Tiếng ồn ào náo động biến mất, Irene nghe thấy tiếng trống. Đó là âm thanh của máu chảy cuồn cuộn, đập vào màng nhĩ.
Michael vuốt ve vai cô, đầu ngón tay lạnh buốt bò lên xương quai xanh, cuối cùng nắm lấy cổ họng cô, nắm hờ. Đầu ngón tay anh len qua khe hở giữa vòng cổ và làn da cô, như thể đang nắm lấy dây xích điều khiển thú cưng.
Ánh mắt của anh lướt qua chiếc cổ trần của cô, như những mũi kim đâm vào, Irene nuốt nước bọt, đầu lưỡi chạm vào vòm miệng, cố gắng ngăn cản sự hoảng sợ lan ra.
Cô nắm lấy tay anh, đưa bông hồng lên: “... Tặng anh.”
Bông hoa màu máu được đưa tới gần mặt Michael, anh dựa vào vai cô, khẽ ngửi một cái.
Irene cẩn thận quay đầu, đối diện với đôi mắt xanh biếc của anh.
Bóng cây hắt bóng lên đôi mắt anh tạo thành những đốm sáng loang lổ, đôi mắt anh xanh đến kinh người, khuôn mặt có chút đỏ ửng hiếm thấy, đôi môi lộ ra sắc đỏ như hoa hồng rực rỡ, có thể gọi là rạng rỡ, thậm chí có chút yêu dị diêm dúa.
Anh vừa hút máu xong, no rồi.
Nguy hiểm chết người, đẹp đẽ chết người.
Irene lại nuốt nước miếng một lần nữa.
Ngón tay áp sát cổ cô cảm nhận được yết hầu di chuyển, nhịp tim cô hoàn toàn bị anh khống chế, khóe miệng Michael nhếch lên, lộ ra một chút nụ cười mơ hồ.
Rõ ràng là gần như vậy, nhưng lại như cách lớp sương mù trên núi xa.
Anh tiến sát gần hoa hồng, môi khẽ chạm vào đóa hoa, hơi hé mở. Đầu lưỡi đỏ thẫm cuộn lại, anh cắn cánh hoa.
Giọng mũi của anh nhẹ nhàng không biết là thở dài hay rên rỉ, dưới hàng lông mi khẽ rủ, ánh sáng rực rỡ chảy tràn ra, hàm răng trắng muốt khép lại, cánh hoa run rẩy rách nát, bắn ra những giọt nước hoa màu đỏ.
Irene ngửi thấy mùi hương hoa hồng đắng ngắt, sống động mà nồng đậm.
Chậm rãi nhấm nháp hoa hồng, đôi môi anh đỏ đến chói mắt.
Anh nói khẽ: “Anh rất thích.”
Cổ tay cô run lên, lông tơ dựng đứng.
Mái tóc vàng rực rỡ lấp lánh bên tai cô, Michael nắm lấy tay cô, hôn lên bông hồng.
Ma cà rồng không có nhịp tim cũng lười hít thở lại bắt đầu thở dốc, anh nắm cổ tay cô đến mức đau nhói, một bộ phận nào đó đang ép sát vào phần eo phía sau của cô, cứng ngắc vươn cao.
Đầu lưỡi đỏ rực nhả ra nuốt vào, anh hôn bông hoa kia, biểu cảm vừa hỗn loạn vừa mất khống chế, lúc thì dịu dàng như đối xử với người yêu, lúc lại mất kiểm soát, cắn nát cánh hoa, xé rách cành lá.
Anh tách những ngón tay đang nắm chặt của cô ra, liếm lên cái gai nhọn trên cành hoa.
Những cái gai đã đâm thủng lòng bàn tay cô, dính máu đỏ tươi, lún sâu vào đầu lưỡi mềm mại của anh. Irene chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy nhói đau, sợ anh làm xước đầu lưỡi, nhưng vẻ mặt anh lại mê muội, liên tục liếm láp.
Cho đến khi cái gai hồng bị anh nhai nát, anh hôn lên lòng bàn tay cô.
Mấy vết thương nhỏ đã ngừng chảy máu bị anh mút đi mút lại, đầu lưỡi tham lam trượt qua, liếm sạch sẽ vết máu.
Anh ngước mắt nhìn cô, mê mẩn chìm đắm, môi hé mở, thở ra những hơi thở khao khát.
Cái chết, tình yêu, hủy diệt, dục vọng... quấn quýt vào nhau.
Toàn thân Irene nóng rực, tâm trí lơ lửng.
Anh cầm bông hồng rách nát, chạm nhẹ vào làn da trần phía trên cổ áo cô.
Nước từ hoa hồng thoa lên làn da trần, anh cắm cành hoa vào khuy áo trên cổ áo cô, lòng bàn tay ấn vào ngực cô, má lạnh áp vào bên cổ cô.
Irene không tự chủ được mà run rẩy, cô bị anh ép nghiêng đầu sang một bên, cổ cong lại, để lộ động mạch đang đập cho anh.
Michael thở hổn hển, môi hôn nhẹ lên dưới cằm cô, nói: “Nghe đi.”
“…” Irene mơ màng nhìn con đường xám trắng ngoài rừng.
Chiếc xe không biết đã biến mất từ khi nào, dù là tiếng nhạc đinh tai nhức óc như vậy, cô cũng không nghe thấy, cô chỉ có thể dồn hết sự chú ý vào anh.
Lúc này cô chỉ nghe thấy nhịp tim của mình, và tiếng thở dốc của anh.
Sinh vật lạnh băng, ham muốn lạnh lẽo. Như hình với bóng, không thể thoát khỏi, cũng chưa bao giờ rời đi.
Michael hít một hơi thật sâu bên cổ cô, giọng nói dịu dàng: “Sinh mệnh của em đang ca hát...”
“Như hoa hồng — không, em còn thơm hơn.” Anh vuốt ve ngực cô, rồi theo đường cong nhô lên đi xuống, kéo vạt áo sơ mi dài ra, đặt tay lên bụng dưới của cô.
“Nóng bỏng, bồng bột, ngọt ngào…” Anh nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai cô, tiếng liếm mút ướt át tràn ngập đầu óc, “— xảo quyệt.”
Đùi Irene căng chặt, tay anh kéo quần lót ra, chạm vào cơ thể cô, đầu ngón tay lạnh buốt chìm vào phần thịt nóng bỏng mềm mại, dính đầy chất lỏng trơn trượt.
Tách môi thịt ra, ngón tay thăm dò vào miệng huyệt, ngay khoảnh khắc chạm vào nếp gấp dày đặc trong huyệt thịt, anh nắm chặt vòng cổ của cô.
Cự vật cọ xát trên người cô, khiến cô chao đảo về phía trước, bàn chân trần bị rơi giày ra dính đầy bùn đất, bước lên trước một bước, lại bị anh nắm chặt.
Anh thấp giọng nói khẽ: “Khi anh ôm em, em lại nhìn ra phía xa... Darling, em lại muốn rời xa anh.”
Rút tay đang ôm chặt lấy cô ra, Michael chậm rãi tiến vào cô, cho đến khi đâm vào tận sâu nhất.
Cánh tay thít chặt trên eo dễ dàng nâng cô lên, đôi chân Irene rời khỏi mặt đất, kết nối với cự vật của anh. Anh dùng sức hút lấy động mạch chủ bên cổ cô, đầu lưỡi ướt đẫm quấn quýt không ngừng.
Anh muốn cắn cô.
Irene nghĩ như vậy, thầm đếm trong lòng, tính bằng số lần anh tiến vào sâu bên trong nhất, đếm thời gian sống còn lại.
