Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 4:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đích mẫu biết rõ mình dùng khuôn mẫu danh môn khuê tú để dạy đích tỷ, khiến nàng vô cùng chán ghét.
 
Nhưng ta cũng không hiểu, nơi cao nhã thế này tại sao đích tỷ lại không vui?
 
Nhưng nếu đích tỷ không thích, vậy để ta chịu thay nàng.
 
Lòng riêng của đích tỷ, ta nhất định sẽ giúp nàng đạt được.
 
Dù sao, đó là “tỷ tỷ tốt” của ta!
 
Sau tiệc, đích mẫu cùng ta sai bảo nô tỳ thu dọn.
 
Thấy bà hơi mệt, ta nói:
 
“Mẫu thân, người nghỉ đi, để việc này cho con.”
 
Đích mẫu thở dài, tiệc tan mà vẫn chẳng thấy bóng dáng đích tỷ:
 
“Vậy cũng được, vất vả cho con rồi.”
 
“Không vất vả, mẫu thân đi thong thả.”
 
Thấy đích mẫu đã đi, ta dặn nha hoàn đem chè phục linh bách hợp nhà bếp hầm xong, đích thân mang đến cho đích mẫu.
 
Nhìn bóng dáng nha hoàn rời đi, ta khẽ cười.
 
Muốn từng chút chiếm lấy lòng đích mẫu, đương nhiên không thể thiếu quan tâm thường ngày.
 
“Nhị tiểu thư.” 
 
Giọng tổng quản vang lên bên cạnh.
 
“Có chuyện gì?” 
 
Ta nhìn Trịnh quản gia.
 
“Bên này đã thu dọn xong, người xem…” 
 
Quản gia mỉm cười.
 
“Hôm nay mọi người vất vả rồi, mỗi người thưởng một lượng bạc, xuất từ sổ của ta.” Ta cười.
 
“Đa tạ nhị tiểu thư!” 
 
Bọn hạ nhân vui mừng rạng rỡ. Một lượng bạc là tiêu dùng mấy tháng của người thường, giờ được thưởng vô cớ, đương nhiên mừng rỡ.
 
Muốn người dưới làm tốt việc, lợi ích thực tế là không thể thiếu.
 
Kiếp trước ở sân nhỏ hẻo lánh trong phủ Quốc công, muốn cho bà tử quét dọn một nắm hạt dưa mà ta còn do dự nửa ngày.
 
Nay mới hiểu: trong chốn đại viện này, bạc không phải để tiêu, mà là để gieo.
 
Gieo xuống là một lượng bạc, một câu hứa, mọc lên là tai mắt trong bọn hạ nhân, là “thỏa đáng” trong mắt mẫu thân, là ánh mắt phụ thân đôi khi nhìn ta, không còn thờ ơ.
 
Về đến phòng, nha hoàn đã bưng canh trở về:
 
“Tiểu thư, phu nhân uống canh người gửi, khen người làm việc chu toàn.”
 
“Thế thì tốt. Bên mẫu thân, bảo Thanh Ninh chú ý nhiều hơn.”
 
“Thanh Ninh có hồi đáp chưa?”
 
Ta nhận tổ yến, muỗng bạc khẽ chạm bát ngọc, vang tiếng trong trẻo.
 
“Bẩm tiểu thư, Thanh Ninh nói phu nhân mấy hôm nay cứ nhắc đại tiểu thư, đêm lăn qua lăn lại không ngủ yên.”
 
Nha hoàn hạ giọng:
 
“Còn nói… phu nhân bảo kho chuẩn bị nhân sâm thượng hạng, như muốn gửi tặng công tử nhà nào đó.”
 
Tay ta múc tổ yến hơi khựng lại.
 
Nhân sâm? Gần đây phụ thân đang bàn chuyện cưới với Thượng thư Lễ bộ, tam công tử của họ thân thể yếu, chẳng phải cần thứ đó sao?
 
“Ta biết rồi.”
 Ta một hơi uống hết tổ yến, đặt bát ngọc xuống khay, tiếng trầm nhẹ vang lên.
 
“Ngày mai bảo nhà bếp hầm một chén canh sâm, ngươi mang đến cho phu nhân, nói là ta nghĩ người ngủ không ngon nên đặc biệt dặn làm.”
 
Trong khi nói, nha hoàn đã chuẩn bị nước nóng.
 
Hơi nước trắng mờ phủ đầy bồn tắm, ta dựa bên thành bồn.
 
Thanh Ninh là nha hoàn ta mua chuộc bên cạnh đích mẫu.
 
Mẫu thân nàng bệnh, ta mời đại phu chữa khỏi, có một người của mình cạnh đích mẫu, đương nhiên sẽ thuận tiện.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Dạ, tiểu thư. Đại tiểu thư mấy ngày nay chưa từng đến thỉnh an phu nhân. Nghe Hoa Nhan bên cạnh đại tiểu thư nói, nàng vì tên thư sinh kia mà học thêu thùa đấy?” 
 
Nha hoàn cảm thán.
 
Ta đứng lên, nha hoàn giúp ta mặc áo lụa hảo hạng, người khác đã bưng tổ yến đặt sẵn lên bàn.
 
“Cần thiết thì bảo Hoa Nhan che giấu cho tỷ ấy, giờ còn chưa phải lúc.”
 
Ta uống tổ yến, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt.
 
“Vâng, tiểu thư, Hoa Nhan biết phải làm gì.”
 
Một chiếc khăn vắt nước được áp lên trán ta.
 
Trong hơi ấm ấy, ta chợt nhớ đến đêm tuyết năm ấy của kiếp trước.
 
Ta khẽ gật đầu.
 
Đích tỷ chỉ nghĩ đến niềm vui nhất thời của mình, hoàn toàn không tiếc lén lút qua lại cùng một thư sinh nghèo. Nếu để phụ thân và đích mẫu biết, người gặp họa chỉ có nha hoàn hầu hạ bên cạnh nàng.
 
Khi nha hoàn thân cận của đích tỷ bị đ.á.n.h bằng gậy, tiếng kêu t.h.ả.m thiết xuyên qua gian phòng từng thuộc về ta.
 
Ta dụ dỗ, hứa cho nha hoàn thân cận của đích tỷ một con đường tốt sau này, các nha hoàn tự nhiên sẽ hiểu phải đi theo ai mới có tiền đồ, đúng không?
 
Ta khẽ cười.
 
Quay lại trước bàn trang điểm, ta cầm lên cây trâm cài ngọc trai, ngón tay nhẹ vuốt qua từng viên tròn mịn.
 
Nụ cười phản chiếu trong gương, nhạt vừa đủ.
 
Không kiêu căng như đích tỷ, cũng không rụt rè như ta thuở trước.
 
“Ngày mai đến thỉnh an mẫu thân.”
 
Ta nhẹ giọng nói với chính mình trong gương.
 
“Vâng, tiểu thư.”
 
Điều ta muốn, chính là cán cân của phủ Quốc công này, hoàn toàn nghiêng về phía ta.
 
Ngón tay ta chạm nhẹ lên mặt gương, như đang xác nhận điều gì.
 
Hình bóng trong gương, giữa lông mày đã dần có vài phần đoan trang giống đích mẫu.
 
Chỉ là nơi đáy mắt, giấu kín điều ta từng có nơi căn nhà tranh kiếp trước, chính là khát vọng không bao giờ tắt đối với châu ngọc vàng son.
 
Ta khẽ cười.
 
Tiếng cười hòa vào tiếng giọt sương rơi trên lá ngoài kia, nhẹ như một tiếng thở dài.
 
Sáng sớm hôm sau.
 
Vừa đến viện đích mẫu, ta đã thấy Thanh Ninh bưng bát canh sâm từ trong buồng bước ra. 
 
Thấy ta, đuôi mắt nàng khẽ nhướng lên.
 
Đó chính là tín hiệu đã hẹn: “Mọi chuyện ổn thỏa.”
 
“Mẫu thân hôm nay tinh thần trông khá hơn nhiều rồi.” 
 
Ta nhận chén trà Tô mụ mụ đưa, ánh mắt dừng trên cây trâm ngọc bích nơi tóc đích mẫu.
 
Đó là quà sinh thần năm ngoái phụ thân tặng bà, trước kia bà rất ít khi mang.
 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.