8.
Giang Thầm bị bắt quả tang bất ngờ, nhưng cũng không hề hoảng hốt, cử động người đổi sang một tư thế khác, gác mắt cá chân phải lên đầu gối trái, vừa rung chân vừa lười biếng nói: "Từ bao giờ cậu thân với Giang Tư Ninh thế?" Thậm chí còn biết đến sự tồn tại của Giang Quả, rõ ràng bình thường Giang Tư Ninh đã từng nhắc tới Giang Quả trước mặt cậu, nếu không lần đầu gặp mặt cũng chẳng thể gọi đúng tên Giang Quả.
Anh là bạn của anh trai em.
Giang Thầm không nhịn được trợn mắt trong lòng, anh trai của Giang Quả chỉ có một mình hắn, còn Giang Tư Ninh nhiều lắm cũng chỉ là anh họ.
"Ý cậu là sao?" Ngôn Phi thấy ngồi xổm mỏi chân, dứt khoát giống Giang Quả ngồi luôn xuống đất, một chân xếp lại, một chân co lên.
Mái tóc lòa xòa trước trán tùy ý rủ xuống che khuất một phần lông mày và đôi mắt, áo thun trắng, quần jean xanh, đôi giày thể thao trắng đang rất thịnh hành khiến Ngôn Phi trông đơn giản và sạch sẽ.
Giang Thầm dời mắt đi, ngước mí mắt nhìn trần nhà: "Còn có ý gì nữa, đặc biệt đến tận nhà thăm hỏi cơ mà, chậc chậc... Học bá đều rảnh rỗi thế à?"
Bàn tay đang nghịch khối xếp hình của Ngôn Phi khựng lại một chút.
Lời này nghe sao có chút chua chua.
Ngôn Phi ngước mắt nhìn sang.
Trên chiếc ghế sofa da màu đen, Giang Thầm vắt chân ngồi theo tư thế ngông cuồng phóng túng như thể cả đời chỉ yêu tự do, đầu ngửa ra sau, đôi mắt nhìn như đang dán lên trần nhà, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt hắn hoàn toàn không có tiêu điểm, hơn nữa vành tai còn ửng lên một màu đỏ khả nghi.
Ngay khoảnh khắc này, Ngôn Phi xác định Giang Thầm hiện tại chỉ là Giang Thầm mười bảy tuổi.
Bởi vì Giang Thầm hai mươi tám tuổi sẽ không ngây thơ trong sáng như vậy.
Ánh hoàng hôn vẫn còn rất rực rỡ, bao phủ ba người trong một màu vàng ấm áp, suy nghĩ của Ngôn Phi bất giác trôi xa.
"Anh Tiểu Ngôn, em nói cho anh một bí mật nhé, anh giúp em hủy lớp thanh nhạc được không?" Thiếu niên nhỏ tuổi mắt sáng lấp lánh nhìn cậu, đầy vẻ mong đợi.
"Bí mật gì? Anh phải nghe trước rồi mới quyết định." Giang Quả rất thích ca hát, chỉ cần cậu bé ở nhà thì cả căn nhà đều quanh quẩn tiếng hát của cậu.
Ca hát vốn là chuyện tốt.
Nhưng...
Giang Quả hát lạc tông.
Giọng nói của thiếu niên đang trong thời kỳ vỡ giọng thật sự quá khó nghe, Giang Thầm đã cảnh cáo Giang Quả rất nhiều lần, lúc ở nhà thì nói ít thôi, đừng tra tấn lỗ tai người khác nữa, nhưng Giang Quả chẳng những không bớt nói mà còn ngày càng quá đáng hơn, đi đến đâu hát đến đó.
Giang Thầm và Ngôn Phi đều là nạn nhân chịu khổ sâu sắc, cuối cùng Giang Thầm nghĩ ra một biện pháp, tìm cho cậu bé một giáo viên thanh nhạc ở bên ngoài để học hát, nếu không thể ngăn cản tiếng hát của cậu thì thôi cứ để cậu hát hay hơn một chút vậy.
Nhưng Giang Quả lại không muốn đi, cậu bé nói giáo viên thanh nhạc đó hát còn không hay bằng mình.
"Bí mật của anh em." Giang Quả nhướng mày với cậu, vẻ mặt đầy thần bí.
"Vậy anh không muốn nghe nữa." Ngôn Phi không chút do dự nói.
"Sao anh có thể đối xử với anh của em như vậy chứ." Giang Quả lắc lắc cánh tay Ngôn Phi, "Nghe thử đi mà, chuyện này liên quan đến hạnh phúc sau này của anh và anh em đấy."
"Anh với anh ấy không hợp nhau, chẳng có hạnh phúc gì để nói cả." Ngôn Phi không hề lay chuyển, "Giang Quả, em thu tay lại đi." Bây giờ chẳng có gì sát thương hơn tiếng hát của Giang Quả nữa, nếu cậu thật sự hủy lớp thanh nhạc, Giang Thầm biết được có khi sẽ bùng nổ chiến tranh gia đình, còn hạnh phúc cái gì nữa.
Giang Quả ủ rũ cúi đầu xuống, cuối cùng thở dài một hơi: "Thôi được rồi, em vẫn nói cho anh biết vậy."
Ngôn Phi vừa định nói "hay là em đừng nói nữa" thì đã nghe Giang Quả nói: "Anh của em thầm thích anh nhiều năm rồi."
Lời nói của Ngôn Phi mắc nghẹn trong cổ họng.
"Thật đấy, em vô tình phát hiện ra." Giang Quả cầm điện thoại của mình lên, mở một bức ảnh cho Ngôn Phi xem, "Hôm đó em xem điện thoại của anh em thì vô tình nhìn thấy, nên lén chuyển sang điện thoại của em."
Bức ảnh trong điện thoại của Giang Quả có độ phân giải không cao, nhìn khá mờ, không phải được chụp bằng điện thoại có độ nét cao như bây giờ.
Mà người trong ảnh đang mặc bộ đồng phục màu xanh quen thuộc, có lẽ là vì có người gọi nên cậu quay đầu lại, hơi nhíu mày, dường như có chút mất kiên nhẫn, mà khoảnh khắc ấy đã bị ai đó chụp lại.
"Anh nói xem, tại sao anh ấy đổi nhiều điện thoại như vậy mà vẫn giữ lại tấm ảnh này, chắc chắn là thích rồi, bộ đồ anh mặc trong ảnh là đồng phục trường Nhất Trung đúng không, anh ấy lén chụp anh thì chắc chắn là thầm thích anh mà..."
Ngôn Phi không biết bức ảnh này rốt cuộc có phải do Giang Thầm chụp hay không, nhưng so với thuyết thầm mến của Giang Quả, Ngôn Phi lại thiên về khả năng lúc đó Giang Thầm giữ ảnh của cậu để dán lên tường rồi ném phi tiêu cho hả giận hơn, dù sao khi ấy hai người cũng nhìn nhau không vừa mắt mà.
Nhưng bây giờ, Ngôn Phi nhìn Giang Thầm mười bảy tuổi, nhìn ánh mắt né tránh của hắn cùng vành tai vô duyên vô cớ đỏ lên ấy, lại có chút dao động.
Giang Thầm bị ánh mắt Ngôn Phi nhìn đến mức không được tự nhiên, thầm nghĩ hôm nay tên học bá này có gì đó không đúng, chẳng lẽ đang âm mưu chuyện gì.
"Cậu nhìn tôi làm gì?" Giang Thầm đột nhiên quay đầu trừng cậu.
"Có qua có lại mới toại lòng nhau." Ngôn Phi bình tĩnh dời ánh mắt đi.
"Đệt..." Giang Thầm không nhịn được chửi thề một câu.
"Hôm nay tôi không phải tới thăm Giang Tư Ninh." Ngôn Phi ngồi lâu hơi mỏi, đứng dậy đá đá cái chân đã hơi tê.
Giang Thầm sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới câu hỏi trước đó của mình.
"Vậy cậu tới đây làm gì?" Giang Thầm nhìn thấy Giang Quả đặt khối xếp hình cuối cùng lên cây cầu đã dựng xong, thế là chân dài duỗi ra...
Ngôn Phi đá một cái vào bắp chân của Giang Thầm, ngăn cản hành vi phá hoại của hắn.
Giang Thầm không vui trừng Ngôn Phi.
Ngôn Phi nói: "Làm ơn làm người đi." Trẻ con nhỏ như vậy rất dễ để lại bóng ma tâm lý.
"Anh ơi..." Giang Quả không nhìn thấy sóng ngầm giữa hai người bên này, hưng phấn vẫy tay với Giang Thầm, "Em xếp xong rồi, anh có thể đá được rồi."
Ngôn Phi: "..."
Giang Thầm nhìn chằm chằm Ngôn Phi, giơ hai tay ra như muốn nói "thấy chưa", sau đó mũi chân khẽ hất một cái, cây cầu mà Ngôn Phi và Giang Quả cùng dựng suốt hơn nửa tiếng liền rào một tiếng đổ sập xuống đất.
Giang Quả ở bên cạnh vỗ tay bôm bốp: "Anh trai giỏi quá, anh trai lợi hại nhất..."
Ngôn Phi: "..."
Giang Quả à Giang Quả, anh thật sự quá thất vọng về em rồi.
"Cậu vẫn chưa nói cậu tới đây làm gì?" Giang Thầm vui vẻ cong môi, "Chẳng lẽ tới chỉ để chơi xếp hình với thằng nhóc con này thôi à?"
Chơi cái ông nội cậu.
Ngôn Phi tức giận nói: "Tôi đặc biệt tới xem cậu nhảy lầu đấy."
Lời này rõ ràng là cố ý khiêu khích, Giang Thầm nheo mắt, đứng dậy khỏi ghế sofa rồi bước lên trước một bước, âm u nói: "Cậu không nhắc chuyện này thì tôi còn quên mất đấy, nhìn tôi bị đánh vui lắm đúng không? Đưa cây gậy đó cho cha tôi cũng thuận tay lắm nhỉ."
"Cũng được." Ngôn Phi nói, "Làm việc tốt không để lại tên."
"Ha, cái tính nóng này của tôi." Giang Thầm tức đến bật cười, "Cậu cố tình tới đây để tìm người đánh nhau đúng không?"
Hai tay Giang Thầm siết lại kêu răng rắc, hất cằm về phía Ngôn Phi: "Được thôi, ra kèo đi, tôi tiếp."
Ngôn Phi liếc hắn một cái.
Giang Thầm bị ánh mắt đó nhìn đến mức tự nhiên cảm thấy chột dạ, không khỏi thầm mắng, người chơi chiêu bẩn đâu phải là hắn, hắn chột dạ cái gì chứ.
Giang Tư Ninh và Mạnh Hi vừa từ phòng đi ra đã nghe thấy câu này, hai người đồng thời cứng đờ, sau đó lập tức chạy xuống cầu thang, chỉ thấy Giang Thầm và Ngôn Phi đang đứng đối diện nhau, một trận đại chiến dường như sắp bùng nổ.
"Mạnh Hi, nếu cậu định về thì để tôi tiễn hai người." Giang Tư Ninh hơi căng thẳng lên tiếng.
"À, đúng vậy, bọn tôi chuẩn bị về rồi." Mạnh Hi vội tiếp lời, "Ngôn Tử, đi thôi."
"Được." Ngôn Phi sảng khoái đáp một tiếng, sau đó xoa đầu Giang Quả rồi lấy từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho cậu bé.
"Cảm ơn anh." Giang Quả vui vẻ nhận lấy.
Ngôn Phi lại lấy thêm một viên nữa đưa tới trước mặt Giang Thầm: "Ăn kẹo không?"
Nhìn thấy cảnh này, quai hàm của Mạnh Hi suýt rơi xuống đất, vừa rồi chẳng phải còn nói muốn đánh nhau sao? Thế nào mà chớp mắt một cái đã phát kẹo rồi?
Ngôn Phi bị ai yểm bùa rồi à?
Rõ ràng Giang Thầm cũng ngẩn cả người, vừa mới hẹn đánh nhau xong, sao ngay giây sau đã đưa kẹo rồi?
Đây là nhận thua à?
Nếu học bá đã chủ động nhận thua lấy lòng rồi, vậy hắn cũng không phải loại người bám riết không buông, thôi thì cho cậu ta chút thể diện vậy.
Thế là Giang Thầm đưa tay nhận viên kẹo trong tay Ngôn Phi, miệng còn nói: "Thật ra tôi không thích ăn lắm..."
Lời còn chưa nói hết, tay mới vươn được một nửa, cổ tay Ngôn Phi đã xoay một cái, lại đưa viên kẹo trong tay tới trước mặt Giang Quả: "Anh của em chắc chắn không thích ăn đâu, viên này cũng cho em luôn nhé."
?????
Giang thiếu gia vẫn còn đưa tay giữa không trung: "..." Mẹ nó chứ, hắn bị chơi xỏ rồi à?
Bầu không khí ngượng ngập lan khắp phòng khách, mà Ngôn Phi dường như không nhìn thấy sắc mặt đen sì của Giang Thầm, xoay người đi ra ngoài, còn gọi Mạnh Hi: "Đi thôi."
Mạnh Hi thầm giơ ngón tay cái với Ngôn Phi.
Đỉnh thật đấy, anh em của tôi.
"Để tôi tiễn hai người." Giang Tư Ninh cũng vội vàng đi theo.
Trong phòng chỉ còn lại Giang Thầm và Giang Quả, Giang Quả bóc viên kẹo trong tay ra rồi nhét vào miệng.
Giang Thầm lặng lẽ nhìn bàn tay trống không của mình.
Rất tốt.
Học bá à học bá, món nợ giữa chúng ta lại dày thêm một chút rồi.
Những ngón tay thon dài khẽ co lại, Giang Thầm đưa chân đá đá mông Giang Quả, chìa tay ra trước mặt cậu bé, khó chịu nói: "Cái kia ấy, chia cho anh một viên."
Giang Quả rất hào phóng, nhét một viên kẹo vào miệng mình, viên còn lại đặt vào lòng bàn tay Giang Thầm.
Viên kẹo sữa bọc giấy màu trắng ngà vẫn còn mang theo chút hơi ấm, cũng không biết là của Giang Quả hay của Ngôn Phi.
Lúc này Giang Thầm mới thu tay về, siết chặt viên kẹo trong lòng bàn tay.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]