7.
Khách đến nhà là khách quý, cuối cùng Giang Thiên Mậu cũng tìm lại được hình tượng tổng giám đốc Giang của mình, khách sáo mời Ngôn Phi và Mạnh Hi vào nhà.
Giang Thiên Mậu bảo Liễu Phượng tiếp đãi bọn họ tử tế, sau đó ra khỏi nhà tới công ty, mấy ngày nay ông ngày nào cũng ở nhà trông chừng Giang Thầm, hôm nay nhất định phải đến công ty.
Trước khi ra cửa, Giang Thiên Mậu trừng mắt nhìn Giang Thầm: "Mày mà dám chạy ra ngoài, đợi tao về tao đánh gãy chân mày."
Những lời uy h**p kiểu này Giang Thầm nghe quá nhiều rồi, trước đây tai trái nghe tai phải lọt, bây giờ thậm chí còn chẳng có tư cách lọt vào tai hắn nữa.
Giang Thiên Mậu lại lẩm bẩm: "Nhìn bạn của Tư Ninh người ta đi, ai nấy đều nho nhã lễ độ, nhìn là biết học sinh giỏi, rồi nhìn lại đám bạn bè lêu lổng của mày..."
"Đủ rồi đấy." Giang Thầm khó chịu nhíu mày, "Mắng con thì cứ mắng con, đừng lôi bạn bè con vào, bọn họ đâu có nợ gì cha."
Thấy hai cha con lại sắp cãi nhau, Liễu Phượng kịp thời ngắt lời: "Anh đi nhanh đi, không đi nữa là tới giờ tan làm rồi đấy."
Có lẽ Giang Thiên Mậu cũng biết lời mình nói chẳng có tác dụng gì với Giang Thầm, lại dặn dò Liễu Phượng: "Trông chừng nó."
Liễu Phượng: "..." Anh đúng là đánh giá em quá cao rồi đó.
Sau khi Giang Thiên Mậu rời đi, Liễu Phượng bảo người giúp việc mang lên ít bánh ngọt và trái cây rồi trở về phòng, để lại không gian cho đám thanh niên.
Còn chuyện trông chừng Giang Thầm, bà căn bản chẳng để trong lòng.
Nếu Giang Thầm mà trông chừng được thì còn gọi là Giang Thầm sao?
Theo lý mà nói, Giang Thiên Mậu vừa đi thì Giang Thầm phải lập tức bỏ chạy mới đúng, dù sao vì muốn ra ngoài mà hắn còn nhảy cả lầu.
Nhưng ngoài dự liệu, Giang Thầm lại không đi, cứ thế dựa nghiêng vào tủ rượu nhìn màn đoàn kết hữu ái bên này.
Mạnh Hi nắm lấy cánh tay Giang Tư Ninh, nước mắt lưng tròng: "Tư Ninh à, tôi nghe nói đầu cậu bị thương rồi, nào, cho tôi xem xem."
Giang Tư Ninh không ngờ Mạnh Hi và Ngôn Phi lại tới tìm mình, có chút vui vẻ, cười nói: "Tôi không sao đâu..."
"Thế này mà gọi là không sao à?" Mạnh Hi nhíu mày nhìn trán Giang Tư Ninh, vết thương đã đóng vảy rồi, chỉ nhìn lớp vảy ấy thôi cũng có thể tưởng tượng được cảnh tượng lúc đó thảm thiết đến mức nào.
"Đều khỏi rồi." Giang Tư Ninh sờ sờ chỗ đã đóng vảy.
Mạnh Hi ghé sát lại gần Giang Tư Ninh, nhỏ giọng nói: "Là Giang Thầm đánh cậu phải không?"
Giọng của Mạnh Hi quả thật rất nhỏ, nhưng trong phòng không ai nói chuyện nên rất yên tĩnh, dù có nhỏ đến đâu cũng không hề nhỏ.
Không đợi Giang Tư Ninh nói gì, Giang Thầm đã nheo mắt lại, bước về phía Mạnh Hi hai bước: "Đồ ngốc bạch ngọt, cậu nói gì đấy?"
Động tác của Mạnh Hi cực kỳ nhanh nhẹn, vèo một cái đã trốn ra sau ghế sofa nơi Ngôn Phi đang ngồi, còn thò đầu từ phía vai Ngôn Phi ra trừng Giang Thầm: "Chính là cậu đánh đúng không?"
Giang Tư Ninh vội bước lên một bước chắn trước mặt Ngôn Phi: "Giang Thầm, Mạnh Hi chỉ là quan tâm tôi thôi, không có ý gì khác đâu." Giang Tư Ninh biết Giang Thầm và Mạnh Hi không hợp nhau, hai bên thường xuyên hẹn đánh nhau, tuy y chưa từng tham gia, nhưng thường xuyên nghe Mạnh Hi lải nhải về những chuyện thị phi giữa bọn họ, ngay cả Ngôn Phi, người không thích nói chuyện cũng không thích bàn tán chuyện người khác, mỗi lần nhắc đến Giang Thầm cũng phải mắng một câu "đồ ngu".
Đủ thấy mối oán hận giữa hai bên sâu đến mức nào.
"Mạnh Hi, trán tôi không phải do Giang Thầm đánh, là tôi tự mình không cẩn thận bị ngã." Giang Tư Ninh lại giải thích với Mạnh Hi.
Giang Tư Ninh có chút căng thẳng, y sợ Giang Thầm và Ngôn Phi thật sự đánh nhau ngay tại đây.
Giang Thầm nhìn thấy Giang Tư Ninh, sự bực bội vô cớ trong lòng lại trỗi dậy.
Hắn muốn chửi người, muốn đá người, muốn đạp người...
Giang Thầm siết chặt hai tay, không được, hắn phải kiềm chế.
Băm thịt, đúng, hắn phải đi băm thịt.
Giang Thầm cố gắng hết sức không nhìn Giang Tư Ninh, cất bước đi về phía nhà bếp.
Ánh mắt Ngôn Phi vẫn luôn dõi theo Giang Thầm, vừa rồi tuy Giang Tư Ninh đã che khuất tầm nhìn của cậu, nhưng vẻ bực bội và chán ghét thoáng qua trên mặt Giang Thầm cậu vẫn nhìn thấy rất rõ.
Kiểu biểu cảm ấy kiếp trước cậu đã nhìn thấy trên mặt Giang Thầm vô số lần, chỉ cần nhắc đến Giang Tư Ninh thì Giang Thầm sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy.
Chẳng lẽ Giang Thầm cũng...
Không thể nào, Ngôn Phi lắc đầu, nếu thật sự là vậy thì Giang Thầm sẽ không nhẫn nhịn Giang Tư Ninh đến mức này, đó không phải tính cách của Giang Thầm.
Hơn nữa, cảm giác sức sống và ánh mặt trời của thiếu niên mười bảy tuổi cùng với khí chất ngốc nghếch tuổi trẻ như có như không nhưng không thể xua tan ấy rất khó có thể sao chép hoàn hảo.
Người khác có thể không nhận ra, nhưng Ngôn Phi lại rất nhạy cảm, đặc biệt khi đối phương còn là Giang Thầm, cậu đã sống cùng hắn ba năm, bọn họ hiểu rõ nhau từ trong ra ngoài.
"Quả Quả..." Ngôn Phi đột nhiên lên tiếng.
Giống như một dòng nước mát đổ từ trên đầu xuống, Giang Thầm giật mình một cái, đầu óc vậy mà tỉnh táo hơn đôi chút, mà người vừa lên tiếng lúc này đã đứng dậy khỏi ghế sofa, ánh mắt vượt qua Giang Thầm, rơi xuống cầu thang cách hắn không xa phía sau.
Ở đó, Giang Quả nhỏ xíu đang ôm con gấu bông của mình, có chút mờ mịt nhìn mọi người trong phòng.
"Anh gọi em à? Em tên là Quả Quả, không phải Quả Nhi." Giang Quả chân trần giẫm trên sàn nhà chạy vèo tới bên cạnh Giang Thầm ôm lấy chân hắn, mềm mềm gọi: "Anh ơi..."
Đứa trẻ vừa ngủ dậy, trên người vẫn còn ấm áp, Giang Thầm cúi đầu liếc cậu bé một cái, sau đó nhấc chân lắc ra trước ra sau, thân thể mũm mĩm của Giang Quả cũng theo chân hắn lắc lư hai cái rồi bịch một tiếng ngồi phịch xuống đất.
Giang Tư Ninh theo bản năng đưa tay ra đỡ, nhưng lập tức lại rút về, bởi vì Giang Quả chẳng những không thấy đau mà còn cười ha ha bò dậy tiếp tục bám lấy chân Giang Thầm, Giang Thầm nghiêng người né một chút rồi đưa tay ấn lên trán cậu bé, Giang Quả lại lần nữa ngồi phịch xuống đất.
"..."
Mạnh Hi không nhịn được buột miệng: "Đệt, cái này thật sự không phải ngược đãi trẻ em à?"
Tâm trạng hiện giờ của Ngôn Phi rất phức tạp, bàn tay buông bên người siết chặt lại.
Cậu chậm rãi đi tới trước mặt Giang Quả, rồi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt cậu bé, dùng giọng điệu cẩn thận và ôn hòa nói: "Chào em, anh tên là Ngôn Phi, là bạn của anh trai em."
Cứ nghiêm túc giới thiệu bản thân với một đứa trẻ năm tuổi như vậy, những người khác trong phòng, kể cả Giang Thầm, đều cảm thấy khó tin, cảm thấy mạch não của học bá quả thật khác người.
Giang Quả nghiêng cái đầu nhỏ tò mò đánh giá Ngôn Phi một hồi, cân nhắc một chút thấy cậu có lẽ không có ác ý gì mới nhỏ giọng nói: "Em tên là Giang Quả, người trong nhà đều gọi em là Quả Quả."
"Chào em, Quả Quả." Ngôn Phi mỉm cười xoa đầu Giang Quả, trong giọng nói mang theo một tia nghẹn ngào khó nhận ra.
Giang Quả ngồi dưới đất, Ngôn Phi ngồi xổm bên cạnh cậu bé, còn Giang Thầm đứng bên cạnh hai người, hai tay Giang Quả vẫn đang ôm chân Giang Thầm, cảnh tượng này ít nhiều có chút kỳ lạ, nhưng Giang Thầm nhìn một lớn một nhỏ bên chân mình lại cảm thấy lòng vô cùng bình yên, những cảm xúc bực bội vừa rồi chẳng biết từ lúc nào đã biến mất không còn dấu vết, thậm chí trong lòng hắn còn dâng lên một cảm giác thỏa mãn quỷ dị.
Bên này hốc mắt Ngôn Phi hơi đỏ, không nhịn được cúi người ôm lấy thân thể nhỏ bé của Giang Quả.
Thời còn đi học, Ngôn Phi từng gặp Giang Quả.
Khi đó Giang Quả thỉnh thoảng sẽ theo tài xế đi đón Giang Thầm tan học, Giang Thầm vừa bước ra khỏi cổng trường, đứa trẻ đã lao tới đòi hắn bế, Giang Thầm liền mặt đầy ghét bỏ túm cổ áo phía sau của cậu bé nhấc lên, Giang Quả đạp chân loạn xạ như một chú gà con.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó Ngôn Phi đều thấy buồn cười, còn Mạnh Hi thì nghĩ nhiều hơn, bởi vì người dì có con học cùng trường mẫu giáo với Giang Quả luôn thích buôn chuyện nhà họ Giang, nói rằng bà mẹ kế của Giang Thầm lúc nào cũng than phiền ở bên ngoài rằng Giang Thầm đối xử không tốt với Giang Quả, nhưng Giang Quả lại rất thích bám lấy Giang Thầm, cho nên mỗi lần nhìn thấy cảnh này Mạnh Hi đều phải cảm thán một câu: "Thằng bé này còn quá nhỏ, đợi đến ngày tranh gia sản thì nó sẽ biết lòng người hiểm ác thế nào."
Về sau nữa là lần đầu tiên Ngôn Phi thật sự gặp Giang Quả.
Khi ấy Giang Quả đã mười ba tuổi, đứa trẻ mũm mĩm ngày nào đã lớn thành một thiếu niên gầy gò thanh tú, gương mặt giống Giang Thầm năm phần, nhưng thích cười hơn hắn rất nhiều, dáng người nhỏ nhắn luôn đứng thẳng tắp, mỗi lần nói chuyện đều cười trước rồi mới lên tiếng.
Câu đầu tiên Ngôn Phi nói khi gặp cậu bé là: "Chào em, anh tên là Ngôn Phi, là bạn của anh trai em."
Giang Quả nghiêng đầu, trong mắt mang theo chút lanh lợi của tuổi thiếu niên: "Em biết anh không phải bạn của anh trai em."
Khi ấy Ngôn Phi sửng sốt một chút, sau đó Giang Quả cười nói: "Anh là bạn trai của anh trai em."
Cậu nhớ lúc đó Giang Thầm nhấc chân đá một cái vào mông Giang Quả, Giang Quả trừng anh trai mình một cái rồi than phiền với cậu: "Anh Tiểu Ngôn, em nói cho anh biết nhé, anh của em cực kỳ xấu tính, hồi nhỏ anh ấy đặc biệt thích đá mông em, mẹ em còn vì chuyện đó mà khâu thêm một miếng đệm bông sau quần cho em nữa."
Hai năm hơn, chưa tới ba năm ấy, cậu và Giang Quả sớm tối ở bên nhau, những ngày Giang Thầm không có nhà cũng là hai người bọn họ cùng nhau trải qua.
Ngôn Phi không có anh chị em ruột, mà Giang Quả lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, nên Ngôn Phi luôn xem cậu bé như em trai ruột.
Thiếu niên sáng ngời như thế lại chỉ có được một cuộc đời ngắn ngủi mười lăm năm.
...
Giang Quả ra vẻ người lớn vỗ vỗ vai Ngôn Phi: "Sau này nhớ thường xuyên tới chơi nhé."
Ngôn Phi cười một cái, thuận tay xoay cậu bé lại, quả nhiên nhìn thấy cái đệm mông trong truyền thuyết.
Miếng đệm bông hình gấu nhỏ được khâu thẳng vào quần, bao trọn cả cái mông nhỏ, lúc cậu bé ngã ngồi xuống đất có thể bảo vệ tối đa.
Chẳng trách Giang Thầm không kiêng dè gì mà đá cậu bé ngồi phịch xuống đất.
Ngôn Phi thầm thở dài một hơi, mẹ của Giang Quả cũng không dễ dàng gì.
Mạnh Hi chưa từng phát hiện Ngôn Phi thích trẻ con đến vậy, thằng nhóc thối nhà dì cậu thường xuyên tới nhà chơi, mỗi lần nhìn thấy nó Ngôn Phi đều tránh thật xa, nói rằng giữa mình và trẻ con có khoảng cách thế hệ, không thể ở chung một không gian, vậy mà bây giờ như biến thành người khác, lại thân thiết với một đứa trẻ như thế.
Giang Thầm không nhịn được chậc một tiếng: "Thích trẻ con à? Tặng nó cho cậu đấy, mang về nhà đi." Vừa nói hắn vừa tiện chân đá đá mông Giang Quả.
Ngôn Phi còn chưa kịp nói gì, Giang Quả đã "oa" một tiếng khóc lên: "Anh ơi, em nghe lời mà, anh đừng bỏ em..."
Ngôn Phi: "..."
Lông mày Giang Thầm lập tức nhíu chặt lại, nhanh chóng liếc nhìn về phía phòng của Liễu Phượng một cái rồi cúi đầu trừng Giang Quả quát lên: "Im miệng, không được khóc."
"Ư... ực..." Tiếng khóc của Giang Quả lập tức dừng lại, cái miệng nhỏ mím chặt, đôi mắt to ngấn nước, hai cánh tay mũm mĩm liều mạng ôm lấy chân Giang Thầm, còn dùng mặt cọ vào ống quần hắn, "Em rất ngoan mà."
"..."
Ngôn Phi nhìn dáng vẻ lấy lòng ngoan ngoãn ấy của Giang Quả, âm thầm thở dài một tiếng, Giang Quả à Giang Quả, quả nhiên từ nhỏ em đã không có chút tôn nghiêm nào, chẳng trách đến lúc hơn mười tuổi, anh trai em muốn đá mông là đá mông.
Mạnh Hi kéo kéo cánh tay Giang Tư Ninh, dùng giọng thì thầm hỏi cậu: "Anh trai cậu bắt nạt thằng bé như thế mà thím hai cậu không quản à?"
Giang Tư Ninh cũng dùng giọng thì thầm trả lời: "Quả Quả thích bám lấy cậu ấy."
"Đứa trẻ này... ngốc quá rồi đấy." Người ta làm anh còn chẳng quý nó, vậy mà nó vẫn cứ bám riết lấy.
Mạnh Hi bắt đầu thấy thương Giang Quả.
Trong phòng khách, Giang Tư Ninh và Mạnh Hi ngồi cạnh nhau trên ghế sofa ăn trái cây.
Giang Thầm ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế sofa đơn, chống cằm nhìn Giang Quả đang ngồi dưới đất chơi xếp hình, thỉnh thoảng lại lặng lẽ liếc nhìn Ngôn Phi đang ngồi bên cạnh chơi cùng cậu bé.
Không ai nói chuyện, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy Giang Quả mềm giọng nói một tiếng: "Chỗ này."
Bầu không khí trong phòng khách vô cùng kỳ quái, Mạnh Hi không hiểu tại sao Giang Thầm vẫn chưa rời đi, dù sao bọn họ cũng tới thăm Giang Tư Ninh, theo lẽ thường thì lúc này Giang Thầm phải khinh thường bỏ đi rồi mới đúng, dù gì vừa rồi hắn còn định nhảy lầu bỏ nhà đi.
Vì sự hiện diện của Giang Thầm, bọn họ căn bản không thể trò chuyện.
"Tư Ninh, tôi có thể tham quan phòng cậu không?" Mạnh Hi là kiểu người không ngồi yên được, nếu nơi này đã ngột ngạt như vậy thì cậu ta đổi môi trường khác.
Giang Tư Ninh vui vẻ đồng ý, còn mời cả Ngôn Phi cùng lên.
Ngôn Phi xua tay với y: "Hai người lên đi, tôi chơi với Giang Quả thêm một lúc."
Giang Tư Ninh liếc nhìn Giang Thầm đang ngồi bất động trên ghế sofa, muốn nói lại thôi.
Y sợ Giang Thầm và Ngôn Phi đánh nhau.
Do dự một hồi, cuối cùng Giang Tư Ninh vẫn dẫn Mạnh Hi lên lầu, đến chỗ cầu thang lại dừng bước nói thêm một câu: "Nếu cậu muốn lên thì cứ lên thẳng nhé, phòng ngủ của tôi là phòng thứ hai bên tay phải."
Ngôn Phi đáp một tiếng.
Tiếng bước chân trên cầu thang dần xa rồi biến mất, cuối cùng truyền tới tiếng đóng cửa, phòng khách có một khoảnh khắc yên tĩnh, sau đó chỉ còn tiếng va chạm khe khẽ giữa những khối xếp hình.
Giang Quả rất ngoan, cho cậu bé một món đồ chơi là có thể ngồi chơi nửa ngày, có người chơi cùng thì còn vui hơn nữa, không khóc không quậy, thêm vào đó lại trắng trẻo sạch sẽ, mũm mĩm mềm mại, là một đứa trẻ đặc biệt khiến người ta yêu thích.
Hơn nữa Ngôn Phi còn mang theo bộ lọc của thiếu niên mười năm sau dành cho Giang Quả, nên cũng rất vui lòng chơi cùng cậu bé.
Hai người chơi trò xếp hình đơn giản suốt một lúc lâu, cuối cùng Ngôn Phi mới ngẩng đầu hoạt động cổ một chút, rồi đưa mắt nhìn chính xác về phía một người đang ngồi trên ghế sofa: "Cứ nhìn chằm chằm người khác như vậy cậu không thấy bất lịch sự à?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]