Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 74: Người ấy là tôi.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trước khi khai giảng, Giang Thầm tìm Ngũ Soái, anh Soái bây giờ bán nhà hăng hái vô cùng, nghiễm nhiên đã trở thành quán quân doanh số của trung tâm bán nhà.

Công việc bán nhà không dễ làm, nhưng làm tốt thì kiếm được không ít tiền, trong nửa năm trở lại đây Ngũ Soái cũng kiếm được không ít tiền, chuyện này trước kia đối với hắn mà nói là điều không dám nghĩ tới, hắn còn đưa cả hai cậu em dưới trướng mình vào làm việc ở văn phòng bán nhà.

Bây giờ Ngũ Soái thuê một căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách, còn dư tiền để nuôi chiếc Harley của mình.

Trước đây tiền mua Harley và nuôi Harley của Ngũ Soái đều là vay Giang Thầm, Giang Thầm trước giờ rất hào phóng, tiền cho vay cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đòi lại, bây giờ Ngũ Soái có tiền rồi nên bắt đầu trả dần số tiền đã vay Giang Thầm.

Giang Thầm là người như vậy, cậu không có tiền thì tôi cho cậu vay, cậu có tiền rồi trả tôi thì tôi nhận, hoàn toàn không để tâm.

Cho nên bây giờ khi cuộc sống đang thoải mái dễ chịu, nghe Giang Thầm nói muốn hắn kiêm thêm việc làm nội thất, Ngũ Soái do dự.

Một là văn phòng bán nhà thật sự rất bận, công việc này chính là làm nhiều hưởng nhiều, hắn phải liên tục gọi điện phát triển khách hàng, phải dẫn khách đi xem nhà, một ngày hai mươi bốn tiếng hắn còn phải ăn cơm ngủ nghỉ, nếu lại làm thêm việc nội thất thì có thể sẽ không kham nổi.

"Cậu suy nghĩ đi." Giang Thầm cũng không nói thêm gì, để Ngũ Soái tự quyết định, "Muộn nhất là ngày mai phải cho tôi câu trả lời, bọn tôi sắp khai giảng rồi, tôi phải xác định chuyện này trước khi nhập học."

"Không cần đâu, tôi quyết định rồi." Sự giằng co của Ngũ Soái kéo dài năm phút, rất nhanh đã đưa ra quyết định, "Tôi theo cậu làm, đến lúc bận không xuể thì tôi nghỉ việc."

Ngũ Soái học hành không được, nhưng đầu óc khá linh hoạt, công việc hiện tại của hắn lúc trước chính là do Giang Thầm giới thiệu, sự thật chứng minh công việc này rất tốt, mà bây giờ Giang Thầm lại giới thiệu cho hắn một công việc khác, công việc này nghe qua có vẻ không vẻ vang bằng công việc ở văn phòng bán nhà, nhưng Giang Thầm là người nghĩa khí như vậy, sao có thể vô duyên vô cớ làm khó hắn được chứ?

Hơn nữa, cho dù thật sự không kiếm được tiền đi nữa, Giang Thầm đã mở lời thì tức là đang gặp khó khăn, sao hắn có thể không giúp được chứ?

Giang Thầm suy nghĩ rất rõ ràng, làm nội thất là công việc tiêu tốn rất nhiều thời gian và tinh lực, giao tiếp với khách hàng, giao tiếp với đội thi công, mua vật liệu, theo dõi tiến độ thi công, mỗi việc đều cần thời gian, mà thứ hắn và Ngôn Phi thiếu nhất lúc này chính là thời gian.

Hơn nữa tính cách của Ngôn Phi thực ra cũng không thích hợp làm những việc này, cậu thích hợp với việc yên tĩnh nghiên cứu kỹ thuật, học tập và làm nghiên cứu hơn.

Nếu đã như vậy, sau này Ngôn Phi sẽ phụ trách thiết kế cộng thêm chỉ đạo từ xa, còn lại đóng gói ném hết cho Ngũ Soái, các khoản chi phí vật liệu mà Ngũ Soái cần sẽ trực tiếp đến chỗ hắn lĩnh, Ngôn Phi kiếm một phần, sau đó lại chia cho Ngũ Soái một phần, không ai thiệt cả.

Thực ra nói trắng ra thì chỉ là một xưởng nhỏ, trong xưởng này Ngôn Phi là ông chủ kiêm nhà thiết kế, nắm phần lớn của công ty, Ngũ Soái xem như một quản lý nhỏ, nhận chỉ thị để làm việc, nhưng không gian tự chủ tương đối lớn, kiếm được bao nhiêu cũng dựa vào bản lĩnh của hắn ta.

Khoản tiền nhỏ này Giang Thầm cũng không để vào mắt, hơn nữa hắn cũng rất yên tâm về Ngũ Soái, Ngũ Soái chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách để kiếm thêm một chút, nhưng sẽ không hố hắn, xem như đôi bên cùng có lợi.

Những suy nghĩ này Giang Thầm đơn giản nhắc với Ngôn Phi vài câu, Ngôn Phi cũng không để trong lòng.

Kiếp trước chính cậu đã tự mở một công ty, đủ loại chuyện giao tiếp với người khác khiến cậu kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, nếu không phải vì kiếm tiền, cậu thà ngồi lì trong văn phòng cúi đầu vẽ bản thiết kế.

Sống lại một đời, vẫn phải kiếm tiền, nhưng cậu phát hiện Giang Thầm có đầu óc kinh doanh hơn cậu nhiều.

Ngôn Phi là kiểu người thà tự mình làm còn hơn làm phiền người khác, còn Giang Thầm lại hoàn toàn ngược lại, việc gì có thể để người khác làm thì hắn tuyệt đối không tự mình làm thêm một chút nào, cho nên sau khi phát hiện Giang Thầm làm ăn linh hoạt hơn mình rất nhiều, Ngôn Phi dứt khoát mặc kệ tất cả, Giang Thầm muốn giày vò thế nào thì giày vò thế ấy, cậu lười biếng chỉ cần làm theo lời hắn là được.

Sau khi giải quyết xong chuyện nội thất, cũng đến lúc khai giảng.

Đại học B nằm ở khu đại học ngoại thành của thành phố này, cách trung tâm thành phố khoảng hai giờ đi xe, hai chàng trai lại học đại học ngay tại địa phương nên người nhà cũng không quá lo lắng, vì thế hai người được tài xế đưa đến trường.

Sáng hôm trước ngày lên đường, Giang Quả kéo ống quần Giang Thầm vừa khóc vừa sụt sùi: "Con muốn đi học cùng anh Tiểu Thầm."

Giang Thầm hả hê trên nỗi đau của người khác: "Ha, thằng nhóc thối, cuối cùng anh cũng thoát khỏi em rồi."

Giang Quả lập tức gào khóc: "Con muốn đi cùng anh Tiểu Thầm, hu hu hu......"

"Tạm biệt nhé cưng." Giang Thầm càng nghĩ càng vui, lập tức xách vali đi ra ngoài.

Giang Quả ôm chân hắn ngồi bệt xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, thảm thương kêu lên: "Anh Tiểu Thầm, anh đừng đi...... Em không muốn anh đi......"

Liễu Phượng: "......" Chua quá.

Giang Thiên Mậu: "......" Chua quá đi mất.

Giang Thầm vui vẻ rời khỏi nhà trong tiếng khóc gào của Giang Quả, còn Giang Quả cũng đeo cặp sách nhỏ của mình bước vào cánh cổng lớp Một.

Thực ra theo tuổi thì Giang Quả vẫn chưa đủ tuổi vào lớp Một, nhưng mẹ cậu bé cảm thấy quả quả nhà mình mang trên vai trọng trách lớn lao, cho nên phải đi học sớm, tốt nghiệp sớm, kết hôn sớm, sinh con sớm, đi trước một bước có khi sẽ hơn người khác cả chục năm.

Liễu Phượng vô cùng cảm động trước cách làm của mình, tự khen bản thân: "Cha mẹ yêu con thì phải tính kế lâu dài cho con, mình đúng là thông minh quá mà."

......

Giang Thầm và Ngôn Phi đến đại học B, hai người kéo vali xuống xe.

Đối với Ngôn Phi mà nói, đại học B là chấp niệm của cậu ở kiếp trước, kiếp trước cậu không đến đây, bởi vì không muốn đối mặt với một đại học B không có Giang Thầm, còn ở kiếp này, cậu mang theo chấp niệm của mình cùng đến đây.

Tâm trạng của cả hai đều rất tốt, đúng lúc chuẩn bị bước vào cổng trường mới thì nhận được món quà lớn đầu tiên sau khi đến đại học B.

"Giang Thầm, Giang Thầm!!!!" Một giọng nữ trong trẻo vang lên, mang theo sự phấn khích khó giấu nổi, "Thật sự là cậu sao?"

Giang Thầm nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy một cô gái mặc váy liền màu trắng đang bước nhanh tới, trên mặt là nụ cười rạng rỡ: "Giang Thầm, cậu thật sự đến đại học B rồi."

Ngôn Phi ở bên cạnh im lặng một thoáng, sau đó chậm rãi nghiêng mắt nhìn sang, cô gái mặc váy trắng ấy dịu dàng xinh đẹp, cậu chưa từng gặp cô, nhưng cậu nhớ giọng nói của cô.

Có lẽ khi đó cô đã qua tuổi vỡ giọng, cũng có lẽ con gái sau khi vỡ giọng thì không thay đổi rõ rệt như con trai, dù là nguyên nhân nào đi nữa, Ngôn Phi vẫn nhớ giọng nói này.

Giang Thầm nhíu mày: "Cô là ai vậy?"

"Hả?" Nụ cười của cô gái khựng lại, "Cậu không nhớ tôi à?"

"Tôi quen cô sao?" Giang Thầm lục lọi toàn bộ ký ức trong đầu nhưng vẫn không có bất kỳ ấn tượng nào về cô gái này.

Cô gái có chút tức giận vì chuyện Giang Thầm quên mình, không khỏi hừ nhẹ một tiếng, cố ý nói: "Trước đây hai chúng ta đã hẹn nhau cùng thi vào đại học B, sau đó sẽ yêu nhau."

!!!!!

Giang Thầm trợn tròn mắt, lập tức lùi về sau: "Cô gái à, cô đừng hại tôi chứ, khi nào tôi hẹn với cô vậy? Tôi có quen cô đâu."

Vừa nói Giang Thầm vừa nắm lấy cánh tay Ngôn Phi, nói với cậu: "Anh không có, anh không làm, em đừng nghe cô ấy nói bậy."

"Sao lại không có?" Có lẽ cô gái nhìn ra được sự hoảng hốt của Giang Thầm nên tiến lên một bước, đôi mắt đẹp trừng hắn.

Ngôn Phi thở dài một hơi rồi xoay người rời khỏi nơi thị phi này.

Dù sao đây cũng là chuyện của hai người bọn họ, vẫn nên để hai người bọn họ tự giải quyết thì hơn.

Nhưng, cậu có chút chua.

Rõ ràng cậu biết toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, nhưng vẫn không nhịn được mà thấy chua.

Bên này cô gái giải thích với Giang Thầm nửa ngày trời, Giang Thầm vẫn chẳng nhớ ra chút nào, cuối cùng cô gái tức đến mức dậm chân bỏ đi.

Giang Thầm chạy tới tìm Ngôn Phi, phàn nàn với cậu: "Thần kinh à."

"......" Ngôn Phi nhàn nhạt nói, "Anh đúng là từng hẹn với người ta rồi."

"Thôi đi, chỉ là nhận nhầm người thôi, em chấp nhặt với cô ấy làm gì." Giang Thầm một tay khoác vai cậu, một tay kéo vali đi về phía trước.

Ngôn Phi liếc hắn: "Giang Thầm, anh thật sự không nhớ sao?"

Giang Thầm ngẩn người: "Cái gì cơ?"

"Hè năm đó sau khi tốt nghiệp cấp hai, trong viện lớn sau lớp học thêm, có một cô gái tỏ tình với anh, anh nói người anh thích là người có thể thi đỗ đại học B."

"Đệt, sao em biết?" Giang Thầm chấn động, vừa rồi rõ ràng hắn nhìn thấy Ngôn Phi đi xa rồi, sao cậu lại biết những lời cô gái kia nói?

Ngôn Phi thấy khó hiểu: "Giang Thầm, đầu óc anh có vấn đề à? Chuyện lớn như có người tỏ tình với anh mà anh chẳng có chút ấn tượng nào sao?"

Giang Thầm cũng rất vô tội, chuyện lúc tốt nghiệp cấp hai theo lý mà nói hắn phải nhớ chứ, trước khi tốt nghiệp cấp hai, chuyện Ngôn Phi tụt quần hắn thì hắn nhớ rõ mồn một.

Giang Thầm suy nghĩ một lúc, đột nhiên nheo mắt lại: "Vì sao chuyện người khác tỏ tình với anh em lại biết rõ như vậy?"

Trọng điểm lệch hẳn rồi.

"Hừ." Ngôn Phi hừ lạnh một tiếng, "Vì em nghe thấy, em là người chứng kiến."

Giang Thầm: "!!!!"

Không đợi Giang Thầm suy nghĩ nhiều, Ngôn Phi nghiêng đầu mỉm cười nhướng mày với hắn: "Nếu không, anh nghĩ vì sao em lại đến đại học B?"

Một câu này của Ngôn Phi khiến Giang Thầm choáng váng.

Nếu hắn không hiểu nhầm, thì là vì năm đó có một cô gái tỏ tình với hắn, hắn thuận miệng nói ra câu đó, nên Ngôn Phi mới muốn thi vào đại học B nhỉ?

"Người nào đó" khiến hắn ghen suốt bao lâu nay...

Nhận thức này khiến Giang Thầm vô cùng phấn khích.

Giang Thầm đuổi theo Ngôn Phi, nắm lấy cổ tay cậu, cố gắng kìm nén sự kích động không cách nào khống chế của mình: "Người đó là anh, đúng không?"

Vành tai Ngôn Phi hiếm khi nóng lên, cậu khẽ thở dài không tiếng động: "Có vài chuyện không cần nói rõ như vậy."

Giang Thầm bật cười, "người nào đó" mà hắn đã lăng trì trong lòng mấy vạn lần giờ đều hóa thành những bong bóng màu hồng đập thẳng vào mặt hắn, Giang Thầm lâng lâng nói: "Ngôn Phi, em trưởng thành sớm thật đấy, chẳng phải từ lúc đó em đã bắt đầu thích anh rồi sao?"

"Không đúng..." Giang Thầm lắc đầu, "Em không phải là đã thích anh từ sớm nên mới cố ý tụt quần anh đấy chứ? Khẩu vị của em nặng thật đấy..."

Ngôn Phi đầy vạch đen trên đầu, hất tay Giang Thầm ra rồi tiếp tục đi về phía trước.

Đồ ngốc, cậu thật sự không nên mềm lòng nhất thời mà nói chuyện này ra, nên để hắn ôm cục tức đó cả đời mới phải.

Sự phấn khích của Giang Thầm kéo dài rất lâu, ngay cả đợt huấn luyện quân sự nghiêm khắc cũng không làm nó tiêu tan, nhưng theo sự bắt đầu của cuộc sống đại học, cuối cùng nó vẫn dần dần nguội đi.

Đại học khác với cấp ba, khi đó hắn và Ngôn Phi từ sáng đến tối đều gặp mặt nhau, buổi tối ngủ cũng ở cùng nhau, còn đại học không chỉ không ở cùng ký túc xá, mà lên lớp cũng không ở cùng tòa giảng đường, thời khóa biểu cũng khác nhau, đến cả bữa trưa đôi khi cũng không thể ăn cùng, buổi tối còn phải tự học, một ngày gần như chẳng gặp được nhau.

May mà bọn họ ở cùng một tòa ký túc xá, chỉ là hắn ở tầng sáu còn Ngôn Phi ở tầng hai, mỗi tối sau giờ tự học hắn đều tới ký túc xá của Ngôn Phi điểm danh trước, gặp mặt nói vài câu, cũng chỉ có thể vài câu thôi, bởi vì buổi tối ký túc xá sẽ tắt đèn, hắn phải quay về tắm rửa trước giờ tắt đèn.

Chuyện này khiến hắn phiền muốn chết.

Hơn nữa ngoài việc học ra, hai người còn phải bận chuyện nội thất, cứ vài ngày Ngũ Soái lại tới trường một lần, ba người cùng họp một cuộc họp nhỏ, bàn giao những việc cần Ngũ Soái làm, Ngôn Phi phải xác nhận vật liệu, Giang Thầm phải giúp liên hệ các bên, còn phải đấu khẩu với bên Thịnh Hoa.

Tập đoàn Thịnh Hoa từ lâu đã bắt đầu quảng bá, thành quả cụ thể Giang Thầm không hỏi, nhưng theo lời Ngũ Soái thì hiệu quả tốt ngoài sức tưởng tượng.

Bởi vì căn hộ hơn chín mươi mét vuông do Ngôn Phi thiết kế, có rất nhiều người muốn tìm Ngôn Phi làm bản thiết kế, nhưng đều bị Giang Thầm từ chối.

Căn hộ đó vốn dĩ là tặng miễn phí cho Thịnh Hoa, trọng tâm của bọn họ vẫn phải đặt vào khu biệt thự, dù sao Ngôn Phi thật sự không có thời gian.

Tóm lại, hai người bận đến mức chết đi sống lại, bận đến mức không có thời gian yêu đương, không có thời gian nắm tay, không có thời gian hôn môi, càng không có thời gian và không gian để "hái nấm", Giang Thầm đã nếm được mùi vị đó ngoài việc sắp bận chết thì cũng sắp nhịn chết luôn rồi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.