Tỷ tỷ không muốn hưởng vinh hoa phú quý của phủ Quốc Công, không muốn làm vị tiểu thư cao cao tại thượng của phủ Quốc Công?
Vậy vị trí đó, ta sẽ ngồi!
Tỷ tỷ không phải muốn gả cho cái tên thư sinh nghèo kia sao?
Được! Ta nhất định sẽ để nàng cùng hắn sống với nhau cả đời!
Từ đó, mỗi khi ánh bình minh vừa ló, ta liền thức dậy rửa mặt chải đầu, chỉnh trang xiêm y thật chỉnh tề, mang theo quyết tâm kiên định, bất kể mưa gió đều đến hành lễ vấn an trước mặt đích mẫu.
Hành lang dài trải đá xanh, bị năm tháng mài đến sáng bóng như gương, mỗi một bước chân dẫm xuống, ta như nghe thấy tiếng tim mình đập, hồi hộp xen lẫn mong đợi.
Hôm nay như thường lệ, ta bước vào viện của đích mẫu.
Gió nhẹ lướt qua, hoa cỏ trong sân khẽ rung, phát ra tiếng sàn sạt nhỏ nhẹ.
Đích mẫu đang ngồi ở vị trí chủ tọa, trong tay cầm cuốn sách đóng chỉ.
Thấy ta hành lễ, quyển sách trong tay bả hơi dừng lại, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Sự kinh ngạc ấy như gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng, thoáng chốc lại biến mất.
Bà nhanh chóng khôi phục vẻ đoan trang nghiêm túc, nhưng cũng không ngăn ta lại.
“Con thỉnh an mẫu thân.”
Ta khẽ cúi mình hành lễ, giọng thanh trong mà cung kính, vang vọng khắp sân yên tĩnh.
“Đứng dậy đi, hôm nay đâu phải ngày vấn an, sao lại có tâm tư tới đây?”
Đích mẫu đặt sách xuống, ánh mắt âm trầm như nhìn xuyên thấu người ta, rơi thẳng lên người ta, lạnh lẽo như ngọn gió đông, khiến ta không khỏi rùng mình.
“Mẫu thân, chỉ là con đã nghĩ thông một số chuyện.”
Ta cúi đầu, giọng nhẹ nhưng kiên định, tay vô thức siết chặt vạt áo, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
“Ồ?”
Đích mẫu nhướng mày, mắt hiện lên nghi hoặc.
Bà nhấp một ngụm trà, hơi nước mơ hồ lượn quanh, còn ánh mắt vẫn khóa chặt ta.
Ta nhẹ nâng đầu, hai gò má hơi ửng hồng, đỏ lên như ánh chiều cuối trời, mang theo vài phần e lệ thiếu nữ.
“Mẫu thân, Ánh nhi muốn theo mẫu thân học tập. Ánh nhi nay đã mười lăm tuổi rồi.”
Đích mẫu nghe vậy, ánh nhìn nghiêm khắc dần mềm đi, thay vào đó là chút tán đồng nhàn nhạt.
Bà đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu:
“Cũng được. Đã muốn học thì mỗi ngày đến.”
“Đa tạ mẫu thân.”
Ta lại hành lễ lần nữa, động tác nhẹ nhàng mà đoan trang, vạt váy khẽ lay động như đóa hoa vừa hé nở.
Đích mẫu hơi nhíu mày như đang suy nghĩ điều gì, rồi quay sang nói với Tô mụ mụ đứng bên cạnh:
“Tô mụ mụ, ngày mai mời một ma ma dạy lễ nghi đến.”
Tô mụ mụ liếc nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, sau đó kính cẩn đáp:
“Vâng, phu nhân.”
“Đa tạ mẫu thân.”
Ta khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười ấy như ánh nắng ngày xuân, ấm áp mà sáng rỡ.
Ta biết, cuối cùng mình đã bước ra được bước vô cùng quan trọng này.
Ta hiểu rõ, ở phủ Quốc Công này, muốn phụ thân và đích mẫu không dễ dàng bỏ rơi ta, ta nhất định phải có đủ giá trị và vốn liếng.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đích mẫu có lẽ không mấy để tâm việc ta có tìm được mối hôn sự tốt hay không, nhưng nếu ta có thể tìm được một mối hôn nhân tốt, tương lai đối với bả cũng là một sự trợ giúp.
Suy cho cùng, đích mẫu xuất thân danh môn, tự nhiên không để mặc cho tương lai của một thứ nữ bị lãng phí.
Bước đầu tiên của ta đã đi ra rồi.
Những ngày sau đó giống như chiếc đồng hồ được lên dây cót, chặt chẽ mà tuần tự.
Buổi sáng, khi trời còn mờ sương, ta đã đến chính viện để thỉnh an, rồi lặng lẽ đứng một bên, chăm chú lắng nghe đích mẫu xử lý chuyện trong phủ, học cách quản gia.
Căn phòng rộng rãi sáng sủa, bàn ghế sắp đặt chỉnh tề, tranh chữ treo trên tường tỏa mùi mực nhàn nhạt.
Ta dồn hết tâm trí nhìn đích mẫu trò chuyện với quản sự, từng ánh mắt, từng lời nói đều như một cuốn sách quý.
Buổi trưa, ánh nắng xuyên qua lá cây loang lổ, rơi xuống đất thành từng mảng sáng tối.
Ta lại theo ma ma lễ nghi học lễ nghi.
Nàng có dáng vẻ đoan trang, thần thái nghiêm túc, mỗi một động tác đều chuẩn mực.
Nàng cầm tay ta, dạy ta cách đi, cách hành lễ, cách nói chuyện, sai một chút là kiên nhẫn chỉnh lại.
Dù thân thể mệt mỏi, mồ hôi thấm ướt áo nhưng ta hiểu, tất cả những điều này còn chẳng thấm vào đâu so với kiếp trước, giữa mùa đông lạnh buốt, đôi tay ta ngâm trong nước lạnh đến tê cóng mà giặt từng món đồ.
So với những ngày tăm tối của kiếp trước, cuộc sống hiện tại như trên trời.
Giờ thời gian của ta kín mít, gần như chẳng còn rảnh mà để ý chuyện của đích tỷ nữa.
Nhưng có một điều khiến ta mãi không hiểu.
Nữ nhi thế gia vốn là kẻ được nâng niu như sao vây quanh trăng sáng, người thường căn bản khó mà tiếp cận.
Sao có thể dễ dàng tư tình với người ngoài được?
Ấy thế mà, tên thư sinh nghèo đó lại có thể tư tình với đích tỷ, vậy mà mãi không ai phát hiện.
Đến khi bị phát hiện, đích tỷ đã lún sâu, không thể thoát ra.
Trong mắt nàng không còn khí độ nghiêm cẩn của phụ mẫu, không còn dáng vẻ kiêu hãnh của đại gia khuê tú.
Toàn bộ con người nàng dường như bị tình yêu làm cho mê muội, không còn biết trời đất.
Ta không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ vì đích tỷ sống sung sướng quen rồi sao?
Vàng bạc đầy người, ăn ngon mặc đẹp, chẳng lẽ không tốt sao?
Những công tử môn đăng hộ đối, tài mạo song toàn, chẳng lẽ không xứng với nàng?
Lại phải đi theo đuổi cái gọi là “thích”…
Bốn tháng lặng lẽ trôi qua, ta đã lột xác hoàn toàn.
Giơ tay nhấc chân đã tự mang phong thái ung dung tao nhã.
