“Hẳn là cháo phục linh hôm qua hợp với ý mẫu thân.”
Đích mẫu cầm khăn che miệng, khẽ ngáp:
“Đúng vậy, đêm qua quả thật ngủ yên giấc hơn một chút. Chỉ là…”
Giọng bà đổi hướng, nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Gần đây Vân nhi cứ tránh ta, con nói xem có phải nàng vẫn còn giận chuyện bàn hôn sự hay không?”
Ta hạ mắt, nhẹ nhàng khuấy bọt trà, giọng mềm mại:
“E là tỷ tỷ vẫn chưa thông suốt. Hôm qua ta nghe Thải Nguyệt nói, tam công tử nhà Lễ bộ Thượng thư đang giảng học ở Tĩnh Tâm Thư Viện ngoài thành. Nghe nói không chỉ học vấn tốt, mà tính tình cũng vô cùng ôn hòa.”
5
Ta thấy tay đích mẫu khựng lại giữa chừng khi bưng chén trà:
“Ồ? Con biết những chuyện này bằng cách nào?”
“Vài ngày trước khi dọn dẹp thư phòng, con tình cờ lật thấy quyển *Luận Ngữ* hắn từng ghi chú. Chữ viết đúng như người, thanh tú mà tao nhã.”
Khi ta ngẩng mắt lên, vừa khéo chạm phải ánh nhìn của đích mẫu.
“Nghe nói thân thể hắn không được tốt, nếu nhân sâm trong kho của mẫu thân còn để không, chẳng bằng…”
Ta chưa nói hết câu, Tô mụ mụ đã lập tức cười mà đón lời:
“Phu nhân, ý của nhị tiểu thư thật hay! Vừa thể hiện được sự quan tâm của phủ Quốc Công chúng ta, lại vừa để tam công tử hiểu rõ tấm lòng của đại tiểu thư, đúng là đôi bên đều tốt.”
Đích mẫu dùng ngón tay khẽ vuốt miệng chén trà một lúc, cuối cùng cũng gật đầu:
“Thôi được, cứ làm theo lời con nói. Tô mụ mụ, đi lấy hai củ sâm rừng tốt nhất.”
Lòng ta khẽ yên ổn lại.
Hai ngày sau.
Ta đang ở bên đích mẫu xem sổ sách, thì thấy Hoa Nhan hớt hải chạy vào, tóc tai rối loạn:
“Phu nhân! Nhị tiểu thư! Không xong rồi! Đại tiểu thư… đại tiểu thư biết phu nhân định gả người cho kẻ khác, đã tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống!”
Đích mẫu vỗ bàn “bộp” một tiếng, nước trong chén trà văng ra hơn nửa:
“Hồ đồ!”
Đến sân của đích tỷ.
Ta ra hiệu cho Hoa Nhan đến gõ cửa, còn ta đứng sau lưng đích mẫu, đúng lúc cất giọng:
“Chẳng lẽ tỷ tỷ vẫn còn giận? Mẫu thân vừa mới nói, định đem nhân sâm tặng cho…”
“Ta có c.h.ế.t đói cũng không gả cho cái gì mà tam công tử!”
Ta quay sang đích mẫu, quỳ gối:
“Mẫu thân bớt giận, tỷ tỷ hẳn chỉ là nhất thời hồ đồ. Không bằng cứ để tỷ về phòng bình tâm lại, rồi con sẽ thay người khuyên giải?”
N.g.ự.c đích mẫu phập phồng tức giận, cuối cùng hất tay áo:
“Con trông chừng tỷ tỷ của con cho tốt!”
Chờ tất cả lui xuống, ta mới xoay người nhìn đích tỷ.
Nàng ngồi bệt trên ghế, đôi mắt đẫm lệ, trông chẳng khác gì con mèo ướt mưa.
“Tỷ không muốn gả cho tam công tử Lễ bộ Thượng thư, vậy tỷ muốn gả cho ai?”
“Ánh Nhi, muội biết mà, người ta muốn lấy… không phải mấy tên công tử kia, mà là…”
“Tỷ tỷ! Phụ thân mẫu thân sẽ không chấp thuận đâu, tiểu thư Quốc Công phủ sao có thể gả cho một kẻ thư sinh nghèo túng?”
“Nhưng nếu tỷ thật sự muốn gả cho hắn… cũng không phải không có cách.”
Ta cầm chiếc gương đồng trên bàn đưa đến trước mặt nàng.
“Chỉ là tỷ cứ khóc lóc thế này, chỉ khiến phụ thân thêm chán ghét. Nếu hắn thực lòng, vậy hắn nên nghĩ xem làm thế nào để xứng với thân phận đích nữ Quốc Công phủ.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đích tỷ ngẩng đôi mắt đẫm nước lên:
“Xứng thế nào được? Hắn… hắn ngay cả một căn nhà ra hồn cũng không có.”
“Cho nên hắn phải đi thi khoa cử.”
Ta đưa tay vuốt lại mái tóc rối của nàng, giọng nhẹ như gió:
“Tỷ lén đưa hắn chút bạc, để hắn yên tâm đọc sách. Đợi hắn đỗ đạt làm quan, phụ thân còn có lý do gì mà phản đối?”
Đôi mắt đích tỷ lập tức sáng bừng, như chợt túm được cọng rơm cứu mạng:
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật. Tỷ ngồi dậy đi.”
Đích tỷ theo lực đỡ của ta mà ngồi ngay ngắn lại.
“Chỉ là, phụ thân mẫu thân vẫn sẽ tiếp tục chọn mối hôn sự cho tỷ. Đến lúc đó, có giữ được hay không, còn xem tỷ có thật lòng kiên định hay không.”
“Tất nhiên rồi! Phụ thân mẫu thân đừng hòng ép ta tùy tiện gả đi.”
Đích tỷ lại khôi phục vẻ kiêu ngạo cố hữu.
Ta đỡ nàng ngồi xuống, tự tay rót chén trà nóng, làn khói trắng mơ hồ che đi ánh mắt gấp gáp của nàng:
“Tỷ đã có quyết tâm, vậy càng phải nhẫn nại. Chuyện với phụ thân mẫu thân, ta sẽ cố thay tỷ xoay xở. Gặp người đến cầu hôn, tỷ đừng lập tức trở mặt, chỉ cần kéo dài thời gian là được.”
Đích tỷ cầm chén trà, các đốt ngón tay trắng bệch vì nắm quá chặt:
“Ta hiểu rồi. Chỉ cần đợi đến lúc hắn đỗ khoa cử, chút ủy khuất này có là gì. Ta nhất định sẽ khiến phụ thân phải hối hận.”
Ta nhìn dáng vẻ nàng tin chắc không nghi ngờ kia, trong lòng chỉ khẽ bật cười lạnh.
Đời trước ta đã sống cùng hắn hơn mười năm, cái gọi là “ngàn tốt vạn tốt” trong mắt đích tỷ cùng phụ khác mẫu chỉ là lớp vỏ bọc mà thôi.
Ngoài cái xác da người kia, hắn thực chất nhu nhược đến mức không chịu nổi một kích, lại chẳng có chút tài học thật sự, ngoài miệng chỉ biết đọc mấy câu “chi hồ giả dã”.
Tỷ tỷ ơi tỷ tỷ, những ngày tháng đó cũng nên để tỷ nếm thử rồi.
Ta vốn chẳng cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong an ổn cả đời, vậy mà cũng bị tỷ khuấy nát.
Hiện giờ, ta liền để tỷ toại nguyện.
Những ngày tiếp theo, ta mỗi ngày đều theo sát đích mẫu xử lý chuyện trong phủ, sổ sách được ta phân loại rõ ràng rành mạch, ngay cả số lụa là cũ kỹ chất trong kho ta cũng nghĩ cách mang đi bán, đổi thành bạc để bổ sung chi tiêu trong nhà, khiến tiên sinh quản sổ sách khen ta hết lời.
Mà đích tỷ thì quả nhiên đúng như ta dự liệu, mỗi ngày chỉ diễn trò đến thỉnh an đích mẫu cho có lệ, gặp công tử đến cầu hôn thì hoặc giả bệnh hoặc lạnh nhạt đối mặt.
