Irene biết khi bị ma cà rồng cắn thì sẽ như thế nào.
Giống như con chuột nhiễm phải Toxoplasma gondii, dám diễu võ dương oai trước mặt con mèo.
Cô cũng không sợ ma cà rồng.
Khi thấy Michael, cô không hề sợ hãi.
Có điều cảm giác thấp thỏm yêu thầm của ngày xưa cũng đã biến mất.
Dù sao cũng bị đè chịch đến mức gần như tàn phế, mối quan hệ cũng vượt qua giới hạn xác thịt, tình yêu thầm ngây thơ cũng biến mất không còn lại gì.
Miễn bàn tới việc thiên sứ liếm sạch máu xử nữ của cô sau khi xong việc.
Bây giờ Irene như trở thành một người khác vậy.
Thấy Michael, cô lập tức muốn nhào lên ngủ với anh.
Có lẽ đây cũng là di chứng khi bị cắn — cũng có thể là không phải. Bởi vì trước kia bọn họ chưa dính dáng gì tới nhau thì cô cũng đã mơ mộng về anh rồi.
Ngoài ra cô chẳng hề để ý đến gì nữa.
Ở trong lâu đài toàn là ma cà rồng, hộ chiếu, giấy căn cước, vé máy bay, về nước gặp ba mẹ, bằng tốt nghiệp cực khổ 4 năm mới lấy được đều không nằm trong phạm vi quan tâm của cô.
Bây giờ trong đầu cô chỉ có một thứ - ngủ với anh.
Khỏi nói lúc nào Michael cũng ở bên cạnh cô, làm một con ma cà rồng ngày ngủ đêm bay, ngày nào cũng ngủ muộn — ban ngày không ngủ được cũng giống như thức khuya vậy đó.
Anh vô cùng phối hợp, hoặc nói đúng hơn là anh cũng thèm khát cô từ lâu rồi.
Vì thế bọn họ nhìn nhau một cái rồi hôn nhau, hoàn toàn là chưa đi được bao nhiêu bước.
Irene biết như thế không được hay cho lắm.
Nhưng trong lúc Michael gài một cái vòng cổ bằng da lên cổ cô, cô chỉ lo sờ soạng anh.
Rốt cuộc trên mặt Michael cũng lộ ra một nụ cười.
Anh gài vòng cổ xong, hôn mấy cái lên sau gáy cô, nâng cằm cô lên.
Môi anh dán lên môi cô, trong ánh mắt chất chứa sương mù đê mê: “Irene — em thật sự muốn anh sao?”
Tay Irene đặt trên lưng anh, còn muốn duỗi vào trong áo sơ mi để sờ anh.
Anh tiếp tục hôn xuống, nhấc người cô lên, ôm lên tay mình.
Chiều cao 1m95 kết hợp với khuôn mặt tinh xảo thuần khiết, đẹp đến chói mắt, anh giống như chiến binh trong thần thoại, giống thiên sứ rơi xuống trần gian.
Irene bị bế lên cao, cô ôm đầu anh, tay luồn vào cổ áo anh, vuốt ve sống lưng anh.
Khoé mắt Michael cong lên, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Anh ngậm lấy nút áo cô, cắn gỡ hai cúc áo, hôn lên xương quai xanh cô.
Anh nói mập mờ: “Chỉ làm vậy thì em mới ngoan ngoãn một chút.”
Irene vốn không quan tâm anh đang nói gì, chỉ hôn lên đỉnh đầu anh, không ngừng sờ soạng anh.
“Darling của anh.”
Ngay khi thấy anh thì cô đã ướt đẫm rồi.
Irene thấy sung sướng khi điều ước trở thành hiện thực.
Anh ấm áp giống như thiên sứ, làm cô thấy rất khó xử.
Cô không thể trêu chọc anh, gần gũi anh, bởi vì anh không phải kiểu người tuỳ tiện, cô cũng không thể nào hứa hẹn gì về sau này.
Yêu khác nước vốn đã không thể thành công, từ đầu cô đã xác định là phải về nước rồi. Người thân bạn bè, chốn cũ, tương lai của cô đều ở phương Đông xa xôi.
Huống chi vừa nhìn đã thấy hai người quá chênh lệch. Nền tảng, kinh nghiệm, kinh tế của họ đều rất chênh lệch, Irene chỉ là con gái của một gia đình bình thường, không dám ảo tưởng về một giấc mơ xa vời không thể chạm tới.
Có được thì cũng không thể lâu dài.
Nếu ở bên anh rồi lại chia tay, thà rằng Irene không có được. Vì thế cô kìm nén, kín kẽ, không bày tỏ với anh, ít nói chuyện với anh, thậm chí còn không dám nhìn anh.
Bên cạnh đó, cô kìm nén đến khó chịu, cũng càng khát vọng anh hơn.
Dường như Michael đã mở ra công tắc cô che giấu, dục vọng cất giấu bấy lâu của cô tràn ra, cuối cùng cũng không thể che giấu được nữa.
Cô muốn anh đến phát điên rồi.
Cô vuốt ve bờ vai của anh, cởi bỏ nút áo, tham lam sờ soạng.
Anh mỉm cười ấm áp với cô, vui vẻ phối hợp với cô.
Đây giống như một giấc mộng xuân hoàn mỹ được làm riêng theo ý muốn,
Irene chủ động hôn lên bờ môi của anh, ôm chặt lấy cổ anh.
Michael hé môi, cảm thấy đầu lưỡi cô lập tức chui vào, liếm láp anh, quấn lấy anh.
Anh biết.
Cô muốn anh.
Cô thật sự thích anh.
… Nhưng cô vẫn luôn đè nén, cuối cùng là hoàn toàn buông tay.
Giống như anh chả là cái thá gì cả.
Giống như anh chỉ là phong cảnh trên đường, nhiều năm sau cô có thể sẽ bình thản khi nhớ về.
“Darling.” Anh ôm chặt Irene, cởi thắt lưng, đè cô lên trên dương vật, dán sát lên hoa huyệt ướt át chặt chẽ của cô.
Anh thở hổn hển, nói với giọng đứt quãng như đang nghẹn ngào: “Đừng rời khỏi anh!”
Irene ôm chặt lấy anh, vặn vẹo trên dương vật anh, lặng lẽ há miệng hô hấp.
Cô nhiệt tình nhưng cũng rất an tĩnh.
Michael ôm lấy cô, chậm rãi cắm vào.
Hoa huyệt mút chặt lấy, nhiệt tình giống như ngọn lửa, nóng bỏng tay.
Anh ngửa đầu rên rỉ, nâng Irene lên cao rồi lại đặt xuống, đâm vào nghiền nát sâu bên trong.
Anh há miệng hôn lên ngực Irene, mút bầu vú đang rung lắc của cô qua một lớp váy mỏng.
Anh nói như đang oán trách, cũng giống như đang làm nũng: “Em lạnh nhạt thật đấy — sao em có thể nhịn được…”
Anh thọc vào rút ra thật mạnh, tì Irene tựa lên tường, đè cô mà nhấp nhô, dính sát lấy cô.
“Sao em lại nhẫn tâm…”
Michael vừa nhớ tới việc này, lập tức dùng sức đâm cô.
Irene không thể chống cự được, đành kẹp chặt hai bên eo anh, im lặng tựa lên vai anh, ôm lấy đầu của anh.
“Em thật là xấu xa.” Dương vật của Michael ra vào như quất roi, tiếng nói chuyện vừa nhẹ vừa thấp bị nhấn chìm trong tiếng thở dốc.
Irene càng kịch liệt xoắn chặt anh hơn nữa, thân thể của cô vừa nhạy cảm vừa nhiệt tình, gần như hoà tan cả cây gậy thịt lạnh như băng của anh.
Dương vật lạnh băng thô to giống như một con quái thủ, tấn công mãnh liệt, không hề thương tiếc, giống như tức giận mà kịch liệt chà đạp đoá hoa.
Thứ kia quá dài, tiết tấu lại nhanh, Irene cảm giác như nó đã đâm tới dạ dày, cô không khỏi nức nở.
Michael lập tức hôn cô. Irene siết chặt mái tóc của anh: “Ưm…”
Anh chậm lại, đè cô, trao nhau nụ hôn thật dài.
Anh vuốt ve sườn mặt Irene, hỏi tới: “Em thích anh đúng không…”
Trong đôi mắt xanh lam của anh có một vẻ bi thương nhàn nhạt, giống như đọng lại thành hơi nước.
Irene ôm lấy đầu anh: “Anh chậm một chút…”
Michael ôm chặt Irene, dịu dàng nói: “Anh biết rồi…”
Anh triền miên nhưng cũng thong thả nhấp, đâm vào khám phá từng nếp thịt của cô, quan sát thái độ cô, thấp giọng dò hỏi: “Như vậy có được không?”
Irene kẹp chặt anh, dâm dịch nhỏ xuống tí tách. Cô trả lời: “Được… mau một chút…”
Michael thoáng nở một nụ cười, nhẹ nhàng dùng cánh môi mơn trớn cằm cô.
“Sao cũng được, darling.”
“Chỉ cần đừng ghét anh.”
Anh giữ chặt cô: “Đừng rời khỏi anh.”
