6.
"Ngôn Tử, Ngôn Tử... tin lớn đây." Mạnh Hi vừa đập cửa vừa hét.
Ngôn Phi trước tiên thở dài một hơi rồi mới đi mở cửa.
Mấy ngày nay ngày nào Mạnh Hi cũng ở lì nhà cậu, chỉ thiếu điều ngủ lại luôn ở đây, may mà bị mẹ Mạnh Hi ngăn cản.
Ngôn Phi vừa mở cửa, Mạnh Hi đã lao vọt vào, mồ hôi đầy đầu la lên: "Tên Giang Thầm kia phát điên rồi."
"Cái gì?" Sắc mặt Ngôn Phi lập tức thay đổi.
Bây giờ cậu không nghe nổi chữ "điên", nhất là khi chữ đó còn được liên hệ với Giang Thầm.
Mạnh Hi bưng cốc nước lên uống, Ngôn Phi trực tiếp cầm mất cốc, nhíu mày nói: "Nói hết đi."
"Ơ..." Vốn dĩ Mạnh Hi còn muốn câu thêm chút tò mò của Ngôn Phi, không ngờ Ngôn Phi lại nghiêm túc như vậy.
"Tôi nói cho cậu biết, hai ngày nay ngày nào Giang Thầm cũng nửa đêm dậy băm thịt, nửa đêm chạy bộ đánh bóng trong nhà, kem thì ăn hết hộp này đến hộp khác." Biểu cảm trên mặt Mạnh Hi vô cùng méo mó, "Bên ngoài đều đang đồn cậu ta có vấn đề về thần kinh."
Ngôn Phi nhíu mày, trong ký ức của cậu không hề có đoạn này.
"Cậu biết chuyện đó bằng cách nào?" Ngôn Phi cảm thấy có thể là tin đồn bị thổi phồng lên.
"Thì cái đứa em trai do mẹ kế của Giang Thầm sinh ra ấy, chẳng phải đang học mẫu giáo sao, cùng trường với thằng nhóc thối nhà dì tôi, lúc mẹ kế cậu ta đi đón con đã chính miệng nói ra, dì tôi kể lại cho tôi nghe, nói bây giờ mẹ kế cậu ta bị dọa đến mức ban đêm không ngủ được, sợ lúc cậu ta băm thịt sẽ tiện tay cầm dao băm luôn cả bà ấy, nhà cậu ta giờ còn chẳng dám mua thịt nữa, hai ngày nay toàn ăn chay thôi." Nói đến chuyện hóng hớt, Mạnh Hi chẳng hề vấp một chữ nào, luyên thuyên một tràng.
Ngôn Phi cảm thấy khó tin, nửa đêm băm thịt?
Kiếp trước lúc Giang Thầm điên nhất cũng đâu có nửa đêm băm thịt...
Nhưng...
Hắn đã đánh gãy chân Giang Tư Ninh...
"À đúng rồi, hình như còn đánh Giang Tư Ninh đến mức đầu rơi máu chảy nữa."
Giang Tư Ninh?
Liên quan gì đến hắn?
Bây giờ hai người hẳn vẫn chưa đến mức như nước với lửa chứ.
Mạnh Hi có chút không hiểu nổi: "Cậu nói xem, tuy tên Giang Thầm này hơi khốn nạn thật, nhưng bình thường cũng đâu có tùy tiện đánh người, năm đó cậu lột quần cậu ta mà cậu ta chẳng phải cũng không đánh cậu sao."
Ngôn Phi vẫn đang suy nghĩ, thuận miệng nói: "Cậu biết hắn không đánh tôi à?"
"Cậu ta đánh cậu rồi à?" Mạnh Hi đột nhiên trợn to mắt, "Sao cậu không nói?"
"Tôi..." Ngôn Phi thở dài, vỗ vai Mạnh Hi, "Hắn thì muốn đánh đấy, nhưng chẳng phải tôi chạy mất rồi sao."
"Ồ." Mạnh Hi thở phào nhẹ nhõm, "Tôi đã bảo lúc đó cũng đâu thấy cậu bị thương đâu."
Ngôn Phi lại thở dài một tiếng.
"Dạo này sao cậu cứ thở dài suốt thế? Giống ông cụ non vậy."
Ngôn Phi: "..."
"Đi xem thử đi." Ngôn Phi nói.
"Hả?" Mạnh Hi ngẩn người, "Xem gì? Xem trò vui của Giang Thầm à?"
"... Giang Tư Ninh chẳng phải bị đánh đến đầu rơi máu chảy sao? Cậu là bạn bè chẳng phải nên đi thăm cậu ấy à?" Ngôn Phi nói.
"Ồ... đúng ha." Mạnh Hi bừng tỉnh ngộ, "Tôi quên béng mất chuyện này, đúng, phải đi thăm chứ, tên Giang Thầm đó ra tay đen lắm, Tư Ninh đừng có bị thiệt thòi, đi đi đi, đi ngay bây giờ."
Mạnh Hi đẩy Ngôn Phi ra cửa.
Ngôn Phi âm thầm thở dài, Nam Thanh dùng từ để miêu tả Mạnh Hi đúng là chuẩn xác thật.
Hai người mua ít hoa quả ở cổng khu dân cư rồi bắt taxi đến khu biệt thự nhà Giang Thầm.
Mạnh Hi chưa từng tới nơi này, nhìn những căn biệt thự nhỏ san sát nhau, chậc chậc cảm thán: "Thế giới của người có tiền đấy."
Lúc này Mạnh Hi và Ngôn Phi đều chưa từng tới nhà họ Giang, ngoài việc hẹn đánh nhau ra thì bọn họ và Giang Thầm không có quan hệ tới mức lên tận nhà làm khách, còn Giang Tư Ninh thì có lẽ vì nơi này không phải nhà của y nên cũng chưa từng mời Mạnh Hi tới chơi.
Nhưng Ngôn Phi của kiếp trước đã từng tới.
Khi ấy ngoài Giang Thầm và Giang Quả, nhà họ Giang đã không còn ai khác nữa, mỗi dịp Tết hai anh em đều đón năm mới ở đây.
Mà lúc đó Trần Anh và Ngôn Phàm Lâm không hề biết quan hệ giữa Ngôn Phi và Giang Thầm, nên Ngôn Phi sẽ ở biệt thự ăn cơm tất niên cùng hai anh em họ, sau đó mới về nhà đón giao thừa với cha mẹ.
Bây giờ nghĩ lại, hình như cậu và Giang Thầm chưa từng cùng nhau trải qua một cái Tết trọn vẹn.
Sau khi vào khu dân cư, Mạnh Hi mới phản ứng lại: "Chúng ta đâu biết nhà cậu ấy ở căn nào? Tôi phải gọi điện hỏi Tư Ninh mới được." Mạnh Hi sờ túi quần, phát hiện chiếc điện thoại Tiểu Linh Thông mẹ cậu dùng thừa lại bị bỏ quên ở nhà, mà Ngôn Phi thì không có điện thoại.
"Không cần, tôi biết là căn nào." Ngôn Phi cất bước đi về phía trước.
"Cậu biết?" Mạnh Hi vội đuổi theo, vô cùng kinh ngạc, "Sao cậu lại biết?"
"Hình như trước đây từng nghe ai đó nhắc tới một lần."
"Nghe ai nhắc thế?"
Ngôn Phi lười đến mức chẳng buồn bịa: "Quên rồi."
"Ồ." Mạnh Hi hoàn toàn không cảm thấy có gì bất thường, "Cậu biết thì tốt quá rồi, chúng ta có thể đột ngột xuất hiện tạo cho Tư Ninh một bất ngờ."
Ngôn Phi: "..."
Từ ngốc bạch ngọt đúng là một từ đẹp đẽ.
Khu biệt thự này so với khu dân cư mười năm sau còn mới hơn rất nhiều, cây xanh cũng được chăm sóc rất tốt, bên hồ nhân tạo có đình nghỉ mát và hành lang dài, còn có vài cây liễu đang đung đưa theo gió.
Ngôn Phi quen đường quen lối dẫn Mạnh Hi tới trước cửa biệt thự nhà Giang Thầm.
Trong sân có rất nhiều hoa cỏ, được chăm sóc rất cẩn thận, Giang Quả từng nói mẹ cậu bé rất thích trồng hoa chăm cây, còn theo cách nói của Giang Thầm thì đó là làm màu, không lo việc chính.
Ngôn Phi đang định tiến lên bấm chuông cửa thì nghe thấy trên đỉnh đầu truyền tới tiếng động rất khẽ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn một cái, đồng tử lập tức co rút, tiếng hô sắp bật ra lại bị cậu sống sượng nuốt trở vào vì sợ làm người phía trên giật mình.
Thấy Ngôn Phi giơ tay mãi không bấm chuông cửa, Mạnh Hi đang định hỏi thì phát hiện Ngôn Phi cứng đờ người ngẩng đầu nhìn thứ gì đó, bèn theo ánh mắt cậu nhìn lên, sau đó: "Đệt, Giang Thầm, cậu không muốn sống nữa à?"
Phía chếch trên đầu bọn họ ở tầng hai, Giang Thầm đang bám ngoài cửa sổ như Người Nhện, từng chút từng chút trèo ra ngoài.
Vì tiếng hét này của Mạnh Hi, Giang Thầm bị dọa đến run lên, chân trượt một cái, Ngôn Phi không nhịn được hô lên: "Cẩn thận."
Giang Thầm bám vào khung cửa sổ nghiêng người nhìn xuống, liền thấy học bá đứng trước cổng nhà mình.
Học bá với gương mặt cấm dục lạnh lùng đến cực điểm, vừa nho nhã vừa đẹp trai đang căng thẳng nhìn hắn.
Giang Thầm còn tưởng mình nhìn nhầm, chớp mắt một cái rồi nhìn lại, quả nhiên vừa rồi chỉ là ảo giác của hắn, học bá vẫn là khuôn mặt không chút biểu cảm nào, ánh mắt nhìn hắn lạnh lẽo còn mang theo vẻ châm chọc.
Vừa rồi đột nhiên nhìn thấy Giang Thầm treo lơ lửng ngoài cửa sổ nên Ngôn Phi bị dọa giật mình, bây giờ nghĩ kỹ lại thì hắn không phải nghĩ quẩn, mà là đang định trèo cửa sổ bỏ nhà đi.
Hai tiếng hét ngoài sân đã làm kinh động những người trong nhà, lúc Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng đi ra vừa khéo nhìn thấy Giang Thầm nhảy từ cửa sổ xuống.
Tầng hai, độ cao sáu bảy mét.
Giang Thầm nhảy xuống một cái, mượn bệ nhỏ nối giữa tầng một và tầng hai chống đỡ một chút, sau đó khuỵu người đáp đất rồi nhanh nhẹn đứng dậy.
Nhìn thấy cảnh này, Giang Thiên Mậu suýt nữa ngất xỉu.
Còn Liễu Phượng thì nghiến răng ken két, đám hoa bà trồng bị Giang Thầm đè nát cả một mảng.
"Lão Giang, lão Giang, nó không sao, không sao đâu..." Liễu Phượng vuốt ngực Giang Thiên Mậu, "Đừng hoảng, bình tĩnh nào."
Giang Thầm không ngờ vừa nhảy xuống đã phải đối mặt với cha mình, thầm chửi một tiếng xui xẻo, nếu không phải tiếng hét kia của Mạnh Hi thì bây giờ hắn đã chuồn mất rồi.
"Cậu tới đây làm gì?" Giang Thầm trừng Mạnh Hi một cái, thành sự thì ít hỏng việc thì nhiều, đúng là đồ ngốc bạch ngọt.
"Tôi, tôi với Ngôn Phi tới thăm Tư Ninh." Đối mặt với Giang Thầm, Mạnh Hi lúc nào cũng có cảm giác thiếu tự tin.
Cùng Ngôn Phi tới thăm Giang Tư Ninh?
Quan hệ tốt đến thế sao?
Giang Thầm liếc mắt sang bên cạnh, vừa hay chạm phải ánh mắt trầm lắng của học bá.
Giang Thầm mười bảy tuổi gầy hơn hắn của mười năm sau một chút, tóc lúc này cũng ngắn, chỉ dài hơn đầu húi cua không bao nhiêu, đôi mắt sau này luôn mang vẻ u ám hiện giờ vẫn còn rất sáng trong.
Chiều cao cũng thấp hơn một chút, theo lời Giang Thầm tự kể thì sau khi tốt nghiệp cấp ba hắn lại cao thêm vài phân, về sau chiều cao của hắn đạt tới một mét chín.
Giang Thầm hiện tại là một nam sinh cấp ba đẹp trai nhưng toàn thân toát ra khí chất ngốc nghếch đậm đặc.
Giang Thầm không hiểu cơn giận âm ỉ trên người Ngôn Phi từ đâu mà có, chẳng lẽ là vẫn chưa hết giận chuyện hôm đó hắn cho cậu leo cây à?
Học bá đúng là cũng thù dai thật.
Cuối cùng Giang Thiên Mậu cũng hoàn hồn lại, đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, miệng lẩm bẩm: "Tao đánh chết cái thằng nhóc thối nhà mày, chổi đâu? Dám nhảy lầu, lại còn dám nhảy lầu, mang chổi tới đây cho tao, hôm nay tao không đánh chết nó thì thôi..."
"Đừng mà, lão Giang." Liễu Phượng vội kéo ông lại, "Khoảng thời gian này nó vốn đã không bình thường rồi, lỡ đánh thành ngốc thật thì sao?"
"Tránh ra." Giang Thiên Mậu đẩy Liễu Phượng sang một bên, vẫn đang tìm chổi, đúng lúc này bên cạnh chìa ra một bàn tay thon dài trắng trẻo, trong tay cầm một cây gậy gỗ, chủ nhân của bàn tay ấy dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: "Chú ơi, cho chú này, dùng cái này đánh đau hơn."
Giang Thiên Mậu cũng chẳng kịp để ý ai tốt bụng đưa gậy cho mình, nhận lấy liền quất về phía Giang Thầm.
Trước khi bỏ chạy, Giang Thầm không dám tin nổi nhìn Ngôn Phi, người vừa đưa vũ khí cho cha hắn, cảm thấy tên học bá này đúng là chẳng ra con người gì cả.
Phải là thù oán lớn đến mức nào mới làm vậy chứ.
Giang Thiên Mậu đuổi theo đánh Giang Thầm khắp sân, Giang Thầm vừa gào vừa định mở cổng lao ra ngoài, nhưng Ngôn Phi lại đứng chắn đúng ngay trước cổng.
"Ngôn Phi, cậu cứ đợi đấy, lần sau ông đây xử chết cậu." Giang Thầm vừa chạy bán sống bán chết vừa chỉ tay vào Ngôn Phi mà chửi.
Hàng rào trong sân thật ra rất thấp, hoàn toàn có thể nhảy ra ngoài, nhưng xung quanh hàng rào đều được Liễu Phượng trồng từng khóm hoa hồng nguyệt quý, trên cành đầy gai nhọn, Giang Thầm còn chưa muốn chết đến mức lao thẳng vào đó.
"Mày xưng ông đây với ai hả?" Giang Thiên Mậu đuổi kịp liền đá cho hắn một cái.
Giang Thầm bị cha mình quất trúng hai gậy thật mạnh.
Ngôn Phi nhắm mắt lại.
Cảm giác nghẹt thở như tim treo tận cổ họng vừa rồi cuối cùng cũng biến mất.
Ngôn Phi tiến lên chắn trước mặt Giang Thiên Mậu: "Chú à, đủ rồi, đừng đánh nữa, chắc anh ấy biết lỗi rồi."
"Cháu tránh ra, đừng cản chú, hôm nay chú nhất định phải đánh chết cái thằng hỗn láo này."
Ngôn Phi đứng chắn trước mặt Giang Thiên Mậu không nhúc nhích.
Vừa rồi Giang Thiên Mậu bị cảnh con trai nhảy lầu dọa cho khiếp vía, tức giận công tâm, chứ cũng đâu thật sự nỡ đánh con trai mình, bây giờ có người đưa sẵn bậc thang để xuống liền lập tức thuận thế xuống nước, nhưng miệng vẫn nói lời hung hăng: "Thằng nhóc thối, mày cứ đợi đấy, đợi tao bình tĩnh lại, tao không đánh chết mày thì thôi."
Giang Thầm dựa vào tường thở hổn hển, nhất thời không nói nên lời, chỉ giơ ngón giữa về phía Ngôn Phi.
Học bá đúng là học bá.
Người đưa gậy là cậu.
Người làm người tốt cũng là cậu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]