Giống như cô trước đây, ngày đêm gần gũi nhưng chưa từng tỏ tình, nhìn thêm một cái thôi cũng phải kiềm chế bản thân, cô luôn giữ khoảng cách, chưa bao giờ vượt qua.
Irene do dự một lúc, rồi nói: “Không.”
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Michael đang nhìn cô, một lát sau, anh nói: “Ướt rồi.”
Mặt Irene đỏ bừng: “Đừng nói mà...”
Cô có thể cảm nhận mình như vừa đi tiểu, dịch thể chảy xuống khe mông, làm ướt quần lót, thậm chí còn chảy xuống cả đùi.
Ướt sũng.
Michael nói: “Irene, em từ chối anh là vì em muốn rời đi.”
“Em muốn rời đi, mà không nói với anh một lời nào.” Giọng anh rất trầm, rất bình tĩnh.
Nhưng Irene lại cảm nhận được sự nguy hiểm.
Cô miễn cưỡng nói: “Tôi... tôi sẽ nói mà.”
Tay Michael đột nhiên dùng lực, xé toạc quần lót của cô.
Cô còn chưa kịp tỉnh lại thì anh đã đâm mạnh vào trong.
Irene không kịp đề phòng, đau đến mức co người lại.
Mùi máu tanh. Michael thở gấp đầy kiềm chế: “Em lừa anh.”
Cự vật của anh liên tục từ từ đâm sâu vào, gần như xé Irene làm hai nửa.
Cô đau đến mức không thể thốt ra tiếng.
Michael khẽ rên rỉ bên tai cô, giọng anh gần như run rẩy: “Em muốn về nhà... em lừa anh.”
Irene vừa mở miệng, đã phát ra tiếng khóc đứt đoạn.
Cự vật của anh quá lớn, sau một thời gian dài tra tấn, cuối cùng cũng cắm đến tận cùng.
Ngực anh dán chặt vào ngực cô, qua lớp áo mỏng trên người cô, anh nghe được nhịp tim dồn dập hỗn loạn, tràn đầy sức sống của cô.
“Tại sao... không nói với anh...” Hai chân anh quấn chặt cô, giữa hai người không còn chút khe hở, Irene gần như không thể thở nổi.
Cô như đang bị một con trăn khổng lồ từ từ siết chặt.
Cô mê man, không nghĩ ra được lý do hợp lý, chỉ mơ màng bào chữa: “Tôi... sẽ nói mà...”
Michael đột nhiên rút ra, rồi lại đâm mạnh vào, cô đau đến mức nghẹn ngào.
Anh siết chặt cô, trong giọng nói cuối cùng cũng xuất hiện sự giận dữ đã giấu kín từ lâu.
“Đợi đến khi em rời đi mới nói sao?” Tiếng thở gấp của anh như vang vọng, gần như át cả lời thì thầm của anh, “Đồ lừa đảo.”
“Chuyến bay lúc 11 giờ sáng nay... em đã chuẩn bị từ lâu, muốn rời khỏi anh mà không nói một lời...”
Irene bật khóc.
Tiền vé máy bay...
Không kịp bay rồi.
Michael bắt đầu chậm rãi rút ra và đâm vào, Irene đau đớn run rẩy không ngừng.
Nhưng anh càng lúc càng hưng phấn, cự vật cắm trong cơ thể cô càng lúc càng cứng rắn, không ngừng nhảy lên.
“Sao em nỡ lòng nào.” Anh thở dốc bên vai cô, giọng khàn khàn, “Ngày nào anh cũng đến gặp em.”
“Em... em rõ ràng là thích anh mà.”
Nhưng vì cuối cùng vẫn muốn rời đi, nên ngay cả một lời cũng không muốn nói nhiều với anh.
Anh vẫn luôn chờ đợi.
Chỉ chờ được cô lặng lẽ rời đi.
Anh đột nhiên trở nên cuồng bạo, ấn chặt Irene, không ngừng cắm vào.
Như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão tố, Irene không ngừng chao đảo, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi sự kiểm soát của anh.
“Đừng đi nữa.” Giọng nói của Michael vốn dĩ dịu dàng êm ái, giờ lại trở nên lạnh như băng.
Anh nhẹ nhàng hôn lên môi Irene.
“Đừng giả vờ nữa.”
Cô muốn giả vờ như chưa từng thích anh, để dễ dàng rời đi, biến anh thành ký ức.
“Anh không cho phép.”
Irene không thể thở nổi, cô mở to mắt, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng xuyên qua lớp vải áo sơ mi của anh, bóng dáng anh mạnh mẽ đẩy cô, không ngừng lay động.
Cơn đau dần tan biến, cả người cô nóng bừng lên, thở dốc lên đỉnh, rồi lại bị anh kéo lên cơn khoái cảm khác.
Michael cúi xuống bên cổ cô, thì thầm: “Anh muốn giữ em bên cạnh mình mãi mãi.”
Irene cảm giác đùi mình như bị anh bẻ gãy, tê dại đau nhức, khoái cảm dâng trào khiến da đầu cô tê dại, có chút mơ hồ.
Nghe đến câu này, cô không biết sống chết mà nói ra lời thật lòng.
“Chỉ là... suy nghĩ thôi.”
Hơi thở của anh đột nhiên trở nên dồn dập, cổ cô có cảm giác ngứa ngáy.
Đầu lưỡi lạnh lẽo của anh xoay tròn, anh mút lấy da cô.
Khoái cảm mãnh liệt gần như khiến đầu óc cô choáng váng.
Cô duỗi thẳng chân, vùng vẫy nhưng bị anh hoàn toàn áp chế.
Trong miệng cô phát ra tiếng rên rỉ kỳ lạ.
Anh cắn cô. Nhưng đến lúc này, cô lại không đau, cũng không sợ nữa.
Cảm giác này...
Michael thúc mạnh vào nơi sâu nhất, dịch thể lạnh lẽo của anh khiến cô co rút rút dữ dội, xuất ra.
Lên đến cao trào, cô lại không thể phát ra âm thanh nữa, khoái cảm ập đến mà không có chỗ bám vào, ngón tay Irene cắm sâu vào lưng anh, phí công mà cào cấu, cho đến khi mọi thứ dần dịu xuống.
Hơi thở của Irene trở nên yếu ớt.
Tứ chi cô mềm nhũn, xụi lơ trên giường.
Michael ngẩng đầu lên, sau khi dùng đầu lưỡi âu yếm, lặp đi lặp lại mà an ủi cô, vết cắn lành lại, để lại một dấu hôn đậm mùi tình ái.
Anh chống người dậy, vuốt ve đôi môi của Irene.
Vuốt ve lặp đi lặp lại, xen lẫn những nụ hôn không thể kiềm chế.
Anh mút lấy môi cô, trong mắt hiện lên ánh sáng mê luyến.
“Trở thành đồng loại của anh, được không?”
Irene chớp mắt, quay đầu đi.
Michael giữ cằm cô, hôn lên lần nữa.
Anh thì thầm: “Vậy thì trở thành nô lệ của anh.”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve ngực cô qua lớp áo. Áo ngực lệch sang một bên, bầu ngực lộ ra khỏi nội y, nụ hoa nhô lên dưới lớp vải mỏng, thành một điểm nhỏ mê người.
Anh nói: “Em là của anh.”
