Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 12: Thang Máy




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sau buổi tối hôm đó ở quán bar, lại thêm một thời gian trôi qua.

Hôm ấy, Thẩm Nghi làm thêm giờ đến rất muộn. Lúc tan ca, cả tòa nhà công ty chỉ còn lác đác vài người.

Thang máy từ tầng cao nhất đi xuống, dừng lại ở tầng của Thẩm Nghi.

Khi cửa thang máy chậm rãi mở ra, Thẩm Nghi ngẩng lên liền thấy bên trong đứng một người đàn ông cao lớn, mặc vest xám đậm.

Chu Tùng Cẩn?

Thẩm Nghi hơi khựng lại, chần chừ một thoáng rồi vẫn bước vào, nhẹ nhàng chào anh:
“Chu tổng.”

Chu Tùng Cẩn liếc cô một cái, khẽ gật đầu.

Không gian rơi vào tĩnh lặng.

Thẩm Nghi nhấn nút tầng một, đứng phía trước, giữ khoảng cách nhất định với anh. Dù vậy, cô vẫn có thể ngửi thấy mùi trầm hương sâu lắng từ anh thoang thoảng trong không khí.

Mùi hương ấy như hương trầm quẩn quanh trong ngôi chùa trên núi xa, hoặc mùi gỗ quý sâu thẳm trong những tòa lâu đài cổ kính.

Một loại hương vô hình nhưng mạnh mẽ, cùng với bầu không khí trầm lặng áp lực khiến Thẩm Nghi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Ánh mắt cô dừng lại trên dãy nút bấm thang máy trước mặt, chờ đợi đèn ở nút tầng một tắt đi.

“Tan làm muộn thế à?” Một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên từ phía sau.

Thẩm Nghi quay người lại, khẽ gật đầu.

Ánh mắt của Chu Tùng Cẩn lướt qua cô từ đầu đến chân, mang theo chút gì đó như đang đánh giá.

“Cô tên là gì?”

“Thẩm Nghi.”

‘Đã tới tầng một.’ Giọng nữ trong trẻo của hệ thống thang máy vang lên phía trên hai người.

Khi Thẩm Nghi vừa bước ra, anh thản nhiên nói:
“Cửa ra bên này sau mười giờ tối sẽ không mở được, cô phải đi cửa chính hoặc xuống tầng hầm B1.”

Thẩm Nghi thoáng ngạc nhiên.

Cô là người mới, lại chưa từng tan làm muộn như vậy nên không hề biết chuyện này.

Do dự một chút, cô phân vân giữa việc rời thang máy để đi tìm cửa chính hay trực tiếp xuống tầng hầm B1 rồi ra bằng lối bãi đỗ xe.

Chu Tùng Cẩn đứng yên phía sau cô, gương mặt lộ vẻ thú vị như đang chờ xem cô sẽ lựa chọn thế nào.

Thẩm Nghi không đắn đo quá lâu, cô nhấn nút đóng cửa, quyết định xuống bãi đỗ xe ở tầng hầm B1.

Đó là lựa chọn anh đoán trước. Chu Tùng Cẩn liếc mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch.

Tầng hầm B1 nhanh chóng hiện ra. Anh chỉnh lại cúc tay áo bằng ngón tay thon dài, rồi bước ra khỏi thang máy trước cô với dáng đi ung dung.

“Lối ra ở bên phải.” Khi đi ngang qua Thẩm Nghi, anh thờ ơ nhắc nhở.

“Cảm ơn.” Tiếng Thẩm Nghi vang lên khi anh đã đi xa.

Bóng lưng cao ráo và cân đối, sống lưng thẳng tắp, từng bước đi trầm ổn đầy tao nhã.

Thẩm Nghi rất ít khi gặp người đàn ông nào có vẻ ngoài cuốn hút đến vậy, không khỏi nhìn thêm vài lần.

Anh lái một chiếc Maybach màu đen.

Chiếc xe yên tĩnh đỗ trong bóng tối, thân xe ẩn mình sau những cột tường, chỉ lộ ra một phần đầu xe.

Thân đen viền bạc phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, tỏa ra thứ ánh sáng tựa những vì sao, giống như một mãnh thú lớn đầy cao quý đang thu mình trong giấc ngủ.

Vẻ đẹp tối giản, xa cách, giống như chủ nhân của nó, là điều mà người bình thường không thể mơ tới.

Thẩm Nghi thu hồi ánh mắt, bước về phía lối ra.

Tiếng xe di chuyển vang lên từ phía sau, ánh đèn phủ sáng lối đi. Thẩm Nghi bước sát sang một bên để nhường đường.

Chiếc xe chậm rãi lướt qua bên cạnh cô, sau đó bất ngờ dừng lại.

Chu Tùng Cẩn hạ cửa kính xe, nhìn về phía cô:
“Ăn cơm chưa?”

Thẩm Nghi ngẩn ra, theo phản xạ đáp lại một cách thật thà:
“Chưa.”

“Lên xe.” Chu Tùng Cẩn nghiêng đầu về phía ghế phụ, ra hiệu:
“Đưa cô đi ăn.”

Thẩm Nghi kinh ngạc nhìn anh:
“Không cần đâu, tôi về nhà ăn.”

“Lên xe trước.” Giọng anh không to, nhưng rõ ràng không cho phép từ chối.

Hương trầm nhè nhẹ trong không gian kín của xe càng trở nên đậm hơn.

Bên trong và ngoài xe đều mờ tối, hương thơm sâu lắng chuyển thành cảm giác ấm áp và an yên, bao quanh khiến người ta mê đắm.

Tựa như vừa tiến vào không gian riêng tư tuyệt đối của anh, dù luôn giữ bình tĩnh, lúc này Thẩm Nghi cũng không thể ngăn nổi trái tim mình đập loạn.

Chu Tùng Cẩn đặt tay dài và chắc chắn lên vô lăng, xoay nhẹ, mắt nhìn thẳng phía trước:
“Đồ ăn Quảng Đông, cô ăn được chứ?”

Thẩm Nghi gật đầu:
“Được ạ.”

Sau này, cô mới biết hôm đó anh đưa cô đi ăn là do quyết định bộc phát.

Bởi trước khi lên xe, anh nhận được một tin nhắn cầu cứu từ Đào Tân Tân.

Đối phương chỉ gửi một câu ngắn gọn:
“Nhà hàng nhà em, đến mau! Cứu nguy!!”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.