Hôm nay hoàn toàn không sắp xếp để Đại Căn tuần tra, lời nói dối vô tình của Lê Hoa làm cô bất an, cô hiểu ánh mắt nghi ngờ vừa rồi của Đổng Vân, nhưng lại không muốn nhượng bộ.
Xuống núi, trong lòng bực bội, cầm đuốc đến nhà trưởng làng xem lịch trực, cứng rắn đổi với một dân làng, đổi sang ca nửa đêm.
Sáng sớm tranh thủ xuống đón Phù Bảo, dưới đó ngủ nửa buổi nữa. Đến tối sau bữa cơm, không trốn được, cô lại bế nhỏ lên núi.
Trong hang, Đổng Vân đang nhờ ánh đèn dầu vàng viết chữ. Nghe tiếng họ về, chỉ vội nhìn lướt qua, rồi lại cúi xuống tiếp tục việc tay.
Phù Bảo biết khi mẹ đọc sách không được quấy rầy, may mắn là hai đứa đã tắm xong dưới nhà mới lên, nên ngoan ngoãn theo Lê Hoa đi ngủ.
Lê Hoa vừa ngủ nửa buổi trưa, đâu có mệt, chỉ là không muốn đối mặt Đổng Vân, bèn nằm cùng nhỏ, nhìn trần hang đen kịt mà trống rỗng.
Khoảng nửa giờ sau, nghe tiếng bước chân đi về phía cửa hang nhỏ, cô vội nhắm mắt giả vờ ngủ.
Không lâu, đèn dầu bị thổi tắt, hang chìm trong bóng tối. Theo tiếng cỏ khô dưới chiếu phát ra nhẹ nhàng, chiếc đệm bên cạnh lún xuống, cô biết Đổng Vân đã nằm xuống.
Phù Bảo dường như cũng cảm nhận được mẹ áp sát, thều thào, vẫy tay nhỏ gọi một tiếng mẹ.
Tiếng an ủi của Đổng Vân cũng vang đến: "Mẹ đây, ngủ đi nào."
Rất nhanh, hang lại chìm trong yên lặng.
Chỉ một câu nói, cũng khiến Lê Hoa run rẩy trong lòng.
Cô thật sự yêu chết người phụ nữ này rồi, bất kể là sự dịu dàng của tình mẫu tử, hay vẻ mềm mại của một người con gái, hay cảm giác sắc bén toát ra từ thân phận từng đứng ở vị trí cao, tất cả đều khiến cô không thể cưỡng lại.
Cô thật muốn có thể như mấy ngày trước, ôm chặt cô ấy.
Cô hứa, mình tuyệt đối sẽ không làm phiền cô ấy, chỉ cần có thể gần bên, hòa hợp như trước, cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Có lẽ tình yêu dữ dội cần được kiềm chế, đó là ý nghĩ mơ hồ mà cô vừa cảm nhận được lúc này, không biết đúng sai ra sao, nhưng cô sẵn sàng kiềm chế vì cô ấy.
Nhưng lúc này, mọi sự lúng túng giữa hai người đều là do chính cô gây ra, một lúc lại hối hận không thôi, không biết phải phá băng thế nào.
Cô lo lắng rằng không thể lấy lại sự thân mật như trước với chị.
Cứ nghĩ vẩn vơ như vậy trong đầu suốt một lúc lâu, ước chừng khoảng nửa giờ, vừa định bỏ mặc bản thân ngủ đi thì nghe thấy từ bên ngoài, dường như còn phát ra tiếng lật mình nhẹ và tiếng xào xạc nhỏ.
Lê Hoa ngạc nhiên, hóa ra người phụ nữ vẫn chưa ngủ, từ tần suất lật mình và tiếng thở hơi nặng, cô dần nhận ra điều bất thường của đối phương.
Nhìn đâu còn tâm trí mà bận tâm những lúng túng hôm trước, cô với tay qua Phù Bảo về phía đó, khi đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay lạnh ngắt, tim bỗng thắt lại.
Cô vội ngồi dậy nói: "Chị, tay chị lạnh quá, có phải bị bệnh không?"
Đổng Vân hơi sững lại, không ngờ cô còn chưa ngủ, cũng không rút tay ra, nhẹ nhàng nói: "Đến tháng rồi, hơi khó chịu thôi, không sao, qua cơn này là ổn, em ngủ đi nhanh."
Cô ấy không thoải mái, cơ thể còn lạnh như băng, Lê Hoa sao có thể ngủ được, bèn lật chăn, ôm Phù Bảo vào giữa, vừa bế vừa kéo Đổng Vân vào giữa nằm xuống, mình thì xoay ra phía ngoài.
Khi phủ chăn cho hai người xong, cô lại đi sờ chân Đổng Vân, cả hai bàn chân và tay đều lạnh ngắt, lòng đau xót, kẹp chân cô ấy g*** h** ch*n mình, lại bao bọc tay cô, dùng nhiệt cơ thể để làm ấm.
"Lúc trước đến đây cũng lạnh như vậy sao?" cô hỏi.
Đổng Vân nhẹ hít mũi, "Có lạnh, nhưng không nghiêm trọng như thế này."
Trước đây khi chạy trốn, bị truy đuổi đến bờ sông, đúng vào mùa đông, cô buộc phải xuống sông dưới sự che chắn của vệ sĩ, nước lạnh buốt xương, đến giờ vẫn không quên.
Những năm qua dần hồi phục, nhưng mỗi khi đến tháng, tay chân vẫn lạnh.
Lê Hoa tuy từ nhỏ thiếu ăn thiếu mặc, nhưng cơ thể trẻ khỏe, lại được tăng cường thể lực, theo thời tiết ngày càng nóng, cô như một lò sưởi lớn, không thể cảm nhận được cái lạnh từ bên trong lẫn bên ngoài của Đổng Vân.
Cô kéo tay Đổng Vân đặt lên bụng mình.
Đổng Vân sao nỡ dùng bàn tay lạnh lẽo của mình làm lạnh bụng cô, khi đầu ngón tay chạm vào hơi ấm liền vội rút về.
Cô gái bất đắc dĩ nhưng vẫn nắm chặt không buông, ép cô mở bàn tay ra, áp vào bụng mình.
"Chưa ấm thì không được rút tay lại."
Đổng Vân lần đầu nghe cô nói giọng cứng rắn như vậy, nhưng không khỏi cảm thấy mắt mình ươn ướt.
Lê Hoa tiếp đó lại đổi sang mặt khác của bàn chân, chà nhẹ lên lòng bàn chân cô, truyền hơi ấm sang, lòng nghĩ đến những gì cô vừa nói.
Trước đây cũng lạnh, nhưng chưa bao giờ nghiêm trọng như lần này.
Phải chăng vào trong hang sẽ càng lạnh hơn?
Lê Hoa mới chợt nhớ đến sự sơ suất của mình, khi Đổng Vân mới đến, trời vẫn là tháng Hai, dưới hang chỉ trải một lớp rơm, chiếu cũng mỏng, vẫn còn hơi lạnh thấm lên, cơ thể nóng của mình không cảm nhận được, nhưng chị ấy đã ở đây hơn một tháng rồi.
Chị ấy đôi khi còn ho khẽ hai tiếng, nhưng mình chẳng để tâm. Hai ngày vừa rồi còn mải lình xình cãi cọ, cũng không quan tâm đến việc chị ấy đến tháng.
Chỉ là lúc này, chị ấy co mình trong vòng tay mình mà không nói gì, cô cũng không biết phải nói gì, đành ôm chặt trong lòng.
Đổng Vân thở dài, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể trẻ trung truyền sang, mí mắt dần nặng trĩu, không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, mặt trời đã chiếu tới cửa hang, ánh nắng từ lối ra ở mép vách núi chiếu vào, cả hang lớn ngoài kia nhuộm một màu vàng rực, ngay cả cửa hang nhỏ cũng hứng một chút nắng.
Đổng Vân mở mắt, cảm nhận ánh nắng xiên từ cửa vào, nhưng cơ thể lười biếng không muốn động đậy.
Tuy nhiên, từ bên ngoài truyền đến mùi cháo thơm, lẫn mùi thịt, khiến bụng cô réo lên.
Tiếng nói ngây thơ vang từ bên ngoài, Phù Bảo đang nói chuyện với Lê Hoa, hỏi vài câu ngốc nghếch mà đáng yêu, cô kia kiên nhẫn trả lời từng chữ từng câu.
Cô ngồi dậy, cảm thấy bất thường, đứng lên nhìn, vì ngủ quá say đêm qua đến bây giờ vẫn ngủ, sáng nay chưa kịp thay, làm bẩn q**n l*t và đệm.
Đành thở dài bất lực, đứng dậy xử lý.
Khi ôm đống quần áo bẩn ra ngoài, hai người lớn nhỏ nghe tiếng bước chân, quay lại.
"Mẹ dậy rồi\~" Phù Bảo vui vẻ tiến tới, ôm lấy đùi cô như một chú nhóc bám theo.
Cô gái cũng nhìn về phía đó, ánh mắt hai người chạm nhau, người trước tiên liếc đi.
Đổng Vân không nói gì, đi đến bên suối nước, vừa đặt quần áo và chiếu vào chậu, ai ngờ bên cạnh đột nhiên có bàn tay đưa ra, chậu gỗ bị lấy đi ngay lập tức.
Cô gái cầm chậu, quay người đi về phía bếp lò.
Đổng Vân nhỏ giọng nói: "Quần bẩn rồi..."
"Em biết, ngâm nước ấm là giặt sạch được mà."
Nói xong, đổ thêm vài gáo nước vào, lại mang một chậu nhỏ khác, đổ nửa chậu đặt bên suối: "Sau này rửa mặt rửa tay đừng chạm nước lạnh nữa nhé."
Khuôn mặt vẫn hơi căng, nhưng giọng lại rất mềm.
Bên kia, Phù Bảo ngồi bên bàn đá, vừa ăn cháo vừa gọi mẹ: "Mẹ, nhanh lên, ăn cơm đi."
Đổng Vân ừ một tiếng, quay đi rửa mặt.
Rửa xong, đến bàn ăn, phần của mình đã được dọn lên.
"Mẹ, cháo ngon quá."
Đổng Vân ngạc nhiên sao sáng sớm lại có thịt, nhìn thoáng qua cô gái đang cúi đầu ăn cơm, ống quần hơi ướt và dính lá cây, rõ ràng là cô đã ra ngoài một chuyến rồi quay về.
Cháo sánh mịn, hòa với thịt nạc nấu nhừ, thơm phức, chỉ một miếng thôi đã làm cơ thể ấm lên.
"Mẹ, ngon không?"
Cô gái dựng thẳng tai lên.
Đổng Vân gật đầu: "Ngon lắm."
"Lê Hoa dậy từ rất sớm nấu đấy, ngon không ạ."
Đổng Vân mỉm cười, nói với con gái: "Ừ, Lê Hoa nấu ăn ngày càng ngon rồi."
Lê Hoa cụp mắt xuống, múc cháo ăn từng muỗng lớn, ăn càng ngon miệng hơn.
Cô ăn nhiều nhưng cũng ăn nhanh, ăn xong liền ngồi bên suối ngầm giặt quần áo mà Đổng Vân vừa thay ra.
Đổng Vân quay lưng lại với cô, lắng nghe tiếng nước chảy từ phía bên kia hang động. Lòng cô dâng lên một cảm giác vừa lạ lẫm vừa yên tâm, vừa cười nói chuyện với những câu hỏi kỳ lạ của con gái.
Sau khi giặt xong quần áo và ăn sáng xong, Lê Hoa cõng Phù Bảo xuống núi.
Vừa xuống núi, cô đã giao Phù Bảo lại cho mẹ, rồi vào nhà tháo chiếc giường của mình ra, buộc từng thanh gỗ lại thành một bó lớn, rồi vác lên núi.
Bà Hùng nhìn bóng lưng cô, trừng mắt nhìn Đại Căn: "Nhìn cái gì mà nhìn, đan xong chiếu rồi thì còn phải đóng thêm một cái giường nữa."
Đổng Vân không ngờ Lê Hoa vừa xuống núi không lâu lại quay lên, còn vác cả cái giường lên. Cô biết cô gái này đã để tâm đến chuyện của mình, nhưng đối phương vẫn không muốn nói chuyện với cô, mặt nóng không thể áp vào mông lạnh, cô đành an tâm đọc sách của mình.
*"Mặt nóng không thể áp vào mông lạnh": Giải thích tính ẩn dụ như sau - "Mặt nóng" ẩn dụ cho sự nhiệt tình, sự chủ động, hoặc lòng chân thành của một người. Khuôn mặt thường là nơi thể hiện cảm xúc rõ ràng nhất, và "nóng" gợi lên hình ảnh của sự sôi nổi, sự quan tâm mãnh liệt. "Mông lạnh" ẩn dụ cho thái độ dửng dưng, hờ hững, hoặc thậm chí là sự khước từ. Phần mông thường được liên tưởng đến sự thụ động, không có cảm xúc, và "lạnh" thể hiện sự vô cảm, thiếu đáp lại.
Lê Hoa cả ngày bận rộn. Sau khi lắp xong giường trong hang, cô cầm rìu ra khỏi hang, lại đi đến một nơi khác, chặt vài cây rồi đốt hai lò than, nhớ lại các bước làm than mà Đại Căn đã làm hồi đầu năm.
Số than làm trước Tết không còn đủ dùng. Giờ Đổng Vân lại như thế này, than không thể tiết kiệm được.
Hơn nữa trên núi có nhiều cây như vậy, việc có thể làm được bằng chút sức lực, cô đương nhiên sẽ không lười biếng.
Đến khi làm xong tất cả đã là chập tối. Vừa xuống núi về đến nhà ăn chút gì đó, Đại Ngưu và Nhị Ngưu đi học về, nói với cô rằng phu tử tìm cô.
Lê Hoa nghe phu tử cho mời, lòng thắt lại. Cô chợt nhớ ra hình như đã lâu rồi mình chưa đến trường học, ngay lập tức cảm thấy chột dạ. Cô ăn không nổi nữa, lau miệng, cầm túi sách lên và chạy thẳng đến trường.
Quả nhiên, Hạ Tầm Yến vừa thấy cô đã mắng: "Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối đến đây đọc sách, trò còn nhớ không? Nếu ta không cho người đi mời, có phải sau này trò sẽ không đến nữa không?"
Lê Hoa mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng nói: "Tất cả là lỗi của học trò. Mới đây bận cày cấy xong lại bận việc khác, nên đã bỏ bê..."
"Thật sao?" Hạ Tầm Yến cắt lời cô: "Tối muộn trò cũng đi cấy lúa à?"
Lê Hoa lập tức câm nín. Ban ngày cô rất bận, nhưng buổi tối thì thực sự không có việc gì cả. Thời gian cô đều dành cho Đổng Vân, và mặc dù mới hai ngày trước cô còn nói sẽ học hành chăm chỉ, nhưng hai ngày nay bận giận dỗi nên cô hoàn toàn quên mất chuyện học.
Tự biết mình sai, cô ngoan ngoãn đưa tay ra chờ phạt.
Hạ Tầm Yến lạnh mặt, thực sự dùng thước kẻ quất mạnh vào tay cô mười mấy cái, khiến lòng bàn tay cô đỏ ửng.
Lê Hoa không sợ đau, nhưng ánh mắt "giận vì trò không chịu tiến bộ" của phu tử khiến cô thấy xấu hổ. Nhớ lại những lời Đổng Vân đã nói hôm trước, cô chợt nhận ra mình có lẽ thực sự đã quá đắm chìm vào những thú vui cá nhân, đến mức phu tử cũng phải tức giận, điều đó cho thấy vấn đề rất nghiêm trọng.
Ngay cả hai mươi mấy điểm thuộc tính hệ thống quý giá, cô lại lãng phí vào Thừa hoan. Cần biết rằng, thể chất của cô cũng chỉ hơn năm mươi điểm, trong khi danh vọng chỉ hơn bốn mươi điểm.
Giờ đây, nhiệm vụ của hệ thống không còn là nhiệm vụ Thái tử phi nữa, mà là nhiệm vụ Trữ quân. Cô không phải làm nhiệm vụ để lấy lòng bất kỳ người đàn ông nào, mà là phải giúp chị ấy bước lên vị trí đó!
Lê Hoa vã mồ hôi, cảm thấy xấu hổ vô cùng, cô cúi đầu thật thấp, lại giơ hai tay lên cao, chỉ mong phu tử phạt thật mạnh, để cô tỉnh táo hơn.
Hạ Tầm Yến phạt xong, lạnh lùng nói: "Còn không mau lấy sách vở ra?"
"Vâng ạ!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]