Muốn tránh mặt Michael, có một chút không gian riêng tư, là điều vô cùng khó khăn.
Ma cà rồng sống rất lâu, những gì đã tích lũy trước đây đã đủ để anh sống ăn không ngồi rồi mỗi ngày.
Không biết đã sống bao nhiêu năm, anh sớm đã bình tĩnh trong sự cô đơn như một vũng nước chết, những khát vọng mà con người có thể có đều không còn ý nghĩa, giờ đây anh chỉ còn lại ham muốn tình dục và bản năng ăn uống, vì vậy cách thể hiện của rất bất thường.
Nhưng may mắn là anh vẫn biết cô rất yếu đuối, muốn kéo dài tuổi thọ của món đồ chơi, phải chơi từ từ.
Vì vậy cô hiếm khi có thời gian nghỉ ngơi, có thể gối đầu lên đùi anh chơi điện thoại.
Điện thoại tất nhiên là mới tinh, không phải chiếc cũ trước đây của cô. Nó kết nối với mạng nội bộ, tất cả thông tin đều bị giám sát chặt chẽ, nhưng những người đeo vòng cổ thông qua cái này, ít nhiều gì cũng được trao đổi một số thông tin mà ma cà rồng có thể dung thứ.
Màn hình lóe sáng, chiếu lên mặt Irene, Michael cúi đầu vuốt ve tóc cô, dịu dàng tình tứ, nhìn vào mắt cô.
Anh nhìn qua ánh phản chiếu trong mắt cô, thấy nội dung trên điện thoại của cô, thông qua biểu cảm của cô mà đoán ra tâm trạng của cô. Cho dù có là gián điệp tài giỏi nhất, cũng đừng hòng trốn thoát dưới mí mắt anh.
Do đó, khi nhìn thấy tin Tina qua đời, sắc mặt phức tạp của Irene trong thoáng chốc cũng không thoát khỏi sự quan sát của anh.
Anh dùng ngón tay vuốt tóc cô, vuốt ve vai cô, nhẹ nhàng vỗ về, như đang an ủi một đứa trẻ: "Irene…"
Michael trông còn buồn bã hơn cô. Ánh nắng bốn giờ chiều chiếu qua cửa sổ lớn lọt vào trong, mái tóc vàng của Michael lấp lánh, như được bao phủ bởi ánh sáng thương xót thần thánh.
Irene khẽ thở dài.
Ma cà rồng Krister đã bị chuyển đổi, "cha" anh ta, ma cà rồng nữ Camilla đưa ra khỏi lâu đài.
Bọn họ sẽ đi "săn" ở nơi xa, đợi đến khi Krister học được cách kiểm soát bản lĩnh của mình, và đủ mạnh rồi mới quay lại. Camilla rất yêu thích anh ta, dù sao thì người từng là thợ săn lại trở thành ma cà rồng, không ai lại không mong đợi cả.
Irene ném điện thoại lên ghế sofa, cô ngước đầu nhìn Michael.
Đôi mắt xanh như nước biển của anh rất tĩnh lặng, cứ thế mà nhìn cô.
Irene không muốn đợi đến khi anh tự mình nhìn thấu mọi chuyện, dứt khoát hỏi thẳng anh: "Vậy còn chị gái của Krister thì sao?" Cặp chị em thợ săn này, vốn là bị bắt trở về cùng nhau.
Michael đặt tay lên bên má cô, giọng rất nhẹ, như thể chỉ cần cơn gió thoảng qua là tan biến: "… Vẫn ở đây."
Hầu hết thời gian anh đều rất dễ nói chuyện, những nội dung không thể nói ra, đều bị anh lặng lẽ bỏ qua. Ví dụ như bây giờ, anh không muốn đề cập đến "nhà tù" nơi họ giam giữ người.
Irene đã tìm ra được cách giao tiếp với anh, nói thẳng: "Cô ấy cũng sẽ trở thành ma cà rồng sao?"
Michael nghiêng đầu một chút: "Darling, em muốn có cô ta à?"
"Nếu có thể thì tất nhiên rồi." Irene nhìn vào mặt anh, anh chưa bao giờ nổi giận với cô, điều này khiến cô không nhịn được mà thử thăm dò.
Michael nói: "Nhưng anh phải nói rõ với em, đã có người đặt cô ta trước rồi. Trước khi Krister rời đi, đã chỉ định muốn cô ta."
Irene sờ sờ chiếc vòng cổ trên cổ mình. Muốn cô ấy ư? Muốn cô ấy làm túi máu cho mình sao?
Đúng là tình cảm chị em sâu đậm thật.
Cô bỏ tay xuống, ngửa mặt nhìn Michael, ánh mắt đờ đẫn.
Túi máu, ma cà rồng, người chết. Giống như tất cả những người trong lâu đài này, cô có ba con đường, trong đó có một con đường chết, cô không đi được.
… Nhưng cũng khó mà trốn thoát.
Michael thấy cô không nói gì, bèn nắm lấy ngón tay cô quan sát.
Ánh nắng làm anh khó chịu, nhưng chiếu trên ngón tay cô, lại trở nên khác biệt.
Xuyên qua ánh sáng mạnh, anh có thể thấy lớp máu thịt đỏ tươi dưới lớp da mỏng mềm của ngón tay, cô ấm áp, sống động, mạch máu đập, trong lòng bàn tay anh, từng mạch máu đều rất mềm mại dễ thương.
Michael cúi đầu liếm một cái trên cổ tay cô. Nước bọt ướt át phủ lên da cô, anh thèm đến mức nhỏ dãi, đầu lưỡi chạm vào mạch đập trên cổ tay cô.
Irene vẫn không nhúc nhích mà nhìn anh. Anh thèm rồi, cũng cương lên rồi. Đối với anh, sự thèm ăn và ham muốn tình dục luôn không thể tách rời.
Cự vật dựng đứng, dựa bên tai cô, như một cây gậy cứng rắn.
Cô lắc đầu một cái, lật người nằm nghiêng, gối đầu lên cự vật của anh, đè nó xuống.
"Ưm..." Anh ngậm cổ tay cô, rên rỉ mờ ám, đầu lưỡi lộ ra màu đỏ tươi.
Irene dựa trán vào bụng dưới của anh, cô cọ mạnh một cái, ngồi dậy, dưới sự giúp đỡ của anh, cô dùng một tay cởi thắt lưng và kéo khóa quần anh ra.
Cự vật lộ ra, thô dài dữ tợn, khi chạm vào lại lạnh lẽo và cứng ngắc.
Người đã chết rồi mà vẫn có thể cương cứng là nguyên lý gì? Là do máu dồn vào làm to ra, hay là do sức mạnh thần bí nào đó? Irene nghĩ như vậy rồi cúi đầu hôn xuống. Cô ngậm lấy phần đầu, mút mạnh, như thể muốn hút máu từ bên trong ra vậy.
Có thể cương cứng là vì máu của ma cà rồng đều được lưu trữ ở đây sao?
Khoái cảm mãnh liệt, Michael cựa quậy trên ghế sofa, anh rên rỉ khe khẽ, chiếc răng nanh trắng như tuyết theo bản năng mà áp vào mạch đập của cô.
Cổ tay Irene đau nhói.
Cô hừ một tiếng, anh cuống quýt buông tay cô ra, mím môi một chút.
Irene rút tay về, không ngẩng đầu nhìn anh, cô dùng hai tay giữ lấy cự vật của anh, cố nuốt vào trong.
Liếm cho một người có thể giết chết cô bất cứ lúc nào, hóa ra là cảm giác như thế này. Cổ của cô bị ánh mắt của anh nhìn chăm chú đến mức đau nhói, lông tơ trên lưng dựng đứng, nhưng một cảm giác khác lại dâng trào trong cơ thể cô.
Là cảm giác hưng phấn và ham muốn biến thái.
Cô không cần phải lo lắng về việc phải chịu trách nhiệm với một cuộc tình, không cần lo lắng lời nói và hành động của mình sẽ làm tổn thương anh, và cũng không cần phải cẩn thận dè dặt không dám chạm vào nữa. Cô muốn làm gì thì làm.
Vì kẻ săn mồi đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn sẽ không lưu tình với cô.
Không nuốt vào nổi, Irene cũng không muốn miễn cưỡng mình, cô ngậm một lúc, hai má đau nhức.
Lúc nhả ra, phần đầu còn dính sợi chỉ bạc, óng ánh dâm đãng. Cô dùng ngón tay xoa xoa phần đầu nhạy cảm, rồi lại giữ lấy và nằm tiếp lên đùi anh.
Lúc có lúc không mà vuốt ve.
Michael thở gấp, anh ngửa đầu tựa vào lưng ghế sofa, để lộ cần cổ thon dài, yết hầu không ngừng chuyển động. Tay anh đặt lên sau gáy Irene, bản năng khiến anh nhẹ nhàng lắc hông, cự vật chọc vào mặt cô hết lần này đến lần khác.
Mặt cô ướt nhẹp, không biết là nước miếng của cô hay là chất lỏng trong suốt mà anh tiết ra.
"Xin lỗi..." Anh rên rỉ, "Anh không nhịn được."
Quyến rũ người khác là tài năng trời ban cho anh, trái tim cô đập nhanh hơn.
Irene nuốt nước bọt một cái. Cô buông anh ra, bò dậy, ngồi lên người anh. Huyệt nhỏ bị sử dụng quá độ vẫn còn đỏ sưng, nhưng đã ướt đẫm từ lâu, cô muốn nuốt trọn anh.
Từ từ từng chút một mà ngồi xuống, Irene hỏi anh: “Anh yêu, khi nào thì anh sẽ giết em?”
Michael nắm chặt eo cô, giọng nói run rẩy: “... Không... Đó chỉ là... trở nên giống như anh thôi.”
Anh vuốt ve gương mặt cô, hôn vào bên cổ cô: “... Có lẽ... đợi em lớn thêm chút nữa...”
Dừng lại ở khoảnh khắc đẹp nhất.
Irene giúp anh phiên dịch: Vỗ béo rồi giết, “heo” vẫn còn quá gầy, chưa phải lúc.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn còn chút thời gian… nhưng không còn nhiều nữa, đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu rồi.
