Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 11:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vừa muốn tỏ ra bất đắc dĩ, lại vừa sợ thật sự làm phật ý phủ Trấn Quốc Công, cắt đứt đường lui của chính mình.
 
“Tiểu thư, vậy đến lúc dự yến…”
 
Thải Nguyệt hạ giọng, làm động tác trẹo chânvấp ngã.
 
Ta khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên nụ cười nhạt:
 
“Không cần.”
 
Thải Nguyệt sững lại:
 
“Nhưng nếu đại tiểu thư biểu hiện quá tốt, lỡ phủ Trấn Quốc Công thật sự vừa mắt…”
 
“Vừa mắt thì càng hay.”
 
Ta thong thả quay người, tà váy quét qua phiến đá xanh phát ra tiếng khe khẽ:
 
“Nàng càng đoan trang, càng ngoan ngoãn, sau này khi bỏ trốn, phụ thân và mẫu thân càng thêm lạnh lòng.”
 
Thải Nguyệt lập tức hiểu ra, mắt càng sáng:
 
“Tiểu thư thật cao minh! Đến lúc đó mọi người sẽ nói, là đại tiểu thư tự chê cao môn, lại cố chấp theo tên thư sinh nghèo, tự mình chuốc khổ!”
 
“Không chỉ thế.”
 
Ta dừng bước, ngẩng đầu nhìn vầng trăng đang dần tròn nơi chân trời.
 
Thải Nguyệt vẫn còn chưa hiểu hết, nhưng ta không giải thích thêm.
 
Có những nước cờ, không cần nói rõ.
 
10
 
Trong yến tiệc, đèn nến lay động.
 
Ta ngồi bên cạnh mẫu thân, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho mẫu thân, từng cử động đều ung dung, đoan trang, hiền hòa.
 
Trong tầm mắt nghiêng, ta thấy đích tỷ mặc một bộ váy áo màu thủy hồng, đang trò chuyện rất vui vẻ với mấy vị cô nương bên cạnh. 
 
Trên mặt nàng mang theo nụ cười vừa phải, lúc thì cụp mắt mỉm cười, lúc thì nghiêng đầu lắng nghe, trông cũng có vài phần dáng vẻ đại gia khuê tú.
 
Phu nhân Trấn Quốc Công nhìn thấy hết, liền quay sang đích mẫu ta mỉm cười:
 
“Tô phu nhân thật có phúc, hai vị tiểu thư mỗi người một vẻ, một trầm tĩnh dịu dàng, một tươi sáng động lòng người, thật khó phân cao thấp.”
 
Đích mẫu mỉm cười đáp lại, ánh mắt chuyển qua lại giữa ta và đích tỷ, mang theo vài phần cân nhắc.
 
Trấn Quốc Công cũng vuốt râu gật đầu:
 
“Hai vị tiểu thư đều là cô nương tốt. Chỉ là chuyện hôn nhân không phải chuyện nhỏ, xin cho chúng ta thêm ít ngày suy xét.”
 
Khi tan tiệc, quản gia phủ Trấn Quốc Công đưa tiễn chúng ta ra tận cửa.
 
Về đến phủ, đích mẫu ngồi trên ghế thái sư chính sảnh, tay lần chuỗi Phật châu. 
 
Thấy đích tỷ hành lễ quy củ, bà mới chậm rãi mở miệng:
 
“Mấy ngày nay ở trong viện tự kiểm điểm, hẳn là đã nghĩ thông rồi chứ?”
 
Đích tỷ cúi đầu, giọng trầm thấp:
 
“Nữ nhi biết sai rồi.”
 
Đích mẫu thở dài, phất tay:
 
“Được rồi, lệnh cấm túc giải trừ. Sau này làm việc cho ổn thỏa, đừng luôn khiến người khác phải bận tâm vì con.”
 
Đích tỷ đáp một tiếng “dạ”, ngẩng mắt lên, lén liếc ta thật nhanh, trong ánh mắt mang theo thứ cảm xúc khó phân, vừa nhẹ nhõm, lại vừa không cam lòng.
 
Ta đứng sau lưng đích mẫu, tay nâng chén trà khẽ ổn định lại, khóe môi giữ một nụ cười nhàn nhạt.


 
Giải cấm túc thì sao?
 
Trong lòng nàng vẫn chưa dứt được cái ý niệm kia, sớm muộn gì cũng sẽ gây chuyện. 
 
Ta khẽ thổi lớp bọt trà, nhìn làn hơi nóng tản ra bên miệng chén, đáy mắt trong suốt.
 
Vở kịch này, mới chỉ đến giữa thôi.
 
Vài ngày sau, ta liền để nha hoàn âm thầm mua chuộc mấy kẻ lắm chuyện, để bọn họ vừa đúng lúc cho tên thư sinh kia nghe được chuyện đích tỷ đang bàn hôn sự.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngón tay ta gõ nhẹ lên mặt bàn, lắng nghe người hầu bẩm báo cảnh hắn đập bàn đứng dậy trong trà lâu, khóe môi chậm rãi lan một tia lạnh lẽo.
 
“Tên thư sinh ấy nghe bàn bên nói ‘Tô đại tiểu thư ngày mai sẽ đính thân với công tử phủ Trấn Quốc Công’, chén trà trong tay liền rơi xuống, mặt đỏ bừng, hỏi han mãi không rõ, cuối cùng giận đùng đùng bỏ đi, trông như muốn chạy đến tranh lý lẽ.”
 
Ta khẽ “ừm” một tiếng, xoay chiếc vòng ngọc nơi cổ tay:
 
“Làm tốt lắm.”
 
Quả nhiên, tên thư sinh kia nóng lòng thật.
 
Hắn viết thư, nhờ môn phòng chuyển vào cho đích tỷ.
 
Ta ra hiệu cho môn phòng lui xuống, ngón tay khẽ vuốt tờ thư đã bị mở qua một lần, trên đó là nét chữ của hắn, vội vàng gấp gáp, hỏi đích tỷ vì sao bỗng dưng phải đính hôn, có phải bị ép buộc hay không.
 
“Đem thứ này chuyển cho đại tiểu thư, cứ nói là thư sinh ngoài cửa nhờ đưa vào.”
 
Ta khẽ nói với nha hoàn tâm phúc.
 
Không bao lâu, nha hoàn trở về báo: đại tiểu thư vừa nhận được thư liền đỏ mắt, lập tức thay bộ quần áo màu nhạt, mượn cớ ra hậu viện cầu phúc, rồi ra ngoài từ cửa góc.
 
Ta đứng dưới hành lang, nhìn ánh trăng mát rượi, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
 
Hồi kịch mới chỉ bắt đầu náo nhiệt thôi.
 
Không bao lâu sau, tỷ tỷ cùng cha khác mẹ đã trở về.
 
Đích tỷ tự cho là làm việc kín đáo, lại không biết nếu không có ta tạo điều kiện, nàng làm sao mà lén ra ngoài được, còn lá thư của vị thư sinh kia làm sao có thể đến được tay nàng?
 
Chỉ là không biết hai người họ đã bàn tính đến đâu rồi, nhưng nghĩ cũng chẳng ngoài chuyện bỏ trốn mà thôi.
 
"Tiểu thư, mấy ngày nay đại tiểu thư sai các nha hoàn mang trang sức đi cầm, chỉ là các nha hoàn không dám, đại tiểu thư đang gấp lắm ạ."
 
Ta khẽ nhướn mày:
 
"Lại muốn bạc làm gì nữa đây?"
 
Đang nói, liền thấy nha hoàn bên cạnh đích tỷ đi đến.
 
"Tiểu thư, đại tiểu thư mời người qua một chuyến."
 
"Có chuyện gì?"
 
"Đại tiểu thư gần đây đang gom bạc!"
 
Ta khẽ cười, đứng dậy:
 
"Đi thôi, xem vị tỷ tỷ tốt của ta lại định làm gì."
 
Ta chỉnh lại nếp tay áo, bước trên bậc đá đi về sân của đích tỷ, Thải Nguyệt theo sát phía sau.
 
Bước chân ta không dừng, khoé môi còn mang ý cười nhàn nhạt.
 
Vừa đến cửa viện, liền nghe bên trong đích tỷ đang nổi nóng, ném vỡ một chén trà:
 
"Chút chuyện thế này cũng làm không xong! Giữ các ngươi còn có ích gì?"
 
Khi ta đẩy cửa vào, nàng đang đứng quay lưng về phía cửa, bóng lưng lộ rõ vẻ bực bội.
 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.