Chu Tùng Cẩn tới trước gọi rượu.
Một ngụm, lại một ngụm, anh nhấm nháp từng chút.
Đào Tân Tân làm nũng không được, chuyển sang làm mình làm mẩy, thậm chí có lần cắt cổ tay nhập viện.
Sự việc đến mức này, đôi vợ chồng họ Đào vốn cưng chiều con gái hết mực chỉ có thể nhượng bộ thêm lần nữa, đồng ý cho cô ấy cùng bạn trai đính hôn trước.
Chu Tùng Cẩn mới biết chuyện này vào hôm qua, cảm giác có chút bất ngờ.
Đào Tân Tân yêu đương, luôn là kiểu gặp một người thích một người.
Chu Tùng Cẩn chưa bao giờ để ý đến bất kỳ bạn trai nào của cô ấy, bởi với anh mà nói, họ chẳng khác gì những con búp bê Barbie hồi bé của cô, chơi chán rồi lại thay mới mà thôi.
Nhưng lần này, dường như cô ấy thật lòng.
Đính hôn ư?
Chu Tùng Cẩn ánh mắt lạnh lẽo phát ra tia sáng sắc bén, rất nhanh lại hóa thành vẻ bất lực nhàn nhạt, một hơi cạn sạch ly rượu, sau đó tự rót thêm một ly nữa.
Điện thoại vang lên tiếng "ting" báo tin nhắn.
Chu Tùng Cẩn thu lại ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào góc tường vô định, đặt ly rượu xuống, cầm điện thoại lên xem.
Tin nhắn đối phương gửi đến là một bức ảnh kèm dòng chữ: “Chúng tôi đến rồi, đang lên đây.”
Bức ảnh là góc nghiêng của anh, chụp từ dưới lên.
Có lẽ do chụp vào buổi tối, hoặc cũng có thể là chất lượng camera không tốt, độ phân giải ảnh không cao.
Dáng người cô đơn giữa những tán cây khô khốc, tâm trạng vốn đã u ám của Chu Tùng Cẩn như một sợi dây mảnh căng sắp đứt bị khẽ khàng chạm vào, vang lên âm thanh yếu ớt, mơ hồ như tiếng đàn cổ cất lên rồi nhanh chóng đứt phựt.
Tựa như toàn bộ sự uể oải và cô đơn trong anh bị nhìn thấu.
Bị một người hoàn toàn chẳng liên quan phát hiện.
Anh cau mày, tắt màn hình điện thoại.
Chu Tùng Cẩn không thích cảm giác này.
…
Nhà hàng có không gian kín đáo, thanh lịch.
Vừa bước vào, nhân viên phục vụ mặc đồng phục xanh đen hai bên đã mỉm cười chào đón.
Thẩm Nghi báo tên của Chu Tùng Cẩn, hai nhân viên phục vụ càng cười rạng rỡ hơn:
“Là bạn của ngài Chu đúng không, xin mời đi lối này.”
Thẩm Nghi cùng ba mình đi theo nhân viên phục vụ, xuyên qua đại sảnh tràn ngập mùi hương nhè nhẹ của quả bách và những giai điệu mang phong cách Địa Trung Hải, tiến vào một phòng riêng sang trọng.
Ba Thẩm khi nhìn thấy Chu Tùng Cẩn, trong lòng bất giác có chút căng thẳng.
Ông cứ nghĩ sếp của con gái mình chắc chỉ là cấp trên trẻ tuổi hơn cô hai, ba bậc.
Nhưng khi gặp mặt, ông mới nhận ra người đàn ông này lại vượt xa tưởng tượng của mình.
Trông anh không còn trẻ lắm, có lẽ gần ba mươi, hơn con gái ông chừng bảy, tám tuổi.
Mái tóc vuốt gọn gàng phía sau, phong thái nhanh nhẹn, dứt khoát.
Dáng người cao ráo, bờ ngực rộng, dung mạo điển trai sắc sảo.
Anh mặc một bộ vest lụa màu đen, chất liệu cao cấp ánh lên tia sáng nhẹ nhàng trong ánh đèn ấm áp của căn phòng.
Ban đầu anh ngồi ở phía trong cùng của phòng, nhưng khi thấy Thẩm Nghi và ba Thẩm bước vào, anh đặt ly rượu xuống, đứng dậy, tay trái cài khuy áo, tay phải vươn ra bắt tay với ba Thẩm.
“Chào bác, cháu họ Chu.” Giọng anh trầm ổn, nhã nhặn.
Thẩm Nghi hơi nghiêng người, giới thiệu với ba mình: “Ba, đây là Chu tổng.”
Ba Thẩm vừa kích động vừa căng thẳng, dùng cả hai tay nắm lấy tay anh, khẽ lắc nhẹ: “Chào…Chào cậu.”
“Cháu đã gọi vài món trước, không biết có hợp khẩu vị của hai người không?” Chu Tùng Cẩn mời hai ba con ngồi vào bàn.
“Hợp, hợp lắm,” Ba Thẩm vội vàng nói.
Thẩm Nghi nghiêng đầu nhìn ba, ánh mắt dịu dàng ra hiệu ông không cần phải căng thẳng.
Ba Thẩm gật đầu, hai tay vẫn không ngừng xoa vào nhau.
Dù người đàn ông đối diện đã cố ý thu lại khí thế nghiêm nghị, nhưng ba Thẩm vẫn cảm thấy ngượng ngùng.
Trên đường đi, ông đã nghĩ sẵn bao nhiêu lời để nói, nhưng khi đối mặt lại quên sạch.
Chu Tùng Cẩn hỏi ông Thẩm khi đến Cẩm Thành có đi thăm các danh lam thắng cảnh không, còn ông thì hỏi Chu Tùng Cẩn quê quán ở đâu, làm công việc gì.
Hai người trò chuyện lẻ tẻ, không khí cũng không đến nỗi quá ngượng ngập.
Giữa bữa ăn, Thẩm Nghi viện cớ đi vệ sinh, ra ngoài tìm quầy lễ tân muốn lén thanh toán.
“Cả thảy là hai ngàn một trăm mười ba tệ.” nhân viên thu ngân nói giọng lạnh nhạt, báo con số.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, con số này vẫn vượt xa dự tính của Thẩm Nghi.
Cô yêu cầu một bản danh sách chi tiết rồi xem qua sơ lược.
Đều là những món tên cầu kỳ, hoàn toàn không thể đối chiếu với các món đã dọn lên bàn. Cuối cùng, cô cắn răng quét mã trả tiền.
…
Ông Thẩm thấy con gái ra ngoài, bèn gom đủ can đảm, cầm ly rượu bên mình đứng dậy, lúng túng bước tới gần Chu Tùng Cẩn, cúi người không thuần thục mà nói:
“Chu tổng, tôi kính cậu một ly.”
“Con bé Thẩm Nghi nhà tôi, từ nhỏ đã xinh đẹp, lại có tấm lòng tốt, từ trước đến nay mọi phương diện đều rất xuất sắc.”
Ngay khi ông mở lời, Chu Tùng Cẩn đã đoán được chủ đề tiếp theo.
Loại thái độ nhiệt tình này anh đã gặp nhiều, nhưng đa phần người đến kính rượu đều muốn chào bán dự án, còn việc thẳng thừng “tiếp thị” con gái thì đây là lần đầu tiên.
Chu Tùng Cẩn không ngắt lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn ông.
“Con bé luôn ngoan ngoãn, biết nhà không có điều kiện, từ khi đi học đã bắt đầu làm thêm kiếm tiền. Tới giờ, nó vẫn chưa có thời gian yêu ai.”
“Nó...” Ông Thẩm nói đến đây thì giọng nghẹn lại: “Từ nhỏ đã chịu nhiều khổ cực. Sau này, tôi chỉ mong nó tìm được một người chồng tốt, yêu thương, chăm sóc nó...”
Đôi mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn không để lộ tâm trạng, chỉ yên lặng nhìn ông mà không nói gì.
Ông Thẩm xúc động, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của anh. Giọng ông chậm rãi nhưng nghiêm túc:
“Mẹ nó mất sớm, tôi một tay vừa chăm sóc, vừa nuôi nấng nó.”
Khi nghe đến câu này, đôi mắt như sao của Chu Tùng Cẩn hơi khựng lại, trong đồng tử sâu thẳm hiện lên vài tia dao động.
Cô không có mẹ sao?
Ông Thẩm dồn hết những lời trong bụng ra:
“Tôi chỉ mong rằng, sau này nếu hai đứa có đến với nhau, cậu hãy đối tốt với nó, đừng làm tổn thương nó...”
“Nó sau này, chỉ còn mình cậu mà thôi...”
Ông đặt ly rượu xuống, hai tay vươn ra, muốn nắm lấy tay anh như cầu khẩn.
Tay Chu Tùng Cẩn bất động, không hề đáp lại.
Hai tay ba Thẩm ngượng ngùng khựng giữa không trung, không nhận được phản hồi, cuối cùng đành thu lại.
“Bác Thẩm.” Chu Tùng Cẩn đặt ly rượu xuống, đôi mắt lạnh lùng nhìn ông, giọng bình thản:
“Nếu Thẩm Nghi có vấn đề gì, có thể trực tiếp nói với cháu. Cháu có thể giúp thì sẽ giúp.”
“Còn không thể giúp, thì thật sự không tiện.”
Ông Thẩm sững lại, hiểu rõ ý tứ của những lời này.
Trong đầu ông trống rỗng.
Lẽ nào... thật sự là mình đã hiểu lầm sao...?
Hai đứa nó thật sự không có gì à?
“Được... được...” Ông cười gượng mấy tiếng, giọng run rẩy đáp lại, rồi quay về chỗ ngồi.
…
Bên ngoài, thỉnh thoảng tiếng cười nói vui vẻ của đám thanh niên vọng vào, nhưng bên trong phòng lại chìm trong tĩnh lặng.
Con gái vẫn chưa trở lại, những lời tâm huyết của ông gặp phải phản ứng lạnh nhạt, khiến ông Thẩm cảm thấy xấu hổ vô cùng, đứng ngồi không yên.
Ông đứng lên chào Chu Tùng Cẩn: “Vậy tôi... cũng đi vệ sinh một chút.”
Nói rồi, gần như trốn chạy, bước nhanh ra ngoài.
Bóng lưng ông có vẻ lại còng thêm, trông càng thêm già nua.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]