Những lời này quả thật không sai.
Từ sau khi trọng sinh, cứ cách vài ngày ta lại cho người đưa canh bồi bổ đến Quốc Tử Giám, thường ngày còn chuẩn bị đầy đủ bút mực giấy nghiên, ngay cả lễ vật đáp lễ cho bạn đồng học của hắn, ta cũng lo chu đáo.
Đệ đệ tuy còn nhỏ, nhưng cũng hiểu ai mới là người thật lòng đối đãi mình.
Nay mỗi khi về phủ, hắn đều thích quấn lấy ta trong viện, nghe ta kể chuyện trong phủ, còn thân thiết với ta hơn cả với đích tỷ, đích tỷ từ trước đến nay lười để ý đến “nút hũ” này, mỗi lần hắn về, nàng chỉ đứng sau rèm hỏi một câu rồi kiếm cớ đi mất.
Phụ thân uống một ngụm trà, bỗng đổi giọng sang chuyện của đích tỷ:
“Nói đến Vân nhi, hôm nay lại trốn trong viện sao?”
Nụ cười trên mặt đích mẫu ta nhạt đi đôi chút, tay lần chuỗi Phật châu cũng chậm lại:
“Chuyện này…”
Thấy tình hình, ta lập tức tiếp lời, giọng thả mềm:
“Phụ thân, tỷ tỷ chỉ là nhất thời chưa nghĩ thông thôi. Tỷ nói hiện giờ chỉ muốn ở bên mẫu thân, vẫn chưa đến lúc tính chuyện xuất giá.”
Lời này nửa thật nửa giả, cũng để cho đích tỷ một bậc thang để bước xuống.
“Láo xược!”
Phụ thân đặt mạnh chén trà xuống bàn, men sứ va vào mặt bàn phát ra tiếng giòn vang:
“Có cô nương nhà ai lại không chịu xuất giá? Phủ Trấn Quốc Công là nhà nào? Bao nhiêu người cầu còn không được kết thân, thế mà nàng còn bày đặt kén chọn? Danh tiếng Quốc Công phủ, chẳng lẽ muốn bị nàng hủy sạch?”
“Phụ thân bớt giận.”
Ta bước lên một bước, giọng mềm nhưng kiên định:
“Tỷ tỷ chỉ là nhất thời nghĩ quẩn. Nữ nhi lập tức đến khuyên, nhất định sẽ khiến tỷ ấy thông suốt.”
Lồng n.g.ự.c phụ thân phập phồng một lát rồi dần bình ổn lại, cuối cùng thở dài:
“Thôi được, chuyện bên chỗ Vân nhi, giao cho con.”
Ông nhìn ta, trong mắt có thêm mấy phần nghiêm trọng:
“Đừng để ta thất vọng.”
“Nữ nhi xin ghi nhớ.”
Ta quỳ gối đáp, bàn tay buông bên người khẽ siết chặt khăn tay.
Ánh nắng ngoài cửa sổ xiên nghiêng chiếu vào, rơi trên những sợi bạc nơi thái dương phụ thân.
Ta biết, trong ván cờ xoay quanh hôn sự của đích tỷ lần này, ta lại thắng thêm một nước.
Và cánh cửa bước vào vinh hoa của đích tỷ, đang bị chính nàng ta từng chút một đóng lại.
Ta tự mình đi ra cửa.
Tiếng cười của phụ thân theo gió truyền đến, nói về việc đệ đệ được tiên sinh ở Quốc Tử Giám khen thưởng.
Thải Nguyệt ở phía sau khoác áo choàng lên vai ta:
“Tiểu thư, người vừa rồi nói chuyện khéo lắm, vừa nâng được uy danh lão gia và nhị công tử, lại không khiến phu nhân khó xử.”
Đầu ngón tay ta vuốt nhẹ tua rua nơi áo choàng, ánh mắt nhìn về phía viện của đích tỷ, nơi đó lặng im không tiếng động.
“Đi chuẩn bị chút điểm tâm, ta đến thăm tỷ tỷ.”
Khi ta đẩy cửa bước vào viện của đích tỷ, quả nhiên thấy nàng đang dựa nghiêng trên giường, tóc tai rối loạn, dưới đất đầy mảnh sứ vỡ.
Một tiểu nha hoàn đang cúi người nhặt dọn, thấy ta liền hoảng hốt đứng bật dậy:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Nhị tiểu thư.”
Đích tỷ bỗng ngồi bật dậy, trừng mắt nhìn ta:
“Ngươi tới làm gì?”
“Tỷ tỷ.”
Ta ra hiệu cho tiểu nha hoàn lui xuống, tự tay rót một chén trà đưa sang:
“Phụ thân vừa nói, nhị công tử phủ Trấn Quốc Công không chỉ học vấn tốt, mà cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng thuộc hàng nhất nhì kinh thành, mấy hôm trước săn b.ắ.n còn được Thánh Thượng ban thưởng nữa.”
Nàng quay mặt sang một bên:
“Ngươi cũng biết, cho dù hắn có tốt thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến ta! Ta mới không gả!”
Ta đặt múi quýt đã bóc sẵn vào tay nàng, giọng đè thấp hết mức:
“Tỷ tỷ, phủ Trấn Quốc Công tỷ cũng rõ, là cửa cao khó với. Phụ thân cũng chẳng dám tùy tiện đắc tội. Nay bên đó đã gửi thiếp mời tới cho mẫu thân, mà chuyện tỷ và tên thư sinh kia, phụ thân còn chưa biết. Nếu để người biết rồi, phụ thân tuyệt sẽ không mềm lòng, có khi trói tỷ lại, ép đưa lên kiệu hoa cũng nên.”
Nước mắt lập tức dâng lên trong mắt đích tỷ, nàng nắm lấy tay ta:
“Vậy phải làm sao?”
Ta khẽ mỉm cười:
“Cho nên cần tỷ tỷ phối hợp. Lần dự yến này tuyệt đối không được gây chuyện, cũng đừng để phụ thân biết. Bằng không…”
Tay nàng khựng lại, trong mắt hiện lên do dự:
“Nhỡ phụ thân thật sự bắt ta gả qua đó thì sao?”
“Chỉ là đi dự yến thôi, việc có thành hay không còn chưa chắc. Nếu tỷ tỷ làm ầm lên để mọi người đều biết, vậy mới thật sự hỏng chuyện.”
Ta ghé sát thêm một chút, giọng càng nhẹ:
“Nếu qua được cửa này, tỷ muội ta sẽ cùng nghĩ cách, làm sao khiến phụ thân đồng ý, để tỷ gả cho thư sinh kia.”
Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng.
Thấy nàng nhìn ta, trong mắt đã bớt đi vài phần cố chấp, nhiều hơn mấy phần bối rối như thiếu nữ mới lớn.
“Phụ thân sẽ đồng ý thật ư?”
“Tỷ tỷ, chuyện do người làm, tất nhiên sẽ có cách.”
Khi ta khép cửa lại, nụ cười trên mặt ta cũng dần tan.
Thải Nguyệt đứng đợi dưới hành lang, thấy ta bước ra liền vội hỏi:
“Thành rồi?”
Ta không nghe ra vui buồn trong giọng mình:
“Thành rồi.”
Mắt Thải Nguyệt sáng lên:
“Đại tiểu thư chịu đi dự yến rồi?”
“Chịu rồi.”
Ta cười, môi cong nhẹ:
“Nàng còn trông ta giúp khuyên phụ thân, để nàng được theo tên thư sinh nghèo kia bỏ trốn cơ đấy.”
Gió trong hành lang cuốn theo lá rụng lạo xạo trên bậc thềm, ta nhìn về phía cánh cửa phòng đích tỷ đang đóng chặt, bên trong vẫn sáng đèn, hẳn nàng đang đứng trước gương cân nhắc xem nên mặc bộ y phục nào.
