[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
Lâu dần, ánh mắt đích mẫu nhìn nàng càng lúc càng nhiều thêm vài phần mất kiên nhẫn.
“Ánh Nhi, con nói xem tính tình Vân Nhi thế này, tương lai biết làm sao cho phải?”
Một buổi tối sau bữa cơm, đích mẫu day trán, thở dài.
“Hôm qua công tử nhà Lý thượng thư đến bái phỏng, vậy mà nó lại trốn sau hoa viên, mặt mũi cũng không buồn lộ.”
Ta đứng phía sau bóp vai cho bà, giọng mềm nhẹ:
“Có lẽ tỷ tỷ vẫn chưa thông suốt thôi ạ. Mẫu thân đừng vội, đợi lúc tỷ nghĩ thông rồi sẽ tốt thôi.”
Đến Tết Trung Thu, đích mẫu đặc biệt cho nghỉ, bảo ta và đích tỷ ra ngoài giải sầu.
Quản gia đã chuẩn bị xe ngựa xong, ta sửa soạn từ sớm, đứng ngoài cửa chờ đích tỷ.
Chờ hồi lâu mới thấy nàng chậm rãi tới, ăn diện lộng lẫy vô cùng. Vừa thấy ta, nàng liền nói:
“Ánh Nhi, ta không đi cùng muội đâu, ta còn có việc gấp. Ta sẽ trở về đúng giờ, muội đừng nhiều lời trước mặt mẫu thân.”
Nói xong liền nắm tay Hoa Nhan bước lên xe ngựa.
Ta chỉ khẽ cười, biết đích tỷ lại đi gặp gã thư sinh nghèo kia.
“Tiểu thư?”
“Đi thôi. Bảo Hoa Nhan, chuyện của tỷ tỷ, ngày mai cũng nên để mẫu thân biết rồi.”
“Vâng, tiểu thư.”
Xe ngựa lăn trên đường lát đá xanh, phát ra tiếng “cộc cộc” đều đều.
Ta vén một góc rèm, nhìn chiếc xe của đích tỷ rẽ vào đầu hẻm, biến mất giữa dòng người, nụ cười nơi khóe môi dần tắt.
“Đến Cẩm Tú Các.”
Ta buông rèm, nhớ đến cây trâm bạc nước màu tầm thường kia, hôm qua Hoa Nhan lén nói với ta rằng chính thư sinh nghèo kia nhờ đích tỷ mang đi cầm lấy tiền, còn nói mình là nam tử hán, tất nhiên không thể nhận bạc của nữ tử mình yêu.
Hắn còn hứa: “Đợi khi ta đỗ cử nhân sẽ chuộc lại, tự tay cài lên tóc đại tiểu thư.”
Chỉ là đích tỷ đương nhiên sẽ không mang đi cầm, mà đưa ngược lại cho hắn năm mươi lượng bạc.
Cây trâm rách kia, hai lượng còn chẳng đáng.
Chưởng quỹ Cẩm Tú Các là thân thích xa của đích mẫu, thấy ta bước vào liền vội cười đón:
“Nhị tiểu thư hôm nay muốn dùng gì? Vừa mới có bánh hoa quế mới đến đấy ạ.”
“Vậy thì tốt, chuẩn bị cho ta một nhã gian, vị trí đẹp một chút, ta muốn vừa ăn vừa ngắm cảnh.”
“Vâng.”
6
“Tiểu thư, cũng trễ rồi, e là nên hồi phủ thôi.”
Ta khẽ gật đầu.
Vừa đến cổng phủ, liền thấy Trịnh quản gia đứng đợi ở đó, sắc mặt có phần sốt ruột:
“Nhị tiểu thư, phu nhân hỏi sao người mãi mới về, còn đại tiểu thư… đến giờ vẫn chưa về phủ.”
“Có lẽ tỷ ấy vui chơi quá nên quên mất thời gian rồi.”
Ta dịu giọng trấn an: “Mẫu thân bên đó để ta đi giải thích.”
Vào đến nội viện, quả nhiên thấy đích mẫu đang ngồi dưới hiên, trong tay cầm miếng bánh trung thu nhưng chỉ c.ắ.n được vài miếng.
Thấy ta vào, bà thở dài:
“Tính tình tỷ tỷ con, càng lúc càng hoang nghịch.”
“Có lẽ là bị mấy trò tạp kỹ trên phố hấp dẫn.”
Ta ngồi xuống cạnh bà, tự tay bóc một quả lựu:
“Mẫu thân nếm thử xem, vừa đưa từ phương Nam tới, ngọt lắm.”
Đang nói dở, thì thấy đích tỷ vừa trở về.
“Đi đâu vậy? Rõ ràng bảo cùng muội muội về mà giờ mới trở lại.”
Đích tỷ nhìn thấy tên thư sinh kia thì vui mừng, nhưng nghe giọng chất vấn của mẫu thân liền mất sạch nụ cười:
“Mẫu thân quản nhiều quá rồi, chỉ đi dạo thêm chút thôi.”
Nói xong quay người bỏ đi.
“Con…!”
Đích mẫu tức đến nghẹn lời.
“Mẫu thân đừng giận, tỷ tỷ chỉ ham chơi một chút, miễn là đã trở về.”
Ta bưng chén trà dâng lên, lúc này đích mẫu mới dịu lại.
“Càng ngày càng không ra thể thống gì, suốt ngày chẳng biết đi đâu, người ta mời cũng chẳng chịu ra mặt.”
Đích mẫu thở dài.
“Tỷ tỷ vốn thích chơi, mẫu thân đừng ràng buộc quá, kẻo tỷ lại không vui.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta thản nhiên thêm củi vào lò sưởi, ngoài mặt như đang nói đỡ cho tỷ, nhưng thực chất lại khiến mẫu thân càng thêm thất vọng.
“Nàng lớn từng ấy rồi, việc trong phủ chẳng giúp được, chuyện quản gia cũng không chịu học, sau này ai còn muốn cưới về làm chủ mẫu?”
Đích mẫu càng nói càng tức.
“Mẫu thân đừng giận, để con đi khuyên tỷ tỷ, tỷ chắc chắn sẽ nghe.”
“Thế cũng được, hai tỷ muội các con nói chuyện dễ hơn, khuyên nàng giúp ta.”
Đích mẫu mỉm cười, vỗ tay ta:
“Tô mụ mụ, đi lấy bộ trang sức ta cất đáy rương, đưa cho Ánh Nhi mang về. Con còn trẻ, nên đeo mấy món tươi sáng.”
“Tạ ơn mẫu thân.”
“Con về đi, mẫu thân nghỉ trước.”
“Vâng.”
Tỳ nữ bên ta ôm hộp trang sức.
Khi đi ngang hành lang, vừa khéo gặp nha hoàn Hoa Nhan của đích tỷ hớt hải chạy từ ngoài viện vào.
Thấy ta, nàng vội cúi đầu hành lễ. Trên tóc nàng còn cài chiếc trâm bạc mới tinh, kiểu dáng chính là loại đích tỷ thường dùng.
“Đại tiểu thư đang trong phòng sao?”
Ta hỏi như tùy ý, ngón tay khẽ xoay chiếc bộ diêu bằng vàng ròng vừa nhận, ánh mặt trời hắt lên khiến Hoa Nhan lóa mắt.
“Hồi… hồi nhị tiểu thư, đại tiểu thư đang nghỉ ạ.”
Giọng nàng run lên, ống tay còn dính bùn đất, như vừa lén đi từ cửa sau về.
Ta chỉ “Ừ” một tiếng, không hỏi thêm, liền đi thẳng đến viện của đích tỷ.
Bóng người nàng in méo mó trên giấy cửa sổ, chắc là lại đang thêu cái túi thơm chẳng dám để ai nhìn.
“Tỷ tỷ nghỉ rồi sao?”
Ta đẩy cửa vào, thấy nàng đang nhét một cái bọc vải dưới gầm giường, mép vải lộ ra nửa miếng ngọc bội, đúng là quà sinh thần năm ngoái phụ thân ban cho, rất quý.
Đích tỷ giật mình, mặt thoáng đỏ lên:
“Sao muội tới đây?”
“Mẫu thân bảo ta đến khuyên tỷ.”
Ta ngồi xuống bên bàn, nhìn nàng luống cuống sửa váy áo.
“Vừa rồi mẫu thân nói muốn dạy tỷ học quản gia đó.”
Quả nhiên nàng cau mày:
“Học mấy thứ đó làm gì? Phiền c.h.ế.t mất.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
