Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 52: Chuyện này đáng giá.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngôn Phi chưa từng làm nghề mộc, ông nội nói sẽ giúp cậu, nhưng Ngôn Phi muốn tự mình làm, nên lúc đầu đã dùng vài loại gỗ khác để luyện tay nghề.

Mà nhà ông nội chỉ có dụng cụ cắt gọt, không có dụng cụ làm hạt, ông nội lại dẫn cậu tới nhà một người thợ mộc khác trong thị trấn, chỗ ông ấy có vài dụng cụ đơn giản, dùng tạm cũng làm được.

Ngôn Phi trước tiên làm một chuỗi hạt bằng loại gỗ khác, đeo lên tay thấy hạt quá to, cậu cảm thấy loại hạt lớn thích hợp với người lớn tuổi hơn một chút, không hợp với Giang Thầm.

Ngôn Phi lại thử mấy cỡ hạt khác nhau, cuối cùng chọn loại nhỏ hơn, như vậy làm nhiều hạt hơn một chút, đeo trên cổ tay cũng đẹp mắt.

Mấy ngày nay Ngôn Phi dồn hết tâm trí vào đống hạt gỗ, cũng không liên lạc với Giang Thầm, sợ hắn hỏi đông hỏi tây, nhưng sau khi bận rộn mấy ngày cậu lại phát hiện Giang Thầm cũng chưa từng chủ động liên lạc với mình.

Ngôn Phi cảm thấy đúng là kỳ lạ thật.

Mười giờ tối, sau khi tắm xong Ngôn Phi nằm trên giường gọi điện cho Giang Thầm, chuông vừa đổ một tiếng đã bị cúp máy ngay.

Ngôn Phi khó hiểu, nửa đêm rồi không nghe điện thoại làm gì thế?

Hai phút sau, Giang Thầm gọi lại cho Ngôn Phi, Ngôn Phi bắt máy, nghe thấy tiếng th* d*c khe khẽ bên phía Giang Thầm.

"..." Ngôn Phi nhướng mày, "... Cậu đang bận à?" Cuộc sống về đêm phong phú ghê nhỉ.

"Hả?" Giang Thầm tìm một góc khuất, ngồi xổm xuống hạ thấp giọng, "Không bận, sao thế?"

Ngôn Phi kéo dài giọng "Ồ" một tiếng.

Giang Thầm phản ứng lại, chửi một câu: "Tôi phát hiện cậu đúng là chẳng biết xấu hổ."

Nói xong chính hắn cũng bật cười: "Đừng có nghĩ linh tinh nữa, tôi đang chạy bộ bên ngoài."

"Chạy bộ?" Ngôn Phi tặc lưỡi một tiếng, "Chăm chỉ ghê nhỉ, không biết còn tưởng cậu tối muộn ra ngoài hẹn hò đấy."

Hẹn hò? Cậu không ở đây thì tôi hẹn với ai?

Giang Thầm bất đắc dĩ: "Sao thế, tìm tôi có việc à?"

"Sao nào, không có việc thì không được gọi điện cho cậu à?" Ngôn Phi nói, "Được rồi, vậy cúp máy đây."

"Ê..." Giang Thầm cạn lời, "Cậu đúng là giỏi bắt bẻ thật đấy, tôi có ý đó sao?"

"Tôi nghe ra chính là ý đó."

"..." Giang Thầm bị cậu chặn họng đến không còn sức phản kháng, không khỏi thở dài, "Tổ tông, tôi chịu rồi."

Vốn dĩ Ngôn Phi muốn hỏi xem sinh nhật hắn có sắp xếp gì không, nhưng lại cảm thấy nếu hỏi thì có thể sẽ bị Giang Thầm đoán ra cậu đang chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn, nên chỉ tán gẫu vài câu, lại vòng vo hỏi hắn mấy ngày nay ở nhà làm gì, Giang Thầm chỉ nói bị Giang Quả quấn lấy, qua loa vài câu rồi chuyển sang chuyện khác.

Nói chuyện một lúc, Ngôn Phi bảo hắn đừng chạy nữa, mau về nhà nghỉ ngơi đi.

"Nửa đêm rồi, con trai một mình ở bên ngoài không an toàn đâu." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm: "... Đợi cậu về rồi chúng ta tới võ quán nói chuyện cho đàng hoàng."

Nam Thanh đứng bên đường, thấy Giang Thầm đi tới thì nói: "Nói chuyện lâu thế à?"

"Lâu à?" Giang Thầm nhìn đồng hồ, "Mới có mười phút thôi mà."

"Các cậu không thấy lâu là được." Nam Thanh đi về phía xe, "Vừa rồi Ngũ Soái gọi điện nói bên cậu ấy đã dán xong hết rồi, cậu ấy cùng mấy người kia lái xe đi luôn theo đường khác, bảo chúng ta tiện đường đón cả đám Tiểu Tứ."

"Được." Giang Thầm ngẩng đầu nhìn lên một cái, "Đều tránh camera rồi chứ?"

"Trong mấy cái thôn đó chẳng có mấy nơi lắp camera đâu, trước đó đã đi khảo sát sẵn rồi." Nam Thanh mở cửa xe ngồi vào, "Yên tâm đi, cùng lắm bị nhốt vài ngày thôi, lý do đối phó cũng chuẩn bị xong hết rồi."

Giang Thầm lên xe, chiếc xe quay đầu trở lại, đi ngang qua một ngôi làng thì đón thêm Đinh Tiểu Tứ và mấy người khác.

Xe không quay về thành phố mà trực tiếp tìm một khách sạn trong quận để ở lại, Ngũ Soái cũng dẫn theo bảy tám người quay về, cả đám cùng đi ăn khuya.

Giang Thầm mở một chai bia cụng với bọn họ: "Mấy ngày nay cảm ơn các anh em nhé."

"Anh Thầm nói gì vậy, chuyện của anh cũng là chuyện của bọn tôi, người một nhà thì đừng nói hai lời."

"Đúng thế, anh Thầm nói vậy là khách sáo quá rồi."

...

Nam Thanh: "Những gì đã dặn các cậu đều nhớ kỹ rồi chứ?"

Đinh Tiểu Tứ: "Nhớ chứ, mà tôi thấy cảnh sát chưa chắc đã muốn quản đâu, việc bọn mình làm còn gọi là trừ gian diệt ác, thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ ấy chứ."

"Đúng vậy, người phụ nữ đó ghê tởm thật."

"Tôi..." Một thanh niên trắng trẻo đeo kính giơ tay lên, "Tôi là người đi rửa ảnh, mẹ nó chứ ghê đến mức tôi mềm luôn rồi, ít nhất nửa năm không dám xem phim nữa."

...

Ngày hôm sau, ở trấn Môn Bắc xảy ra một chuyện lớn gây xôn xao, ảnh nóng của Trần Mỹ Lan, người mở tiệm cắt tóc trong thị trấn, bị dán khắp nơi, nhìn một cái là thấy trên những bức tường trắng đầy những tấm ảnh bà ta quấn lấy những người đàn ông khác nhau trong tình trạng khỏa thân.

Không chỉ ở trấn Môn Bắc, mà cả những ngôi làng lân cận cũng đầy những bức ảnh phóng to như vậy dán khắp nơi.

"Người đàn ông này sao không nhận ra là ai nhỉ?"

"Đó gọi là làm mờ đấy, mặt mấy người đàn ông đều bị làm mờ rồi."

"Làm mờ cái gì mà làm mờ, loại đàn ông không biết xấu hổ thế này nên để mọi người nhìn xem là ai mới đúng."

"Từ lâu đã thấy con mụ đó chướng mắt rồi, ngày nào cũng quyến rũ hết người này tới người khác..."

"Nhìn người đàn ông này có giống lão Vương bán tạp hóa không? Bình thường trông thật thà thế mà không ngờ cũng làm được chuyện như vậy."

...

Trước cửa tiệm cắt tóc càng tụ tập một đám đông, có mấy người phụ nữ đang vừa đập cửa vừa chửi bới om sòm.

Mà Trần Mỹ Lan vừa ló mặt ra đã bị người ta tạt nguyên một xô phân, một người phụ nữ trông phải hơn một trăm ký trực tiếp lao tới đá một cú khiến bà ta ngã lăn xuống đất.

Những bức ảnh hở hang đó có cái đã bị xé khỏi tường, rơi vãi khắp các ngõ ngách trong thị trấn.

Nam Thanh ngồi trong xe nhìn từ xa, nói: "Theo tôi thì đám đàn ông không quản nổi nửa th*n d*** đó chẳng cần làm mờ làm gì, cứ công khai hết cho rồi, có gia đình rồi còn ra ngoài lăng nhăng, thứ gì không biết."

Giang Thầm nheo mắt nhìn tiệm cắt tóc đang bị đập phá ở phía xa, thản nhiên nói: "Hiện giờ Trần Mỹ Lan cũng đâu có chồng, những người đàn ông chưa kết hôn tới tìm bà ta thì cũng là anh tình tôi nguyện, còn đám đàn ông đã có vợ thì đúng là súc sinh thật..."

"Nhưng cũng phải nghĩ cho con cái của bọn họ nữa." Nếu là trước đây thì Giang Thầm chẳng thèm quan tâm, nhưng sau chuyện của Giang Tư Ninh, hắn cảm thấy đôi khi người bị tổn thương sâu sắc nhất là bởi chuyện của người lớn lại chính là con cái, những đứa trẻ này đều sống trong thị trấn, bị người khác chỉ trỏ bàn tán chắc chắn không dễ chịu gì.

Làm mờ khuôn mặt là điều duy nhất hắn có thể làm được, những chuyện khác hắn cũng không quản nổi, gặp phải người cha như vậy vốn đã là một cửa ải trong cuộc đời bọn chúng rồi.

Vở kịch ầm ĩ ở trấn Môn Bắc kéo dài suốt mấy ngày, trước cửa tiệm cắt tóc ngày nào cũng có phụ nữ tới gây chuyện, những bức ảnh kia tuy đã làm mờ mặt nhưng vợ ai thì nhận ra chồng người đó.

Những người phụ nữ không ngại để người khác biết chồng mình ra ngoài lăng nhăng thì trực tiếp tìm tới gây sự, còn có người cảm thấy mất mặt, không tiện xuất hiện công khai nên nửa đêm lén tới tạt sơn.

Vốn dĩ đồn cảnh sát không muốn quản chuyện này, nhưng Trần Mỹ Lan bị đánh đến chịu không nổi nên tự mình báo cảnh sát.

Thế là cảnh sát tới đưa Trần Mỹ Lan đi, nói bà ta bị nghi ngờ hoạt động m** d*m nên trực tiếp tạm giam.

Đã báo cảnh sát rồi nên đồn cảnh sát cũng điều tra xem ai là người dán những bức ảnh đó, mấy chiếc camera hiếm hoi trong thị trấn không quay được gì, khó khăn lắm mới tìm được một đoạn hình ảnh khả nghi thì cũng quá mờ, không thể nhận ra là ai.

*

Trầm hương quá quý giá, Ngôn Phi vì muốn làm thật hoàn hảo nên đã luyện tập rất lâu mới dám dùng trầm hương để làm, mà lại là hai chuỗi hạt, kích thước hạt cũng khá nhỏ, nên thời gian bỏ ra cũng lâu hơn một chút, mãi đến một ngày trước sinh nhật Giang Thầm cậu mới mài xong toàn bộ số hạt.

Nhưng vì đã quá muộn nên hôm đó cậu không thể về được, chỉ có thể tranh thủ bắt chuyến xe sớm nhất vào sáng ngày sinh nhật của Giang Thầm để quay về thành phố.

Kiếp trước Giang Thầm không quá hứng thú với chuyện sinh nhật, nên thường chỉ là cả nhà ngồi lại ăn một bữa cơm, cậu cùng Giang Thầm uống chút rượu, Giang Quả biểu diễn một tiết mục ca hát "tuyệt vời", buổi tối thì chiều theo một yêu cầu hơi quá đáng của Giang Thầm, thế là sinh nhật năm đó cũng trôi qua.

Ngôn Phi nhớ Nam Thanh vốn không tự tổ chức sinh nhật cho mình, cũng chưa từng tổ chức sinh nhật cho bạn bè, nên cậu đoán đám Nam Thanh chắc cũng không chuẩn bị tiệc sinh nhật gì cho Giang Thầm, vậy nên định trực tiếp tới nhà họ Giang tìm hắn, mời hắn đi ăn một bữa, sau đó hai người đi xem một bộ phim...

Tiện thể tỏ tình luôn, chính thức xác định mối quan hệ.

Những chuyện kiếp trước chưa kịp làm xong thì kiếp này phải tranh thủ làm sớm, không thể tiếp tục lãng phí thời gian nữa.

Ra khỏi bến xe, Ngôn Phi bắt xe buýt tới nhà Giang Thầm.

Cậu bấm chuông cửa nhà họ Giang, người giúp việc ra mở cửa, thấy là Ngôn Phi thì trực tiếp cho cậu vào.

Giang Quả nhìn thấy Ngôn Phi thì nhào tới: "Anh Tiểu Ngôn, anh tới mừng sinh nhật anh của em à?"

"Đúng vậy." Ngôn Phi xoa đầu Giang Quả, đưa đồ ăn vặt mang theo cho cậu bé, "Anh của em đâu?"

"Hả?" Liễu Phượng nghe thấy câu này thì nghi hoặc nói, "Nó không ở cùng cháu à? Chẳng phải nó đang ở nhà cháu sao?"

Hai người đồng thời sững lại, đều không thể hiểu nổi lời đối phương nói.

Mãi một lúc sau, cả hai mới làm rõ được chuyện.

Hóa ra khoảng thời gian này Giang Thầm hoàn toàn không ở nhà, Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng đều tưởng hắn đang ở nhà Ngôn Phi nên cũng không quản hắn.

Những năm trước cứ đến sinh nhật Giang Thầm là vì quan hệ giữa hắn và cha không tốt nên năm nào cũng cãi nhau, năm nay Liễu Phượng thấy quan hệ cha con đã hòa hoãn hơn, kỳ thi đại học cũng kết thúc rồi, nghĩ rằng chắc có thể đón sinh nhật tử tế một lần, vì vậy Giang Thiên Mậu đã đặt khách sạn, Liễu Phượng vừa định gọi điện cho nhà Ngôn Phi bảo Ngôn Phi dẫn Giang Thầm cùng tới khách sạn thì không ngờ Ngôn Phi đã tới trước.

Giang Quả nằm trong lòng Ngôn Phi nghe hết từ đầu đến cuối, sau đó tròn mắt lên: "Thế anh Tiểu Thầm đâu? Anh Tiểu Thầm không phải bị người xấu bắt đi rồi chứ?"

Ngôn Phi đặt Giang Quả xuống đất, cầm điện thoại gọi cho Giang Thầm.

Đầu bên kia bắt máy rất nhanh, trong giọng nói còn mang theo sự vui vẻ rõ ràng: "Sao thế, nhớ tôi rồi à?"

Ngôn Phi hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cảm xúc: "Cậu đang ở đâu?"

Bị chất vấn như vậy, trong lòng Giang Thầm chợt hoảng hốt, cẩn thận hỏi: "Cậu về rồi à?" Nếu không thì sao lại hỏi hắn đang ở đâu chứ?

Ngôn Phi nheo mắt một cái: "Chưa, tôi gọi điện chỉ để nói với cậu rằng có thể tôi sẽ ở nhà ông nội thêm vài ngày nữa."

"Ồ." Giang Thầm thở phào nhẹ nhõm, "Tôi đang ở nhà trông trẻ đây, mẹ của Giang Quả không đáng tin chút nào, Giang Quả lại quấn người, phiền chết đi được."

"Ra là vậy." Ngôn Phi nhìn Giang Quả đang ôm lấy chân mình, đôi mắt to chớp chớp nhìn cậu, cười lạnh một tiếng, "Thế thì cậu cũng khổ thật đấy."

"Chứ còn gì nữa." Giang Thầm thở dài, "Hay ngày mai tôi tới nhà ông nội tìm cậu nhé?" Chuyện cũng gần như xử lý xong rồi, Trần Mỹ Lan vào đồn cảnh sát chắc phải bị giữ lại hai ngày, hắn đang trên đường về nhà, nghỉ ngơi một ngày, ngày mai vừa hay có thể đi gặp cậu.

Hai người đã khá nhiều ngày không gặp nhau rồi.

"Được thôi." Ngôn Phi mặt không cảm xúc nói, "Tôi đợi cậu." Thật ra Giang Thầm có việc riêng phải làm, Ngôn Phi cũng không thấy có gì, nhưng đến lúc thật sự nghe hắn nói dối mình thì trong lòng vẫn khá tức giận.

Sau khi Giang Thầm cúp điện thoại, Nam Thanh nhìn hắn qua gương chiếu hậu: "Ngôn Phi gọi à?"

"Ừ." Giang Thầm gật đầu.

"Tôi thấy hay là nói cho cậu ấy biết đi." Nam Thanh nói, "Dù sao bọn mình cũng đâu có làm chuyện gì thương thiên hại lý."

"Không phải chuyện thương thiên hại lý, nhưng cũng chẳng phải chuyện gì vẻ vang." Giang Thầm xua tay, "Dù sao chuyện cũng qua rồi, các cậu đều ngậm miệng cho tôi."

"Cũng đúng." Nam Thanh đùa, "Người ta là học sinh ngoan chính hiệu, nếu biết cậu lưu manh thế này, biết đâu lại cắt đứt với cậu luôn ấy."

"Im miệng đi." Giang Thầm trừng hắn ta một cái, "Có cắt thì cũng cắt với anh."

Giang Thầm có chút bực bội nghịch điện thoại trong tay, thật ra chuyện của Trần Mỹ Lan ấy mà, bản thân hắn cảm thấy trong lòng rất thoải mái, nhưng hắn sợ sau khi Ngôn Phi biết sẽ cảm thấy hắn làm quá đáng, thất đức, nên dứt khoát không để cậu biết nữa.

...

Sau khi cúp điện thoại, Liễu Phượng nhìn Ngôn Phi: "Nó đi đâu rồi?"

"Ở chỗ Nam Thanh." Ngôn Phi nói.

"Ồ." Liễu Phượng thở phào nhẹ nhõm, "Vậy tối nay hai đứa cùng tới nhé, có thể dẫn theo cả đám bạn của nó, càng đông càng vui."

"Em còn chuẩn bị một món quà sinh nhật cho anh em nữa." Giang Quả khoe khoang, "Có bất ngờ đấy nhé."

...

Sau khi rời khỏi nhà họ Giang, Ngôn Phi đi thẳng tới chỗ Nam Thanh, cậu đoán rằng cho dù Giang Thầm không ở chỗ Nam Thanh thì Nam Thanh cũng biết hắn đang ở đâu.

Cậu cũng rất khó hiểu, mấy ngày nay rốt cuộc Giang Thầm đã đi làm gì?

Có chuyện gì mà phải giấu cậu?

Sau khi tới quán nướng, Ngôn Phi lại phát hiện cửa quán khóa chặt, Nam Thanh cũng không có ở đó.

Đây chắc chắn không phải trùng hợp, hai người đó nhất định đang ở cùng nhau.

Ngôn Phi hít sâu một hơi, lấy điện thoại ra định gọi cho Giang Thầm, nhưng im lặng một lúc rồi lại cất đi.

Kiếp trước, Giang Thầm cũng chẳng nói cho cậu biết bất cứ chuyện gì, khi đó hai người chưa thực sự mở lòng với nhau, tình cảm cũng chưa nói rõ, nên cậu cảm thấy mình không có lập trường để hỏi, dù sao ở giữa còn có cái gọi là giao ước ba năm nữa.

Trong mối quan hệ này cậu cũng luôn cẩn thận dè dặt, sợ rằng ở điểm nào đó mình sẽ khiến Giang Thầm chán ghét hay phiền lòng, cho nên hễ Giang Thầm không nói thì cậu cũng không hỏi, không quản.

Vì vậy bây giờ vừa biết Giang Thầm có chuyện giấu mình, cậu liền cảm thấy trong lòng bức bối, cảm giác được mất khó lường của kiếp trước lại quay trở về.

Ngôn Phi ngồi xuống bậc thềm trước cửa, bực bội xoay xoay chiếc điện thoại trong tay.

Vừa tức Giang Thầm giấu mình, cậu cũng biết rằng hai người ở bên nhau vẫn cần có không gian riêng, giống như lần này cậu giấu Giang Thầm chuyện làm chuỗi hạt cho hắn, Giang Thầm cũng có những việc riêng của mình.

Huống hồ hai người còn chưa chính thức xác lập quan hệ, Giang Thầm cũng không có nghĩa vụ phải kể cho cậu biết mọi chuyện.

Cậu không thể chuyện bé xé ra to, tự dọa chính mình, nếu không sau này cả hai đều sẽ rất mệt mỏi.

"Không mở cửa à?"

Ngôn Phi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Mạc Bạch Xuyên đột nhiên xuất hiện.

Mạc Bạch Xuyên dường như rất mong chờ được gặp cậu, cười chào hỏi: "Cậu cũng tới ăn đồ nướng à?"

Ngôn Phi vẫn luôn cảm thấy Mạc Bạch Xuyên mang lại cho cậu một cảm giác rất kỳ quái, nhưng kỳ quái ở đâu thì lại khó nói rõ, có lẽ cũng chỉ là trùng hợp thôi.

"Ừ, chắc là có việc đi ra ngoài rồi." Ngôn Phi nói, "Nếu anh muốn ăn thì chắc phải để hôm khác."

Mạc Bạch Xuyên ngồi xuống bên cạnh cậu: "Đúng là có việc ra ngoài thật, mấy ngày rồi không mở cửa."

Ngôn Phi kinh ngạc nhìn anh ta: "Sao anh biết?"

"Tôi biết nhiều chuyện lắm, cậu muốn biết không?" Mạc Bạch Xuyên nhướng mày với cậu.

Ngôn Phi nhíu mày: "Anh biết Nam Thanh đi đâu à?"

Mạc Bạch Xuyên gật đầu: "Biết chứ, còn vừa hay biết luôn bọn họ đã đi làm gì cùng Giang Thầm."

Tim Ngôn Phi khẽ nhảy lên.

Mạc Bạch Xuyên dường như cố ý như vậy, cũng chẳng quan tâm Ngôn Phi có muốn nghe hay không, trực tiếp tuôn ra một tràng như đổ đậu trong ống tre: "Bọn họ trước tiên cho người tới thị trấn điều tra, phát hiện Trần Mỹ Lan có quan hệ với rất nhiều đàn ông, sau đó nhân lúc nửa đêm cho người trèo cửa sổ chụp ảnh bằng máy ảnh, chụp xong thì rửa ảnh, phóng to thành áp phích rồi dán khắp một thị trấn, hơn mười ngôi làng, bây giờ ở trấn Môn Bắc không ai là không biết Trần Mỹ Lan..."

"... Mặt của những người đàn ông đó đều đã được làm mờ, nhưng bọn họ lại sắp xếp một số bức ảnh chưa làm mờ, bỏ vào phong bì rồi trực tiếp gửi tới nhà người ta, bây giờ đã có hai cặp vợ chồng đang làm thủ tục ly hôn, còn có mấy gia đình suýt nữa đập nát nhà của Trần Mỹ Lan..."

"... Trần Mỹ Lan vào đồn cảnh sát cũng tốt thôi, ít nhất còn tránh được vài ngày, nhưng đợi bà ta ra ngoài thì e rằng thị trấn đó sẽ không còn chỗ cho bà ta nữa."

"..."

Theo lời kể của Mạc Bạch Xuyên, mày Ngôn Phi càng lúc càng nhíu chặt, là cậu sơ suất rồi, từ lúc Giang Thầm biết những chuyện Trần Mỹ Lan đã làm với mẹ hắn, cậu đáng lẽ phải đoán được Giang Thầm sẽ không bỏ qua cho bà ta.

Tính cách của Giang Thầm vốn là như vậy, có thù tất báo, tuyệt đối không chịu thiệt.

Nhưng hắn lại giấu mình, đi cùng Nam Thanh?

Ngôn Phi nổi giận từ trong lòng, chuyện này đã không còn là vấn đề có nên cho nhau không gian riêng hay không nữa rồi, cái tên chó chết này vốn dĩ chẳng hề coi cậu ra gì.

Mạc Bạch Xuyên quan sát sắc mặt Ngôn Phi, lấy từ túi ra một cây kẹo m*t ngậm vào miệng, nói lúng búng: "Chuyện này Giang Thầm giấu cậu đúng không?"

Ngôn Phi nhìn anh ta, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh biết những chuyện này bằng cách nào?" Mạc Bạch Xuyên này quá kỳ quái.

Mạc Bạch Xuyên lấy thẻ sinh viên từ trong túi ra: "À đúng rồi, lần trước chưa kịp giới thiệu bản thân, tôi là sinh viên năm nhất Đại học Cảnh sát."

Ngôn Phi đã sớm biết chuyện này, nhưng anh ta là sinh viên Đại học Cảnh sát cũng không giải thích được vì sao lại biết nhiều như vậy.

"Anh theo dõi bọn họ à?" Trong ánh mắt Ngôn Phi nhìn Mạc Bạch Xuyên đã mang theo sự cảnh giác rõ ràng.

Cậu không quên Mạc Bạch Xuyên còn quen biết Giang Tư Ninh, hơn nữa quan hệ giữa hai người dường như cũng khá tốt.

"Việc tôi có theo dõi hay không chỉ là chuyện nhỏ thôi." Mạc Bạch Xuyên nói với Ngôn Phi, "Bản chất của chuyện này mới là chuyện lớn, cậu không thấy chuyện này có vấn đề à?"

"Có vấn đề gì?" Ngôn Phi khó hiểu.

Mạc Bạch Xuyên có chút không thể tin nổi: "Cậu thật sự không thấy chuyện này có vấn đề sao? Cách làm của bọn họ là đang đi trên ranh giới nguy hiểm đấy, tự ý chụp lén, dán áp phích khiêu dâm, nếu đồn cảnh sát thật sự điều tra tới nơi thì bọn họ phải vào đó ngồi vài ngày đấy, cậu thật sự không cảm thấy cách làm của cậu ta rất cực đoan sao?"

"Không thấy." Ngôn Phi thản nhiên nói, "Nếu không thì phải làm thế nào? Bị người ta bắt nạt mà không phản kháng sao?"

Mạc Bạch Xuyên bật cười, như có điều suy nghĩ mà đánh giá Ngôn Phi, anh ta còn tưởng đây là một học sinh ngoan cơ đấy, hóa ra trong xương cốt cũng nổi loạn như vậy.

"Dù thế nào đi nữa, cậu cũng phải quản cho tốt." Mạc Bạch Xuyên nói, "Loại chuyện này chắc chắn còn có cách giải quyết khác mà, lần nào gặp chuyện cũng dùng cách ăn miếng trả miếng để giải quyết thì sẽ có ngày xảy ra vấn đề."

"Hơn nữa cậu xem, cậu ta còn giấu cậu, tại sao không dám nói với cậu? Chắc chắn là vì làm chuyện xấu nên mới không dám nói thôi."

"Cần quản thì phải quản, không thể mềm lòng được, mới mười tám tuổi thôi, vẫn còn kịp, vẫn có thể uốn nắn lại."

"Một lần làm chuyện xấu không nói, hai lần làm chuyện xấu không nói, cứ kéo dài như vậy, cậu nghĩ xem, nếu thật sự có ngày cậu ta xảy ra chuyện thì cậu vẫn còn bị bịt mắt chẳng biết gì đấy."

Ngôn Phi nghe tới đây, tim bỗng đập mạnh một cái, có vài lời của Mạc Bạch Xuyên trực tiếp đánh trúng nơi đau đớn nhất trong lòng cậu, con tàu bốc cháy ở kiếp trước, Giang Thầm bị mắc kẹt trên tàu...

"Hơn nữa, cậu ta đi tìm Nam Thanh mà không tìm cậu, cậu ta xem cậu là gì? Còn bạn thân nữa chứ, người ta mới là anh em thực sự..."

Phải thừa nhận rằng, ngọn lửa này của Mạc Bạch Xuyên châm rất đúng chỗ, Ngôn Phi tức giận rồi, hơn nữa còn tức không nhẹ.

.

Lời tác giả:

Giang Thầm: Mẹ nó chứ, cái tên lắm mồm này từ đâu chui ra vậy?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.