Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 83: Ngoại truyện 2:Sinh hoạt thường ngày ở nhà họ Giang




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Liễu Phượng đang định dẫn Giang Quả đi làm bài tập thì Giang Thầm gọi bà lại: "Mẹ của Giang Quả."

"Gì?" Liễu Phượng trừng mắt nhìn hắn, bà bất mãn với cách gọi này đã lâu lắm rồi.

"Lại đây, nói vài câu." Giang Thầm ngoắc tay với bà.

Liễu Phượng nheo mắt, đầy đề phòng nhìn Giang Thầm: "Cậu muốn làm gì?" Giữa bà và Giang Thầm ngoài chuyện đấu võ mồm ra thì chắc chẳng còn gì để nói nữa đâu.

Tán gẫu?

Bà không tin, nhất định hắn đang có âm mưu gì đó.

"Ngồi đi." Giang Thầm chỉ vào ghế sofa, thái độ vô cùng tốt.

Ngôn Phi cũng kinh ngạc nhìn hắn một cái.

Giang Thiên Mậu vốn định đứng dậy đi vào thư phòng, thấy vậy lại ngồi xuống, ông sợ hai người này đánh nhau.

Liễu Phượng đầy nghi ngờ ngồi xuống bên cạnh Giang Thiên Mậu, hai tay ôm lấy cánh tay ông, ngầm ám chỉ rằng bà sợ lắm.

Giang Quả thì chen vào giữa Giang Thầm và Ngôn Phi, cả nhà mấy người mặt đối mặt ngồi thành hàng.

"Muốn nói gì thì nói đi." Liễu Phượng đầy cảnh giác nhìn Giang Thầm.

Giang Thầm đột nhiên cười: "Tôi ấy mà, muốn bàn với bà một vụ làm ăn."

"Bàn làm ăn với tôi?" Liễu Phượng không thể tin nổi.

"Ừ." Giang Thầm gật đầu, "Giang Quả bây giờ học lớp Hai rồi, không cần bà ngày nào cũng phải trông nữa, bà có muốn ra ngoài làm việc không? Chúng ta có thể hợp tác."

Ngôn Phi lập tức hiểu ra, rồi không nhịn được cong khóe môi, tên khốn này đúng là co được duỗi được, còn tính toán lên đầu Liễu Phượng rồi.

Mà những lời này của Giang Thầm vừa khéo đánh trúng tâm tư của Liễu Phượng, bà thật sự cũng muốn ra ngoài làm việc, nhưng công ty của Giang Thiên Mậu thì bà không muốn vào, tìm một công việc văn phòng đàng hoàng thì bà lại không muốn ngày nào cũng chín giờ đi năm giờ về, nhìn sắc mặt cấp trên mà sống, tự mình làm thì quá hao tâm tổn sức, chắc chắn sẽ lơ là Giang Quả, được không bù mất.

Liễu Phượng do dự một hồi rồi hỏi: "Hợp tác thế nào? Cậu giúp tôi trông con ở nhà, tôi ra ngoài làm việc, rồi trả lương cho cậu?"

Giang Thầm: "..." Bà cũng dám nghĩ thật.

Giang Thiên Mậu xoa xoa trán, mạch não này đúng là lợi hại.

"Hay quá, hay quá." Giang Quả nhiệt liệt vỗ tay, "Vậy là con có thể dẫn Tiểu Thầm đi học rồi, xem còn ai dám gây sự với con nữa, Tiểu Thầm, lên!"

"Im miệng." Giang Thầm vỗ một cái lên đầu Giang Quả.

Mí mắt Liễu Phượng giật giật, hắn lại đánh con trai bà.

Không đợi Liễu Phượng lên tiếng, Ngôn Phi đã đá một cú lên chân Giang Thầm, Giang Quả học theo y hệt, cũng giơ chân đá Giang Thầm một cái.

Nó bây giờ đã tám tuổi rồi, không còn là đứa trẻ năm sáu tuổi mặc cho anh trai bắt nạt nữa.

"Tôi định mở một nhà hàng buffet, bà có muốn tham gia không?" Giang Thầm nói ra mục đích của mình.

"Buffet?" Giang Thiên Mậu nhìn con trai mình, "Nói thử kế hoạch xem nào."

"Có phải hợp tác với cha đâu, hỏi nhiều thế làm gì." Giang Thầm ghét bỏ nói.

Giang Thiên Mậu: "..."

Giang Thầm phớt lờ Giang Thiên Mậu, tiếp tục nói với Liễu Phượng: "Tôi đã chọn xong địa điểm, cũng lập xong kế hoạch rồi, bây giờ chỉ thiếu nhà đầu tư, nếu bà muốn thì chúng ta có thể hợp tác."

Liễu Phượng hứng thú hẳn lên, buông cánh tay Giang Thiên Mậu ra, hơi nghiêng người về phía trước: "Hợp tác thế nào?"

Giang Thầm nhướng mày, cắn câu rồi.

"Tôi nghĩ thế này, nhà hàng này của chúng ta ấy mà, đối tác không thể quá nhiều, hai người là vừa đẹp, Ngôn Phi phụ trách thiết kế trang trí, coi như góp vốn bằng kỹ thuật, còn bà thì phụ trách bỏ tiền, hai người chia năm năm."

"Sau khi nhà hàng buffet khai trương, bà làm quản lý, ngoài ra còn trả lương cho bà, còn những việc lặt vặt như quảng bá giai đoạn đầu, tuyển nhân viên các thứ, tôi phụ trách toàn bộ, không lấy tiền, hơn nữa tôi sẽ đứng tên pháp nhân cho hai người, xảy ra vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm."

Ngôn Phi kinh ngạc nhìn Giang Thầm, cậu không ngờ Giang Thầm lại tính toán như vậy.

Giang Thiên Mậu nhíu mày, nhưng lần này ông khôn ngoan không lên tiếng, nếu không con trai ông lại xả cho một trận.

Giang Thiên Mậu nhìn Liễu Phượng, Liễu Phượng cũng không ngốc, hừ nhẹ một tiếng: "Cậu tưởng tôi là kẻ ngốc lắm tiền à? Tôi với Ngôn Phi hợp tác, cậu ấy không bỏ một xu nào mà chiếm năm mươi phần trăm, đầu óc tôi có vấn đề mới đồng ý đấy nhé."

"Này." Giang Thầm trừng bà, "Không hiểu thế nào là góp vốn bằng kỹ thuật đúng không? Với danh tiếng hiện tại của Ngôn Phi nhà chúng tôi, thiết kế cho bà một nhà hàng, bà biết phải tốn bao nhiêu tiền không?"

"Vậy thì tôi tự mở một cái là được, tùy tiện tìm người trang trí chẳng phải xong rồi sao." Liễu Phượng nói.

"Vậy chị đi mở đi." Giang Thầm hất cằm.

Liễu Phượng: "..."

"Nơi tôi chọn có lưu lượng người qua lại rất lớn, hơn nữa còn có cả một loạt kế hoạch quảng bá, đảm bảo chỉ có lời không có lỗ, số tiền đó của bà một năm là hoàn vốn, nói không chừng còn chưa đến một năm ấy chứ."

"Cân nhắc đi." Giang Thầm nói.

Liễu Phượng nghĩ ngợi rồi hỏi: "Vậy tôi phải bỏ ra bao nhiêu tiền?"

"Tôi tính rồi, giai đoạn đầu đại khái cần khoảng hai triệu..."

"Tôi không có tiền, cậu mời cao nhân khác đi." Liễu Phượng trực tiếp cắt ngang lời Giang Thầm.

Giang Thiên Mậu bật cười, ánh mắt nhìn Giang Thầm đầy vẻ hả hê.

Giang Thầm coi như không nhìn thấy: "Trừ phí thiết kế của nhà thiết kế ra, phần chi phí trang trí do Ngôn Phi phụ trách còn có thể tiết kiệm được không ít, ngoài những khoản đó, phía chúng tôi còn có thể góp ba trăm nghìn."

Liễu Phượng vừa định mở miệng, Giang Thầm đã xua tay với bà: "Điều kiện là như vậy đấy, bà mau chóng cân nhắc đi, nếu bà không muốn thì còn rất nhiều người đang xếp hàng muốn tham gia, sáng mai chín giờ tôi phải đi thương lượng tiền thuê mặt bằng, bà phải cho tôi câu trả lời trước tám giờ."

Nói xong, Giang Thầm liền cùng Ngôn Phi rời đi.

Liễu Phượng có chút do dự, điều kiện Giang Thầm đưa ra rõ ràng là muốn tay không bắt sói, nhưng rất nhiều chuyện trong đó lại vừa hay đánh trúng tâm tư của bà, chỗ tốt của việc hợp tác với Giang Thầm là nếu nhà hàng xảy ra vấn đề gì thì Giang Thiên Mậu không thể mặc kệ, hơn nữa kiếm được tiền thì bà không thiệt, lỗ tiền thì Giang Thầm cũng có thể cùng bà gánh vác.

Tên đáng ghét này tuy khiến người ta bực mình thật, nhưng đúng là có đầu óc, hơn nữa bà cũng khá tin tưởng Ngôn Phi.

Hợp tác với người khác còn không yên tâm bằng hợp tác với hai người bọn họ, nhưng tên này muốn hố bà cũng là thật, bảo bà tự bỏ ra hai triệu, còn hai người bọn họ dùng cái gọi là góp vốn bằng kỹ thuật để lừa bà, tưởng bà ngốc chắc?

Sau khi tắm xong, Liễu Phượng đi xem Giang Quả một lát rồi vào phòng ngủ, Giang Thiên Mậu đang dựa đầu giường đọc sách, thấy bà bước vào cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi: "Suy nghĩ thế nào rồi, có muốn hợp tác với Giang Thầm không? Anh nhắc em một câu, thằng nhóc đó đang muốn hố em đấy."

"Hố với chả không hố." Liễu Phượng lên giường ôm lấy cánh tay Giang Thiên Mậu, dịu dàng nói, "Đều là người một nhà cả mà, trên danh nghĩa em vẫn là mẹ nó đấy, nó thiếu tiền thì em cho nó tiền là chuyện đương nhiên." Tôi mới không muốn làm mẹ nó đâu.

Giang Thiên Mậu liếc bà một cái: "Vậy em tính thế nào?"

"Em cũng không thể cứ ở nhà mãi được, em khá muốn ra ngoài làm việc." Liễu Phượng nói.

"Ừ, anh cũng đồng ý việc em ra ngoài làm việc, em mới hơn ba mươi tuổi, vẫn còn trẻ, lại từng học đại học, có kiến thức có đầu óc, không nên bị nhốt ở trong nhà."

"Giang Thầm muốn khởi nghiệp, em cảm thấy mình nên giúp nó một tay." Liễu Phượng tựa đầu lên vai Giang Thiên Mậu, chân thành tha thiết nói, "Ngày mai em sẽ đi rút khoản tiền gửi có kỳ hạn của em ra đưa cho Giang Thầm, gom góp một chút chắc là đủ."

Giang Thiên Mậu nhìn người rõ ràng đang ấp ủ ý đồ xấu, bật cười một tiếng rồi xoa đầu bà.

Liễu Phượng chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, vừa kết hôn đã sinh con nên cả người cứng đờ, động tác này dịu dàng quá rồi, không giống phong cách của lão Giang nhà bà chút nào.

"Khoản tiền này để anh bỏ ra." Giang Thiên Mậu nói.

"Thật hả?" Liễu Phượng lập tức ngẩng đầu lên, chuyện có dịu dàng hay không đều ném ra sau đầu.

"Anh còn lừa em được à?" Giang Thiên Mậu thấy buồn cười, vừa nghe đến tiền là mắt sáng rực lên.

"Lão Giang, anh tốt với em quá." Liễu Phượng ghé tới hôn một cái lên mặt Giang Thiên Mậu, Giang Thiên Mậu đưa tay định ôm bà, Liễu Phượng đã nhảy xuống giường, "Anh ngủ trước đi, em đi gọi điện cho Giang Thầm bàn điều kiện."

Giang Thiên Mậu nhìn bàn tay trống không của mình, cảm thấy cô vợ nhỏ này dường như thường xuyên nói một đằng nghĩ một nẻo.

Ông và Liễu Phượng đến với nhau rất vội vàng, bởi vì một bữa tiệc rượu, ông và cô đã có một đêm ngoài ý muốn.

Khi đó Liễu Phượng vẫn chỉ là một nữ sinh viên vừa mới tốt nghiệp, sáng hôm sau không nói gì đã trực tiếp rời đi.

Mãi đến hai tháng sau, Liễu Phượng mới cầm kết quả khám thai xuất hiện lần nữa.

Yêu cầu của cô gái rất đơn giản, cô không quá muốn bỏ đứa bé này, nhưng sinh nó ra thì cô không nuôi nổi, nếu Giang Thiên Mậu có thể chu cấp tiền nuôi con hằng tháng, cô sẽ sinh đứa bé ra rồi một mình nuôi dưỡng, còn nếu Giang Thiên Mậu không muốn cho cô tiền, vậy cô sẽ phá thai.

Giang Thiên Mậu cho rằng đây là một vụ lừa đảo, nhưng lại cảm thấy nếu là lừa đảo thì yêu cầu của cô gái này đơn giản quá mức, tiền chu cấp mỗi tháng cũng không nhiều, chỉ đủ duy trì chi phí của một đứa trẻ, nếu phá thai thì cô lại càng không còn vốn liếng gì để uy h**p ông.

Giang Thiên Mậu cho người điều tra kỹ càng về Liễu Phượng, phát hiện lý lịch của cô rất trong sạch, gia đình cũng là gia đình trí thức, đêm hôm đó quả thật chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Giang Thiên Mậu suy nghĩ một chút rồi kết hôn với Liễu Phượng, vài tháng sau, Giang Quả ra đời.

Mấy năm nay, ông và Liễu Phượng xem như kính trọng nhau như khách, Liễu Phượng còn trẻ, có chút được nuông chiều, ban đầu ông không có quá nhiều tình cảm với cô, một là cô quá trẻ, giữa hai người không có nhiều tiếng nói chung, hai là có vài nét cô khá giống mẹ của Giang Thầm, lúc mới quen nhau cô trang điểm đậm nên không nhìn ra, mãi đến sau này trong quá trình chung sống, Giang Thiên Mậu mới phát hiện cô có vài phần giống người vợ đã mất của mình, điều này cũng khiến ông không có cách nào tiến thêm một bước với cô.

Nhưng sau vài năm chung sống, ông phát hiện vẻ kiêu kiều của Liễu Phượng chỉ là bề ngoài, cô gái nhỏ thật ra rất thú vị, hơn nữa trong nhiều chuyện đều biết tiến biết lùi, thông minh vô cùng, việc trong nhà cũng xử lý rất tốt, đặc biệt là trong chuyện ở chung với Giang Thầm, tuy hai người thường xuyên đấu khẩu, nhưng dường như lại rất có không khí gia đình.

Theo thời gian ở chung ngày càng lâu, ông phát hiện tính cách của Liễu Phượng và mẹ Giang Thầm thật sự khác nhau một trời một vực, dần dần cũng bỏ qua vấn đề ngoại hình.

Giang Thiên Mậu cười một tiếng, ông phát hiện dường như mình ngày càng lưu luyến mái nhà này hơn, ngay cả việc Giang Thầm và Liễu Phượng cãi nhau ông cũng thấy khá đáng yêu.

*

Lúc điện thoại của Giang Thầm vang lên, Giang Thầm vừa mới tắm xong, Ngôn Phi gọi hắn một tiếng, Giang Thầm liền thả chim đi ra.

Ngôn Phi đưa điện thoại cho hắn, tiện thể đá hắn một cái, người này đúng là chẳng biết xấu hổ chút nào.

Ngôn Phi kéo rèm cửa ngoài ban công lại, rồi lấy đồ ngủ ném lên người Giang Thầm, Giang Thầm vừa nói: "Được, vậy ngày mai chúng ta ký hợp đồng thuê nhà, bà cùng đi nhé."

Sau khi cúp điện thoại, Giang Thầm ném quần áo sang một bên, trực tiếp nhào lên người Ngôn Phi: "Em muốn tạo phản à?"

"Tạo phản cái đầu anh." Ngôn Phi bị hắn đè ngã xuống ghế sofa, cạn lời nói, "Em phát hiện anh có khuynh hướng thích phô bày cơ thể."

"Đừng có chụp mũ anh, anh cho ai nhìn chứ? Chẳng phải chỉ cho em nhìn thôi sao, người khác có trả tiền anh cũng không thèm đâu."

"Được rồi, anh đúng là đủ mặt dày." Ngôn Phi đẩy hắn một cái, "Tránh ra."

Giang Thầm ôm cậu không chịu buông: "Mẹ của Giang Quả đồng ý rồi."

"Trước đó sao anh chắc chắn dì ấy sẽ chấp nhận những điều kiện hố người đó vậy?" Ngôn Phi tò mò hỏi.

"Hố người?" Giang Thầm cười khẩy một tiếng, "Còn phải xem hố ai, anh đó là hố bà ấy sao? Bà ấy tinh lắm, sao có thể bỏ tiền túi của mình ra được, chắc chắn là đi tống tiền oan đại đầu rồi."

Oan đại đầu?

Ngôn Phi ngẩn người một lát mới phản ứng được oan đại đầu là ai, sau đó bất đắc dĩ.

Thì ra từ đầu Giang Thầm đã nhắm đến chuyện này, người nhà họ Giang đúng là ai ai cũng là nhân tài.

"Khó khăn lắm mới đến thứ bảy, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh đó nữa, nào, nghĩ về anh đi." Giang Thầm cúi đầu hôn cậu.

Gió nhẹ thổi lay rèm cửa, lại là một đêm đầy nhiệt huyết.

*

Khoảng thời gian tiếp theo, mọi người đều bận đến chân không chạm đất, còn học sinh tiểu học lớp hai Giang Quả thì nhận được thư hồi âm của Nguyên Thừa.

Trên tờ giấy thư mỏng manh chỉ viết năm chữ:

Vẫn sống đây!

Nguyên Thừa

Giang Quả cầm thư cho Ngôn Phi xem, còn ra vẻ nghiêm túc vỗ vỗ ngực nhỏ: "Anh ấy vẫn còn sống, em yên tâm rồi."

Trong nhất thời tâm trạng Ngôn Phi vô cùng phức tạp, lúc cậu và Giang Thầm đang bị đồng tiền mê hoặc, đồng thời vì nó mà không từ thủ đoạn, thì Giang Quả và Nguyên Thừa lại đang thảo luận về triết lý nhân sinh: Sống!

Là cậu và Giang Thầm quá nhỏ bé rồi!

 

 

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.