Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 84: Ngoại truyện 3:Lá thư Giang Quả viết cho Nguyên Thừa.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong một khoảng thời gian rất dài, sức khỏe của Nguyên Thừa đều rất kém, không chịu được gió cũng không chịu được nóng, chỉ một trận cảm lạnh nhỏ cũng có thể khiến cậu nằm trên giường mười ngày nửa tháng, phải uống thuốc, phải tiêm, phải chịu đựng những cơn chóng mặt và cảm giác yếu ớt thỉnh thoảng lại xuất hiện.

Nhưng dù vậy, Nguyên Thừa vẫn sống rất vui vẻ, cậu chưa từng có những ngày tháng yên bình và thanh thản như thế này, ông bà nội đối xử với cậu rất tốt, bọn họ sống trên thế giới này như những gia đình bình thường khác, không có bạo lực, không có người cha từng ngồi tù rồi ra tù vẫn chết không hối cải, cũng không có tuyệt vọng và sương mù u ám.

Mặt trời mỗi ngày lặn xuống thì hôm sau nhất định sẽ mọc lên, ánh nắng sẽ xuyên qua khung cửa sổ rơi xuống mặt bàn học, nơi đó có những lá thư mỗi tuần một bức của Giang Quả.

Trước khi nhận được bức thư tiếp theo, Nguyên Thừa sẽ đọc đi đọc lại bức thư của tuần trước suốt cả tuần, dù chỉ là vài dòng ngắn ngủi, dù là những lời trẻ con thiên mã hành không, nhưng mỗi lần đọc Nguyên Thừa đều cảm thấy vui vẻ.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

Hôm nay là sinh nhật chín tuổi của em, mẹ mua cho em một chiếc bánh kem ba tầng, cha mua cho em một chiếc ô tô đồ chơi (không phải mẫu em thích, nhưng em không nói, sợ lần sau ông ấy không mua nữa.)

Anh Tiểu Ngôn tặng em một máy chơi game, em thích lắm.

Anh của em vậy mà chẳng tặng gì cả, em chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như vậy, tôi quyết định đợi đến sinh nhật anh ấy thì em cũng không tặng quà cho anh ấy nữa.

Anh vẫn còn sống chứ? Đừng quên hồi âm cho em. (Trong thư có để hai trăm tệ, đừng để người khác lấy mất.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

Kể cho anh một chuyện rất mất mặt, em đái dầm rồi.

Không phải em cố ý đâu, trước khi ngủ em uống rất nhiều nước ngọt, nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh, nhưng Tiểu Thầm lại ở trên giường em, anh ấy ôm em không cho em xuống giường, thế là em đái dầm.

Anh ấy còn cười nhạo em đái dầm, em tức đến phát khóc.

Tiểu Ngôn đánh anh ấy, em rất vui.

Anh vẫn còn sống chứ? Đừng quên hồi âm. (Trong thư có hai trăm tệ, đừng tiện tay vứt phong bì đi.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

Tiểu Thầm được nghỉ rồi, nhưng anh ấy vẫn luôn không về nhà ở, em biết anh ấy có nhà riêng bên ngoài, em muốn đến ở nhưng anh ấy không cho, anh ấy phiền quá đi mất.

c*ối cùng em vẫn đến ở được, vì mẹ rất bận nên đưa em qua đó, em nhìn ra được anh ấy rất không vui khi em tới ở.

Nhưng em biết anh Tiểu Ngôn rất vui, chỉ có Tiểu Thầm không vui, anh ấy không vui thì em rất vui!

Vẫn còn sống chứ nhỉ? Đừng quên hồi âm. (Trong thư có ba trăm tệ, nhớ lấy ra.)

Giang Qu

.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

c*ối cùng em cũng biết vì sao Tiểu Thầm không thích em tới ở rồi, bởi vì em phát hiện ra một bí mật của anh ấy, anh ấy vậy mà thích cởi trần truồng chạy lung tung trong nhà, em nghi ngờ anh ấy là kẻ thích phô bày cơ thể, em biết em nên báo cảnh sát, nhưng nể mặt anh ấy là anh trai em nên em quyết định bao che cho anh ấy, như vậy có phải rất không tốt không?

Nhưng anh Tiểu Ngôn đã sửa lại tật đó cho anh ấy, anh Tiểu Ngôn đè anh ấy xuống ghế sofa đánh, tức giận bắt anh ấy không được không mặc quần áo nữa, em nhân cơ hội chạy tới đá anh ấy hai cái, chắc anh ấy không phát hiện đâu.

Sau đó anh ấy không phô bày nữa, anh Tiểu Ngôn giỏi quá đi mất, còn giỏi hơn cả cảnh sát.

Còn sống không? Hồi âm nhé. (Kèm thư bốn trăm tệ, nhớ lấy ra.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

Anh đi học chưa? Em lên lớp Bốn rồi, học sinh tiểu học bây giờ cực khổ quá đi mất, em phải học lớp mỹ thuật, lớp âm nhạc, còn phải học viết chữ, học piano, học máy tính, học tiếng Anh, em sắp mệt chết rồi.

Em than phiền với Tiểu Thầm, anh ấy vậy mà lại cười trên nỗi đau của người khác, còn xúi mẹ đăng ký cho em thêm một lớp học nhảy.

Con trai tại sao phải học nhảy?

Anh ấy đáng ghét quá, nên em bóp xi đánh giày vào trong đôi giày da của anh ấy.

Thư sau anh sẽ kể kết quả cho anh.

Còn sống không? Hồi âm nhé. (Kèm thư hai trăm tệ, tuần trước em mua cho ông ngoại một cây gậy chống, tốn rất nhiều tiền.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Tuần trước em bóp xi đánh giày vào trong giày da của Tiểu Thầm, anh ấy vừa xỏ chân vào là đạp phải, tức giận vô cùng.

Anh ấy tức đến mức lén bỏ một con ếch bò vào cặp sách của em, dọa em khóc ngay tại chỗ.

Em mách anh Tiểu Ngôn, anh Tiểu Ngôn tát anh ấy một cái, đúng là đáng đời.

Còn sống không? Hồi âm nhé. (Kèm thư tám trăm tệ, đây là tiền anh Tiểu Ngôn lấy từ ví của Tiểu Thầm bồi thường cho em, Tiểu Thầm giàu thật đấy, ngưỡng mộ quá.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt! (Chữ của em bây giờ có phải ngày càng đẹp hơn không, bởi vì em ngày càng đẹp trai hơn rồi!)

Em tốt nghiệp tiểu học rồi, ông ngoại bà ngoại, cha mẹ và cả anh Tiểu Ngôn đều tặng quà cho em, chỉ có Tiểu Thầm là không tặng.

Anh ấy giàu như vậy mà còn keo kiệt, em khinh bỉ anh ấy.

Tiểu Thầm mở một quán lẩu, lẩu ngon quá đi mất, bạn học của em bọn họ đi ăn rồi đều nói muốn lần sau lại đi nữa, nhưng Tiểu Thầm không muốn bọn họ đi, vì bọn họ đi thì anh ấy phải miễn phí cho bọn họ, đồ keo kiệt.

Nếu anh tới, em có thể mời anh ăn.

Còn sống không? Hồi âm nhé. (Tuần này không có tiền, vì em đánh nhau ở trường nên bị gọi phụ huynh, cha đã tịch thu tiền tiêu vặt của em.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Em lên lớp Bảy rồi, cấp hai đúng là bận như chó, ngoài học vẫn là học, mẹ đã khóa máy chơi game lại rồi, em lén lấy được chìa khóa, nhưng lúc lén chơi thì bị anh của em phát hiện, anh của em tố giác em, em bị phạt đứng ba tiếng đồng hồ, còn không được ăn cơm tối.

Em muốn đoạn tuyệt quan hệ với anh em từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa thực hiện được, em quyết định lần sinh nhật sau sẽ ước điều này.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư hai trăm tệ, vì chuyện máy chơi game nên tiền tiêu vặt bị cắt, đây là tiền em lén xin anh Tiểu Ngôn.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Thứ Sáu tan học, em lén đi tiệm net, bị anh em bắt quả tang.

Anh ấy không phải đi bắt em đâu, vì anh ấy cũng tới lên mạng.

Em bị phạt đứng, không được ăn cơm tối.

Em sắp sinh nhật rồi, nhất định sẽ ước được đoạn tuyệt quan hệ với anh ấy.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư hai trăm tệ, vì chuyện tiệm net nên không có tiền tiêu vặt, đây là tiền em xin ông ngoại.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Em tổ chức sinh nhật xong rồi, nhưng không ước đoạn tuyệt quan hệ với Tiểu Thầm, vì Tiểu Phượng (Tiểu Phượng là mẹ em) cứ nói bà ấy già rồi, nhất định ép em cả ba điều ước đều phải là chúc bà ấy trẻ mãi không già, em bất đắc dĩ chỉ có thể phục tùng.

Nhưng em vẫn tức không chịu nổi, thế là mua một gói bột ngứa ở cửa hàng tạp hóa trước cổng trường, năm hào một gói, khá rẻ.

Em rắc hết bột ngứa lên q**n l*t của anh em rồi, chờ tin tiếp theo của em.

Còn sống không? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ, thiếu gia đây ăn sinh nhật xong thì giàu rồi.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Em không hiểu, tại sao anh Tiểu Ngôn lại mặc q**n l*t của Tiểu Thầm, hơn nữa còn bị dị ứng nổi mẩn.

Haiz...

Tiếng thở dài này của em rất dài, bởi vì em bị Tiểu Thầm đánh...

Anh ấy đá em hai cái.

Còn phạt em năm trăm tệ.

Em khó quá mà.

Anh Tiểu Ngôn không trách em, nhưng em vẫn rất thắc mắc, anh ấy không có quần lót của mình sao? Tại sao phải mặc quần lót của tên thích phô bày cơ thể?

Còn sống chăng? Hồi âm nhé! (Kèm thư hai trăm tệ, vì sinh nhật anh Tiểu Ngôn, em mua cho anh ấy một nghìn tệ tiền q**n l*t, hai mươi tệ một cái, đủ cho anh ấy mặc rất lâu rồi.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

!!!!!!

Em biết vì sao anh Tiểu Ngôn lại mặc q**n l*t của Tiểu Thầm rồi, vì hai người họ đang yêu nhau!!!!

!!!!!!!!! Nhiều dấu chấm than như thế này đủ để thể hiện sự chấn động của em, anh có phải cũng rất chấn động không?

!!!!!!!!

Nhưng anh đừng kỳ thị bọn họ nhé, tuy gu thẩm mỹ của bọn họ không bình thường, nhưng dù sao cũng là anh trai của em, phải bao dung với bọn họ.

Thật ra em hoàn toàn không hiểu vì sao anh Tiểu Ngôn lại thích Tiểu Thầm.

Anh ấy tự luyến như vậy, ngông cuồng như vậy, lòng dạ xấu xa như vậy, còn bạo lực nữa, đúng rồi, anh ấy còn là một kẻ thích phô bày cơ thể...

Em cảm thấy có lẽ mắt anh Tiểu Ngôn có vấn đề.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé! (Kèm thư năm trăm tệ, em mua cho anh Tiểu Ngôn thuốc nhỏ mắt rất đắt, anh ấy rất vui, hy vọng sau khi dùng có thể mắt sáng lòng tỏ.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Tuần này chẳng có gì để nói cả, học tập hại ta!

Thường lệ hỏi một câu còn sống không? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như... mặt! (Anh có cảm nhận được sự tiều tụy của em từ chữ này không?)

Mẹ bắt anh Tiểu Ngôn phụ đạo cho em, bảo anh ấy là thủ khoa tỉnh, học hành cực kỳ giỏi, năm đó chính anh ấy phụ đạo cho Tiểu Thầm, Tiểu Thầm mới từ học sinh kém vươn lên thi đỗ một trường đại học tốt.

Haiz...

Anh Tiểu Ngôn rất tốt, nhưng cách giảng bài của anh ấy thật sự không thể...

Mỗi lần nghe anh ấy giảng bài, em đều nghi ngờ nhân sinh, lấy ví dụ cho anh nhé, giải: Kết quả.

Anh hiểu chưa?

Em nghĩ anh Tiểu Ngôn cũng đang nghi ngờ nhân sinh, nghi ngờ tại sao đã nói đáp án cho em rồi mà em vẫn không tự bổ sung được quá trình ở giữa.

Tiểu Phượng cứ luôn khen em là thiên tài, em cảm thấy mình là ghèn mắt của thiên tài.

Quá đáng hơn là anh em vậy mà còn tới cười nhạo em nữa!!! Một tên học dốt từ tiểu học đến tận cấp ba như anh ấy lấy tư cách gì mà cười nhạo em.

Thế là em bắt một con chuột bỏ vào trong tất của Tiểu Thầm.

Chờ tin tiếp theo của em.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt! (Anh có cảm nhận được sự uể oải của em từ năm chữ này không?)

Em lại bị đánh rồi.

Tiểu Thầm bị con chuột dọa đến mức nhảy từ trên giường xuống rồi trẹo chân.

Haiz...

Anh ấy nhát gan như vậy đúng là em không ngờ tới, một kẻ thích phô bày cơ thể lại sợ chuột sao?

Sau đó em nghĩ thông rồi, bởi vì anh ấy là kẻ thích phô bày cơ thể nên mới sợ chuột, vì sợ bị cắn chim nhỏ, quả nhiên em chỉ cách thiên tài một hạt ghèn mắt thôi.

Phạt đứng, xin lỗi, không được ăn cơm tối.

Em quen rồi.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Tuần này không có tiền, tuần sau cũng không có tiền, bị phạt thảm lắm.)

Giang Qu

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Tiểu Thầm đúng là quá không biết xấu hổ.

Anh ấy chỉ bị trẹo chân thôi, có phải tàn phế đâu, vậy mà lại nằm trên giường bắt anh Tiểu Ngôn hầu hạ ăn uống...

Còn bắt anh Tiểu Ngôn dìu đi vệ sinh nữa, sao vậy, trẹo chân thì ảnh hưởng tới việc đi tiểu à?

Từ sau khi Tiểu Thầm bị trẹo chân, tính tình anh Tiểu Ngôn tốt hẳn lên, đã hai tuần rồi chưa đánh Tiểu Thầm, em cảm thấy đuôi của Tiểu Thầm sắp vểnh lên tận trời rồi.

Khinh bỉ anh ấy.

Nhớ anh Tiểu Ngôn nóng tính ngày xưa quá, hy vọng anh Tiểu Ngôn nóng tính mau quay lại, tốt nhất đánh Tiểu Thầm thành đầu heo.

Điều ước sinh nhật lần sau của em chính là hy vọng anh Tiểu Ngôn mãi mãi nóng tính.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư tám trăm tệ, em lấy hai trăm tệ mua cho Tiểu Thầm mấy cái giò heo.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Có một cô bé viết thư tỏ tình với em, anh dám tin không?

Em biết chắc anh tin mà, vì em đẹp trai quá!

Cô ấy là bạn cùng lớp với em, rất xinh đẹp, da trắng, mắt to, sống mũi cao, miệng nhỏ, có rất nhiều người theo đuổi.

Em cảm thấy có thể đồng ý, dù sao cô ấy xinh như vậy, nếu yêu đương với cô ấy chắc chắn sẽ bị rất nhiều người ghen tị.

Nhưng Tiểu Thầm nói có bạn gái thì phải tốn rất nhiều tiền.

Haiz...

Thế là em từ chối cô ấy.

Dù sao em cũng khá nghèo, nuôi anh còn nuôi không nổi, lấy đâu ra tiền yêu đương chứ.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn năm trăm tệ, em không yêu đương nữa, tiền đều cho anh đó.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Công ty của anh Tiểu Ngôn phát triển một trò chơi mới, anh đã chơi chưa?

Vui cực kỳ luôn, nhưng mẹ em quy định mỗi ngày chỉ được chơi hai tiếng, haiz, ngứa ngáy trong lòng quá.

Anh Tiểu Ngôn thiết kế riêng cho Tiểu Thầm một trò chơi, chỉ có trong điện thoại của Tiểu Thầm thôi, tên là "Thiểu Năng Vui Vẻ Nhiều".

Trong đó có một nhân vật nhỏ, có mười mạng, phải di chuyển cực kỳ lắt léo mới đảm bảo không bị đánh chết.

Em lén chơi thử một chút, em thề không cố ý đâu, nhưng nó dễ chết quá, lại còn gây nghiện, nên cuối cùng em chơi chết luôn nhân vật của anh ấy...

Em cảm thấy anh Tiểu Ngôn cố tình hố anh ấy, vì thật sự quá dễ chết...

Nếu tuần sau anh không nhận được thư của em, có thể em đã bị Tiểu Thầm đánh nhập viện rồi, đừng lo, tuần sau nữa em sẽ bình phục.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư tám trăm tệ, số còn lại em phải giữ để mua thuốc.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Cấp ba thật sự quá thảm rồi, học sáng học tối lấy mất nửa cái mạng của em.

Em chuyển tới chỗ Tiểu Thầm gần trường hơn để ở, em biết chắc anh ấy rất không vui, vì em đã phá hỏng thế giới hai người của anh ấy.

Nhưng em rất vui!

Tiểu Thầm sắp ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa dẫn bạn gái về nhà, thế là cha em giới thiệu con gái của một người bạn cho anh ấy.

Mọi người ngồi ăn cùng nhau, anh biết Tiểu Thầm đã làm gì không?

Anh ấy vậy mà mặc áo ba lỗ quần đùi (áo ba lỗ trắng, hai mươi tệ một cái, quần đùi của mấy ông già, tự tưởng tượng đi) xuất hiện trong nhà hàng Tây, đúng rồi, còn mang thêm một đôi dép đi biển.

Cha em mất mặt đến tận nhà bà ngoại luôn, em còn nghe thấy Tiểu Phượng đang lén cười.

Vì anh Tiểu Ngôn, em chỉ có thể giúp anh ấy che giấu, thế là em nói: "Anh à, anh lại hai tuần không tắm rồi à?"

Em bị cha phạt đứng, một tháng không có tiền tiêu vặt, nhưng anh yên tâm, em có thể xin Tiểu Thầm.

Em không hiểu vì sao Tiểu Thầm vẫn chưa công khai với cha em, có lẽ anh ấy nhát gan thôi.

Bình thường anh ấy cũng nhát gan lắm, nếu không anh Tiểu Ngôn cũng chẳng suốt ngày tát anh ấy đâu.

Em theo thông lệ khinh bỉ anh ấy.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Em cảm thấy Tiểu Phượng có lẽ đã biết chuyện của Tiểu Thầm và anh Tiểu Ngôn rồi, bởi vì hôm đó Tiểu Thầm và anh Tiểu Ngôn đang quấn quýt trong bếp thì cha em đột nhiên trở về, Tiểu Phượng hét lên một tiếng, đồng thời còn ngăn cha em đang định vào bếp lấy nước uống.

Em đoán Tiểu Phượng nhất định rất vui khi anh em là đồng tính, bởi như vậy anh ấy sẽ không thể sinh con để chia gia sản được nữa.

À đúng rồi, em dùng số lạ nhắn tin đe dọa Tiểu Thầm, nói rằng sẽ kể với cha chuyện thật về việc anh ấy không chịu có bạn gái, bắt anh ấy chuyển tiền cho em.

Kết cục... vô cùng thảm khốc.

Hiện tại em đang vừa bị phạt đứng vừa nằm bò lên tường viết thư cho anh đây.

Không ngờ đúng không, em đều đã mười sáu tuổi rồi mà vẫn còn bị phạt đứng.

Haiz...

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Tuần này không có tiền nữa rồi, anh em đã phong tỏa mọi con đường xin tiền của em, ngay cả ông bà ngoại cũng bị anh ấy mua chuộc.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Em cảm thấy cha em sắp phát điên rồi, trong vòng một tháng ông ấy giới thiệu cho Tiểu Thầm hai mươi cô gái.

Nhưng Tiểu Thầm vậy mà cô nào cũng đi xem mắt, anh Tiểu Ngôn cũng chẳng quản anh ấy, hai người bọn họ chẳng lẽ sắp chia tay rồi sao?

Em hoảng lắm, em không muốn bọn họ chia tay.

Không có tâm trạng viết thư.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư năm trăm tệ, em mời anh Tiểu Ngôn ăn một bữa ngon, hy vọng tâm trạng anh ấy sẽ khá hơn một chút, đừng chia tay.)

Giang Quả

.

Tiểu Thừa:

Thấy chữ như gặp mặt!

Có lẽ anh không ngờ đâu, anh em ấy... toi rồi.

Anh ấy xem mắt hai mươi cô gái, sau đó tất cả những người quen biết cha em đều biết rồi, anh em là người dầu mỡ, trăng hoa, gia trưởng, còn thích ngoáy mũi, trên người vậy mà còn có mùi lạ...

Em nghĩ thôi đã thấy ghê rồi... (Anh ấy không phải bôi cứt lên người đấy chứ? Đây đúng là chuyện anh ấy có thể làm ra.)

Cha em bị anh ấy chọc tức đến suýt hộc máu, nhưng cuối cùng vẫn không hộc ra, vì cha em cực kỳ khỏe mạnh, mẹ em mỗi năm dẫn ông ấy đi khám sức khỏe bốn lần, chỉ sợ cơ thể ông ấy xảy ra vấn đề, tim của ông ấy rất tốt.

Đương nhiên rồi, một tháng nay Tiểu Thầm vẫn luôn ngủ trên sofa, em cảm thấy ngay cả anh Tiểu Ngôn cũng thấy anh ấy ghê tởm.

Em cảm thấy đầu óc anh ấy chắc mắc bệnh nặng rồi.

Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ, em mua cho cha em một đống thực phẩm chức năng, lỡ như Tiểu Thầm muốn công khai thì sao, phải chuẩn bị sẵn sàng cho ngày Tiểu Thầm công khai chứ.)

Giang Qu

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.