Irene che mắt, trước mắt cô cũng là ánh sáng chói lóa, nước mắt sinh lý không ngừng chảy ra, chỉ trong vài giây gương mặt đã đầm đìa nước mắt.
Michael ôm cô thật chặt, liên tục hôn cô: “Darling, sao rồi, Irene...”
“Để anh xem...” Anh nhẹ nhàng dỗ dành, lo lắng và kiên nhẫn.
Irene chớp mắt, không nhìn thấy gì. Cô ngửi thấy mùi tanh.
“Cục cưng...” Michael ôm cô chặt hơn, hôn lên khóe mắt cô. Đầu lưỡi lạnh lẽo luồn vào dưới mí mắt cô, linh hoạt liếm một cái.
Cô chớp mắt, cảm giác đau đớn biến mất. Cô lại nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Giữa kệ sách, cách đó không xa, có hai người trẻ tuổi đang nằm trên đất, một nam một nữ, có vẻ lớn hơn Irene vài tuổi.
Dưới đất có máu.
Michael ôm cô vào lòng, chắn tầm mắt của cô: “Là anh không tốt, tất cả đều là lỗi của anh...”
“Chạy mau đi! Đó là ma cà rồng!” Người đàn ông nằm trên đất nói một cách khó khăn.
Irene sững người.
Michael mím môi, ánh mắt hiện lên sự lạnh lùng.
Người đàn ông đột nhiên thét lên thảm thiết, Irene hoảng sợ tới mức run lên, Michael khẽ cau mày, tiếng kêu của người đàn ông biến mất.
Michael nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô: “Darling, đừng sợ…”
Người phụ nữ tóc đen nằm trên đất, đứt quãng nói: “Là chúng tôi sai... không ngờ kia lại là một vị thân vương…”
Michael bế Irene lên chuẩn bị rời đi.
Irene kéo tay anh lại.
Anh khựng lại, có vẻ khó xử: “Irene…” Anh theo bản năng mà hôn đi nước mắt còn sót lại trên mặt cô.
Người phụ nữ nói: “Cô gái, xin hãy tha cho em trai tôi, cậu ấy chỉ có ý tốt, muốn cứu cô thôi.”
“Cậu ấy tưởng cô đang bị hút máu.”
Michael nhíu mày, yết hầu anh khẽ động, cực kỳ không vui.
Irene đưa tay ôm lấy mặt anh: “Đừng giận mà.”
Cô hôn anh một cái: “Đừng sợ.”
Michael sững sờ, hàng mày đang cau lại giãn ra, anh lại đặt sự chú ý vào Irene.
Người phụ nữ không lên tiếng nữa, người đàn ông bắt đầu ho dữ dội.
Khóe mắt Irene liếc nhìn, không biết từ khi nào, bên ngoài kệ sách xuất hiện hai bóng người. Không một tiếng động, chỉ cần một tay là có thể nhẹ nhàng nhấc một người trưởng thành lên.
Ma cà rồng.
Người đàn ông và người phụ nữ trên mặt đất bị mang đi.
Michael mím môi: “Sao em lại nhìn bọn họ?” Anh liếm ngón tay mình, trên đó có dịch thể của cô.
Anh cúi mắt xuống, vẻ mặt mất mát: “Nhìn anh này, tập trung.”
Irene ôm cánh tay anh: “Em chỉ là chưa từng thấy… họ là ai vậy?”
Anh nhìn đi chỗ khác, một lần nữa lại cho tay vào trong quần cô, dán sát da cô mà vuốt ve, có chút không vui: “Thợ săn ma cà rồng.”
Quả nhiên. Irene nghĩ vậy, lại cựa quậy một chút: “Cái trên đất kia là gì?”
Michael thực sự không vui nữa, anh kéo khóa quần cô ra một phát, kéo xuống, để lộ cặp mông được chiếc quần lót trắng bao bọc.
Irene ngã vào ngực anh: “Ở đây có người mà!”
Michael bế cô lên, xé toạc chiếc quần lót của cô, dán vào cự vật.
Irene cắn chặt môi, hai chân quấn quanh eo anh, cảm nhận hình dáng cự vật của anh, không nói thêm gì.
Cô im lặng, Michael ngược lại lại bắt đầu đùa giỡn. Anh bế Irene đi về phía trước, bước qua một vũng nước: “Nước thánh.”
Động tác đưa đẩy khiến Irene ghì chặt lấy anh.
Anh lại đá văng một chiếc dây chuyền bạc: “Thánh giá.”
Lại giẫm lên một quyển sách dày đang bị mở ra úp trên mặt đất: “Thánh điển trừ tà.”
Giọng anh hờ hững, vì cự vật ra vào mà hơi thở có chút gấp gáp.
Anh bước qua thứ cuối cùng, đá nó ra xa bằng một chân: “Kinh thánh.”
Lúc anh đi lại, Irene bị đâm đến mức tê dại da đầu.
Cô giữ chặt anh, khẽ nói: “Đừng... đừng đi lung tung nữa...”
Michael ôm chặt cô, xoay người một cái, rút cự vật ra, ép cô vào giá sách trong hành lang.
Tất cả đèn đều tắt.
Anh lại một lần nữa cúi xuống, từ phía sau đâm vào.
Irene bị anh nâng cao lên, chân không chạm đất, chỉ có thể nắm chặt mép giá sách, không nơi bấu víu, bị anh đưa đẩy đến chao đảo.
Michael cắn lên sau cổ cô, thở dốc nói: “Darling, những thứ này, đối với anh đều vô dụng.”
Tay anh luồn vào dưới vạt áo, xoa nắn ngực cô.
Irene chống tay vào cánh tay anh: “Giữ chặt em —”
Michael ấn một cái, đẩy mạnh cô vào giá sách. Có cánh tay anh chống đỡ, nên cô không đau đớn, nhưng lại vô cùng kích thích.
Irene lập tức lên đỉnh.
Cô nghe thấy tiếng thì thầm của Michael: “Có những lúc, anh cảm thấy em nhất định sẽ rời xa anh.”
Giọng anh run rẩy không thành tiếng.
Irene quay đầu lại nhìn anh, bị anh ấn vào giá sách, không thể động đậy.
Anh mạnh mẽ nghiền nát thịt non trong cô, nước trong cô chảy ra đầy đất, làm ướt cả sách trên giá: “Không ai có thể mang em đi được đâu.”
Anh điên cuồng ra vào, giá sách sát tường đập vào tường, rung lắc, nhưng cuối cùng vẫn không đổ.
Giữa lúc đầu óc mơ màng, cô nghe thấy giọng nói của Michael.
“Chặt đầu anh, xé anh thành từng mảnh nhỏ, thiêu thành tro bụi.”
“Nếu không, em sẽ mãi mãi không thể rời xa anh.”
