Hóa Ra Crush Là Ma Cà Rồng

Chương 17: Chương 17




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đồng hồ sinh học của Irene bị xáo trộn, đảo lộn hết cả lên.

Cô ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại bị cuốn vào bể dục, mệt đến mức ngủ thiếp đi. Dày vò mấy lần, cuối cùng khi chìm vào giấc ngủ, cơn buồn ngủ của cô trở nên vô cùng nặng nề.

Michael rời khỏi người cô, lòng bàn tay lạnh lẽo khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô, anh nhìn cô chìm vào giấc ngủ sâu.

Ánh nắng chiếu qua khe rèm chưa kéo hết, Michael chán ghét mà né tránh. Anh nghiêng đầu nghe nhịp thở của Irene, cảm nhận nhịp tim dần ổn định của cô.

Trên tấm lưng trần màu ngà là dấu hôn của anh, chồng chất lộn xộn. Anh vẫn còn nhớ dáng vẻ cong lưng của cô khi lên đỉnh, cô ở dưới thân anh quên hết tất cả mọi thứ, chỉ nhớ đến khoái lạc mà anh mang lại.

Dần dần, anh cúi người sát gần cô.

Gốc răng ngứa ngáy, môi lưỡi khát khao. Anh áp môi lên chiếc vòng trên cổ cô, làn da ấm áp tỏa ra mùi hương thơm ngát của cô, những sợi tóc tơ mềm mại chạm vào mặt anh.

Sinh mệnh của cô nằm dưới môi anh, nhịp đập mạnh mẽ mà yếu ớt.

Muốn chiếm hữu cô...

Yết hầu trượt xuống, Michael hơi hé môi, hàm răng trắng muốt rơi trên chiếc vòng cổ.

Khứu giác quá nhạy bén khiến anh bị mùi da thịt quen thuộc làm cụt hứng, sau khi thở dài khe khẽ một tiếng, đầu lưỡi đỏ liếm vào động mạch của cô, nước miếng nhỏ xuống, làm ướt làn da bên cổ cô.

Giống như đứa trẻ đã nắm kẹo trong lòng bàn tay, nhưng lại quá trân trọng, không dám ăn hết trong một lần, Michael chỉ có thể liếm giấy gói kẹo vài lần.

Anh xoa đầu cô rồi rời đi.

Chỉ khi cô ngủ say nhất, Michael mới rời đi, làm những việc mà anh không muốn cô biết.

Rất nhanh, anh sẽ quay lại, như thể anh chưa từng rời đi.

Ba phút sau, Irene đột nhiên giật mình, chân dẫm hụt, cô chợt mở to mắt. Cảm giác khủng hoảng tiềm ẩn trong bản năng, liên tục gầm thét với cô trong giấc mơ, đánh thức cô dậy.

Cô mơ thấy mình bị quỷ đuổi giết. Khi cô nhảy xuống vách núi, thì trong hiện thực cũng tỉnh lại.

Qua khe rèm cửa, ánh nắng chiếu lên mặt cô, một tia sáng mỏng manh chiếu sáng mắt cô.

Tứ chi được tự do, trên eo cũng không có sự ràng buộc, Michael không ở bên cạnh cô.

“…” Irene há miệng định thử gọi anh, nhưng không biết tại sao, cô lại không phát ra âm thanh.

Nếu anh có ở đây, thính giác nhạy bén sẽ khiến anh lập tức nhận ra cô đã tỉnh dậy, nhanh chóng xuất hiện trước mặt cô. Nhưng anh không xuất hiện, tức là anh không có ở đây.

Chưa bao giờ tỉnh táo như vậy, cô nhẹ nhàng ngồi dậy, toàn thân trần trụi.

Irene lẻn xuống giường, mặc quần lót vào, rồi nhặt một chiếc áo sơ mi lên, vội vàng cài cúc. Cúc áo bị cài sai hàng, xộc xệch, còn lộ ra khe ngực và bờ vai, nhưng cô không để ý, chạy vài bước, bước qua tấm thảm lông dài mềm mại, qua khe rèm mà nhìn ra ngoài.

Ánh nắng rất đẹp, bụi hoa hồng bên ngoài lâu đài có màu đỏ như máu, bãi cỏ rộng mở kéo dài ra xa.

Theo lối xe chạy thẳng ra ngoài, ở nơi tầm mắt không nhìn thấy là con đường xe chạy qua.

Ngón tay cô hơi run rẩy.

Là một ngày thời tiết đẹp, mà ma cà rồng lại ghét những ngày nắng.

Ánh mắt quét quanh căn phòng. Michael đã giấu đi tất cả mọi thứ mà một con người như cô cần để sống, anh sẽ không để cô tìm thấy.

Cô cũng không thể tìm được... làm thế sẽ để lộ ý đồ quá rõ.

Lần này chỉ là cơ hội hiếm có.

Thử xem sao.

Irene xỏ chân vào đôi dép lê, băng qua căn phòng. Tay chân cô mềm nhũn, nhưng không cần não bộ chỉ huy, chúng cũng có thể tự hành động.

Cửa mở rồi đóng lại không một tiếng động, hành lang trống vắng không một bóng người.

Nếu bị anh bắt được...

... Không phải là cô đang muốn trốn chạy. Thời tiết hôm nay quá đẹp, cô chỉ muốn đi hái một bông hoa hồng mà thôi.

Irene nuốt một ngụm nước bọt, ngón chân bước ra khỏi cửa, giẫm lên sàn nhà.

Cổ cảm thấy lạnh buốt, cô lập tức quay đầu sang bên phải.

Nhưng chỉ thấy hành lang trống không.

Không có thời gian nghi ngờ linh tinh, Irene hít sâu một hơi, nhịp tim dần ổn định lại.

Cô tự nhủ: Cô không làm gì cả, cũng sẽ không làm gì cả.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng, nhanh nhẹn chuyển động khắp cả tầng lầu, Irene cố ý giẫm đôi dép lê phát ra tiếng động to, nhưng Michael vẫn không xuất hiện.

Anh thực sự không có ở đây.

Irene tỏ ra tự nhiên hơn, cô từ cầu thang đi xuống, không chút lo lắng mà giẫm lên từng bậc thang, phát ra những tiếng động rất lớn.

Không ai xuất hiện cả.

Ban ngày ma cà rồng không hoạt động, còn con người đã quen sống cùng ma cà rồng suốt đêm, lúc này là thời điểm ngủ say nhất, không thể thức dậy.

Thời gian an toàn.


 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.