Đi đứng ngồi nằm, đều hợp với quy củ, như món ngọc được mài giũa tỉ mỉ, ôn hòa, tinh tế mà thanh nhã.
3
Khi trò chuyện với khách khứa, lời lẽ của ta chuẩn mực, dẫn kinh điển trích cổ thư, tài hoa bộc lộ trọn vẹn, đã chẳng còn thấy bóng dáng rụt rè u ám của thứ nữ năm xưa.
Đích mẫu nhìn ta do chính bả dạy dỗ nên, trong mắt khó che giấu được sự tán thưởng.
Sự tán thưởng ấy, giống như ánh nhìn hài lòng đầy kiêu hãnh khi ngắm một tác phẩm được mài giũa tỉ mỉ.
Phụ thân trông thấy cũng liên tục khen ngợi đích mẫu, lời lẽ toàn ý tán dương bả “đã dạy dỗ ta rất tốt”.
Ta biết rõ, phụ thân coi trọng chính là tiềm lực của ta.
Trong mắt ông ta, nếu tương lai ta có thể trở thành quân cờ liên minh thông gia, thì chỉ có lợi chứ không hại.
Đối với điều đó, ta vui vẻ đón nhận.
Dù sao nỗ lực của ta hôm nay, chẳng phải là để thoát khỏi bi kịch kiếp trước sao?
Giờ đây, đích tỷ chỉ một lòng lao vào tên thư sinh nghèo, dần lơ là phụ thân và đích mẫu, điều đó hợp ý ta vô cùng.
Ta nhân cơ hội thừa lúc trống mà chen vào.
Dù ta biết bản thân khó có thể thay thế vị trí của đích tỷ trong lòng đích mẫu, nhưng trở thành một nữ nhi luôn quan tâm, cận kề bên bả thì có gì không ổn?
Khi bà mệt mỏi xử lý chuyện trong phủ, ta sẽ dịu dàng hỏi han, bóp vai đ.ấ.m lưng.
Ta kể những chuyện thú vị khiến bà bật cười, làm đôi mày đang nhíu chặt của bà giãn ra.
Ta cũng sẽ nhẹ giọng an ủi mỗi khi bà vì chuyện của đích tỷ mà phiền muộn.
Không chỉ vậy, ta còn chu đáo thay bà giải quyết bớt việc, đem những kiến thức quản gia học được áp dụng, xử lý từng việc vặt trong phủ đâu ra đấy.
Trước mặt phụ thân, ta đúng lúc phô lộ tài văn chương: hoặc làm thơ đối câu hoặc bình luận sách vở.
Phụ thân tự nhiên càng tán dương đích mẫu, thời gian ghé thăm viện của đích mẫu cũng dần nhiều hơn.
Nhìn nụ cười ngày một rạng rỡ trên gương mặt đích mẫu, cảm nhận ánh mắt phụ thân nhìn ta không còn là sự thờ ơ như trước, ta biết mình đang từng bước tiến theo con đường đã tính toán.
Thời gian trôi như dòng nước, dưới sự quản lý tỉ mỉ và an bài chặt chẽ của ta, ngày nối ngày lặng lẽ trôi qua.
Không khí trong phủ cũng dần trở nên vi diệu, giống như mặt hồ xuân gợn lên từng làn sóng nhẹ.
Thái độ của mọi người với ta âm thầm thay đổi một cách khó đoán.
Giờ đây, ánh mắt đám hạ nhân nhìn ta nhiều thêm vài phần kính sợ.
Mỗi khi ta đi ngang qua các con đường nhỏ trong phủ, bọn họ lập tức ngừng tay, cung kính cúi người hành lễ, nhỏ giọng chào hỏi, tư thế khiêm nhường như đang thừa nhận địa vị của ta.
Theo thời gian, ta cũng dần có những người tâm phúc trong phủ.
Họ như tai mắt do ta sắp đặt, trung thành truyền đạt mọi tin tức lớn nhỏ.
Ta âm thầm dặn họ phải theo sát nhất cử nhất động của đích tỷ, chỉ cần có chút gió lay cỏ động, lập tức báo cho ta.
Đích tỷ dường như có tình cảm khác thường với mấy thư sinh nghèo kia.
Mỗi lần nàng chuẩn bị ra ngoài gặp bọn họ, ta đều mỉm cười giúp nàng chuẩn bị mọi thứ chu đáo.
Nhìn nàng vui mừng háo hức bước ra ngoài, trong lòng ta không khỏi dâng lên một nụ cười lạnh.
Ta thầm nghĩ:
Nàng đã si mê tên thư sinh ấy đến thế, ta sao lại không thành toàn cho nàng?
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta trông đợi, nếu có một ngày, nàng thật sự gả vào nhà hắn, sống những ngày chật vật cơm gạo dầu muối, nếm hết gian khổ đời thường, liệu nàng có hối hận vì lựa chọn của mình không?
Vài ngày sau, phủ tiếp vài vị khách quý, đều là nữ quyến của các nhà quyền thế trong triều.
Đích mẫu dẫn ta và đích tỷ ra tiếp đón.
Ta tao nhã đi giữa mọi người, mỉm cười đúng lúc, nói vài câu chuẩn mực đúng thời điểm, khiến khách khứa không khỏi liếc nhìn tán thưởng.
“Tô nhị tiểu thư thật đoan trang, tao nhã, tài tình xuất chúng, tương lai nhất định có phúc khí.”
Một phu nhân cười nói với đích mẫu, ánh mắt tràn đầy tán thưởng.
Đích mẫu nghe xong, mặt mày rạng rỡ tự hào, khẽ vỗ tay ta:
“Đứa trẻ này, dạo này tiến bộ không ít.”
Còn đích tỷ lúc ấy lại có phần thất thần, nàng thỉnh thoảng ngó ra cửa, khăn tay trong tay bị vò nhăn nhúm.
Ta biết, nàng nhất định lại nhớ đến tên thư sinh kia.
Mọi người quây quần bên bàn, tiếng cười vang khắp hành lang.
Bàn tiệc bày đầy mỹ vị, mỗi món như một tác phẩm nghệ thuật, hương thơm mê người.
Trong tiệc, một công tử trẻ phong độ đứng dậy, áo dài lam nhạt, hoa văn mây ở tay áo tinh xảo, lưng thẳng, khí chất nho nhã.
Hắn ôm quyền mỉm cười, đề nghị làm thơ giúp vui.
Mọi người hưởng ứng rộn ràng, thơ ca vang lên, rượu qua tay, không khí tưng bừng.
Chợt, ta thoáng thấy đích tỷ đặt chén rượu xuống, lặng lẽ đứng dậy đi ra cửa.
Ta khẽ cử động, đặt đũa theo, lặng lẽ bám theo sau.
Trăng rải như nước trên lối nhỏ trong vườn, phủ lên cảnh vật một lớp bạc mỏng.
Ta thấy đích tỷ đứng ở góc vườn, váy trắng tinh khôi như đóa sen nở dưới trăng.
Nàng hơi ngẩng đầu, mắt mang thoáng mệt mỏi và chán chường, hiển nhiên không ưa náo nhiệt nơi kia.
Trong lòng nàng chỉ có cảnh hoa dưới trăng, lời thề biển núi, còn quy củ khuê phòng và lễ nghi hậu viện chỉ như xiềng xích trĩu nặng với nàng.
Ta khẽ thở dài, lắc đầu, xoay người định quay về tiệc.
Vừa bước vào phòng, liền nghe giọng đích mẫu quan tâm vang lên:
“Con đi đâu vậy? Có gặp Vân Nhi không?”
4
Ta vội bước lên, khom người hành lễ, cung kính đáp:
“Thưa mẫu thân, đại tỷ ra ngoài hóng gió rồi. Nếu có việc, con sẽ đi gọi tỷ ấy.”
Đích mẫu phất tay, bất đắc dĩ nói:
“Thôi vậy, để nàng đi hít thở đi. Hẳn lại đi trốn yên tĩnh rồi.”
