Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 13: Bữa Tối




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đây là một nhà hàng cao cấp kiểu Quảng Đông, tọa lạc ở vị trí nổi bật nhất trên con phố thương mại sầm uất, có tên là "Tân Thiên Kim Đại Tửu Lâu".

Thẩm Nghi theo chân Chu Tùng Cẩn bước qua cánh cửa vàng rực rỡ, đập vào mắt là cảnh non bộ, ao cá, thủy tạ, lầu các, hoàn toàn khác biệt với vẻ hiện đại, thời thượng của phố thương mại bên ngoài.

Trong phòng VIP sang trọng trên tầng cao nhất, có hai cặp vợ chồng ngoài năm mươi tuổi, ăn mặc rất sang trọng, đang ngồi trò chuyện.

Ở giữa hai cặp vợ chồng còn có một cô gái trẻ để tóc ngắn, mặc áo da, đi ủng dài, phong cách ăn mặc vừa tinh nghịch vừa thời thượng.

Cô gái thấy Chu Tùng Cẩn đẩy cửa bước vào, gương mặt vốn trầm xuống lập tức rạng rỡ, vội vã vẫy tay:
“Anh Tùng Cẩn, anh đến rồi!”

“Xin lỗi, để mọi người chờ lâu.” Chu Tùng Cẩn cởi áo khoác vest đưa cho nhân viên phục vụ đứng phía sau, rồi nghiêng đầu ra hiệu Thẩm Nghi đi vào.

“Đây là... bạn cháu.” Chu Tùng Cẩn giới thiệu với mọi người trong bàn: “Thẩm Nghi.”

Mấy người trong phòng vừa thấy Thẩm Nghi từ phía sau Chu Tùng Cẩn bước ra, sắc mặt liền biến đổi.

Chu Tùng Cẩn hiếm khi dẫn theo cô gái đến những buổi gặp mặt kiểu này. Đã dẫn đến, ý tứ đã quá rõ ràng.

Đào Tân Tân thấy Thẩm Nghi, ban đầu có chút ngạc nhiên, sau khi quan sát cách ăn mặc của cô, dường như hiểu ra ý của Chu Tùng Cẩn, liền mím môi cười khúc khích.

Cô ấy nhìn Chu Tùng Cẩn, trao ánh mắt kiểu “anh thật có bản lĩnh”.

Dường như đây là một bữa tiệc gia đình trong một dịp riêng tư.

Người đàn ông tóc hoa râm, mặc bộ đồ thể thao đắt tiền, nghiêm nghị không nở một nụ cười, chính là Chu Hành Tĩnh, người sáng lập tập đoàn An Hạ, ba của Chu Tùng Cẩn.

Người phụ nữ trung niên đeo khuyên tai và vòng cổ ngọc trai tinh xảo ngồi bên cạnh ông ấy, không cần đoán cũng biết là mẹ của Chu Tùng Cẩn.

Thẩm Nghi âm thầm hít sâu một hơi, cúi chào mọi người, rồi theo Chu Tùng Cẩn ngồi xuống.

Mẹ của Chu Tùng Cẩn, ngồi cách ba anh một ghế, dịu dàng quan tâm nói với con trai:
“Tùng Cẩn, con chưa ăn gì phải không? Mau ăn chút gì đi.”

Ánh mắt của Chu Hành Tĩnh lướt qua Thẩm Nghi, dừng lại trên người con trai mình.

Chuyện Chu Tùng Cẩn yêu ai, quen bạn gái thế nào, ông thường không can thiệp.

Một mặt là do anh thực sự khiến gia đình yên tâm, cuộc sống riêng tư không hề lộn xộn.

Mặt khác, ông cũng hiểu rằng quan niệm tình yêu của giới trẻ bây giờ rất tự do, bản thân không hứng thú quản lý quá nhiều.

Yêu đương thì không sao, nhưng có hai yêu cầu mà ông luôn đặt ra:
Thứ nhất, tuyệt đối không để xảy ra chuyện mang thai khi đang yêu.

Không có con, mọi việc đều dễ giải quyết.

Thứ hai, đối tượng yêu đương do con trai tự chọn, nhưng người để kết hôn thì nhất định phải qua sự lựa chọn nghiêm ngặt của ông.

“Ba tưởng dạo này con bận, nên mới không gọi con tới.” Ông nói với giọng điệu tương tự như Chu Tùng Cẩn, nhưng khí thế có phần áp đảo hơn.

Chu Tùng Cẩn đáp: “Con vừa tan làm, buổi tối có chút thời gian.”

Đào Tân Tân ngồi đối diện nói:
“Chú Chu, là con gọi anh Tùng Cẩn đến đấy.”

Ngồi bên cạnh Đào Tân Tân là ba mẹ cô ấy, Đào Chiêm Lễ và vợ.

Đào Chiêm Lễ người hơi mập, tóc hoa râm, đeo kính.

Ông trầm giọng nói với con gái:
“Kêu anh Tùng Cẩn của con đến cũng vô ích. Ba cho con ba ngày để chia tay cậu ta.”

Mẹ của Đào gia vỗ vai ba của Đào gia, nói một câu tiếng Quảng Đông, đại ý là: “Hãy nói chuyện tử tế với con gái.”

Thẩm Nghi ngồi giữa hai gia đình, trông hệt như một người ngoài, chỉ có thể im lặng lắng nghe, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng.

Chu Tùng Cẩn ra hiệu về phía món ăn trước mặt cô.

Thẩm Nghi gắp một miếng gà luộc trắng, cắn một miếng nhỏ.

Hương vị này đối với cô mà nói, hơi nhạt quá.

Đào Tân Tân bị ba mình ra tối hậu thư, bĩu môi, ánh mắt liếc về phía Thẩm Nghi – cô gái Chu Tùng Cẩn mang đến, giả bộ chuyển chủ đề:
“Anh Tùng Cẩn, anh rất ít khi đưa bạn gái về ăn cơm, cô gái này... là...”

Cô nháy mắt làm bộ đầy ngụ ý về phía Chu Tùng Cẩn.

Thẩm Nghi không ngờ đối phương lại xoay chủ đề về phía mình, tay cầm đũa khựng lại.

Chu Tùng Cẩn không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười.

Thẩm Nghi đợi mãi, vẫn không nghe anh làm rõ, lưng cô cứng đờ, trái tim càng đập nhanh hơn.

Không chỉ riêng cô, trong mắt mọi người, sự im lặng này cũng dễ bị hiểu nhầm thành sự ngầm thừa nhận.

Vợ chồng nhà họ Đào bên kia bàn âm thầm trao đổi ánh mắt.

Tùng Cẩn vốn là người con rể mà họ hài lòng nhất.

Dù là gia thế, ngoại hình, tính cách hay công việc, phương diện nào cũng hoàn hảo.

Quan trọng nhất là, đứa trẻ này từ nhỏ đã thích con gái nhà họ - Tân Tân, luôn chiều chuộng nó. Vì Tân Tân, bao năm nay cũng không thấy cậu ấy nghiêm túc quen cô gái nào.

Nếu hôm nay không phải vì cậu ấy dẫn cô gái tên Thẩm Nghi này tới, họ còn có thể lấy cậu ta làm lý do mà dạy bảo Tân Tân: “Con xem anh Tùng Cẩn chờ con bao nhiêu năm, ngoài kia mấy thằng nhóc nghèo nàn làm sao sánh được với Tùng Cẩn?”

Nhưng giờ thì không nói được câu đó nữa rồi.

Nhà họ Chu và nhà họ Đào vốn có ý định liên hôn, giờ hai đứa trẻ lại mỗi người quen một người ngoài, sắc mặt vợ chồng nhà họ Đào càng thêm khó coi.

Chỉ trách con gái mình là đứa khơi mào trước, lại còn tìm một thằng nhóc nghèo rớt mùng tơi!

Ba Đào nghĩ đến đây, mặt càng tái, nhẹ trách con gái:
“Chỉ tại ba với mẹ không dạy con tử tế, để con tùy tiện ở bên ngoài, dẫn một thằng nhóc nghèo kiết xác về làm mất mặt ông già này!”

Đào Tân Tân chẳng sợ chút nào, lật mắt, liếc về phía Chu Tùng Cẩn:
“Nhóc nghèo thì sao, anh Tùng Cẩn cùng cô gái này... chẳng phải cũng là...”

Thẩm Nghi nghe cô ấy đột nhiên ám chỉ mình, sắc mặt có chút cứng lại.

“Con trai sao có thể so với con gái?” Ba Đào tỏ ý bất mãn.

Thẩm Nghi bỗng nhiên thấy món ăn trong miệng thật khó nuốt.

Chu Tùng Cẩn bình thản khuyên nhủ:
“Bác Đào, Tân Tân lớn rồi, có suy nghĩ riêng của em ấy.”

Ba Đào bất đắc dĩ lắc đầu:
“Tùng Cẩn, đừng quá chiều nó.”

Ba Chu bên cạnh cũng nói đỡ:
“Chỉ cần cậu nhóc kia có chí tiến thủ, bây giờ nghèo một chút cũng không sao.”

“Nói thì nói vậy... nhưng...” Ba Đào thở dài một tiếng.

Mọi người trao đổi qua lại, mẹ Chu thì kín đáo quan sát Thẩm Nghi – người từ đầu tới giờ không nói một lời.

Cô gái này ngồi bên cạnh Tùng Cẩn, rất yên tĩnh. Khí chất quả thật có chút đặc biệt, dung mạo cũng đẹp. Nhưng...

Ánh mắt bà dừng lại ở chiếc áo sơ mi và áo khoác bình dân trên người Thẩm Nghi, cùng chiếc túi rẻ tiền được cô tiện tay treo ở lưng ghế, đôi lông mày khẽ cau lại.

Khí chất mẹ Chu vốn dịu dàng, đối diện người ngoài luôn lịch sự và nhã nhặn.

Tuy trong lòng bà đã phủ định Thẩm Nghi ngay lập tức, nhưng trên bàn ăn lại không hề lộ ra vẻ bất mãn hay không hài lòng.

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.