Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp

Chương 1:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lê Hoa biết Hướng bà tử lòng dạ đen tối, nhưng không ngờ lại đen tối đến mức này, ngay cả cháu ruột của mình cũng đem bán.

Tất cả là do nàng ham ăn, vừa nghe nói trong thành có đồ ngon liền không kìm được mà đi theo, kết quả bị bỏ thuốc mê, đến cả lúc bị bán đi cũng chẳng hay biết.

Thế nhưng chưa kịp để nàng hối hận thêm, trước mắt lại có một bàn tay thô to vung tới.

Một cái tát ấy khiến trước mắt Lê Hoa lóe ra đầy sao, trên mặt rát bỏng đau nhói.

"Nhẹ tay thôi, nếu làm hỏng mặt thì không bán được giá cao đâu." Gã đàn ông cao lớn mắng mỏ, nhắc nhở.

Thiếu nữ mười lăm tuổi như một chồi non xanh mảnh, tuy gầy yếu nhưng nền tảng nhìn qua cũng không tệ.

"Con nha đầu thối này chịu đòn khá đấy." Gã lùn lại ép sát đến gần.

Nàng theo phản xạ lùi về phía sau, lại vô tình đụng tung cửa sổ phía sau lưng.

Ngoài cửa sổ lập tức hiện ra cảnh người đi lại tấp nập cùng phố xá ồn ào náo nhiệt, nàng vậy mà đang ở trong một tòa tháp cao!

Trước mặt không còn đường lui, nàng cắn răng, tay chân cùng lúc nhanh chóng trèo lên cửa sổ.

"Lại gần nữa thì ta nhảy xuống!"

Sắc mặt hai gã đàn ông thoáng chốc biến đổi, hiển nhiên không ngờ tiểu nha đầu này lại quyết tuyệt đến thế.

Thế nhưng, việc còn khiến bọn họ khiếp sợ hơn đã xảy ra.

Thanh gỗ dưới chân thiếu nữ đột nhiên phát ra tiếng rắc một cái, gãy làm đôi, nửa người nàng cứ thế treo lơ lửng bên cửa sổ, chực chờ rơi xuống.

Dưới tháp, đám người lập tức bùng lên một trận kinh hô, có người thét lên rồi lấy tay che mắt, không dám nhìn.

Hai gã đàn ông trong phòng cũng sợ đến mức không dám thở mạnh, lo rằng "món hàng" vừa tới tay đã hóa thành một xác chết vô giá trị.

Sống chết chỉ trong khoảnh khắc.

Nhưng với Lê Hoa mà nói, so với việc bị hai gã bắt đi, nàng thà kết thúc tại đây còn hơn.

Thế nhưng, ngay tại giây phút nàng sắp buông tay, trong đầu bỗng vang lên một tiếng "ting", kèm theo một giọng nói: "Ngươi có muốn trói buộc ta không, ta có thể giúp ngươi giải quyết khó khăn trước mắt."

Lê Hoa hoảng hốt quay đầu nhìn khắp nơi, nhưng chẳng thấy người nào đang nói cả.

"Không cần tìm, ta ở trong đầu ngươi." Giọng nói kia lại vang lên, "Người khác nhìn không thấy ta, cũng nghe không được, chỉ có ngươi thôi. Muốn trả lời, chỉ cần niệm trong lòng là đủ."

Cả người Lê Hoa run lẩy bẩy, nàng nhớ tới Hướng bà tử thường mắng nàng "đầu óc ngu ngốc". Mà lúc này, đầu nàng lại đau đến mức như muốn nứt toác.

Không kìm được lẩm bẩm: "Chẳng lẽ đây là... sắp mọc ra cái đầu óc rồi sao?"

Giọng nói kia nghe nàng lẩm bẩm, trong chốc lát lại nghẹn lời, chỉ để lại một chuỗi dấu ba chấm đầy hàm ý.

Nếu không phải cả trấn chẳng có người nào thích hợp, nếu không phải nó đã sắp cạn sạch năng lượng, chỉ còn chờ bị xóa bỏ, thì nó tuyệt đối sẽ không chọn một kẻ ngốc thế này làm ký chủ.

Lúc này Lê Hoa mới âm thầm niệm: "Ngươi giúp ta, rốt cuộc muốn từ ta có được điều gì?"

Lần gặp nạn này khiến nàng hiểu rõ một đạo lý: Trên đời không có bữa ăn nào miễn phí, muốn đạt được thì phải trả giá trước.

Giống như nàng muốn ăn một viên kẹo, kẹo thì ăn được rồi, nhưng cũng bị bán với giá mười lượng bạc.

Nếu giọng nói này đòi hỏi điều nàng không thể cho, vậy thì nàng thà chọn nhảy xuống, chấm dứt tất cả.

Ngón tay nàng bắt đầu chậm rãi buông lơi-

Âm thanh kia dường như không ngờ cô gái này lại không biết điều đến thế, hoảng loạn đến mức vang lên tiếng điện từ rè rè: "Đợi đã! Ta là 'Hệ thống bồi dưỡng Thái tử phi'. Chỉ cần ngươi nghe theo sự chỉ dẫn của ta, tích lũy điểm số, hoàn thành nhiệm vụ ta giao, ta sẽ giúp ngươi đạt được nguyện vọng, cuối cùng trở thành Thái tử phi tôn quý."

Tuy đầu óc Lê Hoa đơn giản, nhưng nàng cũng hiểu Thái tử là thân phận cao quý, chính là Hoàng đế tương lai.

Thế nhưng, chuyện ấy thì có liên quan gì đến nàng?

Nàng chưa từng gặp Thái tử, cũng không hề ôm chút mộng tưởng nào về hắn.

Nếu cái giá để được cứu sống là phải gả cho một nam nhân khác, vậy thì so với việc bị hai gã kia bắt giữ, có khác gì đâu?

"Ta không muốn gả cho Thái tử, ta đã có người mình thích rồi."

Hệ thống bị câu trả lời của nàng làm cho kinh ngạc, không tài nào tin nổi, lại có người có thể chống lại sức cám dỗ trở thành Thái tử phi.

Trong thời đại này, đối với nữ nhân mà nói, địa vị của Thái tử phi chỉ xếp sau Thái hậu và Hoàng hậu, là thân phận tôn quý nhất, cũng có tiền đồ nhất.

Thế nhưng, cô gái trông có vẻ ngốc nghếch trước mắt lại hoàn toàn không động lòng.

Hệ thống cuống lên, vội vàng tăng thêm sức dụ dỗ: "Sau khi trở thành Thái tử phi, ngươi sẽ có vinh hoa phú quý vô tận. Sơn hào hải vị, mỹ thực trân kỳ đều đầy đủ. Tôi tớ như mây, ngươi chỉ cần hưởng thụ. Cuộc sống như vậy, chẳng lẽ không tốt hơn hiện tại gấp trăm ngàn lần sao?"

Lê Hoa lại kiên quyết lắc đầu: "Thôi đi, ta vẫn cứ nhảy xuống thì hơn. Hầu hạ một người mình không thích thì khác gì bị hai kẻ kia bắt đi?"

Hệ thống suýt nữa thì sụp đổ, vội vàng khuyên nhủ: "Đừng đừng, đừng nhảy! Ngươi nói cho ta biết ngươi muốn gì, ta sẽ đổi cách khác để giúp ngươi đạt được."

Đổi hệ thống là không thể, nó vốn chính là cái hệ thống này, làm sao đổi được hệ thống khác. Giờ chỉ có thể trước tiên lừa cô ngốc này trói buộc, rồi sau tính tiếp. Năng lượng của nó đã chẳng còn bao nhiêu, nếu không trói buộc kịp, nó sẽ hoàn toàn biến mất.

Lê Hoa do dự một lát rồi nói: "Ta muốn trở nên lợi hại, bảo vệ nương và các em, ta muốn cha trở về, muốn ông bà nội cùng nhị phòng, tam phòng không còn ức h**p nhà ta, muốn cả nhà ta sống tốt. Ta... ta còn muốn tiểu quả phụ nữa..."

Hệ thống nghe xong ước nguyện của nàng thì âm thầm mừng rỡ.

Những nguyện vọng này đối với nó mà nói không khó để thực hiện, chỉ cần trói buộc được cô gái này, mọi vấn đề đều có thể giải quyết.

Còn chuyện nàng không thích Thái tử, hệ thống tin rằng một khi nàng gặp Thái tử ngoài đời, nhất định sẽ bị mị lực của hắn hấp dẫn, đến lúc ấy sao còn nhớ những lời hôm nay nữa?

Có điều... *tiểu quả phụ* là cái quỷ gì thế?

*tiểu quả phụ = góa phụ trẻ tuổi (nữ tử còn trẻ nhưng đã mất chồng).

"Ngươi có chịu đồng ý không? Nếu không thì ta thật sự nhảy xuống đấy." Lê Hoa có chút không chống đỡ nổi.

Hệ thống hốt hoảng kêu lên: "Đồng ý, đồng ý! Lập tức trói buộc-"

Theo sau là một tiếng "ting" khẽ vang, Lê Hoa cảm thấy một luồng điện lưu yếu ớt lan khắp toàn thân, dường như thật sự có một loại lực lượng thần bí nào đó hòa nhập vào cơ thể nàng.

Lúc này, dưới tháp người vây xem ngày càng đông, mà trong phòng hai gã đại hán vẫn không ngừng kiên nhẫn dụ dỗ nàng từ trên bệ cửa sổ bước xuống.

Lê Hoa trong lòng thầm niệm: "Hệ thống, ta bây giờ phải làm sao?"

Hệ thống đáp: "Đừng vội, ngươi hiện có bốn điểm khởi đầu, có thể phân phối vào bốn thuộc tính: Thể phách, Trí tuệ, Thanh danh và Thừa hoan. Ta đề nghị ngươi nên cộng vào Trí tuệ trước, dù sao thì đầu óc ngươi cũng cần linh quang hơn một chút."

*体魄 (Thể phách) → sức vóc, thể lực, sức khỏe cơ thể.

*承欢 (Thừa hoan) → chữ này khá đặc biệt, nghĩa gốc là "hưởng sự vui thích/ân sủng" (thường dùng trong ngữ cảnh nữ nhân hầu hạ nam nhân, được vua hay chồng sủng ái).

Lê Hoa thoáng cảm thấy xấu hổ: "Trong tình cảnh này, chẳng phải nên tìm cách bỏ chạy sao? Sao lại còn phải cộng điểm? Cộng cái này có ích gì?"

"Cộng điểm thì ngươi sẽ trở nên thông minh hơn, tự nhiên sẽ nghĩ ra cách thoát thân." Hệ thống giải thích.

"Rốt cuộc chẳng phải vẫn là ta tự nghĩ cách à?"

"Ngươi cộng điểm thì mới nghĩ ra cách, khó hiểu đến vậy sao?"

Lê Hoa đứng trên cửa sổ đã quá lâu, quả thật không còn chống đỡ nổi, trước mắt hiện ra một bảng hư ảo, bên trên bày bốn biểu đồ cột. Nàng hít sâu một hơi, thỏa hiệp: "Được rồi, nghe ngươi, cộng vào Trí tuệ."

Nói rồi, ngón tay nàng nhanh chóng lướt qua trên bảng ảo, cuối cùng dừng lại ở cột hình thứ hai.

Trong khoảnh khắc, một luồng sức mạnh hùng hậu xoay trọn một vòng khắp cơ thể nàng, khiến thân thể vốn mệt mỏi lập tức trở nên tràn đầy sức lực.

Hệ thống sững sờ đến trợn mắt há mồm, nó căn bản không dám tin vào mắt mình: "Ký chủ, ngươi cộng sai rồi! Ngươi cộng vào Thể phách rồi! Ngươi không biết chữ sao?"

Lê Hoa lại đầy hớn hở cảm nhận sự biến hóa trên cơ thể: "Ta không biết chữ, nhưng chẳng phải vừa rồi ngươi đã đọc bốn từ sao? Trí tuệ xếp thứ hai, ta bấm vào cột thứ hai thì có gì sai?" (Editor: ôi vai~ lần đầu t đọc truyện mà nvc xuất phát điểm éo le đến v :v kh ngờ là đến chữ cũng kh biết, chắc sau này phải nỗ lực chăm chỉ lắm đây)

Hệ thống nghẹn lời, cảm thấy bất lực: "Ta vừa rồi đâu có đọc theo thứ tự trên bảng, cột thứ hai chính là Thể phách, ngươi đã cộng hết vào Thể phách rồi."

"Vậy phải làm sao?" Lê Hoa cũng ngẩn người.

Hệ thống vì gặp phải một ký chủ kỳ lạ như thế mà thấy đau đầu vô cùng, nhưng sự đã đến nước này, nó chỉ có thể mau chóng nghĩ cách ứng biến.

Nó lập tức khởi động chương trình tính toán, bắt đầu phân tích hoàn cảnh xung quanh.

Chỉ sau hai giây, hệ thống đã đưa ra kết luận: "Nhanh! Nhảy xuống cửa sổ tầng dưới! Nắm lấy khúc gỗ phía bên trái cửa sổ, rồi dựa vào lực đệm mà nhảy tới thanh gỗ đỏ trên mái hiên tầng dưới. Chỉ cần ngươi bám chắc lấy khúc gỗ đó, lại nhảy sang mái ngói căn nhà thấp bên cạnh, thì có thể trực tiếp xuống đất chạy thoát!"

Lê Hoa nhìn khúc gỗ bên cửa sổ tầng ba, hai chân run rẩy: "Ngươi nói đùa sao? Ta với không tới đâu."

Hệ thống lập tức đáp: "Ngươi vừa cộng năm điểm Thể phách, giờ tố chất thân thể đã được nâng lên rất nhiều. Chỉ cần giữ bình tĩnh, chắc chắn sẽ nắm được khúc gỗ kia."

Lúc này, hai gã đại hán trong phòng thấy Lê Hoa không có ý định thật sự nhảy lầu, liền không còn kiêng kị, lại cùng nhau lao tới.

Lê Hoa hiểu rõ bản thân đã chẳng còn đường lui, nàng nghiến răng, nhún mình nhảy xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thế nhưng khi đôi tay thực sự chạm vào khúc gỗ, trên gương mặt nàng hiện lên vẻ kinh ngạc không thể tin nổi.

Nàng biết mình đã thành công một nửa.

Sau đó, nàng hít sâu một hơi, lại dốc hết sức lực, lao về phía thanh gỗ đỏ dưới mái hiên tầng hai.

May mắn thay, nàng bám chặt được vào mép thanh gỗ đỏ.

Ngay giây khắc ấy, nàng không còn chút do dự, nhanh chóng nhảy xuống, vững vàng đáp lên mái nhà thấp, rồi thuận thế trượt xuống đất.

Hai gã đại hán trên tháp trông thấy thì cả kinh thất sắc, vội vàng chạy xuống lầu.

Nhưng khi tới nơi, làm gì còn bóng dáng Lê Hoa.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.