Món quà mà Ngôn Phi muốn tặng Giang Thầm là một chuỗi hạt gỗ đàn hương.
Kiếp trước cậu cũng từng đếm ngược thời hạn ba năm ấy.
Hai người sống chung dưới một mái nhà suốt ba năm, tuy chưa từng ai nói yêu hay không yêu, nhưng Ngôn Phi cảm thấy nếu thật sự không có tình cảm thì cũng không thể miễn cưỡng sống cùng nhau lâu như vậy được, dù sao bên ngoài cũng chẳng thiếu người chủ động bám lấy tổng giám đốc Giang.
Vài ngày trước khi thời hạn ba năm kết thúc, Ngôn Phi đã đi đặt làm một đôi nhẫn, định đến lúc đó sẽ chính thức xác định mối quan hệ của hai người, nhưng còn chưa kịp lấy nhẫn thì cả hai đã toi đời rồi.
Nghĩ lại cũng khá thú vị, hai người ở bên nhau ba năm mà ngay cả một món trang sức đôi dành cho người yêu cũng không có.
Kiếp này, Ngôn Phi không có nhiều tiền để mua nhẫn, mà nhẫn rẻ tiền thì cậu lại cảm thấy không đủ thành ý, cho nên lần này cậu muốn tự làm hai chuỗi hạt gỗ đàn hương.
Ông nội của Ngôn Phi trước đây là thợ mộc, tuy bây giờ không còn làm nhiều nữa, nhưng trong nhà vẫn có máy cắt gỗ.
Hơn nữa ông còn rất am hiểu các loại gỗ.
"Chuỗi hạt gỗ đàn hương à?" Ông nội ngồi xổm trước cửa hút thuốc lào, "Gỗ đàn hương tốt không hề rẻ đâu, mà đàn hương cũng chia ra nhiều loại lắm, như đàn hương xanh, tử đàn, đàn hương đen, còn có đàn hương đỏ nữa, cháu muốn loại nào?"
"Cháu muốn loại có mùi thơm." Ngôn Phi rót cho ông nội một cốc nước.
"Có mùi thơm à..." Ông nội liếc nhìn cậu một cái, "Nếu làm chuỗi hạt thì hương thơm của gỗ trầm hương sẽ tốt hơn."
"Cháu biết chứ, trầm hương đương nhiên tốt hơn rồi, chẳng phải vì đắt quá sao." Ngôn Phi cười một cái.
Trong trung tâm thương mại, một chuỗi đàn hương giá khoảng một nghìn tệ, còn chuỗi trầm hương thì phải năm sáu nghìn tệ, những loại trầm hương quý hiếm hơn thậm chí một gram đã có giá tới mấy chục nghìn tệ.
Ông nội hút xong hơi thuốc cuối cùng, đứng dậy đi vào trong nhà, Ngôn Phi đợi một lúc, thấy ông ôm chiếc hộp gỗ thường ngày dùng để đựng tiền lẻ đi tới rồi đưa cho cậu.
Chiếc hộp gỗ này vẫn đặt trên bệ cửa sổ trong phòng ngủ của ông bà, lúc nhỏ ông nội thường lấy tiền từ trong đó cho cậu mua quà vặt ăn, nhưng Ngôn Phi trước giờ chưa từng mở ra xem.
Ngôn Phi có chút khó hiểu nhìn ông nội một cái, ông nội ra hiệu cho cậu mở ra.
Ngôn Phi mở chiếc hộp ra, bên trong ngoài những tờ tiền lẻ một tệ, năm tệ, mười tệ ra còn có mấy khúc gỗ, cùng với việc chiếc hộp được mở ra, một mùi hương thanh nhã thấm vào lòng người.
Mùi hương này cậu không hề xa lạ, mỗi lần từ bên ngoài bước vào nhà đều có thể ngửi thấy một mùi thơm đặc biệt, nhưng vì hương thơm quá nhạt nên rất nhanh sẽ bị bỏ qua.
Ngôn Phi nhìn sang ông nội, ông ngồi xuống bậc thềm trước cửa: "Đây là trầm hương, cháu dùng cái này mà làm."
"Không được." Ngôn Phi không cần nghĩ đã từ chối ngay, cậu không hiểu về trầm hương, nhưng cũng biết thứ này rất quý giá, nó không còn là gỗ nữa mà là đồ chơi văn nhã, là thứ chỉ người có tiền mới chơi nổi.
Cậu muốn tự làm chuỗi hạt chủ yếu là để bày tỏ thành ý, chứ không quá để ý gỗ có quý hay không, sao có thể lấy trầm hương của ông nội để làm được.
Ngôn Phi đóng nắp hộp lại đặt bên cạnh ông nội rồi ngồi xuống cạnh ông: "Ông nội, cháu chỉ muốn tự làm một chuỗi hạt để tặng người khác thôi, không cần loại gỗ tốt như vậy đâu, ông giữ lại đi, thứ này còn tăng giá nữa, mấy khúc này chắc phải mấy chục nghìn tệ ấy nhỉ." Ngôn Phi không hiểu về gỗ, không biết mấy khúc gỗ của ông nội rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền, nếu là loại gỗ thật sự tốt thì đâu chỉ mấy chục nghìn tệ.
Ngôn Phi nhớ tới sau khi cha cậu gặp tai nạn xe cộ, trong nhà thiếu tiền, lúc đó ông nội mang tới mười vạn tệ, khi ấy cậu còn thắc mắc ông lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, bây giờ nghĩ lại rất có thể chính là tiền bán trầm hương.
"Ông giữ lại làm gì? Trước sau gì chẳng để lại cho cháu." Ông nội hỏi cậu, "Cháu muốn tự làm, định tặng cho ai thế?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Ngôn Phi có chút chột dạ, không khỏi ho nhẹ một tiếng, mơ hồ đáp: "Tặng bạn, sắp tới sinh nhật cậu ấy rồi."
"Bạn gì mà quan trọng thế, còn phải tự tay làm nữa? Ông thấy thằng nhóc nhà bên tặng quà cho người ta chỉ tốn hai mươi tệ thôi, một cái hộp nhạc, mở ra là hát."
Ngôn Phi: "..."
"Tiểu Ngôn nhà chúng ta lớn rồi." Ông nội nhìn dáng vẻ đó của cậu, bật cười, "Theo đuổi con gái thì phải rộng rãi một chút, đừng keo kiệt bủn xỉn."
"..." Ngôn Phi bất đắc dĩ, "Ông nội, đây không phải chuyện keo kiệt hay không, cháu không thể lấy của ông..."
"Nếu thứ này là của cháu, cháu có nỡ tặng cô ấy không?" Ông nội hỏi ngược lại.
Đương nhiên là nỡ.
Ngôn Phi không lên tiếng, im lặng vài giây rồi nói: "Ông nội, ông chỉ cần giúp cháu tìm một khúc đàn hương tốt là được."
"Khúc trầm hương này tặng cho cháu." Bàn tay thô ráp của ông nội xoa đầu Ngôn Phi, "Tiểu Ngôn nhà chúng ta sắp tròn mười tám tuổi rồi, đây là quà sinh nhật ông nội tặng cháu, cháu muốn tặng cho ai thì tặng."
Ngôn Phi bị sự hào phóng của ông chọc cười: "Ông nội, cháu mới mười tám tuổi thôi, ông nói xem nếu cháu đem thứ này tặng người ta, đến lúc người ta không thích cháu, cũng không trả lại đồ cho cháu, vậy chẳng phải cháu lỗ to sao?"
"Thằng nhóc này." Ông nội vỗ lên vai cậu một cái, "Tâm địa hẹp hòi như cháu thì yêu đương kiểu gì được, có biết một câu không, không bỏ con thì không bắt được sói à, cháu không chịu bỏ vốn thì người ta làm sao biết cháu thật lòng với người ta? Ngày nào cũng hô tôi yêu em, tôi thích em thì có ích gì, đến cả cái bánh bao còn không nỡ mua cho người ta, người ta có thể sống cùng cháu được à?"
Ngôn Phi: "..."
"Hơn nữa lúc ông mua khúc gỗ này cũng chẳng đáng mấy đồng, đừng tiếc, người trẻ tuổi mà, bất kể là làm sự nghiệp hay yêu đương thì đều phải quyết đoán hơn, rộng rãi hơn, lề mề do dự, keo kiệt bủn xỉn thì mãi mãi không làm nên chuyện lớn."
"Cháu nhìn cha cháu xem, chẳng có bản lĩnh gì, ngày nào cũng lo trước lo sau, nếu không có mẹ cháu thì cha cháu phải ở mãi trong nông thôn, cháu có bản lĩnh hơn cha cháu."
"À đúng rồi, đừng nói với cha cháu về khúc gỗ này, cha cháu không biết ông có thứ tốt thế này đâu, ông để dành riêng cho cháu đấy."
...
Ông nội lải nhải mãi không ngừng, Ngôn Phi nghe mà cảm thấy trong lòng đặc biệt ấm áp.
"Sắp mười tám tuổi rồi, hút thuốc được rồi, nào, thử thuốc của ông đi, còn đã hơn mấy loại thuốc bảy tám chục tệ một bao ấy." Ông nội cuốn cho Ngôn Phi một điếu thuốc lá sợi rồi dùng bật lửa châm cho cậu.
Mùi thuốc nồng nặc khiến Ngôn Phi không nhịn được ho mấy tiếng, thuốc lá sợi là vậy đấy, mùi nặng hơn thuốc lá mua ngoài rất nhiều, người không hút quen sẽ không chịu nổi sự k*ch th*ch này, ông nội không thích thuốc lá mua ngoài, chỉ thích hút loại thuốc cuốn thế này.
Nhìn bộ dạng Ngôn Phi ho đến ch** n**c mắt, ông nội vừa vỗ vai cậu vừa cười ha hả.
Bà nội nghe thấy tiếng cười đi từ trong bếp ra, nhìn thấy ông dạy Ngôn Phi hút thuốc thì cầm chổi lao tới đánh: "Cái lão già chết tiệt này, cái tốt không dạy, ngày nào cũng dạy toàn thói hư tật xấu..."
*
Trong lúc Ngôn Phi bận rộn làm chuỗi hạt, tại quán nướng của Nam Thanh, Ngũ Soái đang kể cho Giang Thầm nghe tình hình sau khi hắn tới trấn Môn Bắc.
Trấn Môn Bắc chính là quê nhà của Giang Tư Ninh.
Nhà Giang Tư Ninh vốn ở trong thôn, nhưng từ sau khi Giang Tư Ninh tới nhà họ Giang, Trần Mỹ Lan đã thuê một mặt bằng ở thị trấn để cắt tóc cho người ta.
"Ba tệ một cái đầu, một ngày cũng cắt được hơn chục người đấy, gặp hôm họp chợ thì hai mươi mấy người cũng có." Ngũ Soái nói, "Người tới chủ yếu đều là đàn ông, dùng tông đơ đẩy vài cái là xong, chưa tới năm phút."
"Tính như vậy thì một ngày bà ta cũng kiếm được ba bốn chục tệ, gặp hôm họp chợ thì chắc phải bảy tám chục, chín chục tệ, một tháng cộng lại cũng hơn một nghìn tệ đấy." Ngũ Soái có chút chua xót, "Trước đây một tháng tôi còn chẳng kiếm nổi một hai nghìn."
"Cậu đó là sống qua ngày thôi." Nam Thanh đang dựa bên quầy thu ngân bực bội nói, "Còn gì nữa không?"
"Giang Tư Ninh không ở nhà, đang làm thêm trong một nhà hàng ở thành phố, bao ăn bao ở, trong nhà chỉ có mỗi mẹ cậu ta." Ngũ Soái cầm cốc nước trên bàn uống một ngụm rồi nói tiếp, "Lúc không có ai cắt tóc, trong tiệm của bà ta cũng có ba bốn gã đàn ông ngồi đó, toàn ngồi tán dóc, đều là mấy tên lười biếng với bợm rượu trong thị trấn, còn có vài gã đã kết hôn rồi mà ngày nào cũng chạy tới chỗ bà ta, chắc chắn có qua lại mờ ám."
"À đúng rồi, Đinh Tiểu Tứ vì muốn thâm nhập vào nội bộ địch nên qua đó cắt tóc, bị bà ta véo đùi mấy cái." Nhắc tới chuyện này Ngũ Soái liền đầy vẻ phẫn nộ, "Mẹ nó chứ, đàn em tôi mới mười chín tuổi, bà ta thì phải bốn năm chục rồi, sao còn không biết ngại mà động tay động chân được, Tiểu Tứ bị dọa tới mức ám ảnh tâm lý luôn rồi, chắc sắp sợ phụ nữ tới nơi."
Nam Thanh: "..."
Giang Thầm: "..."
"Bước tiếp theo làm thế nào?" Ngũ Soái nhìn Giang Thầm, "Tôi điều tra rồi, bà ta chẳng có bối cảnh gì cả, nhiều nhất chỉ là có chút quan hệ với trưởng thôn ở làng bọn họ thôi, muốn làm sập tiệm của bà ta dễ như trở bàn tay, hay là thu tiền bảo kê gì đó? Tôi cho Đinh Tiểu Tứ bọn họ cưỡi mô tô chặn trước cửa tiệm, dọa cũng đủ dọa chết bà ta."
"Hay là đánh một trận trước để xả giận?"
Ngũ Soái nhìn Giang Thầm, trong mắt mang theo vẻ hưng phấn, từ sau khi hắn "cải tà quy chính", ngày nào cũng đi làm đàng hoàng, đã rất lâu rồi chưa làm chuyện k*ch th*ch thế này.
Huống chi đàn em của hắn còn bị bà già kia sàm sỡ, lần này thiệt lớn rồi, không thể nhịn được.
Giang Thầm lấy ví tiền ra, rút một xấp tiền ném cho Ngũ Soái: "Dẫn bọn họ đi ăn chút gì ngon đi, sau đó còn có việc cần các cậu làm."
Ngũ Soái cũng không khách sáo, cất tiền đi: "Được, có việc gì cứ nói là được."
Sau khi Ngũ Soái rời đi, Giang Thầm châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, không nhìn ra đang nghĩ gì.
Nam Thanh ngồi xuống đối diện hắn, cũng châm một điếu thuốc: "Cậu tính thế nào? Những gì Ngũ Soái nói tôi thấy đều khả thi."
Giang Thầm cụp mắt, thản nhiên nói: "Chỉ vài câu nói đơn giản của bà ta thôi mà mẹ tôi nhớ tới tận lúc chết, cứ dễ dàng bỏ qua như vậy, không thể nào."
Từ lúc Giang Tư Ninh làm giám định huyết thống, Giang Thiên Mậu nói ra sự thật, Giang Thầm đã luôn ghi nhớ chuyện này, nhưng vì lúc đó còn chưa thi đại học nên hắn không làm gì được, bây giờ thi xong rồi, Trần Mỹ Lan nhất định phải trả giá cho những gì bà ta đã làm với mẹ hắn năm đó.
Hơn nữa lúc thi đại học, Giang Tư Ninh còn định bỏ thuốc hắn, tuy cuối cùng không làm, nhưng mục đích của người đưa thuốc cho hắn đã quá rõ ràng rồi, chính là muốn phá hỏng kỳ thi đại học của hắn.
Mạnh Hi đã nói rồi, những thứ đó bình thường sẽ không mua ở hiệu thuốc được, vậy thì là tự nghiền lấy, là ai muốn hắn thi không tốt, không cần nói cũng biết.
Làm sập tiệm của bà ta? Đánh một trận?
Giang Thầm cười lạnh một tiếng.
Nam Thanh không nhịn được nhắc nhở: "Giang Thầm, bây giờ là xã hội pháp trị đấy."
Giang Thầm nhấc mí mắt nhìn hắn ta: "Anh nghĩ tôi là đồ ngu à?" Hắn không muốn vì một người phụ nữ như vậy mà chôn vùi cả đời mình, hắn còn chưa tỏ tình với học bá nữa.
Nam Thanh cười một tiếng, dựa vào mép bàn phía sau: "Có cần nói với Ngôn Phi một tiếng không?"
"Nói với cậu ấy cái gì?" Giang Thầm nhíu mày, "Có phải chuyện tốt đẹp gì đâu, nói ra làm gì?"
Một học bá trong sạch như vậy, không thể để những chuyện rách rưới này làm bẩn tai cậu được.
"Thêm một người thêm một phần sức mà, Ngôn Phi đánh nhau cũng dữ lắm." Nam Thanh nói.
"Có một thứ gọi là đầu óc." Giang Thầm cong ngón tay gẩy tàn thuốc, "Không phải cứ nhất định phải dùng bạo lực mới giải quyết được vấn đề."
Nam Thanh nghĩ ngợi rồi hỏi: "Cậu chắc là không cần nói cho cậu ấy biết chứ?"
"Không cần." Giang Thầm phả ra một vòng khói thuốc, "Cậu ấy về quê ở với ông bà rồi, không cần tới cậu ấy."
"Được thôi." Nam Thanh cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không nghĩ ra rốt cuộc không đúng ở đâu.
Dù sao bọn họ cũng khá đông người mà.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]