Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 82: Ngoại truyện 1:Chuyện thường ngày ở nhà họ Giang.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sau khi bắt đầu chơi xe, Giang Thầm phát hiện sở thích này đúng là cực kỳ tốn tiền, tùy tiện một linh kiện cũng đã mấy chục nghìn đến mấy trăm nghìn tệ, với trình độ tài sản hiện tại của hắn, vậy mà lại không chơi nổi.

Rõ ràng hắn là phú nhị đại, nhưng lại không có tiền.

Giang Thầm bắt đầu buồn bực, tại sao phú nhị đại nhà người ta lại sống ngang tàng như vậy, tiêu tiền hào phóng như vậy, còn hắn mỗi tháng lại chỉ có ba vạn tệ.

"Anh có thể xin tiền cha anh, ngồi cho vững cái danh phú nhị đại." Ngôn Phi trêu hắn.

Ngôn Phi biết dạo gần đây hắn thích chơi xe, bình thường chỉ cần không tìm thấy người là chắc chắn đang trốn trong trường đua.

Bây giờ Ngôn Phi cũng kiếm được tiền, còn kiếm không ít, nếu sở thích của Giang Thầm bình thường hơn một chút thì cậu cũng nuôi nổi hắn, nhưng sở thích của Giang Thầm lại không bình thường, hơn nữa hiện giờ Ngôn Phi còn đang nuôi một công ty trang trí nhỏ, số tiền có thể linh hoạt sử dụng trong tay thật sự không nhiều.

"Không được." Giang Thầm lắc đầu, "Anh sẽ không chủ động mở miệng xin tiền ông ấy đâu." Giang Thầm giằng co với cha mình bao nhiêu năm nay, đều là Giang Thiên Mậu cho bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, thật sự chưa từng chủ động xin một đồng nào.

Mà Giang Thiên Mậu có lẽ vì muốn con trai chủ động mở miệng, hoặc cũng có thể muốn rèn luyện con trai, nên từ trước đến nay chưa từng cho Giang Thầm quá nhiều tiền, khiến cuộc sống phú nhị đại của hắn quả thật có chút nghẹn khuất.

"Đợi hoàn thành xong căn biệt thự này sẽ có một khoản tiền về, đến lúc đó có thể đổi cho anh một cái... bánh xe?"

Giang Thầm cảm động ôm lấy Ngôn Phi: "Bảo bối, em tốt quá."

Ngôn Phi xoa đầu hắn: "Ngoan, sủa hai tiếng cho em nghe nào."

"Đừng trêu anh." Giang Thầm nhẹ nhàng cắn lên cổ cậu một cái rồi nói, "Anh quyết định rồi, không thể tiếp tục sống lãng phí như thế nữa, anh phải bắt đầu kiếm tiền."

Giang Thầm nói kiếm tiền không phải đùa, khoảng thời gian tiếp theo, cứ đến cuối tuần là hắn lái xe đưa Ngôn Phi đi khắp nơi xem xét, cuối cùng tìm được một nhà hàng Tây trong trung tâm thương mại lớn đang muốn sang nhượng.

Sau khi khảo sát một lượt, Giang Thầm lập tức quyết định: "Chính là chỗ này."

"Anh muốn mở quán đồ nướng à?" Ngôn Phi lập tức nghĩ đến quán đồ nướng của Nam Thanh.

Giang Thầm lắc đầu: "Không, đồ nướng phải ăn ở quán vỉa hè mới có hồn, nếu không thì mất thú vị, quán đồ nướng để sau đi, mặt bằng này lớn như vậy, thích hợp nhất là làm buffet."

"Buffet?"

"Đúng, nhà hàng buffet hải sản nướng, em lo phần trang trí, làm cho cao cấp một chút, giá nhỉnh hơn các nhà hàng buffet khác một chút, chắc chắn kiếm được tiền."

Ngôn Phi nghĩ khá nhiều: "Một nơi lớn như vậy, riêng tiền trang trí đã mấy chục vạn, cộng thêm chi phí đầu tư ban đầu khi mở cửa hàng, số nhân viên cần tuyển ít nhất cũng phải hai ba chục người, thậm chí có thể còn nhiều hơn, còn tiền thuê mặt bằng nữa, tiền thuê thường phải trả theo năm, một năm ít nhất cũng mấy chục vạn, chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

"Yên tâm đi." Giang Thầm vỗ vai Ngôn Phi, "Anh tự có diệu kế."

Ngôn Phi thấy bộ dạng hắn nắm chắc phần thắng như vậy liền lập tức yên tâm, cậu đối với vị "tiểu Giang tổng" tương lai này có một niềm tin khó hiểu.

Dù sao Giang Thầm là người đã gây dựng lại từ hai bàn tay trắng sau khi nhà họ Giang sa sút.

Hắn nói có cách thì chắc chắn là có cách, cậu chỉ cần lo phần trang trí là được, những việc khác cũng không hỏi thêm.

Giang Thầm dẫn Ngôn Phi về nhà, trên đường nói với cậu: "Anh đột nhiên nhớ ra mình còn có một cái quỹ nhỏ, trước đây lúc chưa có thẻ thì cha anh toàn cho tiền mặt, tiền anh tiêu không hết đều ném vào một cái hộp giày, cái hộp đó giờ chắc vẫn đang nằm trong tủ quần áo của anh, tìm ra được thì mời em ăn cơm."

Về đến nhà, Giang Thầm liền vào tủ quần áo tìm hộp giày, hộp giày thì tìm thấy rồi, nhưng bên trong chỉ còn lại mấy tờ tiền lẻ mười hai mươi, cộng lại tổng cộng hơn ba trăm tệ.

"Anh không phải là tự mình tiêu rồi mà quên mất chứ?" Ngôn Phi hỏi.

Giang Thầm lắc đầu: "Anh mười chín tuổi, không phải chín mươi chín tuổi, đầu óc còn minh mẫn lắm, anh không tiêu, mà là tiền của anh biến mất rồi."

"Anh ước chừng có bao nhiêu?" Ngôn Phi hỏi.

Giang Thầm nhíu mày: "Ít nhất cũng phải mấy nghìn, nhiều thì có thể lên đến hơn một vạn."

Mấy nghìn đến hơn một vạn cũng không phải là con số nhỏ.

"Phòng này ngoài hai chúng ta thì chỉ có người giúp việc vào, nhưng em cảm thấy chị Vương sẽ không làm chuyện này." Ngôn Phi thấy chuyện này có chút kỳ lạ, những người giúp việc, tài xế trong nhà Giang Thầm đều đã làm nhiều năm, lương cũng không thấp, không đến mức vì mấy nghìn tệ mà làm chuyện này.

Giang Thầm nhìn cái hộp giày trống không, đột nhiên "chậc" một tiếng.

Giang Thầm cầm hộp giày đi ra ngoài, một tay chống lên lan can gọi xuống dưới một tiếng: "Giang Quả."

Giang Quả đang ngồi trên sofa cùng Liễu Phượng xem tivi ăn trái cây, nghe Giang Thầm gọi, ngẩng đầu nhìn qua: "Em ở đây, Tiểu Thầm, anh muốn em chơi với anh à?"

Giang Thầm lắc lắc hộp giày: "Em có thấy tiền của anh không?"

Giang Quả do dự một chút, cúi đầu xiên một miếng táo cho vào miệng, đôi mắt to đảo qua đảo lại, chính là không nói lời nào.

Liễu Phượng ban đầu còn có chút không hiểu, chưa kịp hỏi, lại thấy biểu hiện khác thường của Giang Quả, lập tức hiểu ra ý ngầm trong lời Giang Thầm.

Giang Thầm và Ngôn Phi thấy vậy, cũng hiểu, không cần tìm nữa, tên trộm nhỏ đã bắt được rồi.

"Quả Quả, con lấy tiền của anh rồi à?" Liễu Phượng cảm thấy khó tin, cũng không dám tin.

Giang Thầm từ trên lầu đi xuống, đặt hộp giày trước mặt Liễu Phượng: "Mấy nghìn, gần như có thể đến gần một vạn."

"Không có một vạn, chỉ có tám nghìn ba trăm." Giang Quả ngẩng đầu biện giải.

Sắc mặt Liễu Phượng thay đổi, nhưng không lập tức quát mắng Giang Quả, chỉ kiên nhẫn hỏi: "Tại sao con lại lấy tiền của anh?"

Giang Quả cúi đầu, không nói.

"Tiền đâu?" Liễu Phượng lại hỏi.

Giang Quả vẫn không nói.

"Giang Quả, đứng lên." Giọng Liễu Phượng nghiêm hơn vài phần.

Giang Quả đứng dậy, cúi đầu xoắn xoắn ngón tay.

"Nói cho mẹ biết, vì sao con trộm tiền?"

"Con không trộm tiền." Giang Quả nhỏ giọng nói, "Đó là tiền của anh, đâu phải của người khác, không gọi là trộm."

"Không hỏi mà lấy tức là trộm, của anh cũng không được."

Giang Quả nhăn nhăn mũi: "Không hiểu là gì."

"Không hiểu?" Liễu Phượng gật đầu, "Được, hôm nay mẹ sẽ dạy đến khi con hiểu." Liễu Phượng đi vào thư phòng lấy ra một cây thước kẻ, nói với Giang Quả, "Đưa tay ra."

Giang Quả sợ hãi, lùi lại một chút, lập tức xin lỗi: "Con sai rồi, mẹ, sau này con không dám nữa."

"Sau này là sau này, bây giờ là bây giờ, đưa tay ra." Liễu Phượng nhìn nó, "Giang Quả, làm sai thì phải chịu phạt, mẹ đã dạy con rồi, đưa tay ra."

Giang Quả mím môi đưa bàn tay nhỏ ra.

Ngôn Phi vốn tưởng Liễu Phượng chỉ làm bộ dọa Giang Quả một chút, rất nhiều người khi còn nhỏ đều từng lén lấy tiền của cha mẹ nhưng sau này cũng không trở nên xấu, nên Ngôn Phi không cho rằng đây là chuyện gì quá lớn.

Nhưng dạy dỗ một chút cũng là nên, dù sao tám nghìn hơn cũng không phải con số nhỏ.

Nhưng Ngôn Phi không ngờ Liễu Phượng thật sự đánh, sau một tiếng "chát", tay Giang Quả lập tức đỏ lên, Giang Quả cũng "oa" một tiếng khóc lớn.

Giang Thầm cũng giật mình, theo bản năng tiến lên ngăn lại, trừng mắt với Liễu Phượng: "Đủ rồi đó."

Liễu Phượng bực bội nói: "Không đánh nó cũng được, cậu thay nó chịu nốt hai cái còn lại." Nhanh đồng ý đi, nhanh đồng ý đi, bà đánh Quả Quả cũng đau lòng, nhưng không dạy dỗ thì không được, làm mẹ thật sự quá khó rồi, nếu Giang Thầm chịu thay hai cái cũng coi như hợp lý, thời xưa gọi là liên đới, Quả Quả thấy mình làm sai mà người khác chịu phạt cũng sẽ nhớ lâu.

Giang Thầm nghe vậy, do dự một lúc, rồi lui về bên cạnh Ngôn Phi, nói với Liễu Phượng: "Vậy thì bà cứ đánh nó đi." Trẻ con phải nhớ lâu.

Liễu Phượng: "......"

Quả nhiên không có cái gọi là tình anh em cảm động lòng người.

Liễu Phượng nghiến răng lại đánh thêm hai cái vào lòng bàn tay Giang Quả, Giang Quả khóc đến nấc không thành tiếng.

Ngôn Phi nhìn mà đau lòng, may mà Liễu Phượng có giữ lực, tay Giang Quả chỉ sưng lên chứ không bị rách.

"Đi đứng phạt ba tiếng, không được ăn trưa." Liễu Phượng nói, "Còn phải liên tục lặp lại 'không hỏi mà lấy tức là trộm'."

Giang Quả ngoan ngoãn đi tới đứng trong góc, cúi đầu sụt sịt lẩm bẩm: "Không hỏi mà lấy tức là trộm, không hỏi mà lấy tức là trộm, không hỏi mà lấy tức là trộm..."

Ngôn Phi đột nhiên vỗ vai Giang Thầm một cái: "Hôm đó em thấy lúc Nguyên Thừa đi còn ôm theo một con heo đất, hình như là cái của Quả Quả, không phải nó đưa tiền cho Nguyên Thừa rồi chứ?"

Ngôn Phi vừa nói vậy, Giang Thầm liền nhớ ra, không nhịn được cười một tiếng: "Thằng nhóc thối, cũng có chủ ý ghê đấy."

"Này, con trai bà thật ra cũng khá nghĩa khí đấy." Giang Thầm nói với Liễu Phượng, "Hay là miễn đứng phạt cho nó đi."

"Sai là sai, không liên quan gì đến có nghĩa khí hay không." Liễu Phượng phạt Giang Quả mà trong lòng đau không chịu nổi, cuối cùng mắt không thấy tâm không phiền, chạy vào phòng đọc tiểu thuyết để điều chỉnh tâm trạng.

Giang Quả bị phạt đứng đã là chuyện cơm bữa, nhưng lần này khác ở chỗ còn bị đánh vào lòng bàn tay, bàn tay đau rát bỏng, Giang Quả nhẹ nhàng thổi phù phù vào lòng bàn tay, rồi lại bắt đầu tí tách rơi nước mắt, đau chết đi được.

Ngôn Phi lấy đá từ trong tủ lạnh ra chườm lên lòng bàn tay cho nó, hỏi: "Biết mình sai ở đâu chưa?"

Giang Quả gật đầu, tủi thân vô cùng: "Biết rồi, em không nên lén lấy tiền của anh."

"Em đưa tiền cho Tiểu Thừa rồi à?" Ngôn Phi lại hỏi.

"Anh sao biết được?" Giang Quả kinh ngạc trợn tròn mắt, vì quá đỗi kinh ngạc nên quên cả khóc.

Ngôn Phi véo nhẹ chóp mũi nó: "Em có nhớ Tiểu Thừa không?"

"Không nhớ." Giang Quả lắc đầu, "Anh ấy đáng ghét lắm, anh ấy cắn em." Giang Quả giơ tay lên lắc lắc trước mặt Ngôn Phi, vết sẹo trên tay vẫn còn nhìn thấy rõ.

Ngôn Phi không nhịn được cười, đứa nhỏ này thù dai thật.

"Anh biết địa chỉ của Tiểu Thừa, em có muốn viết thư cho cậu ấy không?"

"Được ạ?" Mắt Giang Quả lập tức sáng bừng lên.

"Đương nhiên là được rồi."

Đợi đến khi bị phạt đứng xong, Giang Quả lập tức chạy tới phòng Giang Thầm nhờ Ngôn Phi dạy viết thư.

"Viết thư thì trước tiên phải viết tên người nhận, sau đó chấm hai chấm, đây gọi là dấu hai chấm." Ngôn Phi làm mẫu trên một tờ giấy viết thư cho Giang Quả xem, Giang Quả mở to mắt học cực kỳ nghiêm túc.

"Chúng ta có thể viết 'Xin chào', cũng có thể viết 'Thấy chữ như gặp mặt'..."

"'Thấy chữ như gặp mặt' nghĩa là gì?" Giang Quả tò mò hỏi.

"Có nghĩa là nhìn thấy bức thư này, nhìn thấy chữ trên thư thì giống như gặp được người viết thư vậy." Ngôn Phi giải thích cho nó.

Giang Quả nghiêng đầu suy nghĩ thật lâu, rồi gật đầu: "Chữ của Tiểu Thừa và mặt anh ấy giống nhau y hệt, đều xấu cả."

Giang Thầm vỗ bốp một cái lên sau đầu nó: "Ai dạy em công kích ngoại hình người khác vậy?"

Giang Quả tức tối nói: "Chữ của anh ấy vốn viết rất xấu mà."

"Quả Quả, không được nói người khác xấu." Ngôn Phi xoa đầu nó.

"Em biết mà, mẹ đã dạy em rồi." Giang Quả bĩu môi, "Em chỉ muốn nói chữ của Tiểu Thừa xấu thôi mà, anh bảo thấy chữ như gặp mặt còn gì." Giang Quả cảm thấy mình thật sự quá oan ức.

Sau khi học cách viết thư xong, Giang Quả ôm giấy viết thư trở về phòng mình, rồi nằm sấp trên bàn bắt đầu viết thư cho Nguyên Thừa.

Giang Quả vừa viết vừa sửa, không hài lòng thì viết lại từ đầu, cứ như vậy viết suốt gần nửa ngày rồi hưng phấn chạy đi tìm Ngôn Phi: "Anh Tiểu Ngôn, em viết xong rồi, anh giúp em gửi đi nhé."

Giang Quả bây giờ vẫn chưa có ý thức riêng tư gì, nên thư cũng không gấp lại.

Ngôn Phi vốn không muốn đọc thư của Giang Quả, nhưng Giang Quả đưa thẳng lá thư tới trước mặt cậu, chỉ liếc mắt một cái, ba dòng chữ kia đã đọc xong rồi.

Đọc xong, khóe miệng Ngôn Phi không nhịn được giật giật.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

Anh còn sống không? Nếu còn sống thì hãy hồi âm cho em.

Ký tên: Quả Quả đáng yêu nhất thế giới.

 

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.