Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 105:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiết trời tháng Tám đã nhuốm hơi lạnh của gió thu. Chốn thư viện, những nụ quế như hẹn nhau chỉ sau một đêm đồng loạt bung nở, ướp thứ hương thơm ngát, nồng đượm vào từng ngóc ngách.

Mấy ngày nay, hễ tan học mà có thời gian rảnh rỗi, Vương Ứng Ninh lại kéo Thấm Dao cùng vài tỷ muội thân thiết ra hoa viên hái quế. Lúc thì mượn cánh hoa điểm xuyết vào chung trà thưởng thức, lúc lại tỉ mẩn khâu những chiếc hương bao treo rủ trước rèm trướng, khiến sương phòng lúc nào cũng thoang thoảng mùi hương thanh tao, nhã nhặn.

Vương Ứng Ninh vốn là người tinh tế, thạo những thú vui tao nhã. Căn phòng của nàng được bài trí ấm cúng, thư thái nhất trong đám nữ học sinh. Tính tình nàng lại ôn hòa, dễ gần, thế nên tỷ muội đồng môn thường xuyên tụ tập tại phòng nàng để hàn huyên, đùa vui.

Hôm ấy, sau khi kết thúc khóa học buổi sáng, Thấm Dao và các tỷ muội đang ríu rít trò chuyện trong phòng Vương Ứng Ninh thì có nha hoàn do Lục Nữ Quan phái tới truyền lời: chiều nay thư viện cho học sinh nghỉ ngơi.

Nguyên cớ là phu nhân Lư Quốc Công phải hồi phủ lo liệu thọ thần cho phu quân, buổi học Nữ Đức buổi chiều đành phải tạm gác lại. Công chúa Khang Bình vừa nghe tin viện trưởng vắng mặt, bèn dẫn đầu đám tiểu thư làm loạn, một mực đòi hồi cung. Thiếu đi uy quyền của Lư Quốc Công phu nhân, đám Lục Nữ Quan hoàn toàn thất thế trước công chúa, để Khang Bình dễ dàng đạt được ý nguyện.

Thấy Khang Bình mở đường, đám Trần Du Kỳ cũng lật đật chạy tới xin phép Lục Nữ Quan với trăm ngàn lý do trên trời dưới biển. Bị làm phiền đến nhức óc, Lục Nữ Quan dứt khoát sai người tới Lư Quốc Công phủ xin chỉ thị. Được sự ân chuẩn của viện trưởng, bà bèn cho toàn bộ học sinh nghỉ xả hơi nửa buổi.

Đám Nữ Quan hối hả tất tả sai người đi gửi bái thiếp báo tin cho từng phủ, dặn dò điều xe ngựa tới đón các thiên kim hồi phủ.

Nghe tin được nghỉ, Thấm Dao chợt nhớ tới oan hồn đứt đầu vẫn còn bị giam trong bình đan dược. Nàng định bụng về phòng lấy bình t.h.u.ố.c rồi ghé Thanh Vân Quán tìm sư phụ.

Nào ngờ, Lưu Băng Ngọc lại hào hứng hiến kế:

"Đằng nào thư viện cũng chỉ cho nghỉ nửa buổi, tối nay chúng ta vẫn phải về đây tá túc. Thay vì loanh quanh tẻ nhạt, chi bằng chúng ta cùng ra phố sắm ít phấn sáp, tiện thể mua chút bánh trái nhâm nhi cho vui miệng. Nghe đồn Vinh Bảo Các mới chế ra món bánh Quế Hoa Tô Lạc, hương thơm nức mũi, vị lại mềm mịn ngọt ngào, dạo này bán đắt lắm. Lại nói đến Phú Xuân Trai, mùa thu cua đang độ béo mầm, gạch vàng ươm, chắc giờ cũng đã bày bán rồi. Thêm hồ rượu Quế Hoa nữa thì... ôi chao, nghĩ thôi đã thèm rỏ dãi. Hay là chúng ta cùng tới Phú Xuân Trai dùng bữa tối đi, trước giờ cấm quân tuần dạ hồi thư viện là được!"

Bùi Mẫn nghe vậy bèn trêu chọc: "Muội tưởng tỷ có cao kiến gì mới mẻ, hóa ra nói dông nói dài một hồi cũng chẳng thoát khỏi cái thú trọng vòng bụng."

Vừa nghe đến ba chữ "Phú Xuân Trai", hai má Thấm Dao bất giác đỏ ửng. Nhưng nhìn dáng vẻ thao thao bất tuyệt, say sưa kể chuyện mỹ thực của Lưu Băng Ngọc, nàng cũng không nhịn được cười. Trong đầu Thấm Dao bỗng hiện lên gương mặt đạo mạo, uy nghiêm của Đại Lý Tự Khanh Lưu Tán. Thật khó lòng gắn kết một Lưu Băng Ngọc hoạt bát, ham vui trước mắt với vị phụ thân uy dũng kia của nàng.

Vương Ứng Ninh mỉm cười gật đầu, nhiệt tình tán thưởng. Nàng nhắc lại Tết Hoa Triều vừa rồi Thấm Dao vắng mặt, Bùi Mẫn thì đóng cửa trong phủ, cả bốn tỷ muội chưa có dịp tụ tập đông đủ. Tiết thu nay lại vô cùng mát mẻ, khoan khoái, chi bằng nhân cơ hội này cùng nhau xuất phủ du ngoạn một phen.

Lời đề nghị quá đỗi bùi tai khiến Thấm Dao không đành lòng từ chối, đành gác lại kế hoạch tới Thanh Vân Quán. Dẫu vậy, nàng vẫn cẩn thận mang theo bình đan d.ư.ợ.c giam giữ oan hồn nọ, thầm nhủ biết đâu dạo phố lại tình cờ tương ngộ sư phụ và A Hàn thì tiện thể giao lại.

Bốn vị cô nương trang điểm dung nhan, thu xếp gọn gàng rồi bước ra ngoài. Xe ngựa của các phủ đã tề tựu đông đủ chờ sẵn trước cổng môn. Thấm Dao và nhóm bạn dặn dò hạ nhân của phủ mình vài câu, sau đó cùng bước lên xe ngựa của Vương phủ thẳng tiến về hướng Đông Thị.

Nữ nhi vốn sinh ra đã chuộng cái đẹp, chốn đầu tiên các nàng dừng chân là Vân Dung Trai - một cửa hiệu son phấn mới khai trương do một Hồ Cơ làm chủ. Tương truyền tiệm này có bán nhiều loại hương liệu chiết xuất từ kỳ hoa dị thảo của Tây Vực. Thoa lên người hương thơm vấn vít cõi lòng, điểm lên mặt lại có công hiệu dưỡng nhan xuất chúng. Đám thiếu nữ đương độ xuân thì như Bùi Mẫn dĩ nhiên không giấu nổi sự hiếu kỳ, háo hức.

Thấm Dao vừa vịn tay nha hoàn bước xuống xe, đã tinh mắt nhận ra một chiếc xe ngựa khác đang đỗ ở phía đối diện. Một nữ t.ử thon thả bước xuống, màn che mũ trùm kín mít từ đầu tới chân, phục trang hệt như Thôi thị trong lần chạm mặt ở Phú Xuân Trai dạo trước.

Nhận ra đó là Thôi thị, Thấm Dao vội lùi bước, nấp ra sau thân xe để tránh bị phát giác. Trong đầu nàng thầm toan tính: Tăng Nam Khâm đã sa lưới Lận Hiệu từ bận nọ, không biết lần này Thôi thị lại lén lút tư hội với kẻ nào đây?

Đang chìm trong suy tưởng, Bùi Mẫn quay lại thấy Thấm Dao đứng ngẩn ngơ liền kéo tuột nàng đi: "Tỷ còn ngây ra đó làm gì, bọn họ vào trong hết rồi kìa."

Thấm Dao đành gác lại ý định âm thầm theo sau Thôi thị.

 

Từ trên lầu giáp đường bên kia, có kẻ thu hết mọi động tĩnh vào tầm mắt, khẽ cười mỉm: "Hiếm khi Cù tiểu thư được nghỉ, tiếc là đệ lại đang bận giăng mẻ lưới bắt Thôi thị ở đây, bứt ra không đặng. Bằng không đã có cơ hội giải tỏa nỗi tương tư rồi."

Lận Hiệu dõi mắt theo bóng Thấm Dao khuất sau cánh cửa Vân Dung Trai, khóe môi vương ý cười: "Bình thường nàng ấy ít có bạn thân đồng trang lứa để bầu bạn tâm tình. Nay hiếm hoi mới tìm được vài tri kỷ ở thư viện, kết giao nhiều một chút cũng là chuyện tốt."

"Đệ sợ sau này hai người thành thân, những lúc đệ bận rộn công vụ, Cù tiểu thư ở nhà một mình sẽ thấy cô liêu chứ gì?" Tưởng Tam Lang cười đầy ẩn ý, chọc ngoáy: "Nhắc mới nhớ, vương phủ của nhà đệ cũng quạnh quẽ quá đỗi. Phen này xử lý xong Thôi thị, Lan Vương phủ e chỉ còn lại ba gã nam nhân các huynh. Nhưng mà ta dám chắc, với tình thâm ý trọng đệ dành cho Cù tiểu thư, đợi khi nàng bước chân qua cửa, đệ đâu có chịu ngồi yên. Chẳng mấy chốc vương phủ lại khai chi tán diệp, vang tiếng trẻ con khóc cười thôi. Có con rồi, đệ còn lo nàng ấy buồn chán nữa sao?"

Vành tai Lận Hiệu thoáng ửng đỏ, hắn lạnh lùng chặn họng: "Hôm nay huynh nói hơi nhiều rồi đấy."

Tưởng Tam Lang cười xòa lắc đầu, nhẩn nha xoay chén rượu trong tay: "Nhưng mà xét theo tiền lệ ban hôn của cung đình những năm qua, con cháu tông thất nếu không được ân chuẩn thì thôi, một khi đã ban hôn thì chỉ một đạo thánh chỉ là xong chuyện. Thái tử, Ngô Vương tuy đã nạp Trắc phi nhưng Chính phi vẫn chưa định đoạt. Ba huynh đệ Hạ Lan bao năm qua sống ở Thục địa cũng chưa nghe nói có ý trung nhân. Khang Bình thì sắp đến tuổi cập kê, chuyện kén phò mã đâu thể dùng dằng đến sang năm. Ta đoán chừng đợt này Hoàng bá phụ sẽ tiện thể hạ chỉ ban hôn cho cả mấy huynh đệ luôn một thể. Đệ đã nóng lòng muốn rước Cù tiểu thư về dinh, chi bằng khéo léo mượn nước đẩy thuyền, tìm cách sắp đặt sao cho thần không biết quỷ không hay."

Lận Hiệu trầm ngâm "ừ" một tiếng, dường như trong lòng đã tỏ tường mưu tính. Hắn ngước nhìn Tưởng Tam Lang hỏi vặn lại: "Nói đến chuyện ban hôn, huynh cứ bận lòng cho đệ, thế còn huynh dự tính thế nào?"

"Huynh á?" Tưởng Tam Lang nhếch mép cười đầy chán chường: "Huynh thì chẳng màng chuyện kén chọn thiên kim nhà nào ở Trường An đâu. Lấy ai mà chẳng là lấy? Tới lúc đó Hoàng bá phụ tứ hôn cho ai thì đành tạ ân nhận người đó vậy."

Đúng là bộ dạng buông xuôi, phó mặc cho mệnh trời. Lận Hiệu thầm nhíu mày, vừa định lên tiếng khuyên can thì Thường Vanh bất ngờ đẩy cửa tiến vào, thì thầm bẩm báo: "Vương gia đã bị dẫn tới rồi ạ."

Tưởng Tam Lang nghe vậy bèn rũ áo đứng dậy, vỗ vai Lận Hiệu: "Thôi, để huynh đi diễn vai kẻ ác đây. Cứ nhớ lại trận lôi đình của Hoàng bá phụ hồi xảy ra huyết án ở Đại Ẩn Tự, liên lụy biết bao quan viên ngã ngựa, hôm nay mọi uẩn khúc cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng rồi."

Thôi thị bước những bước uyển chuyển vào gian nhã các nằm tuốt phía trong cùng. Vừa trông thấy Tăng Nam Khâm đang thẫn thờ ngồi cạnh cửa sổ, gương mặt gã cứng đờ một cách quái gở, một luồng hàn khí bất giác chạy dọc sống lưng nàng ta. Động tác khép cửa cũng vì thế mà khựng lại.

Nàng ta đăm đăm quan sát gã một hồi lâu, cho đến khi chắc chắn đây đúng là Tăng Nam Khâm mà mình quen biết, mới xoay người đóng chặt cửa, cẩn thận bước tới ngồi đối diện gã.

Từ tốn cởi bỏ lớp nón màng che mặt, cởi y phục khoác ngoài, nàng ta phơi bày ra gương mặt trang điểm lộng lẫy, kiêu sa hệt như đóa phù dung ướp sương. Rõ ràng, nàng ta đã tốn không ít tâm tư họa mặt điểm tô cốt chỉ để dành cho buổi tư hội hôm nay.

Thế nhưng, Tăng Nam Khâm chỉ từ từ quay đầu nhìn ả, cơ mặt vẫn trơ như mộc nhân, chẳng mảy may biến sắc, cũng chẳng buồn hé răng mở lời trước.

Hai người trừng mắt nhìn nhau một chốc, Thôi thị bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch: "Mấy bữa rày huynh bận bịu chuyện gì mà ta tìm mấy bận huynh đều bặt vô âm tín thế?"

Giọng điệu của nàng ta hôm nay lả lơi, mị cốt hơn hẳn ngày thường, lại cố tình đè thấp âm lượng, vô tình tăng thêm vài phần mờ ám, đưa tình.

Tăng Nam Khâm rũ mi, chăm chú nhìn bàn tay trái đang nắm chặt chén rượu trên kỷ trà. Bàn tay ấy chỉ còn lại bốn ngón, ngón út đã bị chặt đứt từ độ nào. Dù đã quen mắt với khiếm khuyết này từ lâu, nhưng tâm trạng lúc này của gã đã hoàn toàn khác biệt, bất chợt gã cảm thấy nó vô cùng chướng mắt.

Thôi thị nheo mắt oán trách, giọng điệu hờn dỗi pha lẫn nũng nịu: "Thư cũng nhận rồi, kim thoa cũng xem rồi, lẽ nào huynh vẫn còn ghi hận ta sao? Nhớ năm xưa vì cứu ta mà huynh phế đi một ngón tay, vậy mà nay lại hẹp hòi, chấp nhặt đến thế ư? Lẽ ra huynh phải nhận ra cây kim thoa ấy là tín vật đính ước huynh tặng ta năm nào chứ..."

Tăng Nam Khâm đột ngột cắt ngang lời ả, rành rọt từng chữ: "Lần trước nàng sai ta phái t.ử sĩ bắt cóc Quận chúa Di Thục, lần này nàng lại mưu tính nhắm vào ai nữa đây?"

Gã vừa nói, cơ mặt vẫn căng cứng, từng chữ thoát ra như bị ép nặn qua kẽ răng, trông vô cùng quỷ dị.

Thôi thị kinh ngạc nhìn gã. Thấy thần sắc gã như đang cố kìm nén phẫn nộ, ả cứ ngỡ gã vẫn đang ghen tuông hờn dỗi chuyện cũ, bèn xuống nước dỗ dành: "Lần này đối tượng dễ đối phó hơn nhiều, chẳng cần lao tâm khổ tứ như lần trước đâu. Cứ gọi vài tên sát thủ võ nghệ cao cường, trừ khử tiện nhân đó là xong chuyện."

Tăng Nam Khâm hừ lạnh một tiếng: "Nữ nhân đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tại sao nàng phải dồn nàng ta vào chỗ c.h.ế.t?"

Thôi thị khựng lại một nhịp, rồi đáp giọng nhạt nhẽo: "Con ranh đó đã ngáng đường, phá hỏng bao nhiêu chuyện tốt của ta. Lần hạ thủ ở Đại Ẩn Tự, ta nghi ngờ ả đã nắm được nội tình. Nếu không nhổ cỏ tận gốc, sớm muộn gì ả cũng làm hỏng đại sự của chúng ta."

Tăng Nam Khâm tỏ vẻ bán tín bán nghi, mặt vẫn trơ như mộc điêu: "Làm sao ả ta tường tận được chuyện ở Đại Ẩn Tự? Hay là nàng đang định mượn đao g.i.ế.c người, bịa chuyện lừa ta làm thế mạng?"

Sắc mặt Thôi thị bỗng sa sầm, nàng ta sừng cồ lên làm ra vẻ hờn giận: "Ta nào dám phỉnh lừa huynh? Huynh quên rồi sao, lần trước ta có kể chuyện ở Đại Ẩn Tự bị một tiểu nương t.ử chen ngang phá bĩnh. Ả ta thân thủ không tồi, suýt nữa đã tóm gọn đám sát thủ huynh phái tới. Kẻ ta nhắc đến chính là ả! Cứ để ả sống vờn quanh chỉ e là họa ngầm!"

Tăng Nam Khâm lặng thinh một chốc, rồi khó nhọc mấp máy môi: "Thành sự rồi, nàng định báo đáp ta thế nào?"

Thôi thị cúi đầu, ánh mắt long lanh như nước hồ thu, cố làm ra vẻ thẹn thùng. Tuy không thốt lên lời nhưng ý tình đong đưa, lả lơi thì rành rành trên nét mặt.

Khóe miệng Tăng Nam Khâm giật giật, gã lạnh lùng ném ra một câu: "Phen này nàng không sợ Vương gia phát giác nữa sao?"

Sự kiên nhẫn của Thôi thị dường như đã cạn kiệt, nàng ta bực dọc đáp lại, lời nói pha lẫn sự thách thức kiêu ngạo: "Huynh thuận tình thì làm, không ưng thì thôi, ta thiếu gì cách mượn tay kẻ khác..."

Ả chưa kịp dứt lời, cánh cửa ngăn cách phía sau lưng bỗng "xoảng" một tiếng, bật mở toang.

Sắc mặt Thôi thị thoáng chốc trắng bệch như tờ giấy, cắt không còn một giọt máu. Nàng ta hoảng hốt đứng phắt dậy quay đầu nhìn lại. Đập vào mắt ả là Lan Vương không biết từ lúc nào đã uy dũng đứng sừng sững ngay phía sau. Đôi mắt ông hằn lên tia máu, hừng hực lửa giận trừng trừng nhìn ả.

Đứng chen chúc phía sau lưng ông là vài viên thái giám, nhìn kỹ lại chính là vị Đại thái giám tâm phúc hầu hạ bên ngự tiền của Hoàng thượng. Đám người đó đều cúi gằm mặt nhìn xuống sàn, nhưng vẻ khinh bỉ, rẻ rúng hiện rõ trên nét mặt, đủ hiểu họ đã nghe không sót một chữ nào trong cuộc đối thoại dơ bẩn vừa nãy.

Và ở phía xa hơn một chút, chính là Tưởng Tam Lang. Khác biệt hoàn toàn với vẻ phóng túng thường ngày, hôm nay hắn vận bộ quan phục võ tướng tam phẩm uy nghi, đang ném về phía nàng ta một ánh mắt nửa cười nửa mỉa mai đầy thâm ý.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.