Có vẻ như mọi thứ đang dần tốt lên.
Irene cảm thấy Michael ngày càng an tâm hơn. Nỗi lo lắng trong mắt anh gần như biến mất, mỗi lần nhìn thấy cô, anh đều không tự chủ được mà mỉm cười. Tất nhiên, cũng có thể là vì sau đó anh sẽ lập tức đến đè cô xuống.
Tuy nhiên, đối với Irene thì không ngọt ngào như vậy. Đến giờ cô vẫn chưa từng thấy Michael hút máu, chắc chắn là vì anh không muốn cô nhìn thấy, chứ không phải là anh không hút máu. Bạn không thấy người ta ăn cơm, không có nghĩa là người ta không ăn cơm.
Vậy anh có giết người không, có giam giữ người khác không? Irene nghĩ, chắc chắn là có. Hơn nữa dường như Michael đã sống rất lâu rồi. Mỗi ngày anh đều phải sống trong tội lỗi.
Cô bắt đầu thử khám phá tòa lâu đài này. Khi đã khám phá, cô mới biết được rằng trong lâu đài có hơn mười ma cà rồng, nhưng cô chưa từng gặp bất kỳ ai trong số đó. Cô chỉ mới gặp những người phục vụ cho ma cà rồng.
Có nam, có nữ, đều trẻ tuổi, xinh đẹp, bình thản chấp nhận hoàn cảnh. Có lẽ là vì những người không chấp nhận đã chết hết rồi. Tuy nhiên, có người nói với cô rằng, sau khi biến thành ma cà rồng, sẽ được chủ nhân đầu tiên dẫn đi khỏi lâu đài này, vì ma cà rồng mới sinh không thể kiểm soát được bản thân, cần phải nhận sự hướng dẫn của “cha”.
Người biến đổi sẽ đổi xưng hô, được gọi là cha. Ma cà rồng yếu sau đó sẽ không còn tư cách quay lại lâu đài này nữa, bọn họ phân tán đi khắp nơi, ẩn mình vào trong đám đông.
Trong thế gian gia tộc này có quyền lực vô cùng lớn, tiền bạc, địa vị đều dễ dàng có được trong tay. Họ như một gia tộc, có chung một họ: Lysenbra.
Irene chưa từng nghe qua. Nhưng đến bây giờ cô mới biết thư viện mà cô thường gặp Michael, nơi được trang trí xa hoa, lượng sách phong phú, yên tĩnh và thoải mái mà cô yêu thích, lại thuộc về gia tộc Lysenbra.
Ồ, thì ra là cô tự chui đầu vào lưới, chạy vào nhà người khác.
Không ai nói gì với cô về chuyện của Michael cả. Họ đều bảo cô ngoan ngoãn, biết điều một chút. Vị trí của thiên thần khá cao. Irene nghĩ vậy, thở dài.
“Darling.”
Anh bước ra từ bóng tối, mái tóc vàng như tỏa sáng. Anh chính là ánh sáng, anh chính là mặt trời, làm sao có thể là sinh vật bóng tối được chứ. Irene khẽ nhếch môi.
Michael ôm cô từ phía sau, có lẽ do chênh lệch chiều cao, anh ôm cô bằng một cách rất kỳ lạ, một tay vòng qua cổ, tay kia xuyên qua nách, siết chặt cô. Như thể đối xử với con mồi có ý định bỏ trốn.
Anh muốn gì đây? Irene không thể nghĩ ra. Anh không còn nhắc đến chuyện biến cô thành đồng loại nữa. Tất nhiên cô cũng không muốn biến thành sinh vật hút máu. Nhưng chuyện này lại càng kỳ lạ hơn. Nếu không phải muốn biến cô thành đồng loại, vậy anh muốn gì, chẳng lẽ thực sự chỉ là yêu thích cơ thể cô thôi sao?
Irene đặt lòng bàn tay lên cánh tay anh. Michael áp mặt vào bên má cô: “Em muốn đi thư viện sao?”
Cô cọ cọ vào mặt anh, cảm nhận được làn da anh lạnh lẽo, mịn màng như đá cẩm thạch. Anh hôn lên cổ cô, chỉ nhẹ nhàng liếm hôn.
Irene khẽ cười: “Đúng vậy.”
Michael siết chặt cô, sau đó dùng cánh tay mình bế cô lên. Irene ôm cổ anh: “Có xa không?”
Michael bế cô xuống tầng hầm thứ hai, theo hành lang dài, cô nhìn thấy không gian rộng lớn dưới lòng đất.
Gara.
Không ngờ tới. Cô còn tưởng sẽ là nhà ngục giam giữ con người. Ngón tay cô bấu chặt vào vai anh, Michael hôn nhẹ lên trán cô, rồi tùy tiện chọn một chiếc xe.
Michael bế cô đến gần, cửa xe tự động mở. Một chiếc xe thể thao màu đen đẹp mắt có cửa mở về phía trước. Irene không biết giá, nhưng chắc chắn là rất đắt.
Michael đặt cô vào trong xe, cài dây an toàn, đóng cửa. Sau đó anh ngồi vào ghế lái và khởi động xe.
Irene cảm thán trong lòng, thì ra thiên thần lại lái xe đến thư viện. Thật kỳ lạ, trước đây cô chưa từng để ý tại sao Michael lại ở đó, như thể anh là vật trang trí đương nhiên phải có trong thư viện vậy.
Rất nhanh đã đến thư viện, thư viện vẫn như cũ. Người ít, rất yên tĩnh, sách rất nhiều. Còn có cà phê miễn phí.
Lúc Irene bước vào thì có chút lạ lẫm. Tại sao lúc đầu cô lại đến nơi này nhỉ? Cô vốn dĩ không nên vào, dù gì thì Irene cũng là một kẻ học dốt, vào thư viện chỉ để chụp ảnh mà thôi.
Cô lại nhớ đến lý do ban đầu, cô đã thấy Michael đang nghiêng mặt yên lặng đọc sách qua cửa sổ. Cô nghĩ muốn lại gần hơn một chút... dù chỉ là lén nhìn thêm một cái.
Tự sa vào lưới.
Michael đột nhiên ôm lấy vai cô. Irene giật mình, nhưng mặt không biến sắc, cô thuận theo dựa vào ngực anh.
Cô dùng ánh mắt hỏi anh: “Sao thế?”
Michael siết chặt cô, nói: “Đừng rời xa anh.”
Irene nắm lấy tay anh, đưa lên môi hôn nhẹ, rồi liếm nhẹ. Michael mới nở nụ cười một chút.
Thiên thần của cô.
Irene nắm chặt tay anh trên vai mình, tay kia đan vào ngón tay anh, Michael mới miễn cưỡng an tâm hơn.
Cô dẫn anh đi qua vài kệ sách, chọn những cuốn sách giải trí. Cô chỉ tiện tay chỉ bừa một cuốn, Michael lập tức lấy xuống cho cô.
Cô bèn nở nụ cười, hôn anh một cái. Michael bế cô lên quay một vòng.
Những kệ sách chồng chéo che khuất ánh nắng, trong bóng râm, anh ép cô vào giá sách, cúi đầu hôn.
Môi lưỡi quấn quýt, sau đó di chuyển xuống cổ, nhẹ nhàng mút hôn, rồi kéo áo ra, khẽ cắn vào xương quai xanh.
Tay anh luồn vào eo quần rộng thùng thình, khiêu gợi mà xoa nắn mông cô. Ngón tay thon dài xoa nắn những nếp nhăn ở cúc hoa, như đùa giỡn mà nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vuốt ve.
Irene né một chút, hôn lên đỉnh đầu anh, mái tóc đen phủ lên vai anh.
Cô cười khẽ, nói nhỏ: “Đừng sờ... muốn làm ở đây sao?”
Cô cắn tai anh: “Anh gan thật đấy...”
Michael thấp giọng thở dốc, anh trở nên nồng nhiệt hơn, bàn tay tiếp tục đi xuống, nhẹ nhàng chọc vào cửa huyệt của cô, vừa hút mút cô, tiếng nước dính nhớp, ám muội vô cùng.
Cho đến khi một luồng sáng chói chiếu vào khiến cô không thể nhìn thấy gì.
Irene theo phản xạ mà nhắm mắt, quay đầu, nhưng Michael lại siết chặt tay, ôm cô thật chặt.
Trong ánh sáng trắng, cô nghe thấy một âm thanh lớn và những câu dài không rõ ngữ nghĩa, cô không nghe ra đó là ngôn ngữ gì. Như là câu thần chú vậy.
Michael bảo vệ cô sau lưng, trước khi Irene kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra, thì ánh sáng chói lòa trước mắt chỉ kéo dài vài giây, chỉ trong chớp mắt đã bị dập tắt.
Hai tiếng vật nặng rơi xuống.
