Hóa Ra Crush Là Ma Cà Rồng

Chương 18: Chương 18




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Irene thong thả đi khắp tòa lâu đài, đi rất lâu, khi đi đến cửa, cô dừng lại.

Quay đầu lại nhìn, xung quanh không có một ai. Nhưng nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng... lại bảo cô đừng bước thêm bước nào ra ngoài nữa.

Hình như có ai đó đang nhìn cô.

Là Michael sao?

Trong đầu Irene nhanh chóng suy nghĩ, cô đột nhiên nhớ đến chuyện Michael đã từng nói với cô. Anh đã từng ẩn nấp bên ngoài căn hộ mà cô thuê, luôn theo dõi cô, ghi lại từng cử động của cô mà cô không hề hay biết.

Trong thời gian cực ngắn, cô đã quyết định, ngẩng đầu lên nói: "Michael."

Thử xem anh có ở đây không... Nếu anh có ở đây, bảo toàn tính mạng là quan trọng nhất, cô sẽ coi như chưa có gì xảy ra cả.

"Anh có muốn ra ngoài đi dạo cùng em không?"

Đáp lại là liếng vang vọng trống rỗng.

Không ai trả lời cô cả.

Irene đếm thầm trong lòng mười tiếng, rồi đưa tay đẩy cánh cửa lớn.

Ánh nắng lập tức chói vào mắt cô, bãi cỏ xanh phản chiếu những tia sáng chói mắt của mùa hè. Hương thơm của cây cối, mùi đất và cái nóng hừng hực của ánh mặt trời.

Cô lại quay đầu nhìn lại một lần nữa, nhưng chân đã tự động bước ra ngoài.

Cứ như vậy, chậm rãi đi dạo.

Cô không chạy trốn. Nếu Michael đột ngột chặn cô lại, cô cũng coi như chưa từng chạy trốn, chỉ là nhìn ngắm bụi hoa hồng, giẫm lên thảm cỏ mềm mại mà đi dạo thôi.

Cánh cửa lớn của lâu đài khép lại sau lưng, Irene bước đi theo đường gấp khúc, thỉnh thoảng vòng quanh bụi hoa hồng, thậm chí còn ngắt một bông hoa hồng đỏ thẫm.

Thật kỳ lạ, lúc này lâu đài như thể chỉ có một mình cô thôi vậy.

Cô đi dạo giữa bụi hoa hồng, xa rời lâu đài.

Rồi vượt qua bãi cỏ xanh, tiến vào rừng cây...

Cành lá che khuất tòa nhà to lớn và cô độc kia.

Irene lại quay đầu nhìn một lần nữa, mơ hồ thấy kính cửa sổ nào đó phản chiếu ánh sáng vàng kim. Nhưng nhìn kỹ lại, lại chẳng có gì cả.

Là mái tóc vàng như sợi kim tuyến của Michael phản chiếu ánh sáng mặt trời sao? Tim cô bỗng đập lệch một nhịp.

... Nếu thật sự là anh...

Ánh mắt cô quét quanh rừng cây, trong đầu nghĩ ra cái cớ: Cô chỉ đang đi dạo mà thôi. "Nhìn xem nơi cô sẽ sống trong tương lai" cũng là một lời giải thích hợp lý. Dù sao thì cô cũng không mang theo thứ gì cả.

Cô ngấm ngầm suy tính, bước chân không ngừng, đôi dép lê đã dính đầy bùn đất, đi lại rất bất tiện, lảo đảo nghiêng ngả.

Đi được một lúc lâu, không ai ngăn cản cô. Đến khi Irene thấy được một vạch màu xám băng qua khu rừng.

Quốc lộ.

Đã đến đây rồi! "Đi dạo" đến tận đây, không thể nói rõ được.

—— Vậy thì không cần giải thích nữa.

Irene không còn giữ dáng vẻ thảnh thơi giả tạo nữa, tinh thần cô phấn chấn, tim đập dồn dập, loạng choạng chạy nhanh về phía trước.

Chỉ cần bắt được một chiếc xe đi ngang qua... Dù đối phương là người tốt hay xấu, chỉ cần đó là con người ——

Cành lá xào xạc rung động, Irene chui ra khỏi rừng, bước lên con đường nhựa.

Đường cái rộng lớn, cô đứng bên lề đường nhìn quanh, không có một chiếc xe nào cả.

Michael mũi thính như chó, tốc độ và sức mạnh của ma cà rồng rất đáng sợ, anh có thể ngửi thấy mùi của cô mà đuổi theo, dễ dàng bắt được cô.

Nếu không có xe, cô nhất định sẽ bị bắt, nhưng mà —— cô không thể không làm gì cả được.

Cơ hội hiếm có như thế này!

Irene băng qua đường cái, chui vào khu rừng phía đối diện, duy trì khoảng cách có thể nhìn thấy đường, cứ thế đi dọc theo con đường mà đi xa.

Nhanh có xe đến đi, làm ơn.

Cô thầm cầu nguyện như vậy.

Phía xa truyền đến tiếng động cơ xe ô tô, Irene đột ngột dừng bước.

Niềm vui sướng xen lẫn nỗi sợ hãi không rõ lý do trào dâng trong lòng cô, cô đứng sững lại, bất động.

Đó là một chiếc xe cắm trại, cách rất xa, cô có thể nghe thấy tiếng nhạc rock gầm rú và tiếng cười rất lớn.

Là con người.

Tay cô đặt lên cành cây trước mặt, chưa kịp dùng lực, thì cành lá đã rung động và bị đẩy ra.

Phía sau vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng: “Darling… dép của em rơi mất rồi.”

Cánh tay lạnh buốt từ phía sau vươn tới, vòng qua cổ cô, cơ thể cứng như đá áp sát lưng cô.

Michael cúi đầu, đặt mặt lên vai cô, giọng nói dường như có chút phiền muộn: “Bọn họ không nên đến đây, có đúng không?”

Irene như rơi vào hầm băng, nhánh hoa hồng trong lòng bàn tay đâm vào da cô, nhưng cô lại không cảm thấy đau đớn chút nào.

Anh —

Vẫn luôn đi theo sau cô.


 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.