh rồi."
Nghe thấy vậy, trong lòng Giang Thầm lập tức thắt lại.
Mặc dù học bá rất bá đạo, rất phiền phức, động một chút là nổi nóng, nhưng...
Buổi tối có thể nắm tay mà...
Nếu cậu ấy đi rồi, hắn phải làm sao đây?
Hai người xuống lầu, thấy Trần Anh đang cảm ơn Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng, Giang Quả dựa vào người Liễu Phượng, mở to mắt nghe chuyện.
Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng nhìn nhau một cái, cả hai đều hiểu được suy nghĩ trong lòng đối phương.
Khoảng thời gian Ngôn Phi ở đây, Giang Thầm buổi tối không còn chặt thịt nữa, cũng không phát điên, giống hệt một người bình thường.
Không, còn bình thường hơn cả người bình thường.
Không những không ra ngoài đánh nhau gây chuyện, mà còn biết học hành, đèn trong phòng hai người tối nào cũng sáng đến tận nửa đêm, sáng bốn năm giờ đã thức dậy học từ vựng, sau lần Giang Thầm đứng nhất môn ngữ văn trước đó, bây giờ Giang Thiên Mậu tràn đầy kỳ vọng với thành tích học tập của con trai mình, cho dù chỉ thi đỗ một trường đại học hạng ba cũng được.
Mà tất cả những điều này, Giang Thiên Mậu đều quy công cho Ngôn Phi.
Ông cảm thấy mặt tích cực, lạc quan và tiến bộ của Giang Thầm đều là do Ngôn Phi mang lại.
Nếu Ngôn Phi đi rồi thì con trai ông phải làm sao đây?
Liễu Phượng đảo mắt một vòng: "Chị Trần à, chị xem chị cũng bận, cha của Ngôn Phi cũng bận, hay là cứ để Ngôn Phi ở đây đi, tôi chăm luôn cả hai đứa, hai đứa cùng học với nhau cũng có động lực hơn."
Trần Anh vội lắc đầu: "Sao có thể làm phiền mọi người như vậy được chứ, không được đâu, không được đâu."
Thật ra từ nhỏ đến lớn Ngôn Phi chưa từng khiến gia đình phải lo lắng, nếu cậu ở nhà Mạnh Hi thì Trần Anh rất dễ dàng đồng ý, nhưng đây là nhà họ Giang, đâu thể để Ngôn Phi muốn ở là ở được.
Thấy Trần Anh không đồng ý, Giang Thầm nhìn Ngôn Phi một cái.
Ngôn Phi cũng nhìn hắn một cái.
Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng đều rất khó xử, con trai nhà người ta đâu thể giữ lại nhà mình được chứ?
Giang Thầm đột nhiên quay người chạy lên lầu, vài phút sau kéo vali lộc cộc chạy xuống, rồi nói với Trần Anh: "Đi thôi, dì."
"Hả?" Trần Anh sửng sốt.
Giang Thiên Mậu nổi giận, thằng nhóc này chẳng phải đang đuổi khách sao?
Giây tiếp theo, Giang Thầm nói: "Cháu đã thu dọn đồ của cháu và Ngôn Phi rồi, cháu sẽ theo cậu ấy đến nhà dì ở."
Trần Anh: "..." Tuy khá đột ngột, nhưng cũng không phải không được.
Liễu Phượng: "..." Đúng là một nhân tài.
Giang Thiên Mậu: "..." Thằng nhóc thối, đầu óc xoay chuyển nhanh thật.
...
Bên này còn chưa kịp phản ứng, bên kia Giang Quả đã "oa" một tiếng khóc òa lên: "Con không muốn anh Tiểu Thầm và anh Tiểu Ngôn đi..."
Giang Quả khóc đến xé lòng xé phổi, Trần Anh hoàn toàn bó tay.
Giang Quả chạy tới ôm lấy chân Ngôn Phi, vừa nức nở vừa nói: "Anh Tiểu Ngôn, anh đừng đi..."
Giang Thầm: "..."
"Chị xem đấy, đứa nhỏ không rời xa được hai anh trai nó." Liễu Phượng chớp lấy thời cơ, "Hay là cứ để Ngôn Phi ở thêm vài ngày đi."
Trần Anh nhìn ra được, Giang Quả thật sự không muốn Ngôn Phi đi, mà Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng cũng thật lòng muốn giữ Ngôn Phi lại.
Nhưng con mình sao có thể làm phiền người khác mãi được.
Giang Thiên Mậu cũng rất rối rắm, nếu là bình thường thì ông đã để Giang Thầm đi theo Ngôn Phi rồi, nhưng bây giờ ông sợ Giang Thầm đến nhà người ta lại phát điên, đập phá nhà người ta thì không hay.
"Tiểu Ngôn..." Trần Anh nhìn Ngôn Phi.
Ngôn Phi bế Quả Quả lên rồi nói: "Mẹ à, hay là con ở bên này vài ngày, rồi lại về nhà ở vài ngày..."
"Được, quyết định vậy đi."
Không đợi Ngôn Phi nói hết, Giang Thiên Mậu đã chốt luôn.
Chỉ cần chịu nhả miệng là dễ xử lý rồi.
Mọi chuyện đã đến nước này, Trần Anh cũng không tiện nói thêm gì nữa, rồi bà nhìn thấy Giang Quả lập tức ngừng khóc, nằm trong lòng Ngôn Phi đưa tay ôm cổ bà, còn hôn lên mặt bà một cái: "Dì ơi, dì cứ yên tâm, cháu sẽ đối xử tốt với anh Tiểu Ngôn."
Trái tim Trần Anh lập tức tan chảy.
Bà luôn cảm thấy mình đặc biệt thân với Giang Quả, đặc biệt thích thằng bé, hận không thể ôm về tự nuôi luôn.
Hành lý của Giang Thầm đã thu dọn xong, Ngôn Phi và Giang Thầm vẫn theo Trần Anh về nhà Ngôn Phi trước.
Giang Quả đứng ở cửa, tủi thân vẫy tay với hai người: "Em sẽ gọi điện cho hai anh, hai anh đừng nhớ em quá nha."
Giang Thầm "rầm" một tiếng đóng cửa xe lại.
Thằng nhóc thối này sợ là mắc chứng hoang tưởng gì rồi.
Đến nhà Ngôn Phi, Giang Thầm xách vali đi vào, mở vali ra, lấy quần áo của mình treo vào tủ quần áo của Ngôn Phi.
Trong tủ quần áo nhà hắn có quần áo của Ngôn Phi, trong tủ quần áo nhà Ngôn Phi cũng có quần áo của hắn.
Rất tốt.
Giang Thầm hài lòng cười một cái.
Vừa quay người lại đã thấy Ngôn Phi đang nhìn hắn với nụ cười như có như không.
Giang Thầm lập tức thu lại biểu cảm trên mặt, nhàn nhạt nói: "Như vậy sau này đi qua đi lại sẽ không cần mang theo quần áo nữa."
"Ừ."
Ngôn Phi gật đầu.
Trong lòng Giang Thầm dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả. Từ nay tủ quần áo và cái giường của học bá đều có một nửa thuộc về hắn rồi.
Nhưng đến tối lúc đi ngủ, Giang Thầm hối hận.
Hắn không nên tới đây mới phải.
Nhà Ngôn Phi có cái giường này thực sự quá nhỏ, lần trước hắn đến ngủ vì bị lạnh cóng, hơn nữa đêm đó tổng cộng cũng không ngủ được bao lâu nên cảm giác không rõ ràng, bây giờ mới phát hiện cái giường này căn bản không thể ngủ được.
Một chiếc giường rộng một mét rưỡi, hai chàng trai cao hơn một mét tám nằm trên đó vốn đã chật chội, mà bây giờ lại là mùa đông, chăn đệm vốn đã dày, hai người mỗi người một cái chăn thì ngay cả chỗ xoay người cũng không có, Giang Thầm mấy lần suýt rơi xuống giường, Ngôn Phi dứt khoát cất bớt một cái chăn, hai người đắp chung một cái.
Trong chăn ấm áp, tuy hai người không dính sát vào nhau, nhưng khó tránh khỏi đụng chạm đối phương.
Đặc biệt lại còn là chiếc giường này, chiếc giường mà trước đây Ngôn Phi từng ôm hắn dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm cho hắn, Giang Thầm căn bản không thể ngủ nổi, trong đầu toàn là những hình ảnh điên cuồng.
Đầu óc Ngôn Phi đương nhiên cũng chẳng nhàn rỗi, thậm chí còn nghĩ nhiều hơn Giang Thầm rất nhiều.
Giang Thầm xoay người quay lưng về phía Ngôn Phi, Ngôn Phi cũng xoay người quay lưng về phía hắn, chăn bị hai người kéo lệch ra, ở giữa hở ra một khe.
Trong bóng tối, Giang Thầm mở mắt nhìn vào lưng ghế cạnh giường, khẽ nói: "Ngày mai vẫn nên về nhà tôi ở thôi."
"Ừ." Ngôn Phi đáp một tiếng rồi nhắm mắt lại.
Chỉ còn vài tháng nữa là thi đại học rồi, học tập thật tốt, mỗi ngày tiến bộ.
Giang Thầm cũng nhắm mắt lại, trong lòng lẩm nhẩm học tập thật tốt, mỗi ngày... muốn nắm tay.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
