Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 12:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
Thấy ta vào, nàng đột ngột quay đầu lại, vành mắt đã đỏ:
 
"Ánh Nhi, cuối cùng muội cũng tới. Hiện giờ chỉ có muội mới giúp được ta thôi."
 
Trên bàn đặt mấy món trang sức mạ vàng, kiểu dáng hơi cũ, góc cạnh đều đã mòn sáng bóng, hiển nhiên không đáng bao nhiêu bạc.
 
Nàng vội chộp lấy một chiếc bộ xuyến nhét vào tay ta:
 
"Muội nghĩ cách giúp ta đem chỗ này đi cầm, càng nhanh càng tốt."
 
"Tỷ cần nhiều bạc như vậy làm gì?"
 
Ta xoay xoay chiếc bộ xuyến, cố ý hỏi dù đã rõ câu trả lời.
 
Ánh mắt nàng né tránh, c.ắ.n môi nói:
 
"Tỷ… tỷ có việc cần dùng."
 
"Là để cho vị thư sinh kia phải không?"
 
Ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng, thấy rõ sắc mặt nàng trong chớp mắt trắng bệch.
 
"Tỷ chẳng lẽ định… cùng hắn bỏ trốn?"
 
Đích tỷ toàn thân chấn động như bị nói trúng tim đen, hoảng loạn quay mặt đi:
 
"Muội đừng lo! Chỉ cần nói muội có giúp hay không!"
 
Ta đặt bộ xuyến xuống, thong thả ngồi xuống:
 
"Giúp không phải không được, chỉ là…"
 
Ta cố ý kéo dài giọng, nhìn nàng đang nôn nóng chờ câu tiếp theo.
 
"Nếu tỷ thật sự muốn bỏ trốn, chẳng phải là sẽ không cần phụ thân mẫu thân nữa sao? Tất cả những gì trong phủ Quốc Công, tỷ cũng cam lòng bỏ hết, để chịu cảnh khổ cùng hắn?"
 
Nàng sững ra.
 
"Nhưng… nhưng hắn yêu tq."
 
Ta bật cười khẽ. Tỷ tỷ à tỷ tỷ, đúng là có tình uống nước cũng no.
 
Đích tỷ còn tiếp:
 
"Hơn nữa, ta chỉ tạm thời đi theo hắn. Hắn nói rồi, đợi hắn đỗ đạt công danh, ta tự nhiên sẽ quay về, khi đó phụ thân mẫu thân nhất định sẽ tha thứ cho ta, lại còn được lời có một trạng nguyên làm hiền tế."
 
Đích tỷ nghĩ rất đẹp.
 
Chỉ là chuyện tỷ có quay về được hay không, còn thư sinh kia có đỗ nổi hay không, lại chẳng do tỷ định được.
 
Ta khẽ cười:
 
"Vậy tỷ định mang theo bao nhiêu bạc? Khi nào đi? Cũng để muội giúp tỷ tính toán chu toàn."
 
Như không ngờ ta sẽ hỏi vậy, nàng do dự một lát, rồi nghiến răng nói:
 
"Ba ngày nữa, giờ Mão, gặp nhau ở bến đò ngoài thành. Hắn nói… chỉ cần mang đủ lộ phí, sẽ đến Giang Nam, chờ hắn thi đỗ rồi sẽ đưa ta trở lại kinh thành."
 
Trong lòng ta cười lạnh, nhưng trên mặt lại hiện vẻ lo lắng:
 
"Đường đến Giang Nam xa xôi, chừng ấy bạc e là không đủ. Nếu tỷ tin muội, muội sẽ lén vào khố phòng lấy ít bạc riêng của muội, gom đủ rồi đưa cho tỷ."
 
11
 
Đôi mắt của đích tỷ sáng rực, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta nói:
 
“Thật sao? Ánh Nhi, muội quả nhiên vẫn còn đứng về phía ta!”
 
“Chúng ta là tỷ muội, ta tự nhiên mong tỷ được tốt.”

Ta khẽ vỗ mu bàn tay nàng, đầu ngón tay lại lạnh buốt.
 
“Chỉ là chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, tỷ cứ chờ tin của ta là được.”
 
Nàng vui mừng đáp lại, hoàn toàn không biết rằng vừa rồi chính mình đã đem toàn bộ kế hoạch nói ra hết.
 
Khi ta xoay người rời đi, Thải Nguyệt ghé sát bên tai ta thì thầm:
 
“Có cần báo cho quản gia không?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Không cần.”
 
Ta ngẩng đầu nhìn đám mây trôi ngang chân trời, giọng nói nhẹ như gió:
 
“Chuẩn bị thuyền, để bọn họ đi được thuận buồm xuôi gió.”
 
Trên đường quay về viện, những chiếc đèn lồng dưới hành lang bị gió thổi đung đưa, ánh sáng lay động trên nền gạch xanh, sáng tối chập chờn, giống hệt như tâm trạng của đích tỷ lúc này.
 
Tưởng rằng đã nắm được khúc gỗ cứu mạng để bỏ trốn, lại không biết rằng trên khúc gỗ đó, ta sớm đã đóng kín những chiếc cọc ngầm.
 
“Đi báo cho khố phòng, lấy ra ít thỏi bạc trong rương hồi môn của ta, rồi chuẩn bị ít lương khô.”
 
Ta bỗng dừng bước, đầu ngón tay khẽ vuốt lớp sơn bong tróc trên cột hành lang:
 
“Đúng rồi, bảo người chèo thuyền mang thêm ít ‘đồ tốt’, cứ nói là… để cho đại tiểu thư trên đường bớt nhàm chán.”
 
Lúc này Thải Nguyệt đã hiểu ra, trong mắt ánh lên vẻ rõ ràng:
 
“Tiểu thư nói là…”
 
“Suỵt.” Ta đặt ngón tay lên môi nàng, nụ cười mang theo băng lạnh:
 
“Biết quá nhiều… là không tốt đâu.”
 
Ba ngày sau, vào giờ Mão, trời vẫn còn ngập trong sắc mực. 
 
Ta đứng bên cửa sổ gác lầu, nhìn thấy đích tỷ mặc áo vải thô, đeo chiếc túi nặng trĩu trên lưng, lén theo gã thư sinh từ cổng hông trốn đi, trông như hai con thỏ hoảng loạn.
 
Thải Nguyệt ở phía sau khẽ nói:
 
“Thuyền đã chờ sẵn ở bến, theo lời dặn của tiểu thư, đã nhét cho người lái thuyền gấp đôi số bạc, bảo hắn… đưa Phật đưa đến tận Tây Thiên.”
 
Ta không quay đầu lại, chỉ nhìn hai bóng người dần biến mất trong sương sớm, đầu ngón tay nhẹ gõ lên song cửa.
 
Đại tỷ à, con đường Giang Nam mà tỷ hằng mong mỏi, ta đương nhiên sẽ để tỷ đi thật thuận buồm xuôi gió.
 
Chỉ là gió mưa trên đường ấy, cùng những vinh hoa công danh không bao giờ chờ được, thì cũng chẳng thể trách ai khác.
 
Sương sớm dần tan, nơi chân trời đã lộ ra ánh trắng của bình minh. 
 
Ta xoay người xuống lầu, ai mà tin được, một nhị tiểu thư ngoan ngoãn hiền lành như ta, lại có thể sắp xếp một vụ bỏ trốn chu toàn đến thế.
 
Sáng sớm.
 
Trong gương đồng, hình bóng hoa văn khắc hiện rõ búi tóc nửa búi của đích mẫu. 
 
Ta đang giúp bà cài một cây trâm bộ d.a.o bằng vàng ròng nạm ngọc phỉ thúy, kim loại lạnh buốt chạm vào đầu ngón tay.
 
Dưới hành lang, chim sẻ vừa hót được hai tiếng, thì bị tiếng chân dồn dập làm kinh động bay tán loạn.
 
“Phu nhân! Không xong rồi!”
 
Nha hoàn Hoa Đào hầu hạ đại tiểu thư lao vào sân, vạt váy vương đầy cỏ, sắc mặt trắng bệch.
 
Tô mụ mụ đang dùng lược bạc chải tóc cho đích mẫu, nghe vậy liền dừng tay, ánh mắt sắc bén liếc qua:
 
“Sáng sớm la hét cái gì? Cẩn thận phu nhân phạt ngươi!”
 
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.