Trong lúc Ngôn Phi và Giang Thầm đang thích nghi với cuộc sống đại học căng thẳng và bận rộn, Giang Tư Ninh cũng thích nghi với cuộc sống ở ngôi trường mới.
Một phòng ký túc xá có tám người, gần giống hồi cấp ba, điểm tốt hơn cấp ba là mỗi phòng đều có một nhà vệ sinh nhỏ.
Y không quen những người trong ký túc xá, mà cũng không muốn quen với bọn họ, y vẫn giống như thời cấp ba, luôn một mình một kiểu.
Việc học năm nhất đại học nhẹ nhàng hơn cấp ba rất nhiều, nhưng so với năm hai và năm ba vẫn nghiêm khắc hơn, phải học tự học buổi sáng và buổi tối, lịch học cũng khá kín, cho nên y chỉ có thể tranh thủ cuối tuần đi làm thêm.
Đương nhiên, ngoài học tập và làm thêm, y còn phải đối phó với mẹ mình.
"Tiểu Ninh, số tiền này không đủ." Trần Mỹ Lan vừa khóc vừa nhìn Giang Tư Ninh, "Ông ta muốn nhiều hơn, mẹ không ngăn được ông ta."
Giang Tư Ninh dâng lên một trận chán ghét, không nhịn được gầm khẽ: "Tại sao, tại sao lại là ông ta?"
"Con tưởng mẹ muốn sao?" Trần Mỹ Lan khóc đến đứt quãng cả hơi thở, "Mẹ cũng là người bị hại."
Giang Tư Ninh đỏ mắt nhìn Trần Mỹ Lan đang suy sụp trước mặt mình, bất lực nói: "Báo cảnh sát đi."
"Có ích gì chứ?" Trần Mỹ Lan vừa khóc vừa nói, "Ông ta đã ngồi tù xong rồi, bây giờ ông ta cũng đâu có phạm pháp, mẹ không muốn con sống cả đời dưới cái bóng của ông ta, hay là cho ông ta ít tiền rồi đuổi đi đi."
"Cho tiền? Nhà mình lấy đâu ra tiền?" Giang Tư Ninh siết chặt nắm tay, "Hay là cứ mặc kệ tất cả đi."
"Không được." Giọng Trần Mỹ Lan trở nên the thé, "Ông ta uy h**p sẽ khiến toàn thể giáo viên và học sinh trong trường biết con có một người cha là kẻ h**p dâm, nếu bị bạn học và thầy cô biết được, đời con coi như xong rồi."
Giang Tư Ninh mệt mỏi nhắm mắt lại.
Đời này coi như xong rồi sao?
Đời y từ lâu đã xong rồi.
Y đã không còn sự kinh ngạc như lúc mới biết mình có một người cha là kẻ h**p dâm nữa, mẹ y lúc nào cũng có thể mang đến cho y "bất ngờ", người cha này cũng là một món quà bất ngờ ngoài dự liệu.
Hừ, cuộc đời y thật sự lúc nào cũng ngập tràn những "bất ngờ".
Trần Mỹ Lan lau nước mắt: "Mẹ không có bản lĩnh, nhưng mẹ làm tất cả đều là vì con, năm đó mẹ bị ông ta... nhưng mẹ không nỡ bỏ con, nên đã sinh con ra, sau đó để con đến nhà chú hai con sống, chẳng qua là muốn con đường đường chính chính làm người, mặc dù... phương pháp của mẹ không đúng, nhưng mẹ đều là vì con tốt thôi."
"Được rồi, mẹ, con biết mẹ là vì con tốt." Giang Tư Ninh xoa mặt, lấy ví tiền trong túi quần ra, lấy hết tiền bên trong đưa cho Trần Mỹ Lan, "Con còn phải đóng học phí, còn phải ăn uống, chỉ có thể đưa mẹ chừng này thôi, nhiều hơn nữa thì con chỉ có thể bán máu bán thận."
"Nói bậy bạ gì thế?" Trần Mỹ Lan quát y một tiếng, "Mẹ sao có thể để con bán máu bán thận được."
Giang Tư Ninh tự giễu cười một tiếng.
Trần Mỹ Lan suy nghĩ một lát: "À phải rồi, chẳng phải chỗ con vẫn còn một cái thẻ của chú hai con sao, hay là rút trước ít tiền trong đó đưa cho ông ta đi, không thì mẹ thật sự sợ ông ta đến trường con gây chuyện, mẹ già rồi không cần thể diện nữa, nhưng con vẫn còn phải sống tiếp mà."
"Không được." Giang Tư Ninh không cần suy nghĩ đã từ chối, "Cái thẻ đó con phải trả lại, mẹ à, chúng ta không có tư cách dùng tiền của chú ấy."
"Sao lại không có tư cách?" Trần Mỹ Lan đột ngột đứng bật dậy, trừng mắt nhìn y, "Năm đó nếu không phải vì ông ta thì mẹ có thảm như thế này không? Nếu không phải vì ông ta thì mẹ có bị người ta... Nếu không phải vì ông ta thì mẹ con chúng ta sao lại rơi vào tình cảnh như bây giờ?"
"Mẹ..." Giang Tư Ninh không muốn hỏi chuyện của bọn họ thời trẻ, chỉ cảm thấy từng đợt mệt mỏi không ngừng kéo tới, nhưng thật sự để tên h**p dâm đó đến trường gây chuyện sao? Hậu quả đó y chịu nổi không?
"Tiểu Ninh..." Trần Mỹ Lan nước mắt đầy mặt, "Nếu không làm ông ta hài lòng, mẹ thật sự sợ ông ta lại làm ra chuyện gì đó gây tổn thương cho chúng ta."
"Nhưng ông ta sẽ không bao giờ hài lòng đâu, chỉ càng ngày càng được voi đòi tiên."
"Vậy con còn có cách nào khác sao?"
Đúng vậy, y còn có cách nào đây?
Giang Tư Ninh cầm thẻ đi đến máy ATM rút ba nghìn tệ đưa cho Trần Mỹ Lan, Trần Mỹ Lan nhận lấy tiền rồi ôm cậu: "Mẹ sẽ giúp con, mẹ nhất định sẽ giúp con thoát khỏi ông ta."
Sau khi Trần Mỹ Lan rời đi, Giang Tư Ninh ngồi một mình trên ghế dài rất lâu.
Hạn mức mỗi tháng của tấm thẻ đó là hai vạn tệ, trước giờ Giang Tư Ninh chưa từng dùng qua, nhưng bây giờ y đã dùng rồi.
Có những chuyện nếu không làm thì thôi, một khi đã mở ra lỗ hổng thì sẽ không bao giờ dừng lại được nữa.
Trong mấy tháng tiếp theo, cách một khoảng thời gian Trần Mỹ Lan lại đến lấy tiền của y một lần, có lúc Giang Tư Ninh đưa bà một nghìn, có lúc hai nghìn, lần nhiều nhất là năm nghìn.
Tê dại, bất lực, giống như thuốc giảm đau vậy, đau thì uống một ít.
Mà ngôi trường cao đẳng này hoàn toàn khác với tưởng tượng của y, biết vậy y đã học lại một năm rồi, nhưng học lại một năm thì thật sự có thể thi đỗ sao? Áp lực tinh thần, áp lực cuộc sống, đủ loại áp lực từ bên ngoài, chỉ nghĩ thôi đã thấy ngột ngạt, y từng khát vọng được vươn lên như thế, nhưng bây giờ mọi con đường của y đều đã bị chặn kín.
......
Mấy tháng nay, Liễu Phượng liên tục nhận được rất nhiều tin nhắn thông báo rút tiền.
Lúc trước hai tấm thẻ mà Giang Thiên Mậu đưa cho Giang Thầm và Giang Tư Ninh đều được liên kết tin nhắn thông báo với số điện thoại của bà.
Tấm thẻ của Giang Thầm cứ đầu mỗi tháng là rút sạch hai vạn tệ, vẫn luôn như vậy, sau khi lên đại học, hạn mức của thẻ Giang Thầm được nâng lên ba vạn, Giang Thầm vẫn cứ đầu tháng là rút sạch, như thể đề phòng cha mình nổi hứng không vui rồi cắt tiền của hắn vậy, ý thức phòng ngừa nguy cơ cực kỳ đầy đủ.
Còn tấm thẻ của Giang Tư Ninh trước giờ chưa từng động tới, nhưng mấy tháng gần đây chẳng hiểu sao cứ một nghìn hai nghìn mà rút.
Đối với Giang Tư Ninh, cảm xúc của Liễu Phượng rất phức tạp, tuy bà không thích y lắm, nhưng đứa trẻ này quả thật rất đáng thương, hơn nữa đã sống ở nhà bà lâu như vậy mà cũng không gây ra rắc rối gì, Liễu Phượng không có ý kiến gì với y, nhưng trên người y lại có thứ khiến người ta chán ghét nhất, đó chính là người mẹ đáng ghét của y.
Nếu y giống Giang Thầm, đầu mỗi tháng rút sạch hai vạn tệ, Liễu Phượng mỗi tháng nhìn thấy tin nhắn rút tiền một lần, tuy trong lòng không thoải mái lắm nhưng vẫn có thể chịu được, dù sao Giang Tư Ninh vẫn còn đang đi học, cần tiền, bà cũng không đủ nhẫn tâm để mặc kệ y.
Nhưng cứ vài ngày lại rút một lần, vài ngày lại rút một lần, lúc nào cũng nhắc nhở bà rằng có người đang đào hang trong nhà họ Giang, khiến bà rất khó chịu.
Hơn nữa một sinh viên đại học nếu tiết kiệm thì một tháng một nghìn tệ là đủ rồi, số tiền đó của Giang Tư Ninh đã đi đâu?
Liễu Phượng khá hiểu Giang Tư Ninh, biết y không phải đứa trẻ tiêu tiền bừa bãi, trước đây khi còn ở nhà họ Giang, tiền tiêu vặt Giang Thiên Mậu cho y cũng giống như Giang Thầm, bà biết số tiền đó Giang Tư Ninh đều đưa cho Trần Mỹ Lan.
Giang Tư Ninh tiêu tiền bà không xót, nhưng Trần Mỹ Lan tiêu tiền thì bà thấy khó chịu, chẳng qua lúc đó trên danh nghĩa Giang Tư Ninh vẫn là con trai của anh trai Giang Thiên Mậu, cho nên dù trong lòng không thoải mái, Liễu Phượng cũng không nói gì.
Nhưng bây giờ, Liễu Phượng thấy vô cùng khó chịu.
Liễu Phượng trước giờ không phải là người chịu thiệt, cho nên trước tiên bà giảm hạn mức của thẻ xuống còn một vạn, sau đó phát hiện một vạn tệ thì Giang Tư Ninh cơ bản sẽ rút hết trong ba lần, về sau bà lại giảm hạn mức xuống còn năm nghìn.
Khi nhiều lần không rút được tiền nữa, Giang Tư Ninh biết có người đã thay đổi hạn mức, không biết là Giang Thiên Mậu hay Liễu Phượng, nhưng dù là ai thì cũng khiến y vô cùng xấu hổ.
Y biết đối phương đang cảnh cáo mình đừng được voi đòi tiên, nhưng việc không trực tiếp khóa thẻ vẫn là chừa cho y một đường lui.
Y rất muốn dừng lại, nhưng thực sự không tìm ra cách nào khác, mấy lần gần đây khi về nhà y đều thấy Trần Mỹ Lan bị đánh đến mặt mũi bầm dập, y còn gặp tên h**p dâm đó một lần, người đó khác hẳn với tất cả những người bình thường.
Ông ta giống như con dòi sinh ra từ dưới lòng đất, không biết xấu hổ, không phân biệt đúng sai, chỉ có một gương mặt xấu xa đáng ghê tởm.
Chỉ khi nhìn thấy tiền ông ta mới lộ ra nụ cười thỏa mãn, dùng tiền vỗ vào mặt y: "Nhóc con, ngoan ngoãn nghe lời đi, nếu không đời mày coi như xong, sẽ giống hệt tao, cả đời không thể sống dưới ánh sáng."
Giang Tư Ninh sợ, y sợ mình có một người cha là kẻ h**p dâm, y sợ bị người khác nhìn bằng ánh mắt khác thường, giống như khi y trở lại thị trấn đó, tất cả mọi người đều biết y có một người mẹ từng bị phát tán ảnh nóng khắp thị trấn, bọn họ sẽ dùng loại ánh mắt khiến y chán ghét và sợ hãi đó nhìn y, khiến y cảm thấy thế giới này thật quá xấu xí.
Y cũng từng nghĩ, hay là đi nhập ngũ đi, trốn khỏi nơi này, nhưng người đàn ông đó sẽ không để y rời đi, lúc này y vẫn là con cháu nhà họ Giang, y có quyền nhập ngũ, nhưng nếu người đàn ông đó gây chuyện, để mọi người biết y có một người cha từng ngồi tù vì tội h**p dâm, y sẽ không thể nhập ngũ, sau này cũng sẽ không có một công việc tử tế, y phải làm sao đây?
Rời đi?
Tìm một nơi không ai quen biết để bắt đầu lại từ đầu?
Nhưng việc học phải làm sao?
Không học nữa sao? Mặc dù chỉ là cao đẳng, nhưng y vẫn còn cơ hội liên thông lên đại học, vẫn có thể thi nghiên cứu sinh, y đã cố gắng nhiều năm như vậy, cứ thế từ bỏ sao?
Mẹ y sẽ không đi, mà y cũng không thể bỏ bà lại, đó là người cuối cùng trên thế giới này còn đối xử tốt với y.
Y phải làm sao đây?
Tiền tiêu vặt mỗi tháng của Giang Thầm đã tăng lên ba vạn tệ, cứ đầu mỗi tháng hắn lại rút ra, trước đây là gửi vào một tấm thẻ của riêng mình, về sau thì trực tiếp gửi vào tấm thẻ mà Ngôn Phi đưa cho hắn.
Cho nên cứ đầu mỗi tháng điện thoại của Ngôn Phi lại nhận được một khoản tiền vào lớn ba vạn tệ, sau đó trong suốt tháng còn lại số tiền đó sẽ dần dần được tiêu đi.
Mỗi tháng ba vạn còn không đủ, còn phải chuyển thêm một ít từ số tiền có sẵn trong thẻ ra dùng.
Ngôn Phi không muốn quản Giang Thầm tiêu bao nhiêu tiền mỗi tháng, nhưng tiền của Giang Thầm tiêu rất khó hiểu, mặc dù hai người không học cùng lớp, nhưng đều sống trong trường, cũng chẳng có khoản chi tiêu lớn nào, vậy một tháng Giang Thầm tiêu ba bốn vạn tệ vào đâu?
Nhân lúc một buổi trưa hai người cùng đi ăn ở nhà ăn trường học, Ngôn Phi trực tiếp hỏi hắn.
"Hả?" Giang Thầm bị hỏi đến ngơ ngác, "Tiền á? Thì tiêu bình thường thôi mà."
Sau đó Giang Thầm lại dè dặt hỏi: "Anh tiêu nhiều quá à?"
"Em chỉ muốn hỏi một tháng anh đều làm gì thôi?" Ngôn Phi thật sự chỉ tò mò, từ kiếp trước đến kiếp này cậu không trở thành phú nhị đại, cũng không trở thành phú nhất đại, còn Giang Thầm từ một phú nhị đại sa cơ lại dựa vào bản thân trở thành phú nhất đại, nhưng Ngôn Phi cũng không thấy hắn khác mình ở điểm nào, cho nên cậu không hiểu tiền của đám phú nhị đại đều tiêu vào đâu.
Như cậu đây, một tháng một nghìn tệ còn chẳng tiêu hết.
Giang Thầm suy nghĩ một chút rồi bẻ ngón tay tính cho cậu: "Mua quần áo, mua giày dép phải tốn tiền chứ..."
"Bao nhiêu tiền?" Ngôn Phi hỏi.
"Áo lông vũ em đang mặc giá bảy nghìn, đôi giày em đang đi giá bốn nghìn." Giang Thầm nói.
Ngôn Phi: "......"
Được rồi, đừng giải thích nữa, cậu hiểu rồi.
Kiếp trước Ngôn Phi vốn không để ý chuyện ăn mặc, lúc đi học mặc quần jean khoảng một trăm tệ, về sau đi làm cũng không quan tâm những thứ này, tùy tiện bước vào một cửa hàng, thấy áo thun nào mặc thoải mái thì mua liền mười mấy cái, tổng cộng cũng chưa đến một hai nghìn tệ, còn ở kiếp này, sau khi lên đại học, quần áo giày dép của cậu đều do Giang Thầm mua, cậu cũng chẳng quan tâm thương hiệu hay không thương hiệu, chỉ thấy gu thẩm mỹ của Giang Thầm rất ổn, quần áo giày dép mặc cũng thoải mái, nên chưa từng hỏi hắn mua ở đâu, tốn bao nhiêu tiền.
Cho nên, cậu đúng là ngu thật rồi, cuộc sống của phú nhị đại không phải loại người nghèo như cậu có thể hiểu nổi.
Trước đây Ngôn Phi luôn nghĩ mỗi tháng Giang Thầm có ba vạn tệ tiền tiêu vặt, tiết kiệm được hơn hai vạn, vài tháng là thành một khoản không nhỏ, bây giờ mới phát hiện tầm nhìn của mình quá hạn hẹp.
Ba vạn?
Một tháng ba mươi vạn Giang Thầm cũng tiêu hết cho cậu được.
"Sao thế, tiền trong thẻ không đủ à?" Sau khi gửi hết tiền vào thẻ của Ngôn Phi, Giang Thầm tiêu tiền cũng không nhận được tin nhắn thông báo nữa, cụ thể mỗi tháng mình tiêu bao nhiêu hắn cũng không rõ lắm, nhưng đại khái vẫn kiểm soát được.
"Đủ." Ngôn Phi bật cười một tiếng.
Quả thật là đủ, sau khi hoàn thiện căn hộ lớn ở khu biệt thự, bọn họ kiếm được một khoản rất lớn, ngay cả Ngũ Soái cũng kiếm được không ít, còn nhiều hơn tiền bán nhà rất nhiều, nhờ căn hộ đó, cộng thêm danh tiếng thủ khoa tỉnh, lại thêm cái miệng khéo léo của Ngũ Soái, hiện tại trong tay bọn họ có tổng cộng hai căn biệt thự đang được thi công.
Ngoài ra còn rất nhiều người đang xếp hàng chờ, nhưng Ngôn Phi thật sự không có thời gian nên đều từ chối hết.
Mà lợi nhuận trong chuyện này quá khả quan, sau vài lần làm việc, Ngũ Soái dứt khoát nghỉ việc, rồi tự lập một đội ngũ nhỏ, Giang Thầm thấy khả thi nên bảo Ngôn Phàm Lâm đi đăng ký một công ty, còn thuê một mặt bằng nhỏ, thế là thật sự dựng lên được một công ty nho nhỏ.
Toàn bộ số tiền Ngôn Phi kiếm được đều nằm trong tấm thẻ này, từ rất lâu trước đây Ngôn Phi đã đưa tấm thẻ đó cho Giang Thầm, nói là để hắn đầu tư.
Nhưng đến bây giờ Giang Thầm vẫn chưa có động tĩnh gì, cũng chẳng biết rốt cuộc hắn định làm gì.
"Anh còn nhớ căn nhà năm đó cha mẹ em vay tiền mua không?" Ngôn Phi hỏi Giang Thầm.
"Nhớ chứ, tòa số 10, căn 802, căn nhà cha anh để lại cho anh, bị em mua mất rồi." Giang Thầm chậc một tiếng, gắp một miếng ớt xanh từ khay cơm của Ngôn Phi.
Hôm nay món ớt xanh này không ngon, Ngôn Phi ăn nửa ngày cũng chẳng được bao nhiêu, thấy Giang Thầm sang gắp, cậu lập tức có ý đồ xấu, gắp toàn bộ ớt xanh sang khay của hắn.
Giang Thầm: "......"
Con người ấy mà, đúng là không thể chiều chuộng quá, chiều một cái là leo lên đầu ngay.
"Em muốn tranh thủ kỳ nghỉ đông để sửa sang căn nhà đó." Ngôn Phi nói.
"Nhà em định chuyển tới đó ở à?" Giang Thầm hỏi.
"Không." Ngôn Phi lắc đầu, "Căn nhà đó là của em."
Lúc trước cậu từng nói đợi kiếm được tiền sẽ trả lại tiền mua nhà cho cha mẹ mình, nhưng hiện giờ số tiền trong tay cậu vẫn chưa đủ, hơn nữa cha mẹ cậu bây giờ cũng không thiếu tiền, cậu còn có thể kéo dài thêm một thời gian, nhưng tiền sửa nhà thì hiện tại đã đủ rồi.
Bây giờ cậu và Giang Thầm đi học không ở cùng ký túc xá, về nhà cũng không thể giống như trước lúc nào cũng chui vào cùng một phòng, từ khi hai người lên đại học đến nay, số lần "hái nấm" còn đếm được trên đầu ngón tay.
Đương nhiên ngày thường cũng có thể ra ngoài thuê phòng, nhưng hiện giờ cả hai đều không vượt qua được cảm giác ngượng ngùng đó, Giang Thầm không nhắc tới, cậu cũng ngại mở lời, nếu bọn họ có một căn nhà của riêng mình thì tốt biết bao.
Nghĩ lại kiếp trước, vừa xác định quan hệ là hai người đã không chờ nổi mà đi thuê phòng, còn kiếp này, mấy đứa nhóc mười tám mười chín tuổi đúng là vẫn còn quá coi trọng mặt mũi.
Giang Thầm đâu có ngốc, trong nháy mắt mắt hắn sáng lên, sao hắn lại không nghĩ tới chứ?
Hơn nữa trong trạng thái bị dồn nén đến cực điểm, hắn đã không còn muốn chỉ đơn thuần "hái nấm" nữa, hắn muốn tiến thêm một bước...
"Khi nào sửa nhà? Hay cuối tuần này chúng ta đi đo đạc căn nhà luôn đi, bảo Ngũ Soái bắt đầu thi công sớm nhất có thể." Giang Thầm còn sốt ruột hơn Ngôn Phi nhiều.
"Được." Ngôn Phi cười.
Một khi đã nảy sinh suy nghĩ này, lòng Giang Thầm không cách nào bình tĩnh nổi, buổi tối tắt đèn nằm trên giường ký túc xá vẫn gọi điện cho Ngôn Phi, mặc dù nửa tiếng trước hắn vừa mới từ phòng ký túc xá của Ngôn Phi đi ra.
Ngôn Phi cũng đã tắm rửa xong, đang mở máy tính tranh thủ chút pin cuối cùng để làm một chương trình trò chơi nhỏ.
À đúng rồi, chiếc laptop này là Giang Thầm tặng cậu, hơn hai vạn tệ.
Tên này chỉ có lúc tiêu tiền mới giống một phú nhị đại.
Không, cũng không thể nói tuyệt đối như vậy.
Dù sao Giang Thiên Mậu cũng không đưa cho con trai mình một tấm thẻ tiêu mãi không hết, hoặc một tấm thẻ có thể quẹt mười mấy hai chục vạn tệ, ba vạn tệ đối với nhà họ Giang thật ra không tính là nhiều.
Mà Giang Thầm lại chẳng có ý kiến gì, còn dùng tiền tiêu vặt ngày thường cùng Nam Thanh mở được một quán nướng nhỏ, cũng chẳng giống phú nhị đại lắm.
Ngôn Phi vừa gọi điện thoại vừa cong khóe môi lên.
Giang Thầm như vậy khiến cậu thích vô cùng.
Giờ này trong ký túc xá đang là thời gian tán gẫu ban đêm, mấy người đều đang nói chuyện, chỉ có Ngôn Phi cuộn mình trên giường tầng trên gọi điện thoại.
Ngôn Phi một lòng hai việc, cũng chẳng nói gì, chỉ thỉnh thoảng "ừm" một tiếng cho có lệ với người bên kia.
Người đang nằm trong chăn ở đầu dây bên kia không bật đèn bị tiếng "ừm" của cậu làm cho bực bội.
Nhưng đây không phải ở nhà, mà là ký túc xá bốn người.
Giang Thầm cảm thấy mình sắp tức chết rồi.
"Đừng có ừm ừm à à nữa, mẹ nó anh có phản ứng rồi."
Nghe giọng nói cố tình hạ thấp ở đầu dây bên kia, bàn tay đang cầm chuột của Ngôn Phi khựng lại một chút, bất lực.
Giang Thầm không nhắc thì thôi, một khi nhắc tới, lại còn hạ giọng nói như vậy, cậu cũng khó chịu.
Đều là đàn ông, ai lại nhịn giỏi hơn ai chứ.
"Cúp máy đi, đừng hành hạ lẫn nhau nữa." Ngôn Phi nói xong liền cúp điện thoại.
"Ngôn Phi, lại gọi điện cho bạn gái nhỏ à?" Anh cả trong phòng ký túc cười hỏi.
Bạn gái nhỏ?
Ngôn Phi bật cười một tiếng, xem như ngầm thừa nhận.
"Bốn người trong ký túc xá chúng ta, có hai người không còn độc thân, ngày nào cũng thấy hai cậu tối đến gọi điện trò chuyện, đúng là khiến bọn tôi ghen tị chết mất."
"Cậu ghen tị thì tự tìm một người đi." Người nằm giường đối diện Ngôn Phi trêu chọc.
"Tìm? Tìm ở đâu? Cả khoa chúng ta toàn đàn ông."
"Tìm một thằng đàn ông đi, tự tiêu thụ nội bộ." Anh cả gào lên một tiếng.
Trong ký túc xá vang lên tiếng cười lớn.
Ngôn Phi cũng cười, cậu nhớ tới kiếp trước ở ký túc xá, cũng là phòng bốn người, có một bạn cùng phòng có bạn gái, tối nào sau khi tắt đèn cũng ôm điện thoại gọi cho bạn gái, một cuộc gọi kéo dài một hai tiếng đồng hồ.
Khi đó Ngôn Phi vừa phiền vừa ngưỡng mộ, vô số lần cậu nằm trên giường cầm điện thoại muốn gọi vào số điện thoại đã quen thuộc đến tận xương tủy kia, nhưng chưa một lần nào thật sự bấm gọi.
Ngôn Phi cầm điện thoại gọi cho Giang Thầm.
Giọng Giang Thầm có chút khàn khàn, "A lô" một tiếng.
Ngôn Phi do dự một thoáng, nhỏ giọng hỏi: "Anh... đang bận à?"
"Bận cái rắm, bận ông nội em." Người không được thỏa mãn nhu cầu thì tính khí rất nóng nảy.
Ngôn Phi cười: "Xuống lầu."
"Làm gì?"
"Muốn gặp anh."
Ngôn Phi lặng lẽ trèo xuống từ giường tầng trên rồi ra khỏi ký túc xá.
Hành lang sáng lên thứ ánh sáng trắng nhạt, có hai ba người còn chưa ngủ đang đứng ngoài hành lang gọi điện thoại, còn có một người đang hút thuốc.
Ngôn Phi đi tới chỗ ngoặt cầu thang, không bao lâu sau, Giang Thầm mặc quần đùi rộng và áo ba lỗ trắng đã chạy từ tầng trên xuống.
Ngôn Phi nhíu mày: "Anh ngốc à, giữa mùa đông thế này, không sợ chết cóng sao?"
"Không chết được, hỏa khí lớn." Giang Thầm nhìn cậu rồi thở dài.
Hai người đứng trên cầu thang nhìn nhau, có một loại cảm giác hoang vắng như gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời.
Phía dưới cầu thang còn có một người đang ngồi gọi điện thoại, miệng không ngừng gọi "bảo bối, bảo bối".
Giang Thầm sáp lại gần, nhanh chóng sờ một cái lên cánh tay Ngôn Phi rồi nhỏ giọng hỏi: "Tìm anh làm gì?"
Ngôn Phi nâng mí mắt nhìn hắn một cái, thành thật đáp: "Muốn hôn."
Mắt Giang Thầm lập tức đỏ lên, nếu không phải hoàn cảnh không thích hợp, bây giờ hắn đã hóa thân thành sói rồi.
Giang Thầm nhìn trái nhìn phải một lượt rồi kéo Ngôn Phi vào nhà vệ sinh lớn ở cuối hành lang.
Bên ngoài không có ai, hai người không nói một lời đi vào một buồng vệ sinh, sau đó đóng cửa lại, hôn nhau.
Một nụ hôn lặng lẽ không tiếng động, cố gắng không để bản thân phát ra âm thanh, nhưng lại không nhịn được muốn ôm lấy đối phương, muốn chạm vào đối phương.
Giang Thầm cắn vành tai Ngôn Phi, hung dữ nói: "Anh nhịn không nổi nữa rồi, cuối tuần đi thuê phòng đi."
"Được." Ngôn Phi không chút do dự đồng ý.
Giang Thầm: "......"
Dễ dàng đồng ý như vậy sao?
Hắn còn tưởng Ngôn Phi chắc chắn sẽ ngại ngùng cơ.
Nhưng cảm nhận được phản ứng của đối phương truyền tới từ chân, hình như tên này cũng nhịn khá khổ sở.
Ngôn Phi không muốn làm gì trong nhà vệ sinh này, cố nhịn mùi khó chịu hôn một lúc rồi xoay người bỏ đi, trước khi đi còn cố ý trêu chọc Giang Thầm một phen, chọc cho hắn đầy một bụng hỏa khí, còn bản thân thì ung dung rời đi.
Giang Thầm tức đến mức nhìn theo bóng lưng cậu mà mắng: "Ngôn Phi, em cứ chờ đấy cho anh."
Ngôn Phi đưa lưng về phía hắn phất phất tay, lười biếng nói: "Em chờ đấy, anh ngàn vạn lần đừng có cái gì cũng không biết nhé."
Giang Thầm: "......"
Hắn rất muốn kéo người quay lại để cho cậu xem rốt cuộc hắn có biết hay không.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
